50. Tháp Chuông Bốc Cháy

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cơn chấn động kéo dài khoảng mười phút, tiếng thì thầm của khu rừng dưới nước mới dần biến mất.
Màn đêm yên bình ban đầu đã hoàn toàn bị phá vỡ, người dân hoảng loạn chạy ra khỏi nhà, chèo thuyền với hy vọng thoát ra được vùng nước thoáng hơn. Tiếng trẻ con khóc, tiếng la hét hoảng loạn, tiếng mái chèo vỗ lên mặt nước và tiếng thuyền bè va đập vào nhau…
“Chắc chắn là động đất, có thể sẽ có sóng thần!”
Venice là một thành phố được xây dựng trên một đầm phá ven biển, không có tường thành, nước biển chính là bức tường thành của nó.
Có một vòng đê chắn sóng bên ngoài thành phố, để tránh tác động của sóng biển và thủy triều lên xuống. Ở đó cũng có một ngọn hải đăng, lúc này ánh đèn đang nhấp nháy… Có người đang dùng gương phản quang để gửi tín hiệu.
“Nguy hiểm, tránh né, cảnh giác…” Johnson nhìn chằm chằm vào ngọn hải đăng phía xa, thì thầm đọc lại ý nghĩa của tín hiệu.
Gymir tò mò hỏi: “Em hiểu à?”
“Tín hiệu hàng hải của con người là thứ thông dụng.”
“Kiến thức cần thiết để giả dạng thành tàu ma hù dọa con người sao?”
“… Và cả cờ hiệu.”
Johnson không có cách nào thắp đèn tín hiệu trên con tàu ma, y chỉ có thể xé một mảnh vải mục nát để giả làm lá cờ. Nhưng việc đọc hiểu con thuyền bên kia hay ngọn hải đăng đằng xa đang nói gì cũng rất quan trọng, hù dọa con người thì có gì hay ho đâu, y vốn không thích những trò trẻ con như vậy!
“Em không thích hù dọa con người.” Johnson không khỏi đính chính, y nghiêm túc nói: “Thông thường con người nhìn thấy em khi họ chạm mặt y trong một cơn bão, hoặc khi con tàu của họ gặp nạn, và họ sắp chết vì thiếu nước hoặc thức ăn.”
Gymir xòe tay: “Nhưng xét về mặt kết quả thì không có gì khác biệt cả.”
Johnson: “…”
“Người dân Venice có hiểu ý nghĩa của tín hiệu trên ngọn hải đăng không?” Gymir nhìn những con người vội vã chạy trốn bên cạnh thuyền, cùng với những chiếc đèn bão đung đưa trên tay họ.
“Không, họ chỉ đang sợ thôi, rất ít người ngẩng đầu lên nhìn ngọn hải đăng.”
Nếu chịu nhìn, họ sẽ biết hiện tại mối nguy hiểm do cơn chấn động gây ra đã qua đi.
Kênh đào được vô số ngọn đèn bão rọi sáng, đồng thời, những gương mặt bồn chồn, sợ hãi của họ cũng hiện rõ dưới ánh đèn. Lúc họ mới rời khỏi cửa nhà, kênh đào không quá tắc nghẽn, nhưng càng chèo đi, họ càng bị kẹt giữa một rừng thuyền. Lúc này, nếu ai đó đủ linh hoạt và nhanh nhẹn thì có thể nhảy qua nhảy lại giữa các con thuyền mà không lo bị rơi xuống nước.
Gymir đợi rất lâu mà vẫn không tìm được người như vậy. Hắn thở dài thất vọng, tạm thời không đợi được một “con kiến” xuất sắc thứ hai rồi.
Johnson cảm thấy rằng nếu đây là một nhiệm vụ điều tra, vậy thì họ đã làm hỏng việc ngay từ đầu, ít nhất một nửa thành phố đã bị đánh động. Nghĩ đến đây, Johnson vô thức thốt ra.
“Vậy thì đã sao nào? Chẳng phải giáo phái bí mật đó đã biết chúng ta tới rồi sao?” Gymir ngạc nhiên hỏi.
Việc khu rừng chết chóc chấn động hẳn là điều mà học giả huyền bí học đã lường trước nhỉ! Tà thần mà, luôn gây ra hiện tượng lạ!
Johnson ngây ra, nhận ra rằng thực sự đúng là như vậy.
“A, tháp chuông kìa.” Gymir chỉ về phía trước, nói.
Lạc đường trên kênh đào ở Venice có gì đáng sợ đâu? Cứ đi theo những chiếc thuyền khác, chen chúc lấn nhau rồi cũng sẽ đến đích. Dù không muốn đi cũng không được.
Johnson bước lên chiếc thuyền gondola bên cạnh, nhanh chóng lên bờ. Hết cách, thuyền của họ đang ở giữa kênh đào, không thể vào gần bờ được.
Đường phố nối với một quảng trường nhỏ, tháp chuông không quá cao, là một công trình tiêu chuẩn cạnh nhà thờ. Nhà thờ rất cũ, không có cửa sổ vòm nhọn kiểu Gothic, hay mái vòm tròn kiểu Byzantine, nó giống một bức tường xám cũ kỹ. Nếu không có cây thánh giá là dấu hiệu của nhà thờ, tòa nhà chìm trong màn đêm này sẽ không thu hút được sự chú ý của người khác.
Gymir chú ý tới vị trí ánh nhìn của Johnson.
“Đi xem tháp chuông trước.”
Johnson không phản đối. Vì y “thấy được” cả hai tòa nhà đều không có ai, đều trống rỗng, nên thứ tự trước sau không quan trọng.
Bốn mặt tháp chuông được bao quanh bởi đá và gạch, cánh cửa duy nhất bị khóa. Chiếc khóa rất nặng, thoạt nhìn không quá bắt mắt, sau khi tháo vỏ ngoài bằng sắt ra mới thấy bên trong có những bánh răng và dây xích phức tạp.
Johnson “cảm nhận” thử độ dài của sợi xích, nhận thấy chúng đi sâu vào tường, kéo thêm nhiều bánh răng khác nữa, tuy rằng y không hiểu được tác dụng của những thứ này, nhưng có thể đoán được.
“Có bẫy.”
Nếu không có chìa khóa đặc biệt để mở khóa, sau khi cửa tháp chuông bị phá bằng bạo lực, cơ chế bẫy bên trong sẽ được kích hoạt.
Gymir khựng lại, quay đầu nhìn Johnson. Ý định của hắn rất rõ ràng, là muốn chơi trò gì đó kịch tính hơn, trải nghiệm thử bẫy của con người? Hay là khiêm tốn hơn, không kích hoạt bẫy của con người?
Johnson vươn tay nắm lấy ổ khóa cửa.
Những sợi dây leo màu đen mọc ra từ các khớp và đầu ngón tay, dễ dàng đẩy tất cả lò xo kim loại bên trong chiếc ổ khóa cơ học phức tạp này.
Rắc.
Khóa mở.
Johnson nhìn Gymir, giải thích: “Con người rất giỏi mở khóa, em chắc chắn.”
Vì vậy, đây không phải là thất bại trong việc giả dạng con người.
Gymir chấp nhận cách nói này: “Không nên kích hoạt cái bẫy này cũng tốt, để không làm hỏng dấu vết do giáo phái để lại khi rút lui.”
Johnson: “…” Những từ vựng này đều học từ tiểu thuyết trinh thám không?
Dù sao đi nữa, họ đã vào được tháp chuông một cách suôn sẻ.
Một cầu thang xoắn ốc cổ xưa bằng đá dẫn lên đỉnh tháp. Giữa tháp chuông là cơ quan bẫy, trông như một cây cột tròn khổng lồ.
Khi Johnson bước lên bậc đầu tiên, chân y hơi lún xuống, đồng thời y nghe thấy tiếng vô số bánh răng chuyển động nhẹ nhàng. Cả tòa tháp chuông dường như bỗng “sống dậy”. Đây là âm thanh do máy móc phát ra, cũng có thể hiểu là những ánh mắt soi mói kẻ đột nhập, và những lời thì thầm đầy ác ý.
Khóe miệng ẩn sau chiếc mặt nạ của Gymir nhếch lên.
Johnson không còn gì để nói.
Sơ ý quá. Ngoài khóa cửa còn có thiết bị kích hoạt ở bậc thang đầu tiên? Tại sao con người lại có nhiều cạm bẫy đến thế?
“Còn đi lên không?” Gymir hỏi.
Johnson không chút do dự đáp: “Đương nhiên.” Đã tới trước cửa rồi, lẽ nào còn quay lại?
Tiếng bước chân của cả hai bắt đầu vang lên trong tháp chuông, cùng với tiếng máy khởi động liên tục.
Những mũi tên sắt nhọn hoắt được bắn ra từ lò xo máy. Lực bắn rất mạnh, nếu là con người, có lẽ sẽ bị mũi tên ghim thẳng vào tường. Dây leo màu đen bắt được một mũi tên nhọn, rồi bắt lấy chiếc mũ bị rơi khi Johnson tránh mũi tên.
Bậc thang đột nhiên lộn ngược mười bậc liên tiếp, lộ ra một cái hố đen sâu hoắm cùng hàng loạt lưỡi đao dựng đứng như gai. Gymir trực tiếp biến thành một cái bóng xám, lơ lửng giữa không trung.
Vô số dây leo khác nhe nanh múa vuốt lấp đầy không gian chật hẹp của cầu thang, cái thì nắm lấy những viên gạch nhô ra, cái lại tức giận chặn lỗ bẫy bắn ra mũi tên, cái khác dứt khoát duỗi ra siết lấy bánh răng đang quay.
Bóng đen cuộn mình lại thành một hình dáng, chọc nhẹ vào quả cầu dây leo đang phát triển điên cuồng, xù lông lên, nhắc nhở: “Chúng ta đã nói là giả làm con người mà.”
Quả cầu dây leo cứng đờ, rồi phát ra giọng nói trầm trầm: “…Dù sao cũng không có ai ở đây cả.”
Chỉ cần kết quả là “thành công lên đến đỉnh tháp chuông” là được rồi, dùng phương pháp nào cũng chẳng quan trọng!
Dưới sự tấn công dồn dập của nhiều loại bẫy khác nhau, Johnson đã hoàn toàn mất đi hình dạng con người. Dây leo bảo vệ phần lõi, trông như một quả cầu gai lăn lóc… miễn là bỏ qua những xúc tu đen trải dài ra bốn phương tám hướng.
Mỗi đoạn xúc tu có thể cuộn tròn linh hoạt, mỗi đoạn đều có gai nhọn như dây leo, ở các đoạn chia tách ra còn có răng xoắn ốc có thể dễ dàng cắn vỡ mọi kim loại cứng rắn. Các bánh răng trong phòng máy trung tâm của tháp chuông đã bị phá hủy hoàn toàn theo cách này. Công việc này không khó, không cần phải thành thạo về cơ khí, chỉ cần cứ cách một đoạn lại cắn một miếng, miễn là các bánh răng không còn truyền động cho nhau thì không thể thực hiện được các thao tác cơ học phức tạp nữa.
Âm thanh hoạt động của bẫy trong tháp chuông ngày càng nhỏ hơn. Bóng đen vẫn bất động, dán sát trên quả cầu dây leo, cùng nhau “nhích” về phía trước.
Gymir muốn khen ngợi Johnson, nhưng hắn cảm thấy Johnson không hề kiêu ngạo mà chỉ có tức giận, cho nên Gymir lựa chọn im lặng nằm yên đó.
Phụt!
Ngọn lửa chợt bùng lên ở hai bên cầu thang kéo dài đến đỉnh tháp. Ngọn lửa nhảy múa trên chân đèn đá, màu sắc kỳ quái, không thể phân biệt được nhiên liệu là gì.
“Đây hình như không phải là một cái bẫy… Không, sau khi bẫy bị phá hủy, khe hở phía trên giá đỡ sẽ tự động mở ra.”
Trong khi quả cầu dây leo đang chăm chú nghiên cứu thì bóng xám đột nhiên bành trướng, “nuốt chửng” giá đỡ lửa gần nhất. Bóng đen từ từ lùi lại, ngọn lửa trên giá đỡ chẳng mấy chốc lại bùng lên. Một mùi gay mũi lan tràn trong không khí.
“Hình như là phốt pho trắng.”
Nếu chất này dính vào động vật và con người, nó sẽ đốt cháy xuyên qua da thịt, cho đến khi xương cháy thành than.
Gymir vừa dứt lời đã nhìn thấy các giá đỡ đồng loạt nghiêng đi, ngọn lửa trộn lẫn với chất bên trong cùng “chảy” ra ngoài.
Cùng lúc đó, các giá đỡ phía trên bắt đầu lần lượt nổ tung. Lửa và nhiên liệu lỏng đáng ngờ phun ra khắp nơi. Trong đêm, tòa tháp chuông biến thành một ngọn đuốc khổng lồ, bừng sáng rực rỡ.
Johnson: “…”
Gymir: “…”
Có vẻ như không thể lên tới đỉnh tháp rồi. Trong tình huống này, cho dù có lên đến đỉnh tháp cũng sẽ không còn tìm thấy bất kỳ dấu vết nào! Chứ đừng nói tới việc phân tích nguồn gốc, số lượng thành viên, nơi ẩn náu mới của giáo phái bí mật này!
Dây leo đen rút lại, đẩy lùi những đốm lửa bắn ra. Johnson không sợ lửa phốt pho, nhiệt độ này còn chưa đủ nóng để đốt cháy cơ thể y, vả lại trong cơ thể y hoàn toàn không có protein.
Tuy nhiên đòn tấn công này lại có tác dụng rất tốt đối với quyến thuộc của tà thần. Cơ thể của những con quái vật bị ô nhiễm đó về cơ bản vẫn được cấu tạo từ máu thịt bình thường, chẳng qua là máu thịt đã bị đột biến, nhiễm phải sức mạnh huyền bí. Những ngọn lửa thế này đã đủ khiến chúng phải rú lên đau đớn, thậm chí thiêu chúng thành tro bụi.
“Người của giáo phái bí mật có thể đang nhìn vào nơi này.” Gymir phân tích.
Không chừng bọn họ còn đang mong đợi tháp chuông sụp đổ, và một con quái vật đáng sợ xuất hiện từ trong ngọn lửa. Một con quái vật có thể bị con người làm hại thì sẽ không quá đáng sợ!
Thế là Gymir và Johnson lại bắt đầu đứng trước hai sự lựa chọn, có nên giả vờ bị thương bởi ngọn lửa rồi chạy ra khỏi tháp chuông, chờ giáo phái bí mật tự tìm đến cửa không? Hay là nên tận hưởng dịch vụ “mát-xa” ấm áp bất ngờ trong tháp chuông đang bốc cháy, khiến các thành viên giáo phái kia phải vừa kinh hãi vừa nghi ngờ, lại không thể tìm ra sự thật nhỉ?
“Ta có cách này!” Gymir nảy ra một ý tưởng.
***
Venice dưới sắc trời đêm.
Phía trước cửa sổ kính hình vòm bên trong một nhà thờ nào đó, vừa hay có thể nhìn thấy tháp chuông đang cháy như ngọn đuốc ở phía xa.
Mấy người mặc áo choàng xám khiêng một chiếc rương to và nặng đi tới.
Chiếc rương cao bằng một người.
Bọn người áo choàng xám thuần thục tháo dỡ ván gỗ ở các cạnh của chiếc rương ra, để lộ ra thứ gì đó trông giống như một chiếc kính viễn vọng thiên văn.
Đế và thân bằng kim loại được khắc những ký tự phức tạp, ngoài ra còn có một vài phụ kiện bánh răng phức tạp.
Bắt mắt nhất là mảnh kính gắn trên miệng ống kính viễn vọng.
Nó không trong suốt.
Nó thậm chí còn không bằng phẳng.
Màu sắc của tròng kính giống như ánh hoàng hôn đang chảy tràn, nhìn kỹ sẽ thấy nó có nhiều lớp cực kỳ tinh xảo, hoa văn bên trong thoạt nhìn giống như một bông hồng, nhưng nếu nhìn lâu sẽ cảm thấy chóng mặt. Những đường nét đó dường như đang sống lại, như một chiếc kính vạn hoa, chiếm lấy tâm trí và võng mạc của con người.
Bịch. Một tên áo choàng xám phụ trách vận chuyển đồ vô tình nhìn vào tròng kính vài lần, liền ngã lăn ra bất tỉnh.
“Kéo xuống, cứ luôn có loại rác rưởi này cản đường.” Người nói là một lão già, mặc một cái áo dài tương tự như Giám mục.
Giáo chủ chậm rãi đội chiếc mũ sắt nặng nề của hiệp sĩ thời trung cổ lên, sau đó vỗ nhẹ vào vai người đứng bên phải mình: “Hans, đã đến lúc cậu cống hiến hết mình cho giáo phái, và cho thành phố này.”
Người đàn ông im lặng gật đầu, cầm mặt dây chuyền bùa hộ mệnh trong tay rồi bước đến trước kính viễn vọng.
Tất cả người mặc áo choàng xám đều giơ vũ khí lên, nhắm vào anh, như thể anh sắp biến thành quái vật.
Hơi thở của người đàn ông trở nên nặng nề hơn một chút. Anh bắt đầu điều chỉnh kính viễn vọng, sau đó nhắm mắt lại và chờ đợi.
“Mở cửa sổ.”
“Chuẩn bị, cảnh giác.”
Cửa sổ mái vòm bằng kính của nhà thờ được mở ra, kính viễn vọng cũng từ từ vươn ra ngoài cửa sổ, thấu kính hình hoa hồng tỏa ra ánh đỏ thẫm trong đêm tối.
Thân thể người đàn ông nằm trên kính viễn vọng bỗng run lên dữ dội.
“Hans, cậu nhìn thấy gì?”
“Cái bóng… chỉ là cái bóng, cái bóng khủng khiếp do ngọn lửa chiếu ra!”
Hans hét lên thảm thiết, sau đó ngã ngửa xuống đất, đôi mắt anh như bị bao phủ bởi một lớp màng trắng đục. Mặt dây chuyền hộ mệnh lăn xuống, chuyển sang màu đen hoàn toàn, bị ăn mòn rồi biến dạng.
Hans thở hổn hển, nói bằng tất cả sức lực của mình: “Một cái đầu tròn, thon dài và khổng lồ, cạnh đầu có hai vây giống như đôi cánh, tóc của nó… không, có lẽ là những xúc tu mọc ra từ cơ thể nó, xúc tu rất dài, chúng uốn cong ngẫu nhiên, trên mình phủ đầy những chiếc răng sắc nhọn đáng sợ, có lẽ là giác hút… toàn thân nó phát sáng…”
Giọng nói của Hans càng lúc càng nhỏ dần, anh bắt đầu ôm đầu rên la.
“Cậu ấy sống sót, cậu ấy không bị ô nhiễm ngay lập tức! Nhanh lên! Bùa hộ mệnh, tiêm cho Hans một mũi morphine nữa!” Giáo chủ vội vàng hét lên.
Có người bên cạnh lập tức lên tiếng: “Thưa Giáo chủ, theo nhận định của chúng tôi, chúng tôi nghi ngờ đó là một kẻ đứng đầu trong số quyến thuộc của tà thần, nó là một con quái vật mạnh mẽ, chỉ đứng sau tà thần, nhưng con người có ý chí mạnh mẽ có thể sống sót khi nhìn thấy bản thể của chúng.”
“Hãy lập kế hoạch, chúng ta sẽ đuổi tên đó đi hoặc phong ấn nó!” Giọng Giáo chủ đầy tự tin, lão quay lại ra lệnh: “Hãy đến thư viện của giáo phái tra xem, những quyến thuộc của tà thần nào trông giống bạch tuộc.”
“Vâng!”
***
Tháp chuông.
Trên cầu thang rực lửa, quả cầu dây leo nằm bò trên trán cá voi khổng lồ.
Không, không nên gọi là cá voi khổng lồ, vì hóa thân hiện tại của Gymir chỉ dài bốn feet (một mét hai). Chính ngọn lửa đã phóng đại bóng của nó lên vô tận, phản chiếu trên bức tường ở đỉnh tháp chuông.
“Vung thêm vài lần nữa, tỏ ra giận dữ hơn nào!”
Cá voi chỉ huy quả cầu dây leo trên đầu mình, còn không hài lòng dùng đôi vây của mình nghịch những sợi dây leo đen đang xòe ra, để chúng di chuyển với biên độ rộng hơn.