101. Chấp nhận và vòng lặp trêu chọc

Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Tiểu Hi thấy đối phương chẳng hề để tâm, bất giác bật cười khe khẽ.
Minh Đào Đào không hiểu, bèn hỏi: “Huynh cười gì vậy?”
Từ Tiểu Hi: “Ta có cảm giác huynh bây giờ đã hoàn toàn bị Trương Dực mua chuộc rồi.”
Vẻ mặt Minh Đào Đào lập tức trở nên ủ rũ, thở dài thườn thượt: “Biết làm sao được, ai bảo hắn cho nhiều thứ quá chứ.”
Hoàn toàn không thể từ chối được.
Từ Tiểu Hi: “Phải.”
Minh Đào Đào ngạc nhiên: “Huynh sao không hỏi, hắn đã cho ta những gì?”
Từ Tiểu Hi biết bạn mình cố ý chuyển hướng sự chú ý của hắn, dù tâm trạng không tốt nhưng vẫn thuận theo lời hỏi: “Hắn đã cho huynh những gì?”
Minh Đào Đào lập tức hăng hái hẳn lên, bắt đầu kể lể tỉ mỉ từng món đồ, từng chuyện một cho Từ Tiểu Hi nghe.
Tiểu quỷ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng góp vài câu nói.
Chẳng mấy chốc, đã đến nửa đêm.
Minh Đào Đào đang thao thao bất tuyệt kể cho Từ Tiểu Hi nghe những chuyện thú vị gần đây thì điện thoại bỗng rung lên. Là sư phụ hắn gọi tới, hỏi hắn khi nào về được. Ở chỗ bọn họ vừa xảy ra một vụ tai nạn liên hoàn, khiến hơn chục người chết, quỷ sai dẫn hồn bận không xuể, cần hắn đến hiện trường giúp đỡ.
Từ Tiểu Hi không cố ý nghe trộm, chỉ là hắn ngồi cạnh Minh Đào Đào quá gần, muốn không nghe cũng khó.
Hắn thấy Minh Đào Đào lộ vẻ khó xử, ấp úng nói với sư phụ rằng tối nay mình không về được.
Từ Tiểu Hi vội xua tay, hạ giọng nói: “Đừng bận tâm đến ta.”
Sư phụ của Minh Đào Đào nghe thấy tiếng tiểu quỷ, liền nói thẳng: “Ngươi với Từ Tiểu Hi lúc nào cũng gặp được, không thiếu gì đêm nay, mau về đi.”
Đang nói thì đầu dây bên kia truyền đến tiếng những tiểu quỷ khác báo cáo, cuộc gọi lập tức bị cúp máy, đủ thấy chuyện thực sự rất gấp gáp.
Minh Đào Đào xụ mặt xuống, vẻ hăng hái vừa rồi cũng biến mất.
Từ Tiểu Hi biết hắn cảm thấy áy náy vì không thể ở lại với mình, bèn nở một nụ cười trấn an: “Được rồi, ta không sao. Huynh đã ở lại nói chuyện với ta lâu như vậy, tâm trạng ta đã khá hơn nhiều rồi, huynh mau đi lo việc của mình đi.”
“Xin lỗi nha Tiểu Hi, ta không ngờ lại đột ngột xảy ra chuyện thế này.”
Từ Tiểu Hi vỗ vai hắn, an ủi: “Ta biết mà, chuyện này đâu phải huynh quyết được.”
Hắn nắm tay Minh Đào Đào, tiễn hắn ra khỏi quỷ thần miếu, nhìn theo bóng người kia khuất xa.
Minh Đào Đào đi rồi, không gian xung quanh Từ Tiểu Hi lại trở về yên tĩnh, cảm xúc u uất lần nữa vây lấy hắn.
Tiểu quỷ thở dài một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn bốn phía tối om.
Tết đã qua được một thời gian, tiết Lập Xuân cũng đã qua, thời tiết dần ấm lên.
Bên phải quỷ thần miếu vốn có ba lư hương đặt trên khoảng đất trống, giờ đã dẹp bớt hai cái, chỉ còn lại một cái. Hương cũng không còn thắp suốt đêm như trước, chỉ khoảng chín giờ tối, người trông miếu trước khi đi ngủ mới đến thắp một bó.
Lúc này còn chưa đến mười hai giờ, nhưng hương đã tắt.
Không còn khói hương, dĩ nhiên cũng chẳng hấp dẫn được tiểu quỷ, chỉ còn lại một chiếc lư đầy tro hương nằm trơ trọi.
Từ Tiểu Hi nhìn lư hương ấy một lúc, rồi thu lại suy nghĩ. Đang định xoay người quay vào thì bỗng bắt gặp Trương Dực đang đứng cách đó không xa.
Thấy đối phương, trong lòng Từ Tiểu Hi bất chợt dâng lên một nỗi tủi thân. Hắn bặm môi, dang hai tay ra với Trương Dực, ra hiệu muốn được ôm.
Trương Dực không nói một lời, trong nháy mắt đã bước đến trước mặt Từ Tiểu Hi, giơ tay ôm tiểu quỷ vào lòng.
Từ Tiểu Hi vùi đầu vào ngực hắn, chỉ cảm thấy sống mũi cay cay, vành mắt lại đỏ hoe.
Trương Dực chau mày hỏi: “Còn muốn khóc nữa sao?”
Từ Tiểu Hi cắn môi, cứng miệng đáp: “Không có.”
Trương Dực hỏi: “Hắn đi rồi sao?”
Từ Tiểu Hi hít mũi: “Ừ, sư phụ hắn có việc tìm hắn, ta bảo Đào Đào về rồi.”
Trương Dực dường như không biết phải nói lời an ủi thế nào với tiểu quỷ, chỉ khẽ khàng xoa đầu hắn từng chút một, mong có thể giúp hắn bình tĩnh lại.
Từ Tiểu Hi ôm hắn một lúc, chợt nhận ra trong quỷ thần miếu này vẫn còn những quỷ tiên khác, đặc biệt là năm vị tiên ở tiền viện. Bị bọn họ nhìn thấy mình ôm ấp với Trương Dực, hình như không hay lắm.
Tiểu quỷ đột nhiên thoát ra khỏi vòng tay đối phương.
Trương Dực nghi hoặc: “Sao vậy?”
“Không có gì.”
Miệng Từ Tiểu Hi nói không sao, nhưng ánh mắt lại đảo quanh bốn phía, dáng vẻ chột dạ như kẻ trộm.
Trương Dực thấy thế, sao có thể không đoán ra tâm tư nhỏ của y? Hắn liền kéo tiểu quỷ đi về sân của mình.
Từ Tiểu Hi ngoan ngoãn theo hắn vào trong chính viện. Trở lại đại điện, Trương Dực ngồi xuống ghế, kéo tiểu quỷ vào lòng, nhàn nhạt buông hai chữ: “Ôm đi.”
“……”
Bị hắn nói vậy, Từ Tiểu Hi ngược lại không tiện ôm nữa.
“Ta đã không còn buồn đến mức đó nữa rồi.”
Trương Dực hỏi: “Vậy có muốn hút chút hương không?”
Từ Tiểu Hi không khách sáo, gật đầu: “Muốn.”
Hôm nay cảm xúc nhiều lần mất kiểm soát, tiêu hao không ít.
Trương Dực giơ tay chỉ chiếc ghế trống bên cạnh, ra hiệu cho tiểu quỷ qua đó ngồi, còn mình thì đứng dậy đi đốt hương.
Từ Tiểu Hi ngoan ngoãn ngồi xuống, nghiêng người nằm trên bàn, nhìn Trương Dực cắm hương vào lư hương, rồi đẩy tới trước mặt y.
Tiểu quỷ hít một hơi, làn khói hương tự động bay về phía y.
Có lẽ vì ngày nào cũng được hút hương, nên Từ Tiểu Hi hút không còn nghiêm túc như trước.
Ví dụ như lúc này, y mới hút được vài hơi đã bắt đầu phân tâm, ngón tay mân mê lư hương, chủ động trò chuyện cùng Trương Dực.
“Trương Dực, nếu Dương Soái chết rồi xuống Âm Phủ, có bị trừng phạt nặng không?”
“Sẽ có.”
“Có bị ngũ mã phanh thây không?”
Đó là hình phạt nặng nhất mà Từ Tiểu Hi nhất thời nghĩ ra được.
Trương Dực: “Không chỉ thế.”
Từ Tiểu Hi: “Vậy hắn sau này còn có thể đầu thai chuyển thế không?”
Trương Dực: “Phải xem tình huống.”
Cảm thấy mình nói quá khách quan, hắn lại bổ sung: “Hắn sẽ bị đày xuống địa ngục chịu phạt.”
Từ Tiểu Hi: “Ta chỉ cảm thấy hắn đã xấu xa đến tận xương tủy rồi, nếu đầu thai chuyển thế, chắc chắn cũng không phải người tốt gì, đến lúc đó lại hại người thì làm sao?”
Trương Dực: “Vài trăm năm sau cũng chưa đầu thai được đâu.”
“Ồ, vậy thì tốt rồi.” Từ Tiểu Hi lại nghĩ đến vong hồn si ngốc kia, hỏi: “Đệ đệ của ta… sẽ bị xử lý thế nào?”
Trương Dực: “Sẽ được đưa về Địa Phủ.”
Từ Tiểu Hi: “Đầu thai chuyển thế sao?”
Trương Dực: “Phải xem sinh tử bộ mới biết.”
Cũng đúng, dù sao Trương Dực cũng không biết tiểu quỷ đó có phạm tội gì không.
Từ Tiểu Hi lại hỏi vài câu vớ vẩn khó trả lời, đến cuối cùng bản thân cũng thấy ngại, thầm nghĩ mình toàn hỏi mấy chuyện ngốc nghếch.
Thế nhưng Trương Dực xưa nay không mấy kiên nhẫn, hôm nay lại rất dễ nói chuyện. Từ Tiểu Hi hỏi gì, hắn đáp nấy, không chút bực dọc.
Hương cháy hết, Từ Tiểu Hi đứng dậy bước tới trước mặt Trương Dực, ánh mắt mang theo ý cười nhìn hắn. Đột nhiên y tiến lại gần, hôn lên môi hắn một cái: “Cảm ơn.”
Cảm ơn ngươi đã giúp ta báo thù, cảm ơn ngươi đã cứu phụ mẫu của ta, cảm ơn ngươi đã cố gắng vụng về mà an ủi ta như vậy.
Trương Dực không ngờ tiểu quỷ lại bất ngờ tiến gần, bị hôn đến ngẩn người. Hắn theo bản năng muốn kéo y vào lòng, nhưng rất nhanh liền nhớ ra tâm trạng Từ Tiểu Hi lúc này không tốt, tay đưa ra giữa chừng lại khựng lại.
Từ Tiểu Hi cúi mắt liếc qua tay hắn, chủ động nắm lấy tay hắn, đặt lên eo mình.
“Không cần nhịn.”
Tâm tư của Trương Dực, Từ Tiểu Hi vẫn luôn rõ ràng. Đối phương rất thích hôn y, chỉ là sợ làm y hoảng nên mới luôn nhẫn nhịn.
Thật ra mỗi lần hai người ôm nhau, Từ Tiểu Hi đều cảm nhận được Trương Dực có phần kích động. Lúc đó y chỉ thấy hoảng loạn, sợ hãi.
Nhưng hôm nay, dường như y không còn sợ nữa.
Hơn nữa y cũng muốn làm gì đó để dời đi sự chú ý, làm vơi đi tâm trạng nặng nề.
Trương Dực lập tức ôm chặt tiểu quỷ vào lòng, ánh mắt dừng trên gương mặt tinh xảo tuấn tú của Từ Tiểu Hi. Ánh mắt hắn trầm xuống, khàn giọng hỏi: “Ngươi có biết mình đang nói gì không?”
Từ Tiểu Hi gật đầu: “Biết.”
Y đặt một tay lên vai đối phương, một tay nâng cằm hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt anh tuấn kia, nói: “Ta có thể thử chấp nhận.”
Trương Dực hỏi: “Đây là quà cảm ơn sao?”
“Không phải.” Từ Tiểu Hi cố nhịn sự xấu hổ, đáp: “Đây là chuyện mà các cặp tình nhân đều sẽ làm.”
Từ Tiểu Hi: “Ngươi nếu không muốn thì thôi vậy.”
Y vừa định đứng dậy rời đi, lại bị đối phương kéo vào lòng một lần nữa. Bên tai y truyền đến giọng nói trầm thấp khàn khàn của Trương Dực: “Ta sợ ngươi chưa chuẩn bị sẵn sàng.”
Nói thật thì Từ Tiểu Hi cũng không rõ bản thân có thực sự chuẩn bị tâm lý hay chưa, nhưng y cảm thấy Trương Dực đã giúp mình quá nhiều lần, mình nên làm chút gì đó.
Y thử nghĩ, nếu là chuyện đó với Trương Dực, hình như cũng không khó chấp nhận đến thế.
Trương Dực: “Đừng miễn cưỡng.”
Từ Tiểu Hi: “Ừm.”
Trương Dực: “Có thể chấp nhận không?”
Từ Tiểu Hi: “Có thể thử xem.”
Bốn chữ này lập tức thiêu rụi lý trí của Trương Dực. Hắn siết chặt vòng tay quanh eo tiểu quỷ, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Từ Tiểu Hi, ngươi không còn cơ hội hối hận nữa đâu.”
“……”
Bị uy hiếp như vậy, Từ Tiểu Hi đột nhiên có chút nhụt chí.
Thế nhưng, chuyện đã đến bước này, Trương Dực cũng sẽ không cho y nói không nữa.
Chạng vạng ngày hôm sau, Từ Tiểu Hi nhận được tin nhắn của Minh Đào Đào.
【Tiểu Hi, huynh vẫn còn khó chịu sao?】
【Tối nay ta không bận, có thể qua với huynh.】
Từ Tiểu Hi nhận được tin nhắn thì kinh ngạc trợn tròn mắt, vội vàng từ chối.
【Không cần đâu, ta không sao rồi.】
Đêm qua bị Trương Dực giày vò quá lâu, giờ đây toàn thân đều đau nhức.
Minh Đào Đào rất có kinh nghiệm trong chuyện đó, nếu tới chắc chắn sẽ nhận ra y có điểm bất thường.
Minh Đào Đào: 【Tiểu Hi, huynh không giận ta chứ?】
Minh Đào Đào: 【Xin lỗi nhé, hôm qua thật sự là ngoài ý muốn.】
Từ Tiểu Hi: 【Ta hiểu mà, chỉ là hiện tại tâm trạng ta thực sự đã khá hơn rồi.】
Bị Trương Dực trêu chọc một trận, đến cả tâm trạng ủ rũ y cũng chẳng còn lòng dạ để nghĩ nữa.
Minh Đào Đào: 【Thật sự không cần ta qua với huynh sao?】
Từ Tiểu Hi: 【Ừ ừ, không cần.】
Đuổi xong Minh Đào Đào, Từ Tiểu Hi cứ thế ở mãi trong tượng đá.
Cuộc sống của tiểu quỷ vốn dĩ đã tẻ nhạt vô vị, có những tiểu quỷ thường tìm một nơi tối tăm nghỉ ngơi là ngủ luôn mấy năm trời.
Từ Tiểu Hi cũng định nghỉ ngơi một thời gian, dù sao nhắm mắt lại cũng chẳng cần nghĩ đến mấy chuyện rối rắm kia nữa.
Nhưng Trương Dực không cho phép.
Từ Tiểu Hi mới nghỉ được hai ngày, đã bị hắn dỗ dành rồi hung hăng trêu chọc một trận nữa.
Nghỉ ngơi rồi lại bị trêu chọc, nghỉ ngơi, lại bị trêu chọc... vòng lặp cứ thế lặp đi lặp lại khiến Từ Tiểu Hi dở khóc dở cười.
Có điều cũng không thể hoàn toàn trách Trương Dực, thật sự là tiểu quỷ quá dễ trêu chọc.
Bình thường đã ngoan ngoãn nghe lời, không ngờ đến chuyện kia y cũng nhu thuận như vậy, gần như để mặc cho Trương Dực muốn làm gì thì làm. Chỉ cần hắn yêu cầu, y đều ngoan ngoãn nghe theo, khiến Trương Dực ăn no không biết chán.
Thế nhưng, cuộc sống sa hoa vô độ ấy cũng chỉ kéo dài được khoảng hai tháng.
Bây giờ, Từ Tiểu Hi đã học được cách từ chối.
Chỉ cần Trương Dực vừa lại gần, tiểu quỷ lập tức cảnh giác đưa tay ra: “Không được!”
Trương Dực bất đắc dĩ: “Tại sao không được?”
“……”
Vì Đào Đào nói, không thể quá nghe lời, nếu không Trương Dực sẽ chỉ càng trêu chọc y, trêu chọc càng nghiêm trọng hơn.