Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần
Dấu Vết Đêm Qua
Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi một người rơi từ trên đỉnh núi xuống đáy vực, người đó sẽ không chủ động nhớ lại tất cả những gì mình từng có trên đỉnh núi. Dường như bộ não đã kích hoạt cơ chế tự vệ khẩn cấp, quá khứ vô tư lự, niềm vui không thể quay lại, con thuyền căng buồm lướt sóng lao đi, đương nhiên, cũng bao gồm cả Chu Thời Dã, tất cả đều bị chôn sâu vào những ký ức khó lòng đánh thức ấy.
Cậu cũng không chủ động nghĩ tới những đau đớn, sợ hãi và giãy giụa khi rơi xuống. Bởi vì thù hận rất tốn sức lực. Nếu như không phải cuộc gặp gỡ tình cờ tối hôm qua, Lâm Dụ Chi gần như đã quên bẵng sự tồn tại của Chu Thời Dã.
Còn chuyện tại sao anh lại xuất hiện trong buổi tiệc rượu tối qua là vô tình hay cố ý thì Lâm Dụ Chi không biết, cũng chẳng bận tâm muốn biết. Chu Thời Dã, cùng với tất cả những thứ liên quan đến anh, đều là những thứ vô dụng, độc hại đã bị xóa sổ khỏi ký ức của cậu từ năm đó.
Việc quan trọng trước mắt là xác nhận ý định hợp tác của Trần Tông Minh. Lâm Dụ Chi túm vạt áo đưa lên mũi ngửi, trong lòng thầm tính toán lịch trình của buổi sáng ngày hôm nay. Trước tiên là phải về nhà thay một bộ quần áo sạch sẽ, sau đó tới công ty của Trần Tông Minh thăm dò tình hình.
Cậu gửi một tin nhắn cho thư ký của Trần Tông Minh, nói rằng mình muốn ghé thăm, trong lúc đợi câu trả lời cậu vào nhà tắm tắm qua loa một cái. Nhưng cho tới khi cậu sấy tóc xong, thư ký Tào kiêu căng vẫn không trả lời cậu, ngay đến cả Giám đốc Bộ phận Mua bán trước đó tỏ ra nhiệt tình bấy giờ cũng chẳng thèm ngó ngàng gì tới cậu.
Chắc chắn đã có vấn đề phát sinh ở đâu đó rồi.
Lâm Dụ Chi suy tính một lát, tới giá treo đồ kiểu mở lấy áo vest của mình, sau đó gọi điện thoại cho Vương Mạn.
***
"Tối qua nói chuyện đến đâu rồi?" Một giọng nữ trưởng thành vang lên từ đầu bên kia.
Năm nay Vương Mạn còn chưa tới 40 tuổi, nhưng lại là nữ doanh nhân có tiếng tăm ở Nhạc Thành. Chị từng học thiết kế nội thất ở Anh năm năm, thương hiệu nội thất Mankel dưới tay chị nhờ vào việc dẫn đầu xu hướng thiết kế nhân văn và ý tưởng thân thiện với môi trường mà luôn có chỗ đứng vững chắc trên thị trường nội thất. Hiện nay các ngành nghề liên quan tới bất động sản đều không mấy khả quan, để khai thác thị trường khách hàng lớn, Mankel đã nhắm tới một số chuỗi khách sạn có tiềm năng phát triển, khách sạn Nhạc Thịnh của Trần Tông Minh cũng là một trong số đó.
Lâm Dụ Chi bước vào trong thang máy, chọn tầng một, nhìn vào cánh cửa thang máy, chỉnh lại mái tóc còn ẩm ướt của mình.
"Chị Mạn." Cậu nói với giọng điệu bình tĩnh, "Lát nữa em phải tới công ty của Tổng giám đốc Trần."
Khách hàng lớn thế này vốn dĩ không phải là kiểu chỉ ăn một bữa cơm là giải quyết được. Giọng Vương Mạn cũng không hề bất ngờ: "Không thuận lợi à?"
Đầu vẫn còn đau, mặt hơi sưng lên, đặc biệt là mắt. Lâm Dụ Chi nhìn bản thân mình trên gương, xoa xoa cái đầu còn nhức nhối: "Tổng giám đốc Trần đã nói rồi, ông ấy không bàn chuyện làm ăn trên bàn tiệc."
"Ông ta vớ vẩn." Vương Mạn nói như thể vừa nghe được câu chuyện cười, chửi tục thẳng thừng.
Chị dừng lại một lát, hỏi tiếp: "Ông ta không làm khó cậu đấy chứ?"
Mặc dù Trần Tông Minh là người làm ăn lớn, nhưng nhân phẩm ông ta thế nào thì người trong ngành đều biết rõ. Thấy Lâm Dụ Chi không nói tiếp, chị cũng hiểu ra, đang định mắng thêm mấy câu nữa, nhưng thấy ngoài cửa kính có người gõ cửa, chị đành nín lại: "Tôi đã nói cậu đừng tự đi mà."
"Haiz." Lâm Dụ Chi khẽ cười một tiếng, "Ông ta còn dám động tay động chân với em thì chị nghĩ đổi thành mấy người Tiểu Lưu, không biết ông ta còn bắt nạt đến mức nào nữa."
Cậu nói nhẹ nhàng nhưng rất có lý, Vương Mạn không phản bác. Cho dù Lâm Mục Vi đã hết thời, nhưng rất nhiều ông chủ trong ngành vẫn nể mặt con trai duy nhất của ông ấy. Suy cho cùng, nếu ngày sau Lâm Mục Vi vẫn còn có thể trở lại, bọn họ vẫn phải chạm mặt nhau trong nhiều trường hợp khác.
Vương Mạn phất tay ra hiệu cho trợ lý vào sau, rồi dặn dò Lâm Dụ Chi: "Về đi, đừng đến nữa. Chút tiền bẩn của ông ta, tôi không cần nữa."
"Ting" một tiếng, cửa thang máy chậm rãi mở ra, Lâm Dụ Chi cười hỏi: "Chị chê người thì được, chứ chê tiền làm gì?"
Cậu bước tới quầy lễ tân khách sạn, đặt thẻ phòng lên mặt quầy, đưa mắt ra hiệu cho nhân viên lễ tân làm thủ tục trả phòng: "Ba chai Mao Đài của chị không thể để ông ta lãng phí vô ích như vậy được."
"Chẳng phải chỉ là mấy chai Mao Đài thôi ư..."
"Xin chào." Nhân viên quầy lễ tân cười lịch sự với Lâm Dụ Chi, "Theo quy định của khách sạn, anh phải bổ sung thông tin đăng ký."
***
Vương Mạn nhanh chóng nắm bắt được thông tin mấu chốt từ câu này, bỗng sững sờ: "Cậu đang ở khách sạn à?"
– Đăng ký gì cơ? – Lâm Dụ Chi cũng ngạc nhiên.
Cậu không bận tâm trả lời câu hỏi của Vương Mạn mà cầm điện thoại ra xa, cau mày nhìn nhân viên lễ tân:
– Phòng này không phải do tôi đặt à?
Nhân viên lễ tân kiên nhẫn giải thích cho cậu:
– Có lẽ hôm qua anh uống say rồi, được bạn cõng đến đây.
Khi ấy cô không có mặt, đồng nghiệp ca đêm đã dặn dò cô lúc giao ca, nhưng thấy Lâm Dụ Chi tỏ ra nghi ngờ, cô không khỏi cảnh giác:
– Anh không quen người đã cõng anh đến đây ạ?
Vương Mạn truy hỏi: "Hôm qua cậu uống say à?"
Lâm Dụ Chi im lặng mấy giây, áp điện thoại vào tai, hạ giọng nói nhanh: "Chị Mạn, em sẽ gọi lại cho chị sau."
Vương Mạn còn chưa kịp nói gì, cậu đã cúp máy luôn rồi. Cậu lấy giấy tờ tùy thân từ ví tiền ra, đưa cho lễ tân, biểu cảm trở nên nghiêm túc hẳn:
– Phiền cô kiểm tra giúp tôi xem người đăng ký phòng này có phải họ Chu hay không?
– Người đăng ký chính là anh Chu ạ.
Thấy hai người quen nhau, cuối cùng nhân viên lễ tân cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô nhập thông tin của Lâm Dụ Chi, sau đó rút bốn tờ một trăm tệ từ trong hộp tiền, kẹp chung với giấy tờ trả lại cho cậu:
– Đây là tiền đặt cọc, mời anh nhận lại ạ.
Điện thoại rung lên liên hồi. Lâm Dụ Chi nhìn mấy tờ tiền mặt, không nhận. Cậu cố gắng lục tìm những ký ức sau khi say rượu tối hôm qua, nhưng chẳng tìm được gì.
– Cô chuyển thẳng tiền vào thẻ đi. – Cậu lạnh lùng đáp.
– Bạn anh trả tiền mặt. – Nhân viên lễ tân vẫn đưa hai tay ra, yêu cầu này khiến cô cảm thấy khó xử.
Chuyện quái quỷ gì thế này. Lâm Dụ Chi khó chịu "chậc" một tiếng. Điện thoại lại rung lên. Cậu cúi đầu nhìn lướt qua, ba tin nhắn wechat đều đến từ Vương Mạn.
"Cậu còn cúp điện thoại của tôi một lần nữa thử xem."
"Cậu nghĩ mình là con trai của chú Lâm là tôi không dám đuổi việc cậu à?"
"Trần Tông Minh đưa cậu đến khách sạn hả?"
Vẻ u ám trên gương mặt Lâm Dụ Chi cuối cùng cũng vơi đi một chút, suýt nữa thì bật cười với người phụ nữ miệng lưỡi cứng rắn nhưng lại mềm lòng này.
"Chị Vương." Cậu nhanh chóng gõ chữ trên điện thoại, ấn gửi, "Chị trả em có chút tiền lương thôi mà còn muốn em phải ngủ với khách à?"
Vương Mạn vẫn không chịu bỏ qua, hỏi tiếp: "Ai đã đưa cậu đến khách sạn thế?"
Chị ấy không dễ lừa. Lâm Dụ Chi im lặng nhìn dòng tin nhắn kia một lát, bỏ tiền và giấy tờ vào ví, cất cùng với điện thoại.
***
Chu Thời Dã ôm hộp tài liệu bằng một tay, móc chiếc điện thoại đang rung liên hồi ra, nhìn lướt qua một cái.
Lại là Tào Dung.
"Không phải tôi không muốn giúp cậu, nhưng tối qua Tổng giám đốc Trần đã nổi trận lôi đình, cậu hơi quá đáng rồi đấy."
"Nhưng vẫn cảm ơn cậu."
"Nói thật thì cậu đáng tin hơn mấy người như Dương Tân nhiều, bọn họ đều chỉ biết lừa tôi."
"Yên tâm đi, nếu có cơ hội việc làm tốt, tôi sẽ giới thiệu cho cậu."
Xem ra thư ký Tào đã tự thêu dệt nên một lời giải thích hoàn toàn sai lệch sự thật cho sự việc xảy ra tối ngày hôm qua. Rõ ràng bản thân mình cũng là kẻ thứ ba, nhưng từng câu từng chữ lại tỏ ra như mình mới là vợ cả. Chu Thời Dã cau mày, chặn thông báo từ anh ta ngay lập tức.
"Cậu làm cái trò gì vậy?" Dương Tân đuổi theo từ phòng Nhân sự, chặn anh lại trước khi anh bước vào thang máy. Mười rưỡi sáng, trong thang máy này chỉ có hai người bọn họ thôi, nhưng Dương Tân vẫn hạ giọng nói: "Hai giờ sáng nhân sự đã gọi điện cho tôi rồi."
Nhân sự không nói thêm nguyên nhân về việc sa thải Chu Thời Dã, Dương Tân cũng lờ mờ đoán được rằng vấn đề nằm ở buổi tiệc rượu ngày hôm qua. Nhưng lần hợp tác với Mankel này, rõ ràng đối tác là bên muốn níu kéo, một buổi xã giao đơn giản thì sao có thể mắc phải sai lầm không thể vãn hồi? Khi ấy anh ta cũng gọi cho Chu Thời Dã mấy cuộc, nhưng Chu Thời Dã chẳng nghe máy cuộc nào, một tiếng sau mới gửi trả lời anh ta một tin nhắn, nói rằng sáng mai mình sẽ tới công ty làm thủ tục thôi việc.
Chu Thời Dã đã làm việc dưới quyền anh ta được hai năm, từ nhân viên bình thường dần dần thăng tiến, tính cách điềm đạm, làm việc chu đáo, chưa bao giờ xảy ra sai sót gì. Dương Tân nghĩ mãi mà không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cửa thang máy mở ra, anh ta ấn vào vai Chu Thời Dã, giọng điệu có vẻ sốt sắng:
– Rốt cuộc chuyện là sao?
– Anh về đi. – Chu Thời Dã thờ ơ nói – Không liên quan gì tới anh.
Chu Thời Dã không giải thích một lời, chỉ dứt khoát bước về phía trước, ra khỏi tòa nhà. Nhưng còn chưa đi được mấy bước, anh đã dừng lại trước quán cà phê ở tầng một.