85. Trương Dực nổi giận

Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ngươi đừng nói bậy."
"Hắn không thể nào thích ta được..."
Từ Tiểu Hi cố gắng phản bác, nhưng phát hiện ngay cả bản thân mình cũng không thể tự thuyết phục nổi, lòng rối bời, đầu óc thì hoàn toàn trống rỗng.
Hồ ly ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười: "Thật ra ngươi đã sớm nhận ra những vấn đề này rồi, chỉ là vẫn không dám nghĩ sâu hơn, đúng không?"
Từ Tiểu Hi cụp mắt nhìn nó, im lặng không đáp, xem như ngầm thừa nhận.
Hồ ly dùng móng vuốt vỗ vào chỗ trống bên cạnh: "Vội gì, ngồi xuống nói chuyện từ từ."
Từ Tiểu Hi: "Ta... ta không có gì muốn nói cả."
Hắn xoay người bỏ chạy, giọng hồ ly the thé vang lên phía sau: "Này, Từ Tiểu Hi, ngươi chạy đi đâu đấy?"
Từ Tiểu Hi không quay đầu lại, đầu óc rối tung, giờ hắn cần tìm một chỗ để bình tĩnh lại.
Lúc này đã về khuya, nhiệt độ xuống thấp nhất, gió lạnh thổi tung áo quần tiểu quỷ.
Từ Tiểu Hi tìm một gốc cây hòe cổ thụ, ngồi xổm dựa vào thân cây, nhìn vào bóng tối mịt mùng xung quanh, không biết phải làm gì.
"Ngươi chắc chắn bị hắn để mắt tới rồi."
Giọng của hồ ly không ngừng vang vọng trong đầu hắn.
Bị để mắt tới rồi.
Bị Trương Dực để mắt tới ư?
Có phải là ý hắn đang nghĩ đến không?
Bốn phía tối đen như mực, tiểu quỷ chống cằm, thất thần nhìn vào một điểm vô định, trong đầu nhớ lại lời bàn tán của các tiểu quỷ trước đó.
【Lần đầu treo thưởng mười vạn kim, tuần thứ hai tăng lên ba mươi vạn, tuần thứ ba năm mươi vạn, tuần trước là tám mươi vạn, tuần này thì vọt lên hẳn một trăm vạn kim. Tsk tsk, ngươi nói xem nếu tiểu quỷ tên Từ Tiểu Hi kia mãi không bị tìm thấy, có khi nào thưởng cứ tăng mãi không?】
【Cũng chẳng biết tiểu quỷ tên Từ Tiểu Hi kia rốt cuộc là ai, mà đáng giá đến thế!】
Phải rồi, hắn thì là ai mà để Trương Dực bỏ ra từng ấy thời gian, công sức và tiền bạc để tìm?
Trước đây Từ Tiểu Hi từng nghĩ Trương Dực làm vậy là để báo thù.
Một trăm vạn kim, tuy là nhiều, nhưng cũng có thể hiểu được.
Thế nhưng không phải.
Đêm qua khi gặp mặt, từ đầu đến cuối Trương Dực không hề nhắc gì đến chuyện roi của mình bị bôi độc, chỉ hỏi tại sao hắn lại trốn khỏi địa phủ, vì sao lại sợ y, còn đe dọa hắn không được phép sợ y nữa.
Sau đó còn dẫn hắn đi rửa mặt, ăn món ngon...
Dàn cảnh lớn như vậy, không phải để báo thù, mà chỉ vì thấy hắn quá ngốc, sợ hắn xảy ra chuyện trên dương gian.
Nhưng... hắn ngốc, hắn gặp chuyện, thì có liên quan gì lớn đến Trương Dực đâu?
Trước đây suy nghĩ này từng thoáng qua đầu hắn, nhưng chưa bao giờ suy nghĩ thấu đáo.
Là không muốn suy nghĩ sâu, hay là không dám?
Khi còn sống, Từ Tiểu Hi không phải chưa từng được người khác theo đuổi. Hắn từng nhận thư tình, tin nhắn, lời tỏ tình trực tiếp, nhưng đều từ chối dứt khoát. Chưa bao giờ hắn lại bối rối như lúc này, không biết phải làm sao.
Đúng vậy, đối mặt với tình cảm của Trương Dực, hắn có chút luống cuống.
Chạy trốn!
Ý nghĩ ấy chỉ lướt qua trong đầu Từ Tiểu Hi, nhưng rất nhanh bị gạt bỏ.
Hắn cúi đầu nhìn tay phải của mình, trên đó vẫn còn một vệt đỏ mờ nhạt – Trương Dực đã đặt phù truy tung lên người hắn, có chạy thì cũng chạy đi đâu được?
Nhưng Từ Tiểu Hi cũng không muốn quay về dễ dàng, hắn vẫn chưa biết nên đối mặt với Trương Dực thế nào.
Không thể đưa ra lựa chọn, Từ Tiểu Hi quyết định giả vờ chết, ngồi chồm hổm bên gốc cây, cứng đờ bất động.
Hắn nghĩ, đợi đến sáng.
Sáng rồi, dù muốn hay không cũng phải về.
Thế nhưng, Trương Dực không cho hắn cơ hội ấy.
Nửa canh giờ sau đó.
Từ Tiểu Hi đang ngồi vẽ trên đất, một đôi giày đen xuất hiện trước mặt hắn.
Tiểu quỷ khựng tay, ngẩng đầu, ánh mắt lướt từ đôi giày lên, qua chiếc trường sam, hắc bào, cuối cùng chạm phải cặp đồng tử đen nhánh kia.
"Trương... Trương Dực!"
Quỷ áo đen dường như rất không hài lòng với phản ứng của hắn, khẽ nhíu mày: "Lại không nhận ra ta à?"
Từ Tiểu Hi: "Không phải."
Chỉ là hơi bất ngờ vì y lại xuất hiện ở đây.
Thân hình Trương Dực cao lớn, chỉ cần đứng đó thôi cũng đã tỏa ra khí thế áp bức, y hỏi: "Lời nhắn đã truyền đến tận đây rồi?"
Từ Tiểu Hi cúi đầu, không dám nhìn y, tiếp tục vẽ vời.
"Ta đã nhờ người trông miếu báo mộng giúp, ông ấy nói cần danh sách các quỷ tiên."
Trương Dực hờ hững ừ một tiếng, xem như đã nắm được tình hình.
Từ Tiểu Hi trong lòng vẫn còn bực bội, không muốn nói chuyện với y, Trương Dực cũng không lên tiếng, bầu không khí lại chìm vào trầm mặc.
Trương Dực không nói lời nào, nhưng cũng không rời đi, cứ đứng trước mặt tiểu quỷ, cúi đầu, cụp mắt chăm chú nhìn hắn vẽ.
Phải nói rằng, khí thế của Trương Dực thật sự quá mạnh.
Dù không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, cũng khiến tiểu quỷ không thể không để ý đến y.
Đặc biệt là ánh mắt của y, như thể có thực thể, rơi trên người hắn, tay hắn, bức vẽ của hắn...
Từ Tiểu Hi thật sự không thể bình tĩnh như Trương Dực được, chủ động mở miệng hỏi: "Ngươi không định về à?"
Trương Dực: "Cùng nhau."
Từ Tiểu Hi từ chối: "Ta tạm thời không muốn về."
"Ừ." Trương Dực không ép buộc, chỉ đứng yên tại chỗ.
Từ Tiểu Hi không cam lòng, tiếp tục đuổi y: "Trời lạnh, ngươi về trước đi."
Trương Dực nhướng mày, nghi hoặc hỏi: "Ngươi đang giận dỗi đấy à?"
Từ Tiểu Hi cứng miệng không thừa nhận: "Không hề."
Trương Dực: "Vì ta vẽ phù truy tung lên người ngươi à?"
Nhắc đến phù truy tung, lửa giận của Từ Tiểu Hi lập tức bị châm ngòi, ngẩng đầu tức giận nhìn y: "Phải!"
"Ngươi vẽ phù lên người ta, sao không bàn bạc trước với ta một tiếng?"
Trương Dực hỏi ngược lại: "Bàn bạc rồi thì có vẽ được không?"
Từ Tiểu Hi: "Tất nhiên là không!"
Trương Dực: "Vậy thì bàn bạc cũng vô nghĩa."
Từ Tiểu Hi càng tức: "Nhưng đây là cánh tay của ta, ngươi dựa vào cái gì mà lẳng lặng vẽ bùa lên đó?"
Trương Dực không mấy hiểu, giọng điệu bình thản: "Chỉ là một tấm phù truy tung thôi mà."
Từ Tiểu Hi: "Vậy cũng không được, ngươi làm vậy là đang hạn chế tự do của ta."
Nếu không phải trên người có phù truy tung, thì ban nãy hắn đã bỏ chạy mất rồi.
Trương Dực mím môi, nhìn hắn trầm mặc, dường như không định tiếp tục chủ đề vô bổ này.
Từ Tiểu Hi nhận ra bản thân quá kích động, cố gắng hạ giọng, thương lượng: "Trương Dực, dù là bạn tốt cũng không cần lúc nào cũng ở cạnh nhau đâu. Giờ ta biết ngươi ở Quỷ Thần Miếu, sau này sẽ thường xuyên đến tìm ngươi chơi."
Hắn vừa nói vừa giơ cánh tay phải lên, hỏi: "Ngươi có thể xóa phù truy tung này đi không?"
Nghe hắn nói xong, ánh mắt đen của Trương Dực hơi nheo lại, giọng điệu cũng lạnh hơn vài phần: "Muốn đi sao?"
Từ Tiểu Hi: "Ừ."
Trương Dực: "Đi đâu?"
Từ Tiểu Hi vẫn chưa nghĩ ra, nhưng bây giờ biết rõ tâm ý của Trương Dực dành cho mình, hắn không thể giả vờ như không có gì được.
"Không biết, muốn đi loanh quanh."
Trương Dực: "Lý do."
Đêm qua tiểu quỷ vừa đồng ý ở lại, hôm nay lại nói muốn đi, chắc chắn phải có lý do.
Từ Tiểu Hi im lặng rất lâu.
Trương Dực thấy hắn đang suy nghĩ nghiêm túc, cũng không thúc giục.
Sau khoảng nửa nén nhang, Từ Tiểu Hi mới chậm rãi mở miệng, cố gắng ngẩng đầu, nhìn Trương Dực, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của y.
"Thật ra tư thế của bọn ta bây giờ, rất giống với mối quan hệ giữa hai ta. Hôm qua ngươi nói ta đừng để tâm đến thân phận của ngươi, miệng ta thì nói được, nhưng trong lòng thật sự vẫn không thể nào làm được."
"Ta luôn cảm thấy bạn bè là giúp đỡ lẫn nhau, chứ không phải một bên bố thí cho bên kia. Ở cạnh ngươi, ta cứ như một phế vật chỉ biết nhận lấy, không tìm thấy bất kỳ giá trị nào của bản thân."
Trương Dực phủ nhận: "Không phải vậy."
Từ Tiểu Hi: "Trong mắt ta thì đúng là vậy."
"Từ lúc bọn ta quen nhau đến giờ, vẫn luôn là ngươi giúp đỡ ta. Trong lòng ta rất biết ơn, nhưng ta không biết phải làm sao để báo đáp."
Từ Tiểu Hi vừa nói vừa nhìn xuống chiếc trường bào thêu hoa văn đen trên người đối phương, cười tự giễu: "Ngay cả món quà ta tặng ngươi, cũng bị ngươi chê vải kém, thật ra ngươi không cần phải mặc nó đâu."
Trương Dực cau mày nhìn tiểu quỷ, không hiểu sao mới ra ngoài truyền lời một lát, tiểu quỷ lại trở nên đa sầu đa cảm đến vậy.
Hắn ngồi xổm xuống, để tầm mắt ngang bằng với tiểu quỷ, kéo đề tài trở lại ban đầu: "Giữ phù truy tung trên người ngươi không phải để hạn chế tự do, chỉ là để tiện tìm ngươi thôi."
Từ Tiểu Hi hỏi hắn: "Tìm ta để làm gì?"
Trương Dực: "Hôm qua đã nói rồi, ngươi quá ngốc, ở dương gian dễ xảy ra chuyện."
Từ Tiểu Hi chất vấn: "Ta xảy ra chuyện thì có liên quan gì đến ngươi?"
Trương Dực không hiểu: "Ngươi bị làm sao vậy?"
Từ Tiểu Hi vốn luôn là người có tính khí tốt, rất ít khi nói lời gay gắt, hôm nay sao lại bất thường đến vậy?
Trương Dực thấy tiểu quỷ cúi đầu không nói, bộ dạng giận dỗi, y cũng bắt đầu thấy thiếu kiên nhẫn.
"Nói đi, làm sao vậy?"
Từ Tiểu Hi giọng trầm trầm: "Không sao."
Trương Dực không tin: "Không sao mà giận dỗi thế này?"
Từ Tiểu Hi tiếp tục im lặng.
"Chậc!"
Trương Dực bị hành vi khó hiểu của hắn khiến y bực bội trong lòng.
Hắn hỏi thẳng: "Phải làm gì thì ngươi mới hết giận?"
Từ Tiểu Hi đưa cánh tay phải ra trước mặt hắn.
Trương Dực liếc một cái, từ chối thẳng thừng: "Không đời nào."
Từ Tiểu Hi bĩu môi: "Vậy ta sẽ giận mãi."
Trương Dực cười khẩy: "Tùy ngươi."
Từ Tiểu Hi liếc mắt thấy hắn đứng dậy, cứ tưởng Trương Dực tức giận bỏ đi, ai ngờ giây tiếp theo, cổ áo sau của cậu bị nhấc bổng lên.
"Ê --!"
Từ Tiểu Hi kêu lên kinh hãi: "Ngươi kéo ta làm cái gì?"
"Ngươi buông ta ra."
"Câm miệng."
Một tiếng quát lạnh lùng kiềm nén cơn tức khiến Từ Tiểu Hi lập tức câm bặt, cậu cảm nhận được Trương Dực thật sự tức giận rồi, ngọn lửa hống hách vừa nãy lập tức bị dập tắt hoàn toàn.
Cứ như vậy, cảnh tượng đêm qua lại tái hiện.
Từ Tiểu Hi tay chân rũ rượi như chẳng còn thiết sống, bị Trương Dực xách một tay lôi thẳng vào Quỷ Thần Miếu.
Bọn họ đi qua hai sân viện phía trước, tiến vào chính điện, Từ Tiểu Hi bị ném phịch xuống ghế. Vừa định đứng dậy, tầm mắt đã chạm phải gương mặt u ám của Trương Dực.
"......"
Cậu nhát gan, cậu vô dụng, chỉ dám ngồi yên trên ghế, không dám nhúc nhích.
"Nghĩ kỹ rồi hãy đến tìm ta."
Trương Dực lạnh lùng ném lại một câu rồi xoay người rời khỏi chính điện.
Từ Tiểu Hi nhìn bóng lưng hắn rời đi, sau khi chắc chắn Trương Dực đã đi, liền đứng dậy định lén chuồn ra ngoài, nào ngờ ở cửa chính điện bỗng xuất hiện hai âm binh cao lớn tay cầm trường kích. Vừa lại gần, hai cây kích đã giao nhau chặn cậu lại.
Từ Tiểu Hi: "......"
Mình bị giam rồi ư?
Bên ngoài điện, sắc mặt Trương Dực cực kỳ khó coi, một bụng tức tối không biết trút vào đâu, hắn vẫy tay gọi hai âm binh, phân phó: "Đi điều tra xem lúc Từ Tiểu Hi rời khỏi chính điện đã làm gì?"
"Rõ."
Âm binh nhận lệnh rời đi.
Tại cổng mái vòm phía tây của sân viện thứ hai, có năm cái đầu đang rạp xuống, từng cái đều vểnh tai lên nghe ngóng động tĩnh trong sân viện thứ ba.
Trong nhóm hồ hoàng liễu bạch hôi, hồ ly có thính giác nhạy nhất.
Xà có thính giác kém nhất, chỉ cảm nhận được trong viện có quỷ chứ chẳng nghe rõ họ nói gì.
Nó nhỏ giọng hỏi hồ ly đang đè trên đầu mình: "Hồ tỷ, tỷ nghe thấy gì không?"
"Suỵt --"
Hồ ly vỗ một cái vào đầu con xà bắt nó im lặng, rồi quay ra vẫy tay với ba vị quỷ tiên phía sau, ra hiệu bảo họ rút lui trước.
Dẫn đầu là một con chuột to cỡ cái chậu, mặc áo ngắn màu vàng óng, tiếp theo là nhím, chồn vàng xếp thứ ba, rắn thứ tư, hồ ly đoạn hậu.
Năm vị quỷ tiên được người kính ngưỡng cứ thế len lén chuồn về viện của mình.
Chẳng bao lâu sau, trong Hồ Tiên Điện ở sân viện thứ nhất liền vang lên tiếng năm vị quỷ tiên lầm rầm bàn tán.
Tuy bề ngoài họ vẫn giữ hình dáng động vật, nhưng to lớn hơn đồng loại bình thường không chỉ gấp đôi, lại còn mặc áo ngắn vừa vặn, tụ lại một chỗ, cảnh tượng rất quỷ dị.
Chuột là kẻ mở miệng trước, giọng chói tai khó nghe: "Hồ tỷ, vừa rồi tỷ nghe thấy gì vậy?"
Hồ ly mặt mày khổ sở, thở dài nói: "Ta hình như lại gây họa rồi."
Trong năm vị tiên, nhím nhỏ tuổi nhất, nhưng lại là kẻ điềm đạm nhất, nó hỏi: "Tỷ lại lung tung se tơ hồng sao?"
Hồ ly như bị giẫm đuôi, lập tức dựng lông: "Nói bậy!"
"Ta là quỷ tiên chuyên trách nối tơ hồng đó, bình thường người ta còn phải cầu xin ta mới chịu se dây đấy. Cái gì mà lung tung se tơ! Với lại, Thái tử gia rõ ràng có ý với tên tiểu quỷ Từ Tiểu Hi kia, ta chỉ giúp bọn họ đâm thủng lớp giấy cửa sổ mà thôi."
"Xì --"
"Xì --"
"Xì --"
"Xì --"
Bốn tiếng hít khí lạnh vang lên cùng lúc.
Chuột hoảng hốt kêu lên: "Dám nhắm vào Thái tử gia, ta thấy tỷ điên thật rồi!"
Hồ ly không phục nói: "Ta đang giúp y đấy chứ."
*Hoàng Pi Tử nói: "Giúp cái quái gì! Ngươi chỉ tổ giúp hỏng chuyện thì có! Thái tử gia tối qua vừa mới tìm được tiểu quỷ về, hôm nay mà bị ngươi dọa cho chạy mất thì ngươi tiêu đời chắc."
*Chồn vàng hay còn gọi là hoàng thử lang
Hồ ly đáp: "Không thể nào, Thái tử gia đã hạ phù truy tung lên người nó rồi, chạy không thoát được đâu."
Nhím nói: "Nhưng lúc nãy sắc mặt Thái tử gia trông rất khó coi."
Rắn, Hoàng Pi Tử, Chuột, Nhím nhìn nhau, đồng thanh nói: "Ngươi xong đời rồi."
Hồ ly: "..."
Nửa tiếng sau, Trương Dực đang ngồi trong sân đã nắm rõ hành tung của tiểu quỷ.
Hắn hỏi: "Lão hồ ly đã nói gì với Từ Tiểu Hi?"
Âm binh đáp: "Lúc đó xung quanh không có tiểu quỷ nào khác, cho nên không nghe rõ bọn họ nói chuyện gì."
Trương Dực lạnh lùng "ừ" một tiếng, đứng dậy đi về phía tiền viện.
Trong đại điện của viện thứ nhất, Trương Dực liếc mắt nhìn bức tượng hồ ly trên bàn, giọng lạnh như băng: "Ra đây mau."
Trong điện im phăng phắc.
Trương Dực bắt đầu mất kiên nhẫn: "Đừng để ta phải nhắc đến lần thứ ba."
Vừa dứt lời, tấm khăn trải bàn thả dài xuống đất khẽ rung lên, một con chuột béo múp là kẻ đầu tiên bò ra, tiếp theo là Hoàng Pi Tử, Nhím và Rắn.
Trương Dực nhìn bốn vị quỷ tiên đứng thành hàng, cụp đầu không dám thở mạnh, hỏi: "Lão hồ ly đâu?"
Hoàng Pi Tử đáp nhỏ: "Vừa rồi nhận được tin, nói là đứa chắt thứ 83 của bà ấy mới sinh ra, bà ấy phải về thăm."
Ý là: chạy rồi.
Trương Dực liếc qua tượng đá của hồ ly, giọng nhàn nhạt: "Đã đi rồi thì thay kẻ khác lên thay thế."
Rắn kêu lên: "A, đừng mà, Thái tử gia!"
Hoàng Pi Tử: "Hồ tỷ chỉ về một thời gian thôi, không lâu sẽ quay lại thôi mà."
Nhím: "Đúng đó, đúng đó, hồ tỷ sẽ quay lại thôi mà."
Chuột: "Thái tử gia bớt giận, hồ tỷ đã trấn giữ ở đây hơn hai trăm năm rồi, không có công cũng có khổ, sao có thể nói thay là thay ngay lập tức được."
Trương Dực trong lòng bực bội, chẳng buồn nghe bọn họ van xin thê thảm, quay người bỏ đi.
Trấn giữ hai trăm năm, cái gì cũng không học được, chỉ có chạy trốn là giỏi.
Ra khỏi điện Hồ Tiên, Trương Dực không lập tức quay về viện của mình, mà rời khỏi Quỷ Thần Miếu.
Hắn định ra ngoài đi dạo một vòng, hạ hỏa trong lòng, tiện thể nghĩ xem phải xử lý mớ hỗn độn do hồ ly gây ra thế nào.
Thả Từ Tiểu Hi đi, là điều không thể.
Tốn bao công sức tìm kiếm lâu như thế, sao có thể dễ dàng buông tay được.
Nhưng quay lại dỗ dành tiểu quỷ, Trương Dực cũng làm không nổi.
Không biết làm, cũng không muốn làm.
Việc hắn lưu lại phù truy tung trên người tiểu quỷ, hắn không cảm thấy mình làm sai gì cả.
Hắn chưa từng có ý định hạn chế tự do của tiểu quỷ, chỉ là không muốn xảy ra chuyện Từ Tiểu Hi mất tích, mà hắn lại không biết đi đâu tìm.
Còn chuyện tiểu quỷ vừa nói nào là thân phận chênh lệch, ở bên hắn không có chút giá trị nào, giống như phế vật.
Trương Dực chưa từng nghĩ vậy, nhưng hắn cũng biết rõ thân phận của mình mang đến cho Từ Tiểu Hi không ít áp lực.
"Chủ tử."
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ của y.
Trương Dực nghiêng đầu, nhìn thấy Mông Huy không biết đã xuất hiện từ lúc nào.
"Chủ tử, thông cáo truy nã đã được rút lại, âm binh phái đi cũng đã triệu hồi về hết. Có cần phái người đi điều tra tung tích của Dương Thạc Lâm nữa không?"
Trương Dực đáp: "Ừ."
Mông Huy lĩnh mệnh, đang định rời đi thì đột nhiên bị gọi lại.
"Mông Huy."
"Có."
"Ngươi từng dỗ tiểu quỷ bao giờ chưa?"
Mông Huy: "..."
____
Tác giả:
Trong lòng:
Ta không sai, ta không dỗ hắn, ta còn đang giận đây!
Thực tế:
Mông Huy, ngươi biết dỗ tiểu quỷ không?
Cảnh thường thấy khi cặp đôi cãi nhau:
Con gái: từ chuyện A nói sang chuyện B, từ B kéo theo C, tiện thể lôi cả chuyện D vào.
Kết quả con trai nghĩ: Chuyện A, ta không sai!