Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Ngọn Lửa Thời Gian Bùng Cháy
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Juan đã bị mắc kẹt trong thành phố yên tĩnh này suốt ba ngày.
Lúc đầu, anh nhất quyết chỉ uống nước, ăn bánh mì khô mình mang theo. Sau đó, anh không thể chịu đựng được nữa. Lương thực dự trữ trong ba lô nhanh chóng cạn kiệt, Juan chỉ có thể thử “kiếm” thức ăn ở đây. Juan không biết việc ăn đồ ăn trong quá khứ sẽ có ảnh hưởng gì đến cơ thể mình, nhưng nếu không ăn thì anh sẽ chết đói. Juan ưu tiên chọn trái cây. Sau tám tiếng nơm nớp lo sợ, anh mới dám chắc rằng cơ thể mình vẫn ổn, có thể tiêu hóa thức ăn cũng như bổ sung lượng nước và năng lượng đã mất.
Không có gì đặc biệt ở Kingston năm 1882, Juan vẫn nghiêm túc vẽ một bản đồ thành phố đơn giản trên sổ tay, cố gắng khám phá thành phố và tìm kiếm những “khe hở” thời gian. Nếu bỏ qua những lo lắng về số phận của chính mình, Juan thậm chí còn thích thú với việc thám hiểm như vậy. Không có cánh cửa nào chặn được anh, anh có thể quan sát mọi ngóc ngách của thành phố một cách thoải mái, biết được giá cả hiện tại, kiểm tra các chuyến tàu buôn lậu tại cảng, v.v. Khi mệt thì có thể tìm một nơi để nghỉ ngơi, không ai đuổi anh đi.
Juan hiếm khi thay đổi vị trí của đồ đạc ở đây. Anh kính trọng thành phố yên tĩnh này, không phải vì người dân ở đây mà vì chính bản thân lịch sử. Khi Juan xem lịch, anh biết rằng một thảm họa hỏa hoạn sắp thiêu rụi thành phố sẽ xảy ra ở đây. Anh còn đặc biệt kiểm tra kho dầu trong thành phố, kiểm tra từng kho bãi cảng nhưng không tìm thấy nguồn gốc của ngọn lửa.
Đêm đã buông xuống, gió không mạnh lắm, nhìn lá cờ và cây cao trên cao là biết.
Dù nghe có vẻ lạ, nhưng thực tế có rất nhiều nguyên nhân gây cháy, và việc xác định chúng cũng khó khăn. Người ta cho rằng trận hỏa hoạn thiêu rụi toàn bộ Luân Đôn năm 1666 là do một người thợ làm bánh mì quên tắt bếp gây ra. Bệnh dịch đã khiến hàng vạn người chết ở Luân Đôn vào năm 1665, tấm áo choàng đen của Tử Thần đã bao trùm cả thành phố, nhưng một trận hỏa hoạn đã giải quyết được mọi chuyện. Chỉ có một số ít người chết trong đám cháy vì không thể trốn thoát kịp thời, phần lớn đều mất nhà cửa, nhưng đồng thời cũng thoát khỏi lưỡi hái của Tử Thần.
Thám tử Juan vừa được biết về những sự kiện huyền bí tin rằng có một số sự thật đằng sau trận hỏa hoạn nổi tiếng trong lịch sử liên quan đến tà thần và sức mạnh tà ác nằm ngoài tầm hiểu biết của con người. Có thể một hoặc một vài thám tử giấu tên đã liều mạng để giải quyết khủng hoảng. Nhưng họ đã làm điều đó như thế nào?
Juan từng tin tưởng vững chắc vào khoa học, giờ đây anh lại vô cùng đau khổ. Anh cố gắng ngủ nhưng dù ở năm 1882 hay năm 1959 đều không thể gặp Hans và John. Mối liên kết trong những giấc mơ bị gián đoạn một cách khó hiểu. Giống như đi đến một đất nước mà mình không hiểu ngôn ngữ nhưng lại quên mang theo cuốn từ điển dịch thuật để giao tiếp, anh cảm thấy không chắc chắn, dù có vũ khí trong tay vẫn cảm thấy bất an.
Thảm họa có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Không thể cứu được thành phố trong quá khứ nữa, nhưng Juan muốn bảo vệ mọi thứ thuộc về thời gian và không gian năm 1959. Áp lực khủng khiếp khiến anh không thể ngủ được, hầu như mỗi giờ anh lại thức dậy một lần.
Juan chỉnh đồng hồ bấm giờ, đánh dấu lịch trong sổ tay, chuẩn bị tinh thần cho việc mắc kẹt dài ngày. Ai mà ngờ khi anh đang vừa ăn chuối vừa vẽ, một luồng khí nóng tràn qua cửa sổ. Với tiếng “vụt” một cái, tấm rèm cửa sổ bốc cháy.
Juan giật mình nhảy dựng lên, xông đến dập tắt lửa. Sau đó, anh cảm thấy mặt đất đột ngột rung chuyển, một tiếng động lớn rung trời chuyển đất vang lên. Juan suýt chút nữa bị chiếc tủ trong phòng khách sạn đập vào người. Anh khó khăn lắm mới trèo ra ngoài, kéo rèm cửa ra, bất chợt nhìn thấy cảnh tượng tận thế.
Ngọn lửa đỏ rực trôi bồng bềnh như những đám mây, vẽ nên một bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp trên bầu trời. Nó cũng giống như một thùng sơn đỏ được ném ra ngoài, lơ lửng giữa không trung, chuẩn bị đổ ập xuống đất. Các cụm lửa như những giọt nước, tạo thành một đường cong hình vòng cung. Cột cờ phía xa đã bắt đầu bốc cháy. Ngọn lửa lan dọc theo thân cột gỗ xuống đất.
Juan hít một hơi thật sâu, cuối cùng anh cũng hiểu được vụ hỏa hoạn ở Kingston năm 1882 xảy ra như thế nào rồi. Không ai có thể cứu được một thảm họa thiên nhiên ở quy mô này! Juan vội vàng nhét đồ đạc của mình vào ba lô, không chút do dự chạy thục mạng về phía bến cảng, không dám lãng phí một phút nào. Anh sợ nếu chạy quá chậm thì sẽ bị thiêu chết trong thành phố này.
Thế rồi trong lúc chạy, chiếc la bàn trong túi anh rung lên dữ dội. Juan lấy nó ra xem thử. Nắp ngoài của la bàn tự động mở ra, quả cầu pha lê tỏa sáng lấp lánh như đang chỉ đường. Ban đầu Juan muốn tránh khu phố đang chìm trong khói, nhưng ngay khi anh đổi hướng, la bàn cứ nhảy múa liên tục cho đến khi anh điều chỉnh lại lộ trình. Năm phút sau, Juan “kết nối” thành công với Johnson. Gặp được thân chủ là tà thần, thám tử thở phào nhẹ nhõm, ít nhất anh không còn phải lo lắng bị mắc kẹt ở đây mãi mãi.
“Đống lửa này là…”
“Đây là dư âm sức mạnh của một vị thần cổ xưa, đừng lại gần.”
Johnson nhắc nhở, y không muốn Juan bị thiêu chết.
Juan nghĩ đến lần trước khi mình buộc phải quay trở lại năm 1959. Cơ thể anh khẽ run lên, anh cảnh giác hỏi: “Chẳng lẽ là tà thần đã tạo ra những ảo ảnh đó, định giết tôi sao?”
“…Không phải kẻ đó.”
“Bướm Xám?” Juan nhớ lại tin tức mà Hans cho mình biết.
Biểu cảm của Johnson hơi lúng túng pha lẫn phức tạp: “Không phải, có một sự cố xảy ra, đây là tà thần thứ ba… con người các anh gọi là thần Mặt trời Tonatiuh.”
Juan trợn trừng mắt, vô thức lùi về phía sau mấy bước, mặt lộ vẻ khó tin: “Tại sao lại có thêm nữa?”
Cảnh hỗn chiến nguy hiểm giữa bốn tà thần giờ lại tăng độ khó, tăng số lượng lên năm sao?
Juan chỉ đơn thuần là hoảng sợ, nhưng Johnson lại cảm nhận được sự xấu hổ kéo dài liên tục, bởi vì lời Juan nói tựa như đang chất vấn y và Gymir, tại sao bọn họ lại khiêu khích thêm một kẻ địch khác? Thám tử loài người đã rất khổ rồi, nếu tiếp tục nữa, thật sự sẽ không còn đường sống.
“Khụ, thần Mặt trời là do Thảm Bay gọi tới.” Johnson không thể đọc thẳng tên thật của Cochro ra.
“Đánh không lại thì gọi bạn bè tới giúp?” Juan không nhịn được nhìn sang Gymir bên cạnh, rồi lại nhìn Johnson. Ý nghĩa rất rõ ràng: bạn của hai ngài đâu?
Johnson: “…”
Gymir: “…”
Tà thần không có bạn bè thì có sao đâu? Lẽ nào phải để một con người nhỏ bé cười chê?
Johnson vội vàng giải thích trước khi Gymir nổi giận: “Thần Mặt trời Tonatiuh không phải bạn của Thảm Bay, tình hình của Tonatiuh rất đặc biệt, nó rất tàn bạo.”
Juan nhớ ngay đến những bức tranh khảo cổ và những cuốn sách về di tích châu Mỹ, rùng mình ớn lạnh. Những người bản xứ châu Mỹ thờ thần Mặt trời sẽ mổ lồng ngực tù binh và lấy trái tim ra hiến tế cho Tonatiuh, chỉ vì họ tin rằng nhiên liệu tốt nhất để mặt trời cháy mãi mãi chính là máu tươi, xác của những người bị tàn sát đã lấp đầy đáy hố dưới đàn tế. Mặc dù vậy, những tín đồ của thần Mặt trời vẫn lo “không đủ nhiên liệu”. Nhìn ngọn lửa đỏ rực trên bầu trời lúc này, Juan càng thấy sợ hãi hơn.
“Chúng ta sẽ rời đi ngay lập tức chứ?” Juan nhiệt tình đề nghị: “Tôi đã tìm thấy khe hở thời gian trong thành phố này, chỉ cần chúng ta đủ nhanh thì có thể tránh được việc trực tiếp đối đầu với thần Mặt trời, Thảm Bay và Bướm Xám?”
Johnson im lặng nhìn anh.
“Sao thế? Chẳng lẽ tôi nói sai?” Juan lo lắng hỏi.
Gymir chạm tay vào mặt nạ trên mặt, lạnh lùng nói: “Trước đó ngươi đã nói, thành phố này từng trải qua rất nhiều thảm họa.”
“Đúng, chỉ riêng hỏa hoạn quy mô lớn đã có bốn lần.” Juan đột nhiên dừng lại, vẻ mặt anh từ mơ hồ dần trở nên tỉnh ngộ, rồi cuối cùng là sợ hãi: “Ý ngài nói là những tà thần đó đang ở hiện trường hỏa hoạn trong các thời đại khác?”
Trận hỏa hoạn năm 1882 là nghiêm trọng nhất, đây cũng là nơi Johnson và Gymir rơi xuống. Ngọn lửa của Tonatiuh đã lan rộng ra nhiều thời gian và không gian khác thông qua các khe hở thời gian.
“Những vết nứt mà ngươi đã phát hiện, kể cả những vết nứt mà ngươi chưa phát hiện, giờ đã bị ngọn lửa này lấp đầy hoàn toàn rồi.” Gymir cau mày giải thích.
Juan ngây người ra. Công việc mà anh đã miệt mài làm suốt ba ngày qua đều trở nên vô ích. Mấu chốt là…
“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”
“Cầm cái này trước đi.” Johnson ném một viên ngọc trai.
Juan nhận được bùa hộ mệnh, thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Như vậy thì anh có thể quay trở lại năm 1959 nếu gặp nguy hiểm. Đợi đã, có vẻ như anh cũng nghĩ như vậy vài ngày trước, nhưng sau đó anh lại đến năm 1882? Juan siết chặt viên ngọc, nặn ra một nụ cười méo mó hơn cả khóc.
Ngọn lửa càng lúc càng hạ thấp, diện tích cháy ngày càng lan rộng.
Gymir kiểm tra lại, phát hiện ở đây thực sự chỉ có họ và thám tử Juan.
“Điều này không bình thường, nếu Tonatiuh đã đáp lại lời kêu gọi của Cochro, ngọn lửa sức mạnh đã lan truyền theo các khe hở thời gian đến đây, tại sao lại không nhìn thấy bóng dáng của nó…”
Gymir ăn ý nhìn sang Johnson, cả hai đồng thời nhận ra một vấn đề.
Thần Mặt trời quả thực có thể du hành thời gian, tức là đáp lại tiếng gọi từ trong đường cống dù đang ở thời cổ đại, dù sao thì đường cống cũng nằm ngoài sự ràng buộc của thời gian. Nhưng những sức mạnh này đã chảy tràn lan đến năm 1882 và ba thời đại khác. Điều này có nghĩa là gì? Nó cho thấy vào thời điểm xảy ra bốn trận hỏa hoạn từ năm 1703 đến năm 1882, thần Mặt trời Tonatiuh hoàn toàn không có mặt trên Địa Cầu! Nếu không, dòng thời gian sẽ trấn áp Tonatiuh giống như đã trấn áp Cochro và Gymir, thế thì ngọn lửa còn có thể hoành hành như thế này sao?
Johnson im lặng nhìn Gymir, vậy ra tình hình hiện tại là như thế này: thần Mặt trời mà các tà thần vẫn nghĩ đang ngủ yên trên Địa Cầu thực ra đã bỏ chạy từ lâu; còn Cochro mà họ tưởng đã đi sâu vào vũ trụ thì lại lặng lẽ quay trở lại. Chẳng lẽ không có thông tin nào mà các vị thần cổ xưa nắm được là chính xác sao?
Gymir không hề xấu hổ chút nào. Thông tin sai lệch có liên quan gì đến Thần Biển đã vạn năm không hề dịch chuyển chứ?
“Bản thể của Tonatiuh sẽ không xuất hiện trong thời gian gần đây nữa, vì nó không ở Địa Cầu, nhưng những ngọn lửa này lại vô cùng phiền phức…”
Gymir hơi nhíu mày, sức mạnh của hắn thì bị áp chế, Johnson lại bị ngọn lửa khắc chế, nếu như y lợi dụng dòng thời gian không ổn định để cố sức dùng băng xua đuổi ngọn lửa thì sao?
“Chờ một chút, đây là năm 1882, em đã sinh ra rồi.” Johnson bất đắc dĩ nhắc nhở Gymir, lần này y chỉ có thể đứng nhìn, nếu không vừa rồi leo ra khỏi hố đã không vất vả như vậy.
Gymir vô thức hỏi: “Vậy em đang làm gì?”
Johnson cũng trả lời theo bản năng: “Theo cách tính thời gian của con người, thân thể của em xuất hiện vào khoảng năm 1800, năm 1882, em đã có khả năng tư duy, đang lênh đênh trên biển tìm kiếm Mục sư Cornell… để lấy lại sức mạnh mà lão đã cướp đi của em.”
Gymir thở dài tiếc nuối: “Sao em không đến thị trấn Đá Ngầm Đen sớm hơn?”
Johnson: “…”
Vào 40 năm sau, y đã sở hữu khả năng suy nghĩ nhưng vẫn không thể chống đỡ được đòn tấn công tinh thần của Thần Biển, bị người cá quyến rũ đến nỗi đầu óc trống rỗng, phải hoảng sợ bỏ chạy. Nếu đổi lại là Johnson không có kinh nghiệm, và tuổi tác (thời gian tự nhận thức tỉnh táo) chỉ mới vài chục năm… thế chẳng phải là vừa khóc vừa chạy sao?
Johnson đen mặt đẩy Gymir ra.