Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới
Chương 105: Phiên ngoại 2 - Tai họa từ miệng mà ra
Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau, sáu giờ.
Người giữ miếu vừa ngáp vừa đi đến mở cửa, còn chưa tới cổng chính của Quỷ Thần Miếu đã thấy một đôi nam nữ, một cao một thấp, đứng ở đó. Nhìn từ sau lưng và cách ăn mặc, trông giống như một cặp trai gái trẻ tuổi.
Ông bước lại gần, cất tiếng hỏi: "Hai người đứng đây làm gì thế?"
Không ngờ vừa mở miệng, hai người kia liền giật nảy mình, người đàn ông trẻ còn phản ứng thái quá hơn, chân mềm nhũn, suýt nữa thì ngã sụp xuống đất.
Người giữ miếu: "..."
Người phụ nữ trẻ nhanh tay đỡ lấy người đàn ông, miễn cưỡng giữ cho anh ta đứng vững, miệng thì thầm mắng: "Đứng cho vững, nhìn xem anh ra cái dạng gì kìa!"
Người đàn ông bị mắng, cũng không dám lên tiếng, cố gắng gồng mình đứng thẳng.
Người phụ nữ quay đầu nhìn về phía giọng nói phát ra, thấy một ông lão khoảng sáu mươi tuổi đứng sau lưng mình, cách đó không xa, nhanh chóng nhận ra đó chính là người trông nom Quỷ Thần Miếu này.
"Đại sư, cuối cùng ngài cũng đến rồi, xin ngài cứu chồng tôi!"
Người giữ miếu nghe vậy, ngẩng mắt lên nhìn người đàn ông trẻ, thấy trán anh ta đen sì, bọng mắt xanh tím, trông giống như bị ma ám.
Ông hỏi: "Sao lại bị dính tà khí?"
Người đàn ông trẻ run rẩy nói: "Không... không biết nữa, tối hôm qua tôi đang ngủ thì đột nhiên cảm thấy có vật gì đó rất nặng đè lên người, ép đến mức tôi thở không nổi, cuối cùng bị nghẹt thở nên giật mình tỉnh dậy."
"Tỉnh rồi thì phát hiện ra toàn thân không thể cử động, mãi cho đến khi vợ tôi dậy bật đèn đi vệ sinh, sức nặng ấy mới biến mất. Sau đó hễ tôi nhắm mắt lại là lại nghe thấy có giọng nói bên tai cứ lặp đi lặp lại mấy từ như 'ghê tởm', 'ghê tởm' gì đó."
"Tôi sợ quá không dám nhắm mắt ngủ nữa, định bật đèn ngồi chờ đến sáng, nhưng đèn trong phòng ngủ lại đột nhiên tắt mất... Đại sư, tôi dám chắc là mình bị trúng tà rồi, xin ngài giúp tôi đuổi mấy thứ đó đi!"
Người giữ miếu thấy anh ta định túm lấy tay mình, ông lùi một bước tránh ra, giọng vẫn điềm tĩnh hỏi: "Trước tối qua, cậu đã làm gì?"
Người đàn ông trẻ: "Tôi... tôi chẳng làm gì cả."
Người phụ nữ trẻ thấy anh ta vẫn không chịu nói thật, bực bội nói: "Đến nước này rồi mà còn giấu giếm gì nữa, lẽ nào phải mất mạng mới chịu nói thật sao!"
"Đại sư, để tôi nói cho. Dạo gần đây tôi cảm thấy mình hơi xui xẻo, nghe nói Quỷ Thần Miếu này rất linh, nên kéo chồng tôi đến đây dâng hương. Chồng tôi tính thẳng thắn, ăn nói lại cộc cằn, thường ngày không biết giữ lời."
"Hôm qua buổi sáng, lúc chúng tôi đang xếp hàng trước điện thờ Song Quân Tướng quân, anh ta thấy trong điện thờ có hai bức tượng thần đều là nam, liền buột miệng nói vài lời không hay. Không biết có phải những lời đó khiến thần linh tức giận không, mà đêm nay liền bị trúng tà."
Người giữ miếu cau mày, hỏi tiếp: "Cậu ta đã nói những lời gì xúc phạm đến thần linh?"
Người phụ nữ trẻ giơ tay vỗ vỗ người đàn ông đang im thin thít bên cạnh, thúc giục: "Đại sư đang hỏi anh kìa, trưa hôm qua anh nói những gì?"
Thật ra lúc đó cô ta có mặt, chỉ là những lời chồng mình nói, cô thực sự không dám nhắc lại trước mặt đại sư.
Người đàn ông trẻ ấp a ấp úng: "Tôi... tôi cũng không nói gì, chỉ lẩm bẩm một câu là tại sao cặp thần linh đó lại đều là nam thôi."
Thấy sắc mặt người giữ miếu thay đổi, anh ta vội vàng giải thích: "Tôi không có ác ý gì cả, chỉ là hơi ngạc nhiên thôi."
Người giữ miếu hừ lạnh: "Còn trẻ mà suy nghĩ đã cổ hủ như vậy, thần linh yêu ai là quyền của họ, cần gì cậu phải bình phẩm."
Người đàn ông sớm đã không còn vẻ kiêu ngạo của hôm qua, cúi đầu nhận sai: "Xin lỗi, tôi biết sai rồi, cầu xin đại sư giúp đỡ."
Người giữ miếu lạnh giọng hỏi tiếp: "Ngoài câu đó ra, còn nói gì nữa không?"
Người đàn ông liên tục lắc đầu: "Không còn gì nữa."
Mới nói một câu mà đối phương đã đổi sắc mặt như vậy rồi, nếu biết những lời anh ta nói hôm qua thì chắc chắn sẽ lập tức nổi giận, đuổi cả hai đi luôn.
Người giữ miếu sa sầm mặt nói: "Đã biết lỗi rồi thì theo tôi vào trong, thành tâm xin lỗi thần linh, xem bọn họ có chịu tha thứ hay không."
Vừa nói, ông vừa rút một chùm chìa khóa lớn, tiến đến mở cửa chính của Quỷ Thần Miếu.
Người giữ miếu đi trước, đôi nam nữ trẻ đi theo sau. Khi đi đến cổng phía Tây, người phụ nữ cố ý chậm lại vài bước, kéo tay người đàn ông, nhỏ giọng hỏi: “Tại sao anh không nói thật?”
Người đàn ông trẻ cũng nhỏ giọng đáp lại: “Em không thấy vừa rồi anh chỉ thử nói một câu mà đại sư đã sầm mặt rồi sao? Chúng ta đã đắc tội với thần linh rồi, không thể lại đắc tội thêm người giữ miếu này nữa, nếu không thì thật sự hết đường cứu vãn!”
Người phụ nữ trẻ lại bị anh ta thuyết phục, do dự hỏi: “Lỡ đâu thần linh không tha thứ cho chúng ta thì phải làm sao?”
Người đàn ông trẻ nghĩ một lúc, nói: “Vậy thì chúng ta chỉ còn cách đến các đạo quán hoặc chùa khác, tìm mấy đạo trưởng có bản lĩnh nhờ giúp đỡ. Người sống chẳng lẽ lại bó tay trước một chuyện nhỏ nhặt như vậy? Huống hồ, anh chỉ buột miệng than vãn vài câu, đâu có phạm phải tội tày trời nào, chẳng lẽ còn phải lấy mạng ra đền sao?”
Người phụ nữ mím môi, bỗng tức giận đánh anh ta một cái, mắng: “Ai bảo anh lắm lời, xem sau này anh còn dám nói năng bừa bãi nữa không.”
Người đàn ông trẻ mất kiên nhẫn: “Thôi thôi, giờ này còn nói mấy chuyện này làm gì, ai mà ngờ trong cái miếu thần này lại thực sự có thần linh trấn giữ chứ.”
Người phụ nữ sợ anh ta lại nói ra mấy câu xui xẻo, vội ngắt lời: “Thôi đủ rồi, anh đừng nói nữa.”
Họ theo người giữ miếu đi qua hai sân trước, đến thẳng chính điện.
Cửa điện thờ Song Quân Tướng quân đóng chặt, người giữ miếu bước tới, dùng ngón tay gõ ba cái lên cửa, đợi vài giây rồi mới đẩy cửa bước vào trong.
Sau khi vào trong, ông đi thẳng đến bàn thờ, thắp nến, đốt hương, cung kính cúi đầu bái lạy, cắm hương vào lư hương rồi mới giải thích: “Tướng quân, có một đôi vợ chồng nói hôm qua lỡ lời xúc phạm đến ngài, muốn đến dập đầu xin lỗi, cầu xin ngài tha thứ.”
Trong đại điện, im lặng không một tiếng động.
Người giữ miếu vẫy tay gọi hai người đang đứng lúng túng ở cửa: “Hai người vào đây, thắp hương cho Tướng quân.”
“Vâng vâng, chúng tôi vào ngay.”
Hai vợ chồng trẻ vội vàng bước vào, đi đến bên bàn thờ, bỏ năm tờ tiền đỏ vào hòm công đức, rồi cầm hương lại gần ngọn nến.
Thế nhưng, cảnh tượng hôm qua lại tái diễn.
Lửa nến thế nào cũng không thể bén vào que hương, những nén hương ấy như thể làm bằng sắt.
Người đàn ông trẻ lo lắng đến mức trán đổ mồ hôi, hỏi người giữ miếu bên cạnh: “Đại sư, sao thắp mãi mà hương không cháy?”
Người giữ miếu đứng bên cũng cau mày, ngẩng đầu nhìn tượng thần một lượt, rồi bước tới nói: “Đừng phí công nữa, hương không cháy được, tức là Tướng quân không chịu tha thứ cho cậu.”
Người đàn ông trẻ vội hỏi: “Vậy phải làm sao?”
Người giữ miếu nói: “Tướng quân xưa nay rộng lượng, bình thường sẽ không chấp nhặt với tín đồ, chắc chắn là cậu đã nói điều gì không phải.”
Người đàn ông trẻ: “Đúng đúng đúng, là tôi lắm lời, là tôi không có đầu óc, xin Song Quân Tướng quân tha thứ cho tôi, tôi không dám nữa đâu.”
Người giữ miếu cũng thay mặt người đàn ông trẻ khuyên giải: “Tướng quân, ngài xem cậu ta đã thành khẩn xin lỗi thế rồi, hay là tha cho cậu ta lần này đi?”
Tượng thần dĩ nhiên không đáp lời.
Người giữ miếu chỉ vào hương, ra hiệu cho người đàn ông thử thắp lại lần nữa.
Nhưng kết quả vẫn như cũ, hương vẫn không cháy.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Người phụ nữ trẻ lập tức kéo người đàn ông qua, chỉ vào tấm bồ đoàn dưới đất nói: “Còn đứng đực ra đó làm gì, mau dập đầu nhận lỗi với Tướng quân đi.”
Người đàn ông cũng không dám chần chừ, lập tức quỳ xuống dập đầu mấy lạy.
Thế nhưng, hương vẫn không cháy.
Bất đắc dĩ, người giữ miếu đành đóng cửa điện, làm phép mở âm dương nhãn, thử thương lượng với Song Quân Tướng quân.
Trương Dực cũng không làm khó người giữ miếu, lập tức đưa ra cách giải quyết.
Người đàn ông trẻ phải quỳ trước cửa điện ba ngày, bên cạnh dựng một tấm bảng ghi rõ nguyên do, để cảnh tỉnh người qua lại.
Người giữ miếu truyền lại lời này cho người đàn ông trẻ, sau khi nghe xong, sắc mặt hắn lập tức sa sầm, ngẩng đầu nói với tượng thần: “Song Quân Tướng quân, tôi chẳng qua chỉ lỡ lời vài câu, hình phạt này có phải quá nặng rồi không?”
Trương Dực chẳng buồn tranh luận với hắn, lập tức im lặng biến mất.
Cuối cùng, người đàn ông trẻ không chấp nhận điều kiện này, dứt khoát kéo tay người phụ nữ rời đi.
Vừa đi vừa tức tối nói: “Cái miếu rách nát gì mà ghê gớm thế, đã không chịu bỏ qua cho chúng ta thì chúng ta sẽ đi tìm đạo sĩ khác giúp, tôi không tin một vị thần nhỏ nhoi lại không có ai trị được hắn.”
___
Hai ngày sau.
Quỷ Thần Miếu vẫn có không ít du khách đến dâng hương.
Đặc biệt là trong chính điện, rất nhiều người vây quanh, nguyên nhân là trước cửa đại điện thờ Song Quân Tướng quân đang có một người đàn ông trẻ tuổi quỳ gối, trông khoảng hai ba mươi tuổi, tóc tai rối bù, sắc mặt nhợt nhạt, trông như người bệnh, vì làn da không chút huyết sắc càng khiến quầng thâm dưới mắt thêm rõ rệt, xem ra đã mấy ngày mấy đêm không được nghỉ ngơi tử tế.