44. Chương 44

Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Tiểu Hi đọc lướt qua sổ sách, thầm kinh ngạc. Tiện tay lật sang một trang, trên đó ghi rõ mỗi tháng lão già đều đưa cho Tống Thành và Tiền Minh mỗi người vài bó hương.
Lật thêm vài trang nữa thì phát hiện ra, số lượng hương dâng mỗi tháng đều không giống nhau.
Từ Tiểu Hi hỏi lão già nguyên do đằng sau việc này.
Lão già thở dài, bất đắc dĩ giải thích: “Còn vì cái gì nữa, chẳng phải là theo yêu cầu của bọn họ sao.”
“Nếu bọn họ phát hiện tháng nào lương của ta cao, liền tìm cớ gây khó dễ, bắt ta hoặc là đưa tiền, hoặc là dâng hương.”
“Nếu ta không đưa, tháng sau bọn họ sẽ âm thầm gây chuyện. Ta không muốn bị gây khó dễ, nên đành phải làm như vậy. Ngươi nói xem, nếu không có nỗi khổ tâm, ai lại muốn tự cắt da thịt mình chứ.”
“Kết quả là mấy vị lãnh đạo cấp trên lại nói ta tự nguyện nịnh hót cấp trên, không xử lý gì cả.”
Từ Tiểu Hi nghe hắn kể khổ, nhưng trong lòng lại chẳng thấy thương hại mấy — cũng bị gây khó dễ, nhưng lão già lại lựa chọn con đường hoàn toàn trái ngược với hắn.
“Thật ra ngươi làm vậy chỉ khiến bọn họ càng thêm tham lam vô độ.”
Trong mắt họ, ức hiếp mà vẫn có lợi, nhất định cũng sẽ áp dụng lên những tiểu quỷ khác.
Lão già cười khổ: “Ta lại không biết điều đó sao?”
“Nhưng biết rồi thì làm được gì chứ?”
“Ta cũng chỉ là muốn sống tốt hơn một chút mà thôi.”
Từ Tiểu Hi: “Nhưng ngươi làm vậy sẽ khiến những tiểu quỷ khác sống không tốt.”
Lão già không nhịn được phản bác: “Ngay cả bản thân ta còn lo chưa xong, làm gì còn lòng dạ nào lo cho tiểu quỷ khác?”
“...”
Thôi được rồi, đây là một con quỷ già có tính cách ích kỷ.
Tuy không dễ mến, nhưng cũng không thể nói hắn làm vậy là hoàn toàn sai.
Từ Tiểu Hi không có tâm trạng tranh luận với hắn, thu sổ sách vào trong tay áo, lấy ra một thỏi bạc đưa qua, xem như tiền thù lao, nói lời cảm ơn rồi rời đi.
Dù sao đi nữa, đối phương cũng xem như đã cung cấp một chứng cứ quan trọng cho hắn.
Lão già cũng không khách sáo, nhận lấy bạc rồi quay người về ký túc xá.
Từ Tiểu Hi điều chỉnh lại cảm xúc một chút, đứng dậy đi tìm tiểu quỷ bị hại tiếp theo.
Tiểu quỷ thanh niên ban đầu cũng từng sống ở ký túc xá quỷ sai, sau khi rút khỏi chức vụ thì dọn ra ngoài, quay lại U Minh.
Quỷ sai ở Câu Hồn Ty chỉ đưa cho hắn một vị trí đại khái, vị trí cụ thể phải để Từ Tiểu Hi tự mình đi tìm.
May mà bây giờ Từ Tiểu Hi đã không còn là tiểu quỷ ngơ ngác lúc mới đến Địa phủ nữa. Hơn hai tháng qua vừa câu hồn kiếm tiền, hắn cũng đã quen thuộc khá nhiều địa điểm trong U Minh.
Hắn tìm đến vị trí mà Câu Hồn Ty đã cung cấp, hỏi thăm vài tiểu quỷ xung quanh, rất nhanh đã tìm được tung tích tiểu quỷ thanh niên kia.
Tiểu quỷ thanh niên trông có vẻ nho nhã, đeo một chiếc kính dày cộp. Vừa nghe Từ Tiểu Hi hỏi thăm chuyện của Tống Thành và Tiền Minh, y lập tức khuyên hắn nên tránh xa hai tên quỷ sai kia, kẻo bị lừa gạt bóc lột.
Vì vậy, Từ Tiểu Hi sinh ra không ít thiện cảm với y.
Biết được mục đích hắn tới đây, tiểu quỷ thanh niên cực kỳ ủng hộ, còn hợp tác kể với Từ Tiểu Hi khá nhiều chuyện thất đức có liên quan đến Tống Thành và Tiền Minh.
Với tư cách là nạn nhân chính, tiểu quỷ thanh niên kể còn kỹ hơn cả lão trông coi, khiến Từ Tiểu Hi càng nghe càng tức.
Hai tiểu quỷ chia sẻ với nhau, càng nói càng thấy uất ức, tiểu quỷ thanh niên thậm chí còn rơi nước mắt, tháo kính ra lau nước mắt không ngừng.
Biết được Từ Tiểu Hi đang chuẩn bị lật đổ Tống Thành và Tiền Minh, tiểu quỷ thanh niên giơ cả hai tay tán thành, không chỉ sẵn lòng ra mặt làm chứng, mà còn cung cấp cho Từ Tiểu Hi mấy cái tên tiểu quỷ nạn nhân khác.
Từ Tiểu Hi lần lượt ghi lại, chờ lấy xong chứng cứ từ chỗ y, dương gian đã bước vào hoàng hôn.
Năm giờ chiều, chuông Kinh Hồn vang lên.
Từ Tiểu Hi đành phải tạm thời gác lại mọi chuyện khác, dừng công việc đang làm, đi đến nhà ngục hành hình.
Trên đường đi, hắn vẫn còn do dự, không biết có nên nói chuyện này với Trương Dực hay không.
Từ Tiểu Hi đã biết Trương Dực quen biết Tống Thành và Tiền Minh, còn quan hệ cụ thể thế nào thì hắn chưa tìm hiểu kỹ.
Nhưng lần trước khi làm lại văn thư cho tiểu quỷ, Tống Thành và Tiền Minh nghe nói là chuyện Trương Dực phân phó, lập tức làm theo, có thể thấy quan hệ cũng không hề đơn giản.
Từ Tiểu Hi chần chừ hồi lâu, rồi quyết định:
“Thôi, cứ giấu trước đã.”
Dù sao chuyện này cũng không liên quan đến Trương Dực, biết hay không cũng không ảnh hưởng gì nhiều.
Từ Tiểu Hi như thường ngày hành hình cho vài tiểu quỷ xong, vội vàng đến Câu Hồn Ty, lại đưa tiền ra mua địa chỉ cư trú của vài tiểu quỷ nạn nhân khác.
Quan sai trong Câu Hồn Ty ngoài miệng thì nói gần đây kiểm tra nghiêm ngặt, không được nhận hối lộ, nhưng lúc nhận tiền thì vẫn không hề khách khí.
Từ Tiểu Hi cũng biết mình làm vậy là không đúng, nhưng hắn thật sự hết cách. Nếu không làm vậy, chỉ dựa vào một cái tên thì căn bản không thể nào tìm ra chỗ ở của mấy tiểu quỷ kia.
Bận rộn suốt cả nửa đêm, Từ Tiểu Hi lại thu thập được khá nhiều chứng cứ mới.
Chuông Chiêu Hồn vang lên, Từ Tiểu Hi đi đến chỗ bọn họ huấn luyện.
Minh Đào Đào vẫn nhớ chuyện phát lương hôm qua, rất lo lắng cho tâm trạng của hắn, nhưng Từ Tiểu Hi lại tỏ vẻ mình vẫn ổn, còn nói đang định làm một chuyện lớn.
Minh Đào Đào lập tức đoán ra, hỏi: “Định lật đổ hai vị thượng cấp của ngươi à?”
Từ Tiểu Hi kinh ngạc: “Ngươi sao biết?”
Minh Đào Đào nhún vai, xòe tay: “Hôm qua ta đi tìm ngươi, mãi không thấy ngươi trong ký túc xá.”
Từ Tiểu Hi không phục nói: “Nhỡ đâu ta đi kiếm tiền thì sao?”
Minh Đào Đào nói tiếp: “Ta đã chờ ở đầu đường Vách Hoàn Hồn nửa đêm rồi, theo tốc độ bình thường của ngươi, một canh giờ đã chạy xong ba bốn chuyến rồi.”
Từ Tiểu Hi: “...”
Thôi được rồi, không ngờ đối phương lại quan tâm đến mình như vậy.
Minh Đào Đào thấy hắn không phản bác nữa, lập tức truy hỏi: “Mau nói đi, hôm qua ngươi đi làm gì?”
Từ Tiểu Hi cũng không giấu giếm, kể đại khái việc mình đi tìm những tiểu quỷ từng bị Tống Thành, Tiền Minh ức hiếp để thu thập chứng cứ.
Minh Đào Đào nghe xong thì tức giận vô cùng, đập đùi mắng hai vị thượng cấp của Từ Tiểu Hi là đồ cầm thú không bằng.
Tối hôm đó, hai người mải trò chuyện, buổi huấn luyện chỉ làm lấy lệ cho xong.
Huấn luyện viên Lý ở bên cạnh đành phải nhắm mắt làm ngơ, không tiến tới quấy rầy.
Từ Tiểu Hi lần đầu làm chuyện tố cáo cấp trên, chẳng hiểu gì. Minh Đào Đào thì ra dáng vẻ “việc này ta rành”, tự tiến cử làm quân sư, bảo Từ Tiểu Hi tranh thủ thời gian liệt kê từng tội trạng thất đức mà Tống Thành, Tiền Minh đã làm những năm qua, gom thành mười tội lớn.
Sau đó mời những tiểu quỷ từng bị ức hiếp ký tên điểm chỉ vào tờ giấy ấy, còn nói càng nhiều tiểu quỷ tham gia thì hiệu quả càng lớn, rồi liên danh trình lên trước mặt Thất gia.
Một tiểu quỷ thì có thể không lật đổ được bọn họ, nhưng hai, ba, năm, mười, hai mươi tiểu quỷ cùng đứng ra, để cấp trên biết hai tên súc sinh đó đã bóc lột bao nhiêu tiểu quỷ, thì không tin cấp trên còn có thể làm ngơ giả điếc được nữa.
Từ Tiểu Hi thấy đề nghị này không tệ, nói sau khi luyện xong sẽ đi làm ngay. Minh Đào Đào thấy ý kiến của mình được chấp nhận thì vô cùng vui vẻ, hô lên: “Ta đi với ngươi!”
Hai tiểu quỷ hào hứng chạy đến Cung Dưỡng Các bỏ một khoản lớn để mua giấy, sau đó về ký túc xá liệt kê từng tội trạng của hai quỷ sai kia, rồi lần lượt đi tìm các tiểu quỷ để ký tên điểm chỉ lại từ đầu.
Chờ khi mọi việc bận rộn xong xuôi, đã là hai ngày sau.
Mấy ngày này, toàn bộ tâm tư của Từ Tiểu Hi đều đặt vào việc làm sao để lật đổ hai vị thượng cấp, hoàn toàn không chú ý đến việc tiểu quỷ trong phòng giam số 9002 có vẻ trở nên bất thường.
Có lẽ vì sắp được ra tù, tiểu quỷ punk bắt đầu bồn chồn bất an. Lúc Từ Tiểu Hi hành hình, hắn cũng không còn cắn răng chịu đựng như trước, lại trở nên chửi bới om sòm.
Từ Tiểu Hi quất một roi, đối phương liền kéo cổ lên hét “ưm ưm ưm” vài tiếng, sợ Từ Tiểu Hi không hiểu hắn đang chửi tục vào mặt mình.
Hôm ấy, Từ Tiểu Hi như thường lệ đến hành hình. Vừa bước vào nhà ngục liền nghe thấy tiếng quát mắng đầy giận dữ: “Vương thúc, ngươi đi gọi vài gia nô tới đây, hôm nay ta nhất định phải lôi cái tiểu quỷ dám quất roi ta ra mà phanh thây!”
Giọng nói đó vang lên từ phòng giam số 9002.