75. Khe Hở Thời Gian

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rầm.
Một tiếng động nặng nề.
Khối cầu dây leo đáp xuống bãi cát vàng óng ả.
Những xúc tu đen nhỏ xíu vung vẩy loạn xạ gạt cát, rồi khối cầu lăn chừng mười mét trước khi rơi thẳng xuống biển.
“…”
Mười giây sau, Johnson nhếch nhác nổi lên giữa mặt biển. Y ướt sũng, tóc dính một cọng rong biển. Nhìn xuống, cạnh cổ áo còn lủng lẳng một con cua đỏ.
Johnson bối rối tóm lấy con cua, tự hỏi làm sao thứ này có thể sống sót sau khi tiếp xúc “gần” với bản thể của mình. Con cua bất động, hai cuống mắt trước lớp vỏ cứng không hề phản ứng dù bị chạm vào. Nó không chết, cũng không hẳn là đang sống.
Khoan đã, thời gian đã ngưng đọng.
Johnson quay người nhìn ra biển.
Ánh nắng chiếu xuống làn nước xanh biếc tuyệt đẹp, những con sóng lấp lánh, óng ánh như vàng ròng. Sóng biển vẫn giữ nguyên hình dáng nhấp nhô, bọt sóng trắng xóa như tuyết đông cứng giữa không trung, tựa như những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.
Khi Johnson đưa tay chạm vào, con sóng lập tức vỡ tan, nước biển đổ ập vào mặt y. Johnson lặng lẽ “làm sạch” nước biển bám trên người. Cùng lúc đó, những mảng băng trôi xuất hiện ngay tại nơi y đang đứng.
Sau khi xác nhận bản thể không bị thương và việc sử dụng sức mạnh không gặp vấn đề gì, Johnson nhanh chóng thu hồi năng lực của mình. Băng trôi tan chảy. Nhiệt độ nơi đây rất cao, nước biển nóng lên dưới cái nắng như thiêu như đốt.
Johnson ném con cua xuống biển rồi đi về phía bờ. Y đã khôi phục diện mạo của một quý ông người Anh: mái tóc gọn gàng, đội mũ chóp đen, tay phải lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt vàng tuyệt đẹp. Kim đồng hồ nạm đá quý đang tiến gần đến số La Mã IV, đó là thời điểm y rời Venice năm 1930.
Chiếc đồng hồ quả quýt này đã được cải tạo bằng sức mạnh tà thần. Sau khi rời khỏi kho vật phẩm không tồn tại của tà thần trên thế gian này, kim đồng hồ hơi run lên, sau đó quay nhanh rồi cuối cùng dừng lại ở khoảng chín giờ hai mươi.
Cạch.
Johnson dùng ngón tay đóng đồng hồ quả quýt lại, nhét vào túi áo khoác. Y cảm thấy chức năng của nó vẫn còn hơi thiếu sót. Nó chỉ có thể xác định thời gian trong ngày thông qua vị trí của mặt trời, trái đất và mặt trăng. Sẽ tốt hơn nếu nó có thể tiến thêm một bước, xác định được cả ngày tháng.
Johnson nhanh chóng lấy ra vật thứ hai: một chiếc la bàn pha lê to bằng lòng bàn tay. Bên trong la bàn không phải kim, mà là một quả cầu pha lê màu xanh lam. Quả cầu từ từ bay lên trong lòng bàn tay Johnson, xoay một vòng tròn rồi lại rơi xuống, mắc kẹt vào rãnh trên bề mặt la bàn.
Người thường không thể nhìn thấy những thay đổi trên la bàn, nhưng mắt của Johnson thì khác. Quả cầu pha lê này mô phỏng Trái Đất dưới chân y, “điểm rơi” của nó chính là nơi Johnson đang đứng, nguyên tắc định vị tương tự như đồng hồ quả quýt.
“Xa thế à?”
Johnson nhận ra mình đang đứng ở nơi con người gọi là biển Caribe thuộc Đại Tây Dương. Đây là một vùng biển nhiệt đới gần xích đạo, với vô số đá ngầm rải rác. Bờ biển là những vách đá dựng đứng, dường như không có dấu vết của con người.
Johnson nâng vành mũ lên, đi dọc theo bãi biển. Y đi đến đâu, tất cả dấu chân đều bị sức mạnh tác động, âm thầm lún xuống, cát nhanh chóng lấp đầy khoảng trống.
Johnson đang suy nghĩ. Y nhớ rõ ràng mọi chuyện đã xảy ra trước đó, thậm chí còn cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp bùng nổ khi Gymir nổi cơn thịnh nộ.
Johnson chẳng cảm nhận được sự kết hợp hoàn hảo giữa thời gian và không gian mà Thảm Bay Cochro lải nhải. Y chỉ nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng sau khi chúng va chạm rồi mất cân bằng. Tựa như có một bàn tay khổng lồ đã bóp nát thế giới trước mặt. Sức mạnh biến thành một vật chất hư không hỗn loạn, ăn mòn trật tự và quy luật như nước chảy. Trọng lực, từ trường… tất cả đều là một mớ hỗn độn. Màu sắc biến mất, âm thanh bị nuốt chửng.
Cùng lúc đó, cơ thể họ bị kéo xé dữ dội, không tự chủ mà trượt về phía vực thẳm hư vô. Suy nghĩ và ký ức đều biến thành những mảnh vỡ. Điều cuối cùng Johnson cảm nhận được là cái bóng đã quấn chặt lấy cơ thể y, rơi vào vực thẳm vô tận.
Và sau đó? Y tỉnh dậy trong làn nước biển được mặt trời làm ấm. La bàn cho y biết mình đã di chuyển từ Bắc Cực đến một hòn đảo nhiệt đới một cách khó hiểu. Nơi này rõ ràng đang ở trong trạng thái thời gian ngừng trôi.
Đầu tiên, Johnson phải tìm hiểu xem phạm vi bất thường này lớn đến mức nào. Sau đó, y phải tìm thấy Gymir càng sớm càng tốt, đồng thời còn phải cẩn thận tránh chạm trán với kẻ thù trước khi gặp được người yêu của mình.
Vượt qua rừng dừa và cọ, Johnson không tốn chút sức nào để “đi” lên vách đá dựng đứng bên bờ biển. Ý định ban đầu của y là tìm một điểm trên cao để quan sát xung quanh. Nhưng mặt sau của vách đá thẳng đứng như một tấm bình phong này lại là một cảnh tượng mà Johnson chưa bao giờ ngờ tới.
Đó là một thị trấn có quy mô rất lớn. Những mái nhà với nhiều kích thước khác nhau được sắp xếp có trật tự, bao gồm cả nhà thờ và đền thờ. Một số ngôi nhà trông tùy tiện như thể chỉ là những viên gạch xếp chồng lên nhau bừa bãi, trong khi nhiều tòa nhà khác lại rất cầu kỳ và tinh xảo, với những bức tượng điêu khắc đá cao ngất dùng làm cột cho tường ngoài, và những cổng vòm kiểu La Mã. Thị trấn rất thịnh vượng, có hơn mười khu chợ và vô số cửa hàng. Bến cảng phía xa tấp nập thuyền buồm, xếp hàng dài đến tận đầm phá ngoài cùng của ngọn hải đăng. Tất cả mọi thứ đều đứng yên. Cờ không lay động, con người không trao đổi.
Bước vào thị trấn này, Johnson mới ngửi thấy một bầu không khí đặc biệt.
Rượu, thức ăn và mùi hôi thối nồng nặc.
Trên đường phố không có nhiều người, nhưng lại rất nhiều quán rượu, bên trong đầy rẫy những gã say rượu. Họ nằm la liệt trên bàn như xác chết, nằm trên giường phụ nữ, tóc tai bẩn thỉu và quần áo còn bẩn hơn. Đặc điểm chung của họ là luôn mang theo vũ khí. Dù say đến chết, vẫn có thể thấy những thứ này bên cạnh và trên tay họ: dao, súng hỏa mai mồi cò, móc sắt, và cả những chiếc búa có đầu nhọn.
Bát đĩa bừa bộn trên bàn, những xâu cá muối treo trên xà ngang của quán rượu, gà vịt còn sống ở sân sau. Một ít thịt vụn và xương bị vứt ở góc phố hoặc hẻm. Mấy người vô gia cư với những vết bầm tím trên mặt, thậm chí mất tay thiếu chân, đang tranh giành thức ăn. Đối thủ của họ không phải là đồng loại, mà là lũ chó hoang hung ác đang chảy dãi và lũ chuột tụ tập thành bầy.
Johnson khẽ cau mày. Quá hôi thối. Không phải mùi rượu và chất nôn mửa trộn lẫn, cũng không phải mùi rác rưởi và nước thải trong những góc tối, mà là một thứ mùi lạ chỉ tà thần mới có thể cảm nhận được: mùi của xác thịt thối mốc và ý chí hỗn loạn. Trong mắt Johnson, những con người bất động này giống như những bức tượng đang tỏa ra khói xám, chỉ cần một chút ô nhiễm từ sức mạnh tà ác là sẽ biến dạng.
Nếu mô tả bằng ngôn ngữ loài người, đây là một góc bị Thượng Đế bỏ quên, là thành phố tội lỗi. Nơi thờ cúng yêu thích của giáo phái bí mật. Sự hỗn loạn và cái chết thu hút tà thần. Johnson không khỏi thắc mắc, đây có phải là nguyên nhân khiến “y” hay “bốn tà thần bọn họ” rơi vào đây?
Johnson nhìn các cửa hàng hai bên, lòng càng lúc càng nghi ngờ. Y đã đến rất nhiều thành phố và thị trấn của con người, nhưng không có nơi nào cũ kỹ đến thế này, hệt như những bức tranh minh họa trong sách. Cửa sổ bám đầy vết dầu và bụi bặm, kính không được lau sáng bóng, cũng không có mấy tấm áp phích được vẽ đẹp mắt. Không có ma-nơ-canh hay đèn điện trong cửa hàng quần áo. Những viên đá quý đặt trong hộp thì xỉn màu do không được đánh bóng và cắt gọt hoàn hảo.
Cuối cùng, Johnson dừng lại trước một ngôi nhà cao được trang trí công phu. Dù những người sống ở đây cũng say khướt và nằm la liệt, bàn ghế bừa bộn dính đầy cặn thức ăn, nhưng có thể nhìn ra khá nhiều chi tiết. Quần áo của họ rất cầu kỳ. Dù là nam hay nữ, Johnson cảm thấy họ ăn mặc giống như các diễn viên trong nhà hát opera, nhất là những chiếc cổ áo xếp nếp hình bánh xe vô cùng khoa trương, và những chiếc quần bó sát dưới đầu gối. Bên cạnh nửa con gà nướng còn sót lại là một thứ trái cây đã được cắt ra. Lớp vỏ bên ngoài có màu xanh đen xen kẽ, giống dưa hấu, nhưng một nửa thịt quả có màu trắng, phần thịt hồng nhạt được chia thành từng múi.
Johnson: “…”
Được rồi, y đã xác định nhất định có vấn đề gì đó về thời gian. Đây không phải là thời đại mà y được “sinh ra”, có lẽ phải lùi về trước vài trăm năm. Không, điều đó không chính xác. Johnson vừa suy ngẫm vừa bước đi. Y có thể đang ở trong một vết rách nào đó của thời gian, nên mọi thứ xung quanh đều dừng lại.
Làm thế nào để quay trở lại? Johnson thấy đau đầu.
Lúc này, y đang đi về phía khu vực sầm uất và thịnh vượng nhất thị trấn: bến cảng.
Trên bến tàu có phu khuân vác, thuyền viên, cũng như các nhân viên thuế và quân nhân trong bộ đồng phục chỉnh tề. Treo trên cột cờ là lá cờ nền xanh nhạt, với chữ thập đỏ và sọc chéo màu trắng trông rất giống cờ nước Anh. Có một con tàu ba cột buồm với boong thuyền hai tầng rất đẹp đang neo đậu ở bến tàu, họng pháo đen bóng. Bên ngoài cảng là đủ loại thuyền buồm khác nhau, hầu hết đều là thuyền buồm hạng nhẹ có tốc độ rất nhanh. Vài chiếc có thêm một cánh buồm đuôi, chiếc khác thì thay thế hoàn toàn bằng cánh buồm tam giác linh hoạt, có những chiếc lại di chuyển cột buồm về phía trước đến vị trí mũi tàu và đặt nằm nghiêng để bắt chước một chiếc thuyền buồm ba cột kiểu Địa Trung Hải.
“Hử?”
Johnson đang ngắm nhìn từng chiếc thuyền buồm, bất ngờ nhìn thấy một bóng đen không có hình dạng rõ ràng đang chậm rãi di chuyển từ chiếc thuyền buồm này sang chiếc thuyền buồm bên cạnh. Đầu tiên, phần rìa của cái bóng thò ra những chi mảnh và tròn, không có đường nét gì đặc biệt, chăm chú gõ nhẹ vào boong thuyền, như đang kiểm tra hàng hóa để quyết định có chọn chiếc thuyền này hay không.
Đây có lẽ là một hình ảnh rất kinh dị: dưới ánh nắng chói chang, trên đầu những con người ngu dốt, ma quỷ biến thành cái bóng chiếm cứ mũi tàu, vươn những xúc tu quái dị ra để tiếp cận một con tàu khác. Mà những thủy thủ trên con tàu ấy vẫn tựa vào mạn tàu và hò hét ầm ĩ về phía ngoài cảng, nhắm mắt làm ngơ trước những xúc tu đen sì đang ở rất gần trong tầm tay.
“Gymir?” Johnson vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, gọi.
Cái bóng lập tức rơi xuống từ trên cánh buồm. Nhanh như một con cá lao xuống biển, thậm chí không làm một tia nước nào bắn lên.
Johnson: “…”
Đầu tiên, một cái bóng cá voi khổng lồ xuất hiện dưới đáy biển. Mặt biển bị ép phải phồng lên, xô đẩy tất cả thuyền buồm làm chúng lắc lư, khiến những con người bất động trên thuyền ngã thành một đống. Cá voi khổng lồ nhanh chóng biến mất, một người cá tóc đỏ và đuôi vàng xuất hiện giữa sóng biển.
“Đã xảy ra chuyện gì? Chúng ta đang ở đâu?” Người cá nắm lấy lan can gỗ cạnh bến tàu, ngơ ngác nhìn bến cảng dường như đang trong trạng thái thời gian ngừng trôi.
Johnson không nhịn được hỏi: “Vừa rồi huynh đang tìm ta à?” Trong trạng thái vô thức, ngụy trang thành cánh buồm, kiểm tra từng con tàu?
Gymir hơi ngoảnh đầu đi, đôi mắt vàng kim nhấp nháy.
“…Không phải.” Dường như hắn đang tìm kiếm một món quà cho Johnson trong giấc mơ. Có nhiều thuyền buồm thế này quả là tuyệt vời.
“Có lẽ chúng ta đang ở trong khe hở thời gian. Sức mạnh của huynh và Cochro đã gây ra một hậu quả kỳ quặc, giờ thì không biết làm cách nào để quay trở lại… Dù huynh luôn giữ chặt lấy đệ, chúng ta vẫn rơi xuống hai bên bờ biển của hòn đảo này. Cochro và Bướm Xám có thể còn cách xa chúng ta hơn… Đệ vừa xem xét thị trấn này, quần áo và vật dụng của con người ở đây cho thấy nơi này hẳn là một thời đại từ hàng trăm năm trước, Gymir?”
Johnson phát hiện người cá vẫn đang nhìn mấy con thuyền, có vẻ không được tập trung.
“Ồ, để ta suy nghĩ nào. Ta nghe nói có một số tà thần thỉnh thoảng lại rời khỏi thời điểm hiện tại, nhưng sức mạnh sẽ bị hạn chế rất nhiều.”
Người cá bơi về phía Johnson. Sau đó, một người ở dưới biển, một người đứng trên bờ nói chuyện.
“Ta có cảm giác như đang mang một vật nặng trên lưng, ý thức cũng không tỉnh táo cho lắm, thậm chí không thể chuyển sang dạng bản thể.”
“Vậy sao? Nhưng đệ không bị ảnh hưởng?” Johnson ngạc nhiên hỏi.
Gymir một tay chống cằm, tay kia xòe ra, bất lực nói: “Đệ vẫn chưa tồn tại ở thời đại này mà! Nếu không có một bản thân khác hạn chế, đương nhiên là không cảm thấy sức mạnh của mình bị áp chế rồi.”