Lạc Lối Âm Gian, Quyết Định Bất Đắc Dĩ

Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới

Lạc Lối Âm Gian, Quyết Định Bất Đắc Dĩ

Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Tiểu Hi muốn khóc đến nơi rồi, Địa Phủ kiểu gì thế này, muốn tìm một nơi yên ổn mà sao lại chia ra lắm ngả đường đến thế, xung quanh lại tối đen như mực, hoàn toàn không thể nhìn rõ cuối con đường dẫn đi đâu.
Trên đường liên tục có quỷ sai dắt theo các tiểu quỷ đi ngang qua, nhìn dáng vẻ của họ, rõ ràng đã quen thuộc với những con đường chằng chịt này từ lâu.
Từ Tiểu Hi chỉ có thể cầu mong hai vị thượng cấp của mình danh tiếng đủ lớn.
Nghĩ vậy, cậu đành cắn răng chặn một quỷ sai đang dùng dây xích câu hồn kéo theo hai tiểu quỷ.
"Đại ca quỷ sai, xin chờ một chút!"
Quỷ sai đang lướt đi phía trước dừng lại, nghiêng đầu nhìn sang, giọng lạnh nhạt: "Có chuyện gì?"
Từ Tiểu Hi vội vàng chạy tới: "Xin lỗi, cho hỏi một chút, anh có biết Câu Hồn Sứ Thiền Minh không?"
Quỷ sai kia cau mày: "Ai cơ?"
Từ Tiểu Hi nhắc lại: "Câu Hồn Sứ Thiền Minh."
"Không biết." Nói xong, hắn liền định tiếp tục lướt đi.
"Ê, chờ đã!" Từ Tiểu Hi nhanh nhẹn chặn trước mặt hắn, lại hỏi: "Vậy Câu Hồn Sứ Tống Thành thì sao?"
Vẻ mặt quỷ sai lộ rõ sự khó chịu, giọng đầy mất kiên nhẫn: "Không biết, không biết, toàn mấy cái tên vớ vẩn gì vậy, đừng làm lỡ việc của ta."
Từ Tiểu Hi bị quát, cậu vội vàng tránh sang một bên, đành trơ mắt nhìn hắn dắt tiểu quỷ đi xa.
Haizz, xem ra vận may của cậu vẫn tệ như trước.
Từ Tiểu Hi thất vọng cúi đầu, vừa đau đầu suy nghĩ không biết phải làm gì, ánh mắt vô tình lướt qua cây roi còn vương máu trong tay, đột nhiên lóe lên ý tưởng.
Quỷ sai thì nhiều, nhưng nhà lao chắc không có nhiều đâu nhỉ!
Dù sao cũng phải tìm về trước đã, lỡ như hai vị thượng cấp vẫn chưa đi xa thì sao.
Từ Tiểu Hi lại đành liều mình chặn vài quỷ sai đang làm nhiệm vụ, nhưng khi họ nhìn rõ mặt cậu, trong ánh mắt và thần sắc đều lộ ra vẻ không có ý tốt, thậm chí còn hỏi tên cậu, muốn làm quen kết bạn.
Gặp phải những kẻ này, Từ Tiểu Hi cũng chẳng buồn hỏi nhiều, quay đầu bỏ chạy luôn.
Cuối cùng, sau nhiều lần thử, cậu cũng chặn được một quỷ sai trẻ tuổi, tính tình có vẻ chính trực.
Từ Tiểu Hi hỏi: "Đại ca quỷ sai, xin hỏi ngài có biết Diêm Vương gia quản lý bao nhiêu nhà lao không?"
Quỷ sai trẻ tuổi quan sát cậu từ trên xuống dưới, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Ngươi hỏi chuyện này làm gì?"
Từ Tiểu Hi ngượng ngùng đáp: "Ta... ta bị lạc đường rồi, lúc đi ra không để ý trên cổng nhà lao có treo bảng tên gì."
Quỷ sai trẻ tuổi nói: "Lấy thẻ bài ra cho ta xem."
Nghe vậy, Từ Tiểu Hi vội vàng móc thẻ bài của mình ra.
"Thực tập quỷ sai." Quỷ sai trẻ tuổi nhìn xong, lẩm bẩm nhỏ giọng: "Mới đến à, hèn gì lại lạc đường."
Hắn trả thẻ bài lại cho Từ Tiểu Hi, giải thích: "Diêm Vương gia quản lý Đại Địa Ngục và Mười Sáu Tiểu Địa Ngục, còn về nhà lao mà ngươi nói... có lẽ là nơi tạm giam những tiểu quỷ chờ thẩm vấn?"
Từ Tiểu Hi không chắc lắm: "Có lẽ vậy."
Quỷ sai trẻ tuổi giơ tay chỉ về phía hàng chục ngã rẽ phía trước, nói: "Ngươi có nhìn thấy những biển hiệu chữ đỏ trên cổng vòm không? Đi qua biển hiệu đầu tiên, cứ đi thẳng, đến ngã rẽ thứ năm tính từ bên trái, đi tiếp vào trong, là sẽ thấy nhà lao đó."
Cuối cùng cũng hỏi được đường, Từ Tiểu Hi vui vẻ nói: "À, vâng, cảm ơn!"
Quỷ sai trẻ tuổi không nói gì thêm, kéo dây xích dắt tiểu quỷ rời đi.
Từ Tiểu Hi liên tục nhẩm lại đường đi trong đầu, vui vẻ chạy về phía con đường vừa được chỉ.
Con đường cậu đang đi có lẽ là một trong những trục chính của Phong Đô thành, mặt đường rộng rãi, bằng phẳng, liên tục có những quỷ sai khoác áo đen, áo trắng dắt tiểu quỷ lướt qua.
Hơn nữa, đèn quỷ chiếu sáng hai bên đường cũng nhiều hơn hẳn những đoạn đường khác.
Nơi ngã rẽ, cách mười mấy mét có một cổng vòm cao lớn hình chữ 'n', có kết cấu bằng gỗ, hai cột trụ đỏ sẫm cực kỳ to, to đến nỗi phải ba người ôm mới xuể, hai bên cột chính còn có các cột nhỏ hơn chống đỡ.
Từ Tiểu Hi hiếu kỳ, thấy xung quanh không có quỷ nào liền tiến lại gần, đưa tay chạm vào cột trụ.
Cột trụ đỏ lạnh buốt xương tủy, làm cậu giật mình rụt tay lại ngay lập tức.
Trên cổng vòm có một tấm biển hơi lõm vào, trên đó dùng sơn đỏ viết ba chữ lớn: "Hợp Đình Đạo".
Từ Tiểu Hi không hiểu ý nghĩa của cái tên này nên cũng không để tâm nhiều, tiếp tục đi về phía trước.
So với con đường rộng lớn ban nãy, con đường này có vẻ chật hẹp hơn, số lượng quỷ hỏa chiếu sáng hai bên đường cũng ít hơn, lề đường toàn là bùn đen và đá tảng, trông âm u chết chóc, mang đến cảm giác vô cùng nặng nề.
Từ Tiểu Hi vừa chạy vừa lẩm bẩm: "Từ bên trái đếm vào, con đường thứ năm."
Vừa tự nhủ, cậu vừa men theo con đường thứ năm mà đi tiếp.
Cuối cùng, khi nhìn thấy cánh cổng nhà lao quen thuộc cùng bốn vị tướng giữ cổng đứng trước cửa, cậu mừng đến mức suýt bật khóc.
Khoảng cách từ đây đến con đường lớn kia không xa, vậy mà suýt nữa cậu đã không thể tìm được đường quay lại.
Chỉ có điều, hai vị thượng cấp của cậu đã không còn ở đây nữa.
Cậu tiến lên hỏi bốn vị tướng giữ cổng xem họ có biết Thiền Minh và Tống Thành không, nhưng họ hoàn toàn phớt lờ cậu.
Thực ra, Từ Tiểu Hi nhận ra ám hiệu của họ rồi—ý muốn nói nếu muốn họ giúp thì phải đưa tiền.
Nhưng cậu không có tiền, đành giả vờ như không thấy gì.
Bốn vị tướng giữ cổng thấy cậu không biết điều thì lập tức tỏ thái độ khó chịu, đuổi cậu đi, bảo cậu đừng làm phiền họ đứng gác.
Từ Tiểu Hi đành lủi thủi đi đến ven đường gần đấy, ngồi xổm xuống, tiện tay nhặt một viên đá, vẽ nguệch ngoạc trên nền đất đen để giải tỏa tâm trạng.
Cậu nghĩ, hai vị thượng cấp của mình mỗi ngày đều phải điểm danh, kiểu gì cũng sẽ quay lại đây làm việc. Giờ cậu chỉ có một nhiệm vụ duy nhất, chẳng có nơi nào để đi, vậy chi bằng cứ ở đây chờ, vừa tránh bị lạc đường, vừa tiện cho công việc ngày mai.
Vừa nghĩ, tay cậu vừa tiếp tục vẽ. Chỉ trong chốc lát, dưới đất đã hiện lên hình một con chim xanh đang đậu trên cành.
Đất quá đen, xung quanh lại tối tăm, nên nhìn không rõ lắm, nhưng Từ Tiểu Hi lại rất hào hứng.
Một khi đã vẽ thì cậu dễ dàng mải mê đến quên cả thời gian, thậm chí đến quên ăn quên ngủ cũng là chuyện thường tình. Chẳng bao lâu sau, cậu đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới hội họa của mình.
Nửa canh giờ trôi qua, bốn vị tướng giữ cổng mới đến thay ca.
Một trong số họ chú ý đến bóng dáng một tiểu quỷ mặc áo trắng đang ngồi xổm dưới đất gần đó, bèn hỏi một trong những quỷ tướng cũ: "Tên nhóc kia là sao thế?"
Vị quỷ tướng cũ bật cười khinh miệt: "Hàng mới đến, ngây ngô lắm."
Bọn họ đều là những kẻ lõi đời, tất nhiên hiểu ngay hàm ý của câu nói này.
Vị tướng mới đến lại hỏi: "Vậy nó ngồi lì ở đây làm gì?"
Vị quỷ tướng cũ đáp: "Tìm thượng cấp của nó đấy."
Vị tướng mới đến theo bản năng hỏi: "Ai?"
Vị quỷ tướng cũ nói: "Thiền Minh, Tống Thành, hai tên lính quèn thôi."
Nghe xong, vị tướng mới đến chỉ cười nhạt, không hỏi thêm gì nữa.
Vị quỷ tướng trước đó đứng gác dặn dò: "Đúng rồi, nếu lát nữa nó đến nhờ giúp đỡ mà không biết điều, các ngươi không được tạo điều kiện cho nó, tránh để chúng ta khó xử."
Bốn quỷ tướng mới đến gật đầu đồng ý.
Nhưng bọn họ đã thất vọng, vì Từ Tiểu Hi hoàn toàn chìm đắm trong thế giới hội họa của mình, hoàn toàn không để ý đến việc đổi ca ở cổng chính.
"Đông—đông—đông—"
Trên bầu trời Địa Phủ đột nhiên vang lên ba tiếng chuông trầm đục, phá tan sự tĩnh lặng của âm gian.
Từ Tiểu Hi theo phản xạ ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy từng luồng âm khí đen kịt cuộn trào.
Đây là chuông giờ Mão, tương đương với năm giờ sáng ở dương gian, còn gọi là chuông triệu hồn.
Ý nghĩa của nó là thúc giục các quỷ sai còn ở dương gian nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, bởi chỉ còn nửa canh giờ nữa, cánh cổng Địa Phủ sẽ đóng lại.
Nửa canh giờ, tức là một giờ đồng hồ.
Đến chính giờ Mão, tức sáu giờ sáng ở dương gian, cổng Địa Phủ sẽ hoàn toàn khép kín.
Sau đó, những quỷ sai đã hoàn thành công việc có thể trở về chỗ ở của mình để nghỉ ngơi.
Nhưng Từ Tiểu Hi lại không tìm thấy chỗ ở của mình, nên đương nhiên cũng chẳng có chỗ để nghỉ ngơi.
Cậu bĩu môi tỏ vẻ không vui, nhìn xuống bức tranh trên mặt đất chỉ có thể thấy rõ khi lại gần, rồi lại nhìn đôi tay lấm lem đầy bùn đất của mình. Cậu vứt viên đá xuống đất, tự giễu cợt: "Chỉ biết vẽ tranh thì có ích gì, ở âm gian lại chẳng đổi được tiền."
Trước đây, cuộc sống của cậu luôn ổn định, nhà không quá giàu nhưng cũng chẳng bao giờ phải lo lắng về tiền bạc.
Nhưng bây giờ, cậu phải suy nghĩ về tương lai của mình.
Là một tiểu quỷ, tuy không cần lo chuyện ăn uống, nhưng không có tiền trong tay thì làm việc gì cũng khó.
Chỉ là, ở âm gian gần như chẳng có cách nào kiếm tiền, những âm binh, quỷ tướng kia chỉ muốn moi tiền từ đám quỷ mới đến.
Quỷ mới chết chưa lâu, người thân ở dương gian thường đốt nhiều vàng mã, tiền giấy để cúng tế.
Nhưng quỷ chết oan lại không thể nhận lễ vật mà người thân gửi đến—đây là quy định của Địa Phủ. Lý do là lo ngại những quỷ chết oan mang quá nhiều oán khí, nếu có tiền trong tay sẽ lén lút mua chuộc âm sai, quỷ tướng, can thiệp vào chuyện dương gian.
Chỉ khi bọn họ tận mắt thấy hung thủ bị trừng phạt, nhận lấy báo ứng thích đáng, oán khí tiêu tan, thì mới được trả lại những đồ cúng tế đó.
Từ Tiểu Hi đã không còn hy vọng vào việc có thể nhận được lễ vật trong thời gian ngắn.
Nhưng cậu không có quyền, không có thế, biết dựa vào đâu để kiếm tiền đây?
Vấn đề này khiến cậu suy nghĩ rất lâu. Cậu nhận ra mình vẫn chưa hiểu rõ về Địa Phủ, nên đành gác lại ý định này.
"Đông—đông—đông—đông—đông—"
Năm tiếng chuông giờ Dậu vang lên, gấp gáp và chói tai hơn hẳn so với chuông triệu hồn lúc sáng.
Đây là chuông kinh hồn, dùng để đánh thức quỷ sai đến điểm danh mỗi ngày, mà theo cách nói hiện đại thì chính là... đi làm.
Giờ Dậu sơ, tức là lúc mặt trời lặn ở dương gian, khoảng năm giờ chiều.
Vài ngày trước, khi còn ở trong ký túc xá của quỷ sai, Từ Tiểu Hi từng thấy mỗi khi tiếng chuông này vang lên, đám quỷ sai đều vội vàng bật dậy, hệt như dân công sở ở dương gian.
Từ Tiểu Hi thấy bốn quỷ tướng trước cổng nhà lao đang đổi ca, lại liếc nhìn chiếc roi da bị mình vứt sang một bên, vẻ mặt đầy do dự, tự hỏi có nên đi làm hay không.
Chần chừ hồi lâu, cậu vẫn nhặt roi lên, nghiến răng, lấy hết can đảm bước về phía cổng nhà lao.
Dù muốn hay không, nhiệm vụ này cậu đã buộc phải nhận.
Giờ thì giống như bị cưỡi lên lưng cọp, không muốn làm cũng phải làm.
Đã trốn không được, vậy thì chi bằng bắt đầu sớm, kết thúc sớm.