Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần
Bia, Quán Nướng và Quá Khứ Không Yên Bình
Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Dụ Chi theo sau Chu Thời Dã, đi qua những dãy nhà cũ nát, xiêu vẹo, tiếp đó là hàng loạt quán ăn sáng, siêu thị mini, tiệm trà sữa bình dân, hiệu thuốc 24/7...
Công nhân tan ca xếp thành hàng dài trước cửa điểm nhận hàng chuyển phát nhanh, ánh đèn ba màu của tiệm cắt tóc quay đều trong ánh hoàng hôn u tịch, thực đơn dán bên ngoài tấm kính lấm lem của quán ăn nhỏ ghi rõ: Cơm chân giò: 10 tệ; Cơm gà kho: 8 tệ; Rau xào: Từ 4 tệ trở lên; miễn phí canh ăn kèm.
Số lần Lâm Dụ Chi đến nhà máy chỉ đếm trên đầu ngón tay, chứ đừng nói đến chuyện khám phá khu vực xung quanh đó. Giờ đây qua mỗi bước chân, cậu đều nhìn thấy cảnh tượng xưa cũ đã không còn bắt gặp nơi trung tâm đô thị phồn hoa, dường như thời gian quay ngược về thuở ấu thơ của cậu. Cậu không biết Chu Thời Dã định dẫn mình đi đâu, cậu đã hoàn toàn lạc lối trong những con hẻm nhỏ quanh co, chằng chịt này.
Ước chừng 15 phút sau, Chu Thời Dã dừng bước tại một cửa tiệm ven đường. Cửa tiệm không có biển hiệu, nhưng tiếng người nói chuyện ồn ào cùng tiếng xào bài vọng ra từ bên trong đã hé lộ rõ ràng nhất về nơi này – một phòng đánh bài. Thỉnh thoảng bên trong lại vọng ra những từ ngữ địa phương mà Lâm Dụ Chi không hiểu, với giọng điệu hùng hổ như đang cãi vã.
Chu Thời Dã dường như đã quá quen với cảnh tượng này, anh như nhìn thấu suy nghĩ của Lâm Dụ Chi mà giải thích:
– Bọn họ chơi hứng quá nên thế đấy.
Anh mở cửa bước vào, làn khói thuốc mù mịt phả thẳng vào mặt khiến Lâm Dụ Chi phải nheo mắt. Hơn chục bàn mạt chược xếp san sát, gần như không còn khoảng trống để người khác di chuyển. Chu Thời Dã thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào bàn mạt chược thì dừng bước hỏi:
– Muốn chơi bài không?
Lâm Dụ Chi lắc đầu lia lịa:
– Không.
Sau đó cậu do dự hỏi:
– Anh thích đánh bài ạ?
Chu Thời Dã đáp:
– Tôi không chơi.
Cuối cùng Lâm Dụ Chi cũng yên tâm. Khi cậu còn bé, thỉnh thoảng Lâm Mục cũng dẫn cậu ra ngoài xã giao. Nhưng cậu ghét nhất là đến phòng mạt chược với bố. Người lớn tranh cãi ồn ào trên bàn mạt chược, căn phòng ngập tràn mùi khói thuốc lá nồng nặc. Lâm Dụ Chi luôn đeo tai nghe, tay cầm chiếc máy MP3 ngồi trong phòng chơi bài cả ngày chỉ để nghe nhạc.
Nhưng môi trường ở những phòng chơi bài đó còn tốt hơn đây rất nhiều.
Chu Thời Dã dẫn cậu đi sâu vào trong, cạnh quầy thu ngân có một cầu thang. Anh vừa lên tầng vừa nói:
– Bọn họ chơi lớn lắm, một tối thua mấy trăm tệ là chuyện thường.
Đối với một lao động phổ thông mà nói thì mấy trăm tệ không phải một con số nhỏ. Lâm Dụ Chi ngạc nhiên hỏi:
– Vậy mà bọn họ vẫn chơi à?
– Có một số thứ, đã dính vào rồi thì rất khó cai. – Chu Thời Dã thờ ơ đáp.
Lên đến tầng hai, Lâm Dụ Chi mới phát hiện trên tầng có một quán nướng. Chu Thời Dã ngồi xuống cạnh chiếc bàn trống kế bên cửa sổ rồi hất hàm về phía tấm thực đơn nhựa và cây bút dạ được buộc bằng sợi dây thừng đỏ vào chân bàn, nói với cậu:
– Muốn ăn gì thì cứ gọi món đi. Tôi mời.
Lâm Dụ Chi cầm thực đơn lên xem. Từ món ăn có thể thấy chủ quán này là người Ổ Châu. Giá cả không đắt, nhưng Lâm Dụ Chi chỉ gọi một phần khoai tây chiên và một phần cơm chiên trứng.
Chu Thời Dã cầm thực đơn qua gọi thêm một vài món rồi hỏi cậu:
– Có uống được rượu không?
Lâm Dụ Chi không mấy hứng thú với rượu, cậu suy nghĩ một lát rồi nói:
– Có thể uống một chút.
Chu Thời Dã gật đầu, gọi nhân viên phục vụ tới.
Nhân viên phục vụ cầm cuốn sổ nhỏ, vừa đối chiếu thực đơn rồi viết vào giấy, vừa nói chuyện với Chu Thời Dã. Hai người họ không nói tiếng phổ thông, nhưng cũng không nói tiếng địa phương của vùng này. Khi họ nói chậm, Lâm Dụ Chi còn miễn cưỡng nghe được vài câu. Thực ra cậu không phân biệt được đây là tiếng địa phương ở đâu, nhưng cậu đoán có lẽ họ đang nói tiếng Ổ Châu, tiếng quê nhà của họ.
Chờ khi nhân viên phục vụ đi rồi, Lâm Dụ Chi dùng móng tay xé lớp màng nilon bọc đũa, hỏi Chu Thời Dã:
– Tối qua anh về khi nào vậy? Đi đâu chơi thế?
– Vào thành phố. – Chu Thời Dã nói.
Anh trả lời không rõ ràng cho lắm, Lâm Dụ Chi nhớ tới Khâu Chi mà Trương Mai nhắc tới, cậu cảm thấy không vui, nhưng không thể hiện ra mặt:
– Chơi vui không?
Chu Thời Dã cũng hỏi:
– Còn cậu? Hôm nay chơi có vui không?
– Em có chơi đâu? – Lâm Dụ Chi suýt nữa thì bị anh chọc tức đến bật cười.
Cậu bóc lớp màng nilon, vo tròn để sang một bên, rồi xoa bóp mười đầu ngón tay tê mỏi:
– Em quét keo tản nhiệt cả ngày trời, bây giờ cảm giác như đầu ngón tay không còn là của mình nữa.
Chu Thời Dã chỉ mỉm cười. Nhân viên phục vụ đặt hai chai bia lên bàn. Chu Thời Dã cầm đồ khui trên bàn lên mở nắp chai. Lâm Dụ Chi phát hiện cây khui cũng được buộc vào chân bàn giống như cây bút.
Chắc hẳn ở đây hay mất đồ nên chủ quán mới phải buộc mọi thứ lại như vậy.
– Khâu Chi là đồng hương của tôi. – Chu Thời Dã bất ngờ lên tiếng.
Lâm Dụ Chi sửng sốt. Chu Thời Dã đẩy một chai bia về phía cậu rồi nói:
– Ra ngoài làm ăn, đồng hương phải giúp đỡ nhau.
Mặc dù hơi khó tin nhưng Lâm Dụ Chi hiểu Chu Thời Dã đang giải thích mối quan hệ giữa anh và Khâu Chi.
Anh chân thành như vậy khiến Lâm Dụ Chi cảm thấy hơi áy náy.
– Anh nghe thấy rồi ạ. – Cậu cầm chặt chai bia lạnh ngắt, do dự một chút rồi nói – Bọn họ nói anh tốt nghiệp đại học chính quy, vậy tại sao anh không tìm... một công việc tốt hơn?
Chu Thời Dã không trả lời mà hỏi ngược lại:
– Vậy tại sao cậu lại đến đây làm? Cậu cũng là sinh viên mà?
Lâm Dụ Chi sửng sốt.
Nhưng câu tiếp theo của Chu Thời Dã đã khiến cậu yên tâm trở lại:
– Cậu vừa mới tốt nghiệp chưa lâu đúng không, nhìn thôi cũng biết cậu chưa từng nếm trải mùi vị cay đắng của xã hội.
Nói dối quả là một chuyện không dễ dàng, một lời nói dối cần tám trăm lời nói dối khác để che đậy. Lâm Dụ Chi đành cắn răng bịa tiếp:
– Thời buổi này thị trường việc làm không ổn định, chuyên ngành của em hơi khó tìm việc, em nộp hồ sơ xin việc nửa năm trời mà không tìm được công việc nào phù hợp. Cũng không thể uống nước lã, hít khí trời mà sống mãi được.
Chu Thời Dã hỏi:
– Cậu học chuyên ngành gì?
Nói dối chuyên ngành học là chuyện dễ bị phát hiện nhất, Lâm Dụ Chi chỉ đành nói thật:
– Triết học.
Chu Thời Dã bật cười:
– Người nhà cậu chiều cậu lắm nhỉ, nên mới để cậu chọn chuyên ngành này.
Anh ấy nói đúng. Lâm Dụ Chi cúi đầu uống bia, chỉ "Vâng" một tiếng.
Cậu cực kỳ chột dạ, may sao Chu Thời Dã không hỏi tiếp, chỉ nói:
– Vậy nguyên nhân của chúng ta gần như giống nhau.
Cái lý do bịa đặt này lại hợp lý một cách khó tin, Lâm Dụ Chi ngẩn người ra. Nhưng Chu Thời Dã lại chẳng nói về chuyên ngành của mình:
– Tôi sinh ra ở một nơi khó xin việc.
Anh thản nhiên nói:
– Người ta thường nói người Ổ Châu ích kỷ, nóng tính, thích gây sự, có thể "động thủ" thì tuyệt đối không "động khẩu". Mấy ông chủ ở đây không thích thuê người Ổ Châu.
Bầu không khí vừa mới dịu xuống bỗng trở nên nặng nề hơn. Đây đúng là nhận định của đại đa số người bản địa về Ổ Châu. Lâm Dụ Chi im lặng một lát, rồi hạ giọng nói:
– Đó là định kiến.
Chu Thời Dã nhìn chằm chằm vào cậu:
– Cậu không cảm thấy như vậy sao?
Lâm Dụ Chi không thể trả lời câu hỏi này. Cậu chưa từng nghĩ về Chu Thời Dã như vậy. Trước đây cậu bị vẻ ngoài của Chu Thời Dã thu hút, quyết tâm vào nhà máy làm việc ít nhiều cũng mang tâm lý tìm kiếm sự kích thích.
Cậu thích mạo hiểm.
Nhưng giờ đây cậu chợt nhận ra. Chu Thời Dã khác với những gì người ta nói, cũng khác với những gì cậu nghĩ.
Anh vừa kiên cường vừa ngay thẳng.
Người thực sự tệ hại lại chính là cậu.
Lâm Dụ Chi cảm thấy xấu hổ vì sự tệ hại của bản thân.
– Anh không phải người như vậy. – Cậu nói.
Giọng cậu rất căng thẳng, nhưng Chu Thời Dã lại nhẹ nhõm hơn nhiều.
– Nhưng bố tôi thì thực sự rất phù hợp với hình tượng của mọi người về người Ổ Châu. – Anh chống khuỷu tay lên bàn, tay trái chống cằm, tay phải cầm cốc thủy tinh nhàn nhã cất lời – Sáng sớm ông ấy vừa dậy đã uống rượu rồi.
– Sáng sớm á? – Lâm Dụ Chi buột miệng hỏi – Ông ấy không đi làm sao?
Chu Thời Dã lắc đầu, uống cạn rượu trong cốc, sau đó tự rót đầy cho mình.
– Ông ta không đi làm. – Anh bình tĩnh nói – Uống rượu xong, ông ta sẽ đánh mẹ tôi. Sau này có tôi rồi, ông ta đánh cả mẹ và tôi.
Lâm Dụ Chi tròn mắt nhìn.
Lồng ngực cậu nghẹn lại. Cậu không còn cảm thấy chai bia trong tay mình lạnh nữa, chỉ cảm nhận được dư vị đắng chát của bia trong miệng. Cậu há miệng không biết phải nói gì, chỉ khẽ hỏi:
– Bây giờ thì sao?
Chu Thời Dã không nói về hiện tại.
– Sau đó nữa, mẹ tôi ra ngoài làm thuê. – Giọng anh vẫn rất bình tĩnh, dường như chỉ đang kể một câu chuyện không liên quan gì đến mình – Sau đó nữa, ông ấy không đánh nổi tôi nữa rồi.