67. Chương 67: Thân phận kẻ gây rối

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả

Chương 67: Thân phận kẻ gây rối

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cá Voi Trắng run lẩy bẩy.
Những vảy tàng hình trên cơ thể nó dựng ngược lên từng cái một, nó cố gắng ẩn mình sau núi băng.
Sóng biển cuồn cuộn đẩy chiếc tàu ngầm với lớp vỏ sần sùi và cỗ máy dò đáy biển rách nát lên sườn núi băng, trông như bị mắc cạn. Con mồi đã vào vị trí. Giờ chỉ cần đợi kênh phát thanh phát sóng nữa thôi.
Sự kinh hoàng bất an của Cá Voi Trắng hiện rõ mồn một trong mắt Gymir, tựa như một đám mây nhỏ lơ lửng trên mặt biển. Với nỗi sợ hãi lồ lộ như vậy, lớp vảy biến dị tàng hình còn có tác dụng gì nữa?
Cá Voi Trắng phát ra tiếng động cơ máy bay yếu ớt.
“Kêu to lên!” Gymir thúc giục.
Cá Voi Trắng: “…” Khó quá đi mất, phát ra âm thanh sẽ thu hút sự chú ý của con quái vật, chỉ một phút là nó tiêu đời. Nếu không chịu lên tiếng, nó sẽ bị con cá voi lưng gù khổng lồ này nghiền nát thành tương thịt.
Không phải Cá Voi Trắng nhát gan, mà là loài vật bẩm sinh kém hơn con người trong việc vượt qua nỗi sợ hãi. Chúng sinh tồn dựa nhiều vào trực giác, lại càng nhạy bén hơn, sẽ nhanh chóng bỏ chạy ngay khi cảm nhận nguy hiểm. Bởi vậy, Cá Voi Trắng đang phải chống lại bản năng của chính mình. Cái gì? Lần trước á, chẳng qua là vì nó sợ quá nên mới kêu loạn xạ thôi.
Gymir đe dọa không thương tiếc: “Có lẽ mi cần giúp đỡ một chút?”
“Không!” Cá Voi Trắng sợ hãi tột độ, tiếng động cơ của cỗ máy dò đáy biển bắt đầu tăng dần decibel. Lúc đầu còn lạc nhịp, sau đó càng lúc càng vang to hơn. Cá Voi Trắng ra sức phun tia nước để thở, nếu không thì không thể duy trì âm thanh liên tục.
Nước biển đột nhiên trở nên sâu hơn, một xoáy nước khổng lồ xuất hiện.
Cá Voi Trắng chưa kịp chạy trốn, nó kinh hoàng nhận ra chính mình… không, là cả ngọn núi băng đang bị dòng xoáy cuốn đi. Nó chưa từng chứng kiến cảnh tượng đáng sợ đến vậy. Con quái vật đó thậm chí không thèm để ý đó là tàu ngầm hay cỗ máy dò đáy biển của con người, cũng không chỉ bắt lấy mỗi Cá Voi Trắng làm loa, mà nó muốn tất cả! Nó muốn cả ngọn núi băng này!
“Cứu mạng!” Cá Voi Trắng khóc thét lên tại chỗ.
Đúng lúc này, mực nước biển đột nhiên dâng cao, trong chớp mắt đã ngập qua đáy núi băng. Cá Voi Trắng suýt bị sóng biển cuốn trôi, nó ngẩn ngơ nhìn con cá voi vàng kim khổng lồ đến mức khó có thể tưởng tượng nổi bơi ngang qua núi băng. Tốc độ của nó rất nhanh, nhưng vì thân hình quá lớn, trong cảm nhận của Cá Voi Trắng, mọi thứ dường như đang chuyển động chậm rì.
Những mảnh vụn và hạt băng bị va chạm văng ra, xoay tròn trên mặt biển. Những chuỗi ngọc trai dài hai bên đầu cá voi lưng gù đung đưa cao tít, thoạt nhìn giống như những hạt băng nhỏ, phản chiếu ánh sáng rực rỡ. Chiếc vây khỏe mạnh đáng sợ kia chỉ khẽ đẩy một cái, ngọn núi băng cao lớn đã dịch chuyển khỏi vị trí ban đầu, lùi về phía sau với tốc độ nhanh, tránh được lực kéo của xoáy nước.
Cá Voi Trắng không thể tưởng tượng nổi sức mạnh này, chỉ là một chiếc vây, vậy mà chỉ khẽ vẫy một cái!
Những đợt sóng biển dữ dội do cá voi vàng kim khổng lồ tạo ra, chiếc đuôi cá vỗ mạnh lên đỉnh núi băng, một tảng băng lớn bị rung chuyển và rơi xuống, tình cờ che khuất tầm nhìn của Cá Voi Trắng. Núi băng rung lắc dữ dội giữa sóng biển, thế giới như đang quay cuồng.
Chiếc sừng dài trên đầu Cá Voi Trắng khoét một rãnh trên mặt băng, những mảnh băng bay ào ào xuống đầu và mặt nó. Nó lắc đầu, quay người lại, phát hiện dòng xoáy đã biến mất, chỉ còn thấy bóng tối vô tận đang lan tràn dưới lòng biển sâu… Đó là tấm lưng sẫm màu của cá voi lưng gù, cùng với đống châu báu dát vàng lấp lánh… Hệt như những ngôi sao rơi xuống biển trong đêm, rồi cuối cùng biến mất nơi vực sâu của biển băng.
Phụt. Cá Voi Trắng nổi lên mặt nước, nơm nớp lo sợ chờ đợi thêm vài phút. Không có gì xảy ra. Con quái vật tạo ra xoáy nước chắc chắn đã bị cá voi lưng gù kéo đi rồi phải không?
Cá Voi Trắng run rẩy khắp người, nó không nhận ra mình đang run cho đến khi nghe thấy tiếng sừng dài cọ vào mặt băng lách tách. Nó cố gắng bình tĩnh lại, nhưng vài phút sau vẫn thấy mình còn run, đành phải phớt lờ. Nó đào một cái hố nhỏ bên sườn núi băng, co rúm người vào trong, không dám cử động. Lý trí mách bảo nó nên nhân cơ hội trốn thoát ngay bây giờ, nhưng Cá Voi Trắng lại không dám ló ra ngoài.
***
Gymir lần theo nguồn sức mạnh của dòng xoáy, nhanh chóng xác định được vị trí của đối thủ. Hình thái cá voi vàng kim khổng lồ rất thuận lợi dưới biển, nên hắn không đổi sang hóa thân khác. Khi khoảng cách ngày càng gần, Gymir đã cảm nhận được hơi thở của tà thần này, biết được thân phận đối phương.
“Cochro!” Tiếng gầm của cá voi vàng kim khổng lồ làm rung chuyển cả vùng biển. Nhiều sinh vật cảm nhận một nỗi sợ hãi không thể lý giải. Gymir nhanh chóng di chuyển đến phía trên một dãy núi ngầm dưới đáy biển băng.
Một sinh vật kỳ dị trông như tấm thảm từ từ bay ra khỏi vực thẳm. Trên bề mặt cơ thể nó có những đường sọc phức tạp, liên tục chuyển đổi giữa màu đen, đỏ và tím, nhưng không có vạch phân chia màu sắc rõ ràng, chỉ đơn giản là một bảng pha màu khổng lồ lấy ba màu này làm chủ đạo, toát ra vẻ đẹp kỳ lạ trong sự hỗn loạn. Vẻ đẹp này chỉ có tà thần mới có thể thưởng thức, những sinh vật khác chỉ nhìn thôi cũng sẽ phát điên.
Gymir nói giọng lạnh băng: “Cút!”
Thảm Bay đổi sang tư thế khác, như đang phô diễn những đường sọc của mình, màu sắc thay đổi nhanh hơn. Tà thần tên Cochro này thường chỉ có một vòng hoa văn hình con mắt màu xanh lam ở mép sau lưng, nhưng giờ đây nó sắp trở thành một tấm bảng trưng bày tranh trừu tượng của con người. Những màu sắc hỗn loạn đó xuất hiện dưới dạng xoáy nước, sắp xếp lộn xộn và nuốt chửng lẫn nhau, trong một giây có thể thay đổi vô số kiểu dáng, đủ để thu hút sự chú ý của bất kỳ tà thần nào.
“Ta đã đi qua một thành phố của con người, nơi đó tên là Luân Đôn.” Thảm Bay Cochro tiếp tục đóng vai trò như bảng màu dưới đáy biển của mình, phát ra tiếng thầm thì không thể miêu tả: “Trước đây ta từng tìm ngươi, ngươi lại từ chối, ngủ say mấy chục triệu năm, không ngờ ngươi lại thay đổi ý định? Tìm một thần mới để sinh nở hậu duệ?”
Gymir thử cảm nhận, phát hiện viên ngọc tặng cho John Doe đã được sử dụng, tâm trạng hắn lập tức trở nên tệ hại. Hắn không hề có hứng thú nói chuyện với Cochro, hóa thành cái bóng lao thẳng về phía Thảm Bay.
Nên làm gì nếu gặp một kẻ mặt dày trơ trẽn đến tán tỉnh mình? Bỏ chạy như Johnson sao? Không, đó là chiến lược mà các thần mới thiếu sức mạnh lựa chọn. Cách xử lý đúng đắn tất nhiên là chiến đấu, đánh cho nó chết. Đánh chết rồi thì sau này không còn phải lo lắng nữa.
Thảm Bay lập tức phồng lên như được bơm khí. Vừa né tránh, gã vừa tiếc nuối nói: “Hóa thân này của ngươi thật xứng đôi với ta.”
Hóa thân bóng đen của thần Biển là một cái bóng mặc áo choàng khổng lồ, không có khuôn mặt, cũng không có hình thái rõ ràng. Nhưng quả thực nó trông rất giống một tấm thảm.
Gymir làm lơ gã.
Bị ảnh hưởng bởi sức mạnh của hai tà thần, dãy núi dưới đáy biển bắt đầu sụp đổ.
“Ta đã đến đảo Thrace xem qua, bản thể của ngươi đã chuyển đi nơi khác. Nếu không phải là muốn sinh ra hậu duệ, tại sao thần cổ xưa như chúng ta lại dùng đến bản thể chứ?” Thảm Bay như một con dơi giữa biển, tùy ý cuộn thân mình để tránh đòn tấn công của “Chúa tể bóng tối” gần như có thể xé nát cơ thể gã.
Âm thanh ầm ầm vang đi thật xa, rất xa.
Sâu trong rãnh biển Nansen, Johnson bất thình lình mở mắt.
“Tiếng gì thế?” Dây leo co lại nhanh chóng, bản năng chuẩn bị phòng thủ cho trận chiến. Nhưng tay chân y hơi ngang bướng. Trên dây leo còn sót lại một ít chất nhầy màu đen, văng lên vách đá, rồi từ từ chảy xuống.
Johnson không có hóa thân nào khác ngoài hình dạng con người. Y chỉ có thể duy trì hình dạng bản thể, tiến gần hơn đến đáy biển đang “chảy”.
Bản thể của Gymir cư trú ở đó, trông như sự chắp vá ngẫu nhiên của hóa thạch và dung nham. Nó từ từ tụ lại thành một tảng đá ngầm nhô ra, “bảo vệ” những dây leo đang cuộn tròn thành một cục ở sau lưng mình. Sau đó nó thay đổi vị trí trên dưới của tảng đá, nâng quả cầu dây leo đã rút nhỏ lại hàng trăm lần lên đỉnh đầu đá ngầm, cho Johnson một “tầm nhìn đẹp”.
“Huynh đang… đánh nhau với ai?” Johnson nhận ra sức mạnh của một trong hai bên. Hai mươi tám năm dung hòa với nhau không một kẽ hở, không thể nào nhận lầm.
Đá ngầm quái quỷ im lặng.
“Hửm?” Quả cầu dây leo giơ một cành mảnh ra, chọc chọc đá ngầm.
“Là một tên đáng ghét, Cochro.”
“Muội chưa bao giờ nghe đến cái tên đó.” Quả cầu dây leo không hiểu.
Gymir không muốn giải thích, nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa rồi, không giải thích cũng không xong.
Nếu nói thần Mặt trời Tonatiuh ở châu Mỹ là kẻ địch mà mọi tà thần không sẵn lòng đối đầu nhất, thì Cochro có thể bám sát và chiếm vị trí thứ hai. Bản thể của Tonatiuh trông ra sao e rằng chỉ có thần Rắn Lông Vũ biết, bởi vì tất cả tà thần từng gặp Tonatiuh đều bị nó nuốt chửng rồi.
Bản thể của Cochro thì được nhiều người biết đến, hình dáng giống như thứ mà con người gọi là tấm thảm. Gã thèm muốn cơ thể đồng loại giống như thần Mặt trời. Điểm khác biệt nằm ở chỗ thần Mặt trời muốn thỏa mãn cái bụng của mình, trong khi Cochro lại muốn ép đồng loại sinh ra hậu duệ của gã. Dù gặp phải đồng loại nào, gã cũng sẽ không buông tha. Khác với phương thức phối hợp theo thỏa thuận của tà thần để sinh con, Cochro là kẻ thắng sẽ chi phối cơ thể kẻ thua cuộc. Chồi mầm mà gã truyền vào sẽ dốc sức hấp thu sức mạnh của đồng loại mang thai. Sau khi hậu duệ ra đời, Cochro sẽ giữ lại những hậu duệ thừa kế hoàn hảo sức mạnh của đồng loại, trực tiếp ăn thịt những đứa chưa hoàn thiện.
Johnson nghe xong thì kinh hãi hỏi: “Cochro rất mạnh sao?” Khiêu khích đồng loại như vậy mà lần nào cũng thành công, còn chưa bị đánh chết?
“Không, nó có thiên phú chi phối không gian, nhiều đòn tấn công đều vô dụng. Những đồng loại chưa từng bị nó chinh phục đều rất mạnh mẽ, cũng rất ghê tởm nó, nhưng xua đuổi không xong, mà đánh thì không chết được. Hơn nữa, Cochro sẽ nhân cơ hội tiêm chồi mầm vào đối thủ trong lúc chiến đấu. Rất nhiều thần cổ xưa trong lúc bất cẩn bị nó ám hại, chỉ có thể vừa cắn nuốt chồi mầm vừa điên cuồng đuổi giết Cochro, thật kinh tởm. Thế là một vài tà thần dứt khoát đồng ý lời tán tỉnh của Cochro, rồi chuyển sang lập giao ước, cùng nhau chia sẻ sức mạnh nuôi dưỡng hậu duệ. Dù sao thì sức mạnh dùng để sinh ra hậu duệ cũng chẳng đáng là gì đối với thần cổ xưa hùng mạnh.”
Quả cầu dây leo chợt im lặng.
Gymir vội bổ sung ngay: “Ta không có.”
Johnson: “…”
Gymir nghiêm túc nói: “Hóa thân bóng đen của ta không có thực thể, thường thì ta dùng hóa thân này để đánh Cochro, thủ đoạn của nó không có tác dụng với ta.”
Johnson suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Tại sao Cochro lại xuất hiện ở đây?”
“Ta cũng không biết.” Gymir trầm tư.
Khi Cochro biến mất, con người vẫn chưa xuất hiện trên Trái Đất, nên con người không có ghi chép gì về gã. Dù là thần cổ xưa, nhưng cái tên của gã không hề quen thuộc với con người. Các thần mới ra đời cũng không biết đến sự tồn tại của Cochro.
“Nhiều tà thần cho rằng Cochro đã chết hoặc đã rời khỏi Trái Đất. Ta vẫn luôn nghĩ như vậy, nhưng không ngờ nó vẫn còn ở đây.” Gymir chợt cau mày: “Luân Đôn có thể đã gặp chuyện?”
“Cái gì?”
“Viên ngọc mà chúng ta cho thám tử đã được sử dụng.”
Johnson giật mình, theo bản năng kiểm tra mối liên hệ. Y lo lắng rằng thám tử John đã chết. May mắn thay là chưa. Tuy nhiên, trước đó họ đã cảnh báo thám tử rằng Luân Đôn sẽ có nguy cơ gặp rắc rối lần nữa.
“Lẽ nào là do con Bướm Xám đó?”
“Đúng vậy, lúc chúng ta đang ngủ, Bướm Xám chạy ra gây náo loạn, nó liên tục phát ra âm thanh kêu gọi giao phối, Cochro đã bị nó đánh thức!”
Gymir rất phiền muộn: “Ta dám chắc Bướm Xám đã bị nó bắt đi rồi. Mà thôi, dù sao hai tên này cũng là cùng một giuộc với nhau. Mấu chốt bây giờ là Cochro chưa thỏa mãn, muốn tiếp tục tìm kiếm đồng loại có thể sinh ra hậu duệ, kết quả là tìm thấy chúng ta.”
——————–
Lời tác giả:
Ai bảo gửi thiệp mời đám cưới tự động, chuyện xảy ra là phải rồi (He he).
……
Không thể dùng tư duy con người để đánh giá tà thần. Cochro không phải là một kẻ phong tình, cũng không phải là đồ cuồng dục, chỉ là một tà thần gia tăng sức mạnh thông qua phương thức sinh sản mà thôi. Sự khác biệt giữa nó và Bướm Xám nằm ở chỗ nó không phải tự mình sinh con.
……
Nguyên hình của Cochro là giun dẹp biển. Một sinh vật có hình dạng dẹp trong đại dương, thường có thân hình sặc sỡ, hoa văn đa dạng, trông giống như một tấm thảm. Giun dẹp biển là loài lưỡng tính. Khi gặp đồng loại trong thời gian giao phối, chúng sẽ lao tới chiến đấu với đồng loại để xem cơ quan sinh dục đực của con nào có thể cắm vào trong đồng loại. Điều đặc biệt nhất ở loài sinh vật này là vũ khí chúng dùng để săn bắt và tấn công hàng ngày cũng chính là cơ quan đó. Vì vậy có thể nói, nếu hằng ngày tu luyện, siêng năng luyện kiếm, một ngày nào đó gặp được đồng loại, đó sẽ là lúc quyết định ai phải sinh con (khụ).
Người dịch: Loài giun dẹp đó là Pseudoceros trên Wikipedia. Nói chung, nhìn ngoại hình cũng được, với điều kiện nhìn xa xa. Còn cái nết của Cochro trong truyện thì kỳ lạ lắm nha, xứng đáng bị đập. Ai thắc mắc về vụ gửi thiệp, thì đầu đuôi câu chuyện là ở chương 47 nha quý vị.