Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần
Chương 46
Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh mặt trời xuyên qua kẽ hở giữa những tầng mây âm u, những tia nắng chiều tà lặng lẽ kéo dài bóng hai người đàn ông. Lâm Dụ Chi không thể hiểu được ẩn ý của câu nói "3.732 tệ", nhưng cũng không thể thoát khỏi cái ôm ghì chặt của Chu Thời Dã, cho tới khi một cuộc điện thoại đã phá tan bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Chu Thời Dã buông cậu ra, một tay ấn nút nghe, hắng giọng nói:
"Đúng rồi. Tòa số 3."
Đến lúc này, Lâm Dụ Chi mới vỡ lẽ mọi chuyện. Cậu bước nhanh tới bên cạnh cửa sổ nhìn xuống dưới, một chiếc xe tải đã dừng ngay trước cổng tòa nhà của cậu.
Cậu lập tức xoay người:
– Anh có ý gì?
– Chuyển nhà. – Chu Thời Dã cúp máy, đi thẳng tới trước cửa, mở cửa cho công ty chuyển nhà.
Lâm Dụ Chi vội vàng:
– Tôi đã nói rằng tôi không chuyển hôm nay cơ mà.
– Địa chỉ. – Chu Thời Dã làm ngơ như không nghe thấy, ngón tay trượt trên màn hình, ngước mắt nhìn cậu nói – Cho anh địa chỉ nhà mới.
Hành lang truyền tới tiếng bước chân của nhân viên chuyển nhà đang đến gần, Lâm Dụ Chi siết chặt nắm đấm, nói:
– Vẫn chưa đến ngày ký hợp đồng.
Cậu quay mặt qua, né tránh tầm mắt của Chu Thời Dã, sau đó bổ sung:
– Người sống ở đó vẫn chưa chuyển đi.
– Ngày ký hợp đồng là ngày nào? – Chu Thời Dã dồn dập hỏi. Thấy cậu không nói gì, anh chợt cao giọng – Ngày nào?
Tiếng gắt của anh khiến nhân viên chuyển nhà bên ngoài cửa giật mình, đang hé nửa người vào cửa cũng vội rụt lại.
Lâm Dụ Chi cụp mắt nhìn xuống sàn gỗ hơi biến dạng dưới chân, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Làm gì có ngày ký hợp đồng.
Hợp đồng thuê căn nhà này sắp hết hạn, nhưng hai ngày trước cậu đã hủy hợp đồng thuê căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách mà mới đầu cậu để mắt tới.
Cậu mơ hồ cảm thấy Chu Thời Dã đã phát hiện ra rồi.
Nhưng Lâm Dụ Chi không biết tại sao anh có thể phát hiện ra.
– Anh đang hỏi em đấy... – Chu Thời Dã nói chậm lại, hỏi từng từ cẩn thận – Ngày ký hợp đồng là ngày nào?
Bầu không khí trong phòng vô cùng căng thẳng, nhân viên chuyển nhà đứng ngoài cửa bối rối, không biết có nên vào hay không:
– Bây giờ có chuyển nữa không đây?
– Chuyển.
– Không chuyển.
Hai người lại đồng thời trả lời.
Chu Thời Dã không nhìn Lâm Dụ Chi nữa, anh cúi người bê thùng giấy nặng trịch lên, dứt khoát lặp lại một lần nữa:
– Chuyển.
Lâm Dụ Chi đứng sững tại chỗ. Cậu đã từng nhìn thấy một Chu Thời Dã lạnh lùng, một Chu Thời Dã dịu dàng như nước, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy một Chu Thời Dã như vậy.
Anh thực sự tức giận rồi.
Góc nghiêng khuôn mặt Chu Thời Dã rất cứng rắn, anh chẳng nói với cậu thêm câu nào, cũng không tiếp tục hỏi cậu địa chỉ nơi ở mới, chỉ đi đến đâu kéo theo cậu đến đó. Lâm Dụ Chi bị kéo lên chiếc Mercedes cũ của mình, trơ mắt nhìn cảnh tượng đường phố quen thuộc lướt qua bên ngoài cửa sổ. Nhưng càng gần đích đến, cổ họng cậu càng nghẹn lại.
Hai chiếc xe lần lượt tiến vào khu chung cư cũ mà cậu đã từng đến mấy lần cách đây bốn năm.
Cậu nhìn Chu Thời Dã với vẻ khó tin, còn Chu Thời Dã chỉ nhìn thẳng về phía trước, lái xe về phía tòa nhà cao tầng nằm phía bên rìa khu chung cư.
***
Tia nắng cuối cùng đã khuất dần phía sau đường chân trời, chiếc thùng carton cuối cùng cũng được đặt xuống.
Chỉ mất hai tiếng đồng hồ, mười ba thùng carton được chuyển từ phòng khách này sang một phòng khách khác. Chu Thời Dã tiễn người của công ty vận chuyển đi, đóng cửa lại, tìm được Lâm Dụ Chi trong phòng tắm.
Nước từ vòi rửa chảy róc rách ra bên ngoài, Lâm Dụ Chi đứng bất động trước bồn rửa mặt, ngơ ngác nhìn tấm kính nứt vỡ của phòng tắm ngay trước mặt mình.
Giữa những vết nứt hình mạng nhện còn dính vết máu đỏ sậm chưa được lau sạch.
– Ngày mai anh sẽ sửa. – Chu Thời Dã nói.
Lâm Dụ Chi định thần lại, giọt nước đã trượt từ cổ vào trong áo, cậu vội kéo giấy vệ sinh lau khô mặt rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Cậu không ngờ rằng Chu Thời Dã đã thuê lại căn hộ một phòng ngủ một phòng khách này sau lưng mình. Càng không ngờ rằng sẽ có ngày mình đặt chân đến đây.
Căn phòng sáng sủa và sạch sẽ, so với bốn năm trước, phòng khách chỉ có thêm một chiếc tủ lạnh và một chiếc giá sách. Từng quyển sách giáo khoa luật, các tác phẩm pháp luật kinh điển, sách tham khảo pháp luật, sách án lệ bào chữa hình sự... được xếp ngay ngắn trên giá, gáy mỗi quyển sách đều có dấu hiệu mòn rõ rệt.
Ánh mắt Lâm Dụ Chi dừng lại ở một góc giá sách.
Không ngờ rằng ở đây còn giấu một cuốn sách nhập môn Triết học, "Thực hành Triết học".
Đúng là biết chọn sách.
– Mấy thùng carton này không thể cứ để ở đây mãi được.
Chẳng biết Chu Thời Dã đã xuất hiện sau lưng cậu từ khi nào. Giọng của anh không còn hung dữ như lúc trước nữa, nhưng vẫn rất nghiêm túc:
– Gỡ ra được không?
Lâm Dụ Chi không trả lời, Chu Thời Dã cũng không hỏi nữa mà đi vào trong bếp lấy một chiếc kéo, rạch băng dính dán thùng ra. Anh lần lượt mở từng thùng carton trước mặt Lâm Dụ Chi, lấy thứ bên trong ra, sắp xếp chúng vào những chỗ khác nhau. Lâm Dụ Chi nhìn anh bận rộn ra ra vào vào, dường như đang dùng sự bận rộn để che giấu một sự thật nào đó. Lâm Dụ Chi đành chịu thua:
– Anh làm như vậy có ý nghĩa gì không?
Chu Thời Dã không bận tâm. Anh lấy xấp quần áo cuối cùng ra khỏi thùng carton, bước vào trong phòng ngủ, treo từng bộ quần áo lên. Lâm Dụ Chi đi theo anh vào trong, dựa vào khung cửa nhìn vào trong. Cũng giống như bốn năm trước, giường của Chu Thời Dã luôn được trải phẳng, không giống như có ai đó từng ngủ. Cậu nhìn lướt qua căn phòng mà mình đã từng rất ưng ý này rồi bỗng sững người, sau đó đi về phía trước mấy bước, cầm chiếc khung ảnh gỗ ở tủ đầu giường lên.
Trong khung là hình ảnh được cắt từ video thuyền buồm của cậu.
Không ngờ Chu Thời Dã từng xem video thuyền buồm của cậu.
Nhưng anh đã xem từ khi nào nhỉ. Tài khoản ấy đã bị cậu xóa từ lúc Lâm Mục Vi vào tù rồi.
– Em mệt rồi đúng không? – Chu Thời Dã cầm khung ảnh khỏi tay cậu, thản nhiên nói – Nghỉ ngơi đi.
Dứt lời, anh cầm khung ảnh đi thẳng ra khỏi phòng ngủ.
Lâm Dụ Chi nhìn về phía phòng khác, nơi ấy vọng lại tiếng gấp bìa carton chói tai.
Nhưng, làm vậy có ý nghĩa gì nữa đâu?
Chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.
Quá khứ thảm hại chắn ngang đó, mẹ của Chu Thời Dã không thể sống lại, cậu cũng đã mất đi bố mình mãi mãi. Tất cả ân oán, tình cảm của cậu và Chu Thời Dã cũng nên đặt dấu chấm hết khi Lâm Mục Vi trút hơi thở cuối cùng.
Cậu bước tới trước cánh cửa sổ sát đất kia, tựa đầu vào tấm kính. Cửa kính phản chiếu bóng dáng cụp mi của cậu, dưới tầng tối om, màn đêm đã nuốt chửng khoảng không gian xanh thẳm trong ký ức. Cậu dựa vào cửa sổ ngơ ngác một hồi, sau đó tới bên cửa tắt đèn, mặc nguyên quần áo lên giường nằm.
Chẳng biết qua bao lâu, cuối cùng thì đèn ở phòng khách cũng tắt.
Cậu nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi từ xa tới gần, chỉ một lát sau, đệm sau lưng cậu hơi lún xuống.
Lại qua thêm một lát nữa, một bàn tay vươn tới từ phía sau, ôm hờ lấy eo cậu.
Lâm Dụ Chi nhích về phía trước.
Bàn tay kia không đuổi theo.
Cậu đếm nhịp thở cố tình chậm lại của người ấy. Không biết khi đếm sai ở lần thứ bao nhiêu, cuối cùng cậu cũng để mặc ý thức chìm vào bóng tối.