Diệp Thanh Thanh nghi ngờ, Mã Tuấn ghé thăm

Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Diệp Thanh Thanh nghi ngờ, Mã Tuấn ghé thăm

Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hình như Lâm Dụ Chi đang yêu.
Nửa tháng trước, Diệp Thanh Thanh đã nhận ra manh mối. Từ một buổi trưa nọ, Lâm Dụ Chi không còn đến nhà ăn dùng bữa cùng cô và Trương Mai nữa. Ngay sau đó, cô bắt gặp Lâm Dụ Chi và Chu Thời Dã ngồi đối diện nhau tại cùng một bàn ăn. Cô đã làm việc ở đây hơn nửa năm, trước nay chưa từng thấy Chu Thời Dã dùng bữa với người khác trong nhà ăn.
Không chỉ ở nhà ăn, trong nửa tháng này, hai người họ lúc nào cũng kè kè bên nhau, thậm chí Chu Thời Dã còn đến xưởng của họ đợi Lâm Dụ Chi mấy lần.
Những chuyện này trong mắt người khác chỉ là chuyện nhỏ không đáng bận tâm, vậy mà trong đầu Diệp Thanh Thanh lại rung lên hồi chuông cảnh báo. Để giết thời gian, sau khi tan làm cô thường thích dùng điện thoại lên mạng đọc tiểu thuyết miễn phí, thường là những câu chuyện tình yêu lãng mạn tách rời thực tế. Không biết có phải nhờ sở thích này không mà cô thường nhạy cảm hơn người khác trong phương diện này.
Tối nay, khi ăn bữa tối ở nhà ăn, cô đã tận mắt nhìn thấy Lâm Dụ Chi nhặt mấy miếng cà rốt trong khay của mình bỏ sang khay của Chu Thời Dã. Chu Thời Dã thản nhiên ăn hết.
Cảnh tượng này suýt nữa đã khiến Diệp Thanh Thanh kinh ngạc đến rớt hàm.
– Quan hệ giữa hai bọn em tốt thôi, huynh đệ với nhau đều như vậy mà. – Lâm Dụ Chi thản nhiên giải thích với cô.
Diệp Thanh Thanh nghi ngờ nhìn chằm chằm cậu hồi lâu.
Mặc dù giữa hai người đàn ông làm chuyện này có vẻ hơi sến, nhưng suy cho cùng vẫn chưa đến mức vượt quá giới hạn. Nếu nói Lâm Dụ Chi coi Chu Thời Dã như huynh trưởng thì Diệp Thanh Thanh tin, dù sao Lâm Dụ Chi cũng dễ gần với mọi người. Nhưng Chu Thời Dã thực sự coi Lâm Dụ Chi là đệ đệ ư? Cô không khỏi nghi ngờ ánh mắt thẳng thắn của Lâm Dụ Chi, lẽ nào thằng nhóc vô tư này thực sự không nhận ra điều gì?
– Từ xưa đến nay Chu Thời Dã luôn hờ hững với tất cả mọi người. – Diệp Thanh Thanh nghiêm mặt nói – Em không cảm thấy cậu ấy của hiện tại khác với cậu ấy của trước đây sao?
– Khác ở đâu? – Khóe miệng Lâm Dụ Chi sắp không kiềm chế được.
Không còn suốt ngày trưng ra vẻ mặt lạnh băng mà đầy sức sống hơn. Nhưng Diệp Thanh Thanh không nghĩ ra tính từ nào phù hợp, chỉ đành miêu tả đúng sự thật:
– Cậu ấy biết cười.
Lâm Dụ Chi bật cười. Cười mấy tiếng, cậu mới nói:
– Ai mà chẳng biết cười chứ?
– Lâm Dụ Chi, cậu có thể bớt vô tâm một chút được không? – Thấy cậu không để bụng, Diệp Thanh Thanh sốt sắng thay cho cậu – Khi em thao thao bất tuyệt, cười cười nói nói trước mặt cậu ấy, em không để ý tới ánh mắt cậu ấy nhìn em sao?
Câu nói dài ngoằng này đã chọc trúng tim đen của Lâm Dụ Chi. Cậu nhìn sang hướng khác, cố bình tĩnh đáp:
– Ánh mắt thế nào?
– Ánh mắt của cậu ấy, không phải đang nhìn đệ đệ, mà nhìn... nhìn... – Diệp Thanh Thanh không nói nên lời.
Gương mặt cô đỏ ửng, sốt sắng giậm chân:
– Tỷ có quen vài người bạn ở quê, là con trai, nhưng cũng thích con trai, chuyện này tỷ có quyền phát ngôn hơn đệ! Sau này đừng có trách tỷ không nhắc nhở đệ, đệ ngốc nghếch coi người ta như huynh trưởng nhưng chưa chắc người ta đã coi đệ là đệ đệ đâu!
Lâm Dụ Chi xoa xoa vành tai ửng đỏ.
Tất nhiên cậu biết ánh mắt Chu Thời Dã nhìn mình ra sao.
Người “huynh trưởng” của cậu, tối qua dưới sự nhõng nhẽo của cậu đã dùng ánh mắt đó, vừa hôn cậu vừa bắn trong lòng bàn tay cậu.
Cậu càng biết rõ Chu Thời Dã đã thay đổi ra sao.
Nửa tháng trước, khi hai người ngủ chung một giường, chẳng cần biết trước khi ngủ nằm tư thế nào, mỗi lần ngủ tới nửa đêm, Chu Thời Dã luôn dựa sát vào tường. Chiếc giường đơn kia quá chật chội, vai phải của Chu Thời Dã kề sát mặt tường, chưa được mấy ngày đã xuất hiện vết bầm tím trên vai.
Sau đó, lúc ngủ Lâm Dụ Chi luôn cố ý nhường cho Chu Thời Dã nhiều chỗ hơn. Nhưng vì cậu ngủ sát mép giường nên có khi mơ mơ màng màng suýt nữa đã rơi xuống. Mỗi lần cậu sắp rơi xuống thì luôn có một cánh tay kịp thời vươn ra, ôm cậu vào vòng tay săn chắc. Cậu không nhớ bắt đầu từ hôm nào, Chu Thời Dã đã không còn ngủ sát tường nữa.
Lâm Dụ Chi bị động tham gia cuộc đua tranh giành Chu Thời Dã với một bức tường, cuối cùng lại giành được thắng lợi hoàn toàn một cách bị động.
Nếu còn nói tiếp nữa thế nào cũng sẽ lộ, Lâm Dụ Chi vội vàng xua tay:
– Đừng nói linh tinh nữa, tỷ nghĩ nhiều rồi.
Sau khi Diệp Thanh Thanh vội vàng rời đi, cậu hồi tưởng lại cuộc nói chuyện ban nãy, bước chân cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Nói một cách công bằng thì Chu Thời Dã không phải là đối tượng yêu đương tồi. Mặc dù tính cách có phần lạnh nhạt nhưng tình cảm ổn định. Mặc dù ít nói, nhưng làm nhiều. Lần trước quạt trần bị hỏng, Lâm Dụ Chi còn chưa kịp tìm quản lý ký túc xá, Chu Thời Dã đã mượn chiếc thang gấp sửa thoăn thoắt ngay.
Điểm duy nhất khiến Lâm Dụ Chi cảm thấy không quen đó là Chu Thời Dã phân chia ranh giới quá rõ ràng. Cứ đến 5 giờ chiều thứ sáu là Chu Thời Dã lại rời khỏi khu nhà máy, đi đến tối mới về. Lâm Dụ Chi tò mò nên đã hỏi mấy lần, nhưng Chu Thời Dã chỉ nói mình vào thành phố làm việc, còn việc gì thì giấu kín như bưng.
Hôm nay lại đến ngày Chu Thời Dã vào thành phố làm việc. Nghĩ đến đây, bước chân Lâm Dụ Chi chậm chạp hẳn. Cậu lề mề bước về ký túc xá, nhưng bất ngờ sửng sốt ngay khi mở cửa phòng.
***
– Chú Mã?
Chưa dứt lời, Lâm Dụ Chi đã vươn tay bịt miệng mình. Cậu chột dạ nhìn xung quanh hành lang, cho đến khi chắc chắn không có ai nghe thấy, cậu mới sải bước về phía trước, khép cửa lại.
– Sao chú lại đến đây? – Cậu liếc mắt nhìn giường của Chu Thời Dã, may mà Chu Thời Dã chăm chỉ, sáng nay mới thay ga giường. Cậu thầm thở phào một tiếng, lẩm bẩm – Cháu đã nói với mọi người rồi, cháu không muốn ai biết mình là ai, chú đến đây chẳng phải đang phá hỏng chuyện của cháu sao?
Trong ký túc xá có duy nhất một chiếc ghế trước bàn học, nhưng Mã Tuấn không ngồi, ông đứng bên cửa ban công, cười dịu dàng với Lâm Dụ Chi:
– Dạo này Tổng giám đốc Lâm thực sự rất bận, không có thời gian, ông ấy bảo chú đến đây xem cháu có cần gì không.
– Cháu ổn lắm. – Lâm Dụ Chi vừa đi vào nhà vệ sinh vừa nói – Không cần gì đâu ạ.
Mã Tuấn theo sau cậu bước ra ban công, thấy cậu không có kiên nhẫn để nói chuyện với mình, bèn đi thẳng vào vấn đề chính luôn:
– Chuyện sang khu nhà máy mới tham quan học tập, chú đã sắp xếp xong cho cháu rồi. Cháu không cần chuẩn bị gì hết, chỉ cần mang theo mấy bộ quần áo là được. Đồ dùng hằng ngày bên đó có sẵn.
Lâm Dụ Chi vặn vòi nước. Từ một tuần trước, thư ký Mã đã gửi lịch trình tới khu nhà máy mới cho cậu, nhưng cậu lại giả vờ như không nhìn thấy. Không ngờ rằng hôm nay thư ký Mã lại tìm đến tận nơi.
– Cháu đã nói với bố rồi. – Cậu nói giọng quyết đoán giữa tiếng nước róc rách – Cháu không đi.
Cậu hứng nước rửa mặt, sau đó quay về phòng, định ngồi xuống giường Chu Thời Dã như một thói quen, may mà cậu kịp thời nhận ra, đi thêm mấy bước, ngồi xuống giường trống phía đối diện.
Mã Tuấn đi theo cậu ra ngoài. Công nhân trong nhà máy ra vào liên tục, lúc Chu Thời Dã vừa mới vào nhà máy, ông và Lâm Mục Vi đều không biết chuyện. Nhưng chẳng bao lâu sau, ông nhìn thấy cái tên Chu Thời Dã trong bảng danh sách khen thưởng mà quản đốc nhà máy nộp lên. Ông có đôi chút ấn tượng về cái tên ấy, nên đã đi điều tra bối cảnh gia đình của Chu Thời Dã, cuối cùng chắc chắn rằng Chu Thời Dã chính là con ruột của nữ công nhân từng nhảy lầu tự tử trong nhà máy này.
Nhưng bọn họ chẳng bận tâm đến chàng trai trẻ nhìn là biết có ý đồ này. Cho đến khi Lâm Dụ Chi vào ở ký túc xá này.
– Dụ Chi. Bao nhiêu năm qua cháu vẫn luôn gọi chú là chú Mã, vậy thì hôm nay chú nói với cháu mấy câu thật lòng. – Mã Tuấn kéo chiếc ghế trước bàn học ra, ngồi xuống, từ tốn nói – Tổng giám đốc Lâm chưa bao giờ ép buộc cháu phải tới nhà máy làm việc. Ông ấy biết hiện tại rất nhiều con cháu của chủ nhà máy đều không muốn tiếp quản nhà máy gia đình, bố cháu cũng không muốn cháu phải vất vả vì nó.
Ông ngừng một lát, chợt chuyển chủ đề:
– Nhưng có những lời ông ấy sẽ không nói với cháu, chú sẽ nói thay ông ấy. Tổng giám đốc Lâm đã lớn tuổi rồi, sự nghiệp mà thuở trẻ ông ấy cố gắng phấn đấu có được, cuối cùng cũng sẽ phải có người tiếp nối. Cháu và Tống công tử khác nhau, dù sao thằng bé cũng có một huynh trưởng lớn hơn mình mười hai tuổi, muốn chơi thế nào cũng được. – Ông nhìn Lâm Dụ Chi, nghiêm túc nói lời từ tận sâu đáy lòng – Nhưng cháu thì khác, Tổng giám đốc Lâm chỉ có mình cháu là con trai duy nhất.
Tống Ức Văn có một huynh trưởng cùng cha khác mẹ, hai huynh đệ không chỉ cách biệt tuổi tác mà tính cách cũng khác nhau một trời một vực. Nhưng cũng nhờ có Tống Ức Võ thông minh giỏi giang, Tống Ức Văn mới có thể thoải mái làm một công tử ăn chơi. Lời Mã Tuấn nói, Lâm Dụ Chi đều hiểu. Cậu cũng biết mình không thể làm lao động phổ thông cả đời trong nhà máy của bố được. Hơn nữa, nếu như đã quyết định nghiêm túc hẹn hò với Chu Thời Dã, vậy thì sớm muộn gì cậu cũng phải thẳng thắn thừa nhận thân phận với Chu Thời Dã.
Cậu nghĩ một lát, nói:
– Đồng nghiệp ở đây rất quan tâm cháu, chú và bố cho cháu thêm chút thời gian, để cháu mời mọi người ăn bữa cơm nói lời tạm biệt, thể hiện lòng biết ơn của cháu. Sớm muộn gì họ cũng biết cháu là ai, giữ mối quan hệ tốt với người lao động, để lại ấn tượng tốt trong lòng họ cũng có lợi cho cháu.
Lý do của cậu rất hợp tình hợp lý, Mã Tuấn không tiện nói thêm gì, chỉ đành cúi đầu thúc giục:
– Vậy thì mau lên đi.