Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chiếc la bàn kỳ quái
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một chiếc xe tải vất vả leo lên đê chắn sóng, men theo con đường tạm lát đá. Phía sau xe tải chất đầy dụng cụ khai quật hạng nặng cùng với một số vật tư. Đê chắn sóng chỉ đủ rộng cho một chiếc xe tải đi qua, nếu kỹ năng lái xe không tốt, xe sẽ bị lật và lăn thẳng xuống biển. Tài xế bấm còi inh ỏi, những người nghe thấy vội vàng nhảy xuống sườn dốc bên bờ kè để tránh đường.
“Chết tiệt!” Tài xế nhìn thấy một người khác đang cúi đầu đi phía trước xe, dường như không nghe thấy tiếng còi. Gã thò đầu ra ngoài cửa sổ không kính, gào lên: “Tránh đường!”
Kết quả là người đàn ông kia không có phản ứng gì. Một người da đen đang vác cái rương ở bên đường nhảy lên đê chắn sóng, nhanh chóng kéo người xuống.
“Uống bao nhiêu rượu rồi hả?” Tài xế giận dữ mắng.
Juan đờ đẫn, mặt mũi tái mét, trông hệt như vừa say rượu. Nhưng người trợ lý da đen của Juan biết rằng kỹ sư trắc địa này không những không nghiện rượu mà thậm chí anh còn chưa bao giờ uống một ly bia. Nick đưa tay quơ mạnh trước mặt Juan, cuối cùng thấy ánh mắt anh dần dần lấy lại tiêu cự, như thể vừa tỉnh giấc mộng.
“Nghe này Juan, ông nên đi gặp bác sĩ đi, cả ngày hôm nay ông cứ sốt hoài.”
“Sốt nhẹ thôi!” Juan yếu ớt đính chính, anh lau bụi trên mặt, bứt tóc đầy lo lắng: “Tôi đã uống thuốc rồi, là kháng sinh trong hòm thuốc của tôi, tôi đảm bảo ngày mai sẽ khỏe lại.”
“Thế nhưng…”
Nick da đen muốn tiếp tục thuyết phục nhưng Juan đã nắm lấy cánh tay gã, nhấn mạnh: “Tôi chỉ bị cảm lạnh cả đêm, nhức đầu và sốt, không nôn mửa, không tiêu chảy, không phải bệnh truyền nhiễm nguy hiểm đến tính mạng. Tôi chỉ cần về lều chợp mắt một lát là được.”
Nick nghĩ đi nghĩ lại, thấy cũng đúng. Sự bất thường của Juan có lẽ là do “tác dụng phụ của thuốc”. Suy cho cùng, Juan không có triệu chứng nào khác, chắc đó không phải là vấn đề lớn.
“Vậy ông nghỉ ngơi đi, sáng mai tôi sẽ gọi ông.” Nick đưa Juan đến cửa lều.
Là kỹ sư trắc địa trong đội khảo cổ, Juan có một chiếc lều riêng để anh đặt các công cụ và bản vẽ của mình. Mặc dù Juan còn đang chóng mặt, nhưng anh vẫn nhớ lấy ví ra, đưa cho Nick một ít tiền.
Nick giật mình từ chối: “Chúng tôi được thuê làm việc, tiền công do chính phủ trả, ông không cần phải trả thêm đâu.”
“Cầm đi, đây là số tiền bán la bàn hôm nay, chúng ta sẽ chia đều.”
Juan nhìn Nick đang lúng túng, lớn tiếng nói: “Hôm qua tôi đã gặp cái gã do chính phủ cử đến phụ trách tiền lương và tài chính của công nhân, nhìn là biết ngay một tên khốn. Rõ ràng đã nói tiền lương được trả hàng ngày, vậy mà giờ công nhân mới chỉ được trả lương ngày đầu tiên. Ngày mai tôi sẽ nói chuyện với Tiến sĩ về chuyện này.”
“Cảm ơn.” Vẻ mặt Nick phức tạp, gã im lặng cầm lấy tiền, cúi đầu bước ra khỏi lều.
Juan kéo rèm trong lều xuống, cởi chiếc áo khoác dính đầy cát và bùn ra, ngước lên thì thấy bầy côn trùng bay vo ve quanh ngọn đèn bàn.
“Thật đáng chết!”
Juan loay hoay tìm thuốc đuổi côn trùng và thuốc diệt côn trùng. Anh không sợ cảm lạnh, nhưng rất sợ các bệnh nhiệt đới, vì các tạp chí khoa học từ lâu đã nói rằng những căn bệnh này lây lan qua muỗi.
Đột nhiên, tay của Juan khựng lại. Anh tìm thấy thứ gì đó treo trên dây xích trong ba lô của mình. Juan từ từ rút vật đó ra, đập vào mắt anh là màu vàng sáng loáng.
Cạch.
Juan buông lỏng ngón tay, la bàn rơi xuống đất. Hơi thở anh trở nên nặng nề, anh không kìm được giơ tay ôm lấy đầu, chìm vào mê man.
Tại sao chiếc la bàn đã bán lại quay về?
Tuy rằng anh bị sốt, đầu óc hơi choáng váng mơ màng, nhưng anh dám chắc là mình nhớ chính xác. Sáng nay anh đã bán chiếc la bàn này cho một gã buôn đồ cổ.
Việc chính phủ Jamaica thuê các nhà khảo cổ dưới nước khai quật kho báu hải tặc đã được đăng tải trên báo chí châu Âu, đương nhiên sẽ có rất nhiều “ruồi” ngửi thấy mùi và bay tới đây. Gã buôn đồ cổ này là một trong số đó. Gã sẽ mua vài món đồ nghệ thuật địa phương, sau đó bắt chước và chế tác thành cái gọi là kho báu hải tặc, rồi bán cho những nhà sưu tập người Mỹ lắm tiền nhiều của.
Juan biết rõ chiêu trò này, nên anh đã bịa ra một câu chuyện về chiếc la bàn, nói rằng đó là di vật của một nhà thám hiểm người Anh nào đó, khoác lác nghe cứ như thật.
Gã buôn đồ cổ kia ngoài mặt thì cười ha ha, nhưng thực ra gã không tin câu chuyện của Juan lấy một chữ, cũng sẽ chẳng đi tìm hiểu tên của nhà thám hiểm kia. Sau khi lấy được món đồ đó, gã nhất định sẽ xóa đi năm và địa chỉ cửa hàng Luân Đôn trên vỏ la bàn, làm cho nó cũ đi, ngụy tạo thành một món đồ cổ từ Thời đại Khám phá*. Gã cũng sẽ bịa ra một “huyền thoại cướp biển” cho chiếc la bàn kỳ lạ này, chẳng hạn như về đài phun nước trường sinh, người cá và những câu chuyện khác. Nếu không, làm sao giải thích được lý do trong la bàn không có kim, mà lại là một quả cầu pha lê? Chắc chắn là vào một ngày đặc biệt nào đó, dùng một phương pháp đặc biệt nào đó để quả cầu pha lê này phản chiếu ra một tấm bản đồ huyền bí! Đó là con đường dẫn đến vùng đất huyền thoại!
* Thời đại Khám phá hay Thời đại Thám hiểm là cách gọi phổ biến về những khám phá địa lý của châu Âu vào khoảng thời kỳ cận đại, phần lớn trùng lặp với kỷ nguyên thuyền buồm, khoảng từ đầu thế kỷ 15 đến thế kỷ 18 trong lịch sử châu Âu. Trong thời kỳ này, người châu Âu bắt đầu đi khám phá thế giới và mở mang chân trời địa lý của họ. Gần đây, một số sử gia gọi thời kỳ này là Thời kỳ Tiếp xúc (tiếng Anh: Contact Period) hay Thời đại bành trướng của châu Âu.
Kiểu phát triển câu chuyện này có thể được tìm thấy bằng cách lướt qua một cuốn tiểu thuyết phiêu lưu hoặc tiểu thuyết khoa học viễn tưởng bất kỳ. Tất nhiên Juan cũng sẽ không tin, từ quyết định bán chiếc la bàn không chút do dự có thể cho thấy anh là người rất tin vào khoa học.
Tuy nhiên, vào lúc này, Juan gặp phải một vấn đề khó giải thích được bằng cách khoa học.
Tại sao la bàn quay trở lại?
Juan lấy ví của mình ra, đếm lại số tiền mặt. Đúng vậy, cộng với số tiền anh vừa trả cho trợ lý da đen Nick, số tiền gã buôn đồ cổ trả để mua chiếc la bàn vẫn còn nguyên trong túi anh! Juan sờ lên vầng trán nóng bừng, ngồi bệt xuống chiếc ghế gấp, ngơ ngác nhìn ví tiền và la bàn. Nick có ăn trộm la bàn về không nhỉ? Juan nhớ lại vẻ mặt của Nick lúc nãy, cảm thấy đầu mình càng ngày càng nặng trĩu, không thể suy nghĩ được gì nữa. Anh cố gắng đứng dậy nhưng không thể kiểm soát được cơ thể mình.
Trong tầm nhìn dần dần mờ đi, anh dường như đã bắt được một thứ gì đó, cầm trong tay rất nặng, và còn sáng bóng.
***
“Ục ục ục.”
Juan cảm thấy một chuỗi bong bóng phun ra từ miệng mình. Anh tỉnh dậy vì sặc nước. Nước biển làm cay xè mắt, anh phải chật vật quạt tay để nổi lên mặt biển. Xa xa là bến cảng, hình như còn có rất nhiều tàu bè. Nắng quá chói chang khiến Juan không thể nhìn rõ tình hình ở đó, vì vậy anh chỉ có thể thả lỏng cơ thể hết mức, lợi dụng sức nổi của nước biển để đạp nước tung tóe.
Sau đó anh cảm thấy có thứ gì đó quấn chặt lấy tay phải mình.
“Ơ?”
Juan ngơ ngác nhìn chiếc la bàn treo trên dây xích vàng. Chiếc la bàn trong tay anh không ngừng rung lên bần bật, như thể có thứ gì đó sắp b*n r*. Juan hoảng sợ rụt ngón tay lại, rồi nghe thấy một tiếng tách, la bàn tự động mở ra. Quả cầu pha lê kỳ lạ đó sáng bừng, rực rỡ hơn cả đèn điện. Juan há hốc miệng, không cần suy nghĩ, anh kéo mạnh sợi dây xích ném chiếc la bàn đi.
[Thú vị.]
Một giọng nói quỷ dị vang lên phía sau anh.
Juan nhanh chóng quay đầu lại. Trong tầm mắt anh còn sót lại vài hoa văn đen và đỏ đan xen, anh không biết chúng là gì, nhưng cảm giác run rẩy từ sâu thẳm tâm hồn mách bảo Juan rằng đó là một thứ cực kỳ khủng khiếp, không nên biết đến, cũng không nên nhìn thấy.
[Con người… sức mạnh này… ngươi là do Gymir đưa tới…]
Ngôn ngữ lạ lùng không thể diễn tả, như kiến bò trong huyết quản. Càng không muốn nghe, lại càng không thể cưỡng lại được cảm giác này. Cảnh tượng trước mắt Juan bắt đầu mờ dần. Anh hét lên sợ hãi, nhưng không thể nghe thấy âm thanh do mình phát ra.
Con sóng khổng lồ như bức tường cao nhấc bổng anh lên, đẩy anh về phía bờ biển. Juan không nhìn thấy, nhưng có một con cá voi lưng gù khổng lồ đang tạo thành sóng lớn, trên cái lưng đen nhánh của nó có một người đang ngồi.
“Cochro!”
Gymir biến thành cái bóng nửa đường xông tới, còn Johnson thì rơi xuống biển. Nước biển nhanh chóng đóng băng lại.
Thảm Bay dứt khoát lao ra khỏi mặt biển, lơ lửng giữa không trung một cách kỳ dị, lần này nó thực sự trông giống một tấm thảm bay trong Nghìn lẻ một đêm.
Cái bóng do Gymir biến hình vươn “móng vuốt” và “răng nanh” ra, truy đuổi Thảm Bay.
Johnson: “…”
Y đã từng chứng kiến cảnh này ở Bắc Cực.
Mặc dù tình huống giống hệt nhau, nhưng tốc độ và sức mạnh đều bị giảm đi vô số lần. Khí thế khủng khiếp hủy diệt thế giới đã không còn nữa, sức mạnh phá vỡ quy tắc và trật tự cũng không còn chút nào. Cơ thể không còn kéo thành bóng mờ, trong không khí không còn tiếng r*n r* do bị xé nát, chỉ còn lại nước biển bên dưới nhấp nhô dập dờn, vài giọt nước bắn tung tóe lên có thể coi như nể mặt hai vị thần cổ xưa.
“Phì.” Johnson không khỏi bật cười. Y nhanh chóng ngẩng đầu nhìn lên trời, giả vờ như không có chuyện gì.
Cái bóng và Thảm Bay: “…”
Hai vị thần cổ xưa giận dữ trừng nhau, nhưng trong thâm tâm đều biết rằng tình thế trước mắt đã thay đổi, không còn đến lượt họ đánh nhau nữa.
“Johnson!” Gymir gọi viện binh của mình. Hắn không thể đánh chết Cochro, chẳng lẽ Johnson không thể?
“Ngươi dám để thần mới đó đến gần?” Cochro lật người, để lộ hai thứ dạng cột trắng ẩn dưới cơ thể đầy sọc của Thảm Bay.
Johnson vô thức nhắm mắt lại, Gymir tức giận xông tới đá gã.
Cochro đã bị áp chế sức mạnh nhưng vẫn có kỹ năng đáng sợ là chọc ai người đó mang thai.
“Ta có thể đóng băng…” Johnson đột ngột dừng lại, vì y cảm nhận được sức mạnh của Bướm Xám, y lập tức nhìn chằm chằm vào lớp lụa trắng mà Thảm Bay bảo vệ trên bụng.
“Ngươi tìm được Bướm Xám?” Johnson đau đầu hỏi.
Cochro cười khẩy: “Sau khi phát hiện sức mạnh của mình bị áp chế, ta nhận thấy không gian này có điều bất thường rồi. Với năng lực bẩm sinh của mình, ta có thể dễ dàng tìm ra tung tích của các ngươi. Đương nhiên ta phải chọn cách tìm kiếm Bướm Xám.”
Đánh Johnson? Đánh không lại thần mới! Đánh Gymir? Hai tà thần tội nghiệp đánh nhau cũng chẳng ích gì! Vậy thì đi nhặt Bướm Xám không có đầu óc trước đã.
Cochro đắc ý khoe ra Bướm Xám được bọc trong kén. Nếu Johnson thử tấn công gã, Bướm Xám sẽ đánh trả.
“…Bướm Xám cực kỳ căm ghét hơi thở của các ngươi đấy.” Thảm Bay tùy ý cuộn mình lại, nói đầy vẻ ám chỉ.
Quả thật, ban đầu lúc ở biển sâu Bắc Cực, Bướm Xám bị thương chui vào trong kén, vốn tưởng là đang trong trạng thái không hoạt động, nhưng sau khi cảm nhận được bầu không khí bên ngoài, nó liền phát ra tiếng kêu phẫn nộ.
Johnson, Gymir: “…”
Ngoại trừ chuyện ở Bắc Cực, họ đã ra tay đánh Bướm Xám hồi còn ở Luân Đôn ba mươi năm trước. Tà thần này dù không có não nhưng vẫn nhớ mặt kẻ thù.
“Sao nào, mỗi người chúng ta lùi lại một bước?” Cochro gian xảo nói, gã cố tình kéo dài giọng, còn cảm thán hết sức khoa trương: “Các ngươi làm cách nào để kéo một con kiến vào trong khe hở thời gian?”
Johnson vô thức nhìn về phía bờ biển. Cơn sóng biển vừa rồi là do Gymir mượn hóa thân cá voi khổng lồ để tạo ra, không phải là sức mạnh của tà thần nên không cần phải lo lắng về việc nhấn chìm con người, chỉ có điều…
“Đáng lẽ la bàn phải đưa hắn đến gặp chúng ta trong giấc mơ, tại sao lại kéo cả cơ thể đến đây?” Johnson không nghĩ ra. Y quyết định đi xem thử con người kia.
Bến cảng tan hoang, sóng biển tràn vào bờ kè, làm lật tung vài thùng hàng, khiến nhiều thuyền buồm va chạm vào nhau. Một nửa số thuyền buồm này là tàu cướp biển, thậm chí nếu không phải thì chúng cũng chở theo đạn đại bác, kho đạn đã phát nổ sau cú va chạm.
Johnson vội vã quay lại, băng giá ngay lập tức đóng băng những con tàu đang lắc lư và bốc cháy. Gymir vội vàng “đẩy” những chiếc thuyền còn nguyên vẹn sang phía bên kia bến tàu.
“Không thấy đâu cả?” Johnson không cảm nhận được sự hiện diện của la bàn, lòng tràn đầy nghi ngờ.
“Con người đó đã trở về thời gian và không gian ban đầu.”
Thảm Bay từ từ bơi qua, leo lên một chiếc thuyền bị hỏng. Thân tàu được cơ thể gã phủ lên lặng lẽ mục nát, rạn nứt, những thuyền viên bất động biến thành những xác chết teo tóp. Đây không phải Cochro đang ăn, mà là Bướm Xám.
Johnson nhìn gã đầy cảnh giác.
“Đừng lo lắng, chúng ta đều muốn quay lại đúng dòng thời gian, thoát khỏi khe hở thời gian này, phải không? Chúng ta nên hợp sức, các ngươi nên đồng ý với ta.” Cochro nói một cách nham hiểm xảo trá: “Nếu các ngươi từ chối lòng tốt của ta, lần sau khi con người đó xuất hiện, đoán xem ai sẽ xuất hiện đầu tiên bên cạnh con người đó, ta hay Ephanodil?”
“Câm ngay!” Gymir tức giận, hắn không thích Cochro gọi thẳng tên thật của Johnson.
Cochro cười khẩy: “Ta đã mất đi phần lớn sức mạnh, nhưng ta vẫn có thiên phú, ta có thể lập tức cảm nhận được sự tồn tại của con người đó. Việc giết một con người rất đơn giản. Có lẽ ngươi có thể bắt cóc một sinh vật thứ hai vào khe hở thời gian, ta sẽ tiếp tục giết, cho đến khi ngươi đồng ý với đề nghị của ta.”