Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới
Quá khứ của Trương Dực và những bộ đồ mùa đông
Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngoại ô mùa đông lạnh giá, một cao một thấp, hai tiểu quỷ bước đi sóng vai. Từ Tiểu Hi thấy bầu không khí khá tốt, bèn thử đề cập đến chuyện liên quan đến Trương Dực.
“Trương Dực, trước kia huynh thực sự bị tiểu quỷ khác hạ độc trong ngục sao?”
Chuyện này Từ Tiểu Hi nghe được từ Minh Đào Đào, sau đó cũng lan truyền khắp địa phủ.
Tuy vậy, cậu vẫn muốn xác nhận lại với người trong cuộc, dù sao thì từ đầu đến giờ, cậu vẫn luôn ở trong trạng thái mơ hồ, không hiểu rõ ngọn ngành.
“Ừ.”
Từ Tiểu Hi hỏi tiếp: “Là tên tiểu quỷ Dương Thạc Lâm kia làm phải không?”
“Ừ.”
Từ Tiểu Hi: “Tại sao hắn lại hạ độc huynh?”
Trương Dực: “Có thù.”
Từ Tiểu Hi nhìn vẻ mặt bình tĩnh của hắn, hỏi dò: “Ta có thể hỏi không?”
Trương Dực khẽ nhíu mày, cảm giác chỉ cần nhắc đến tên kia là đã thấy chán ghét: “Chuyện đó nói ba câu không hết.”
Từ Tiểu Hi: “Hai người là kẻ thù không đội trời chung à?”
“Ừ.”
Từ Tiểu Hi: “Thật ra khi còn ở địa phủ, ta cũng từng nghe vài lời đồn về hai người…”
Hắn sợ những lời tiếp theo sẽ khiến Trương Dực không vui, nên không dám nói thẳng.
Trương Dực liếc cậu một cái, ra hiệu cho cậu tiếp tục.
Từ Tiểu Hi rụt rè hỏi: “Huynh phải đảm bảo không nổi giận thì ta mới dám nói.”
Trương Dực thản nhiên “ừ” một tiếng, xem như đồng ý.
“Có tiểu quỷ trong địa phủ nói Dương Thạc Lâm là tình nhân của Diêm Vương gia, huynh vẫn luôn không chấp nhận thân phận của hắn, nhưng Diêm Vương gia lại rất thích hắn, thậm chí còn có ý định đưa hắn vào hậu viện, chính thức cho hắn danh phận. Huynh sau khi nghe được thì vừa giận vừa xấu hổ, đánh hắn một trận tơi bời, suýt chút nữa đánh tan hồn phách của y. Diêm Vương gia biết chuyện thì rất tức giận, đem huynh nhốt vào ngục.”
Từ Tiểu Hi lén lút quan sát sắc mặt hắn, rụt rè hỏi: “Lời đồn đó là thật sao?”
Trương Dực cũng không né tránh: “Thật.”
Từ Tiểu Hi kinh ngạc: “A, vậy ra thật sự là vì đánh tình nhân của Diêm Vương gia mà huynh mới bị nhốt vào ngục sao.”
“Thảo nào.”
Trương Dực thản nhiên hỏi: “Thảo nào cái gì?”
Từ Tiểu Hi: “Thảo nào một Thái tử gia của địa phủ như huynh lại bị nhốt vào ngục chịu hình.”
Trương Dực không đồng ý: “Thái tử gia thì không cần chịu hình sao?”
Từ Tiểu Hi: “Cũng không hẳn, nhưng cũng chẳng có mấy tiểu quỷ dám tra tấn huynh đâu.”
Câu này Trương Dực không phản bác, đúng là trong địa phủ hắn không có danh tiếng tốt, tiểu quỷ bình thường không dám đụng vào hắn, lần đó cũng là vì hắn giận dỗi lão Diêm Vương mới vào ngục.
Từ Tiểu Hi hỏi: “Trương Dực, huynh không đồng ý chuyện họ ở bên nhau là vì họ đều là nam sao?”
“Thật ra hai người nam ở bên nhau cũng không có gì to tát cả, huynh nhìn Minh Đào Đào với Lý Trác kìa, cũng là hai nam, nhưng ta cảm thấy họ thật lòng với nhau, cho nên giới tính cũng không còn quan trọng nữa.”
“Không phải vấn đề giới tính.” Trương Dực dường như vô tình bổ sung thêm một câu: “Ta không có thành kiến với tình nhân đồng giới.”
Từ Tiểu Hi: “Vậy là vì chênh lệch tuổi tác quá lớn à?”
Trương Dực: “Không phải.”
Từ Tiểu Hi: “Vậy là bởi trước khi Dương Thạc Lâm ở bên Diêm Vương gia, giữa hai người đã có hiềm khích?”
Đã là kẻ thù, chắc chắn có ân oán từ lâu.
Trương Dực: “Ừ.”
Từ Tiểu Hi: “Ồ.”
Cậu không hỏi tiếp nữa.
Dù sao cậu không phải Trương Dực, không thể nào cảm nhận hoàn toàn tâm trạng của đối phương, nên cũng không thể khuyên huynh ấy tha thứ.
Ngược lại là Trương Dực, thấy cậu không hỏi thêm nữa, chủ động lên tiếng giải thích: “Dương Thạc Lâm phẩm hạnh có vấn đề, tiếp cận lão Diêm Vương là có ý đồ.”
Đôi mắt Từ Tiểu Hi bỗng sáng lên, không nhịn được mà hóng hớt: “Mục đích gì?”
Trương Dực: “Leo lên.”
Từ Tiểu Hi không hiểu lắm: “Leo lên rồi thì được gì chứ?”
“Chúng ta đều đã thành tiểu quỷ, không cần ăn uống, chỉ cần chờ đầu thai, chắc cũng không còn nhiều dục vọng trần tục như khi còn sống nữa chứ?”
Trương Dực: “Không hẳn.”
“Tiểu quỷ như ngươi, vô dục vô cầu, cũng chỉ là số ít.”
Từ Tiểu Hi không đồng tình: “Ta đâu phải thánh nhân, ta cũng rất sợ chết mà.”
Trương Dực không phản bác, tiếp tục nói về Dương Thạc Lâm: “Quyền lực, bất kể với người sống hay tiểu quỷ, đều là thứ tốt.”
Từ Tiểu Hi rất tán thành: “Điều đó thì đúng.”
Từ Tiểu Hi: “Vậy huynh đã nói những chuyện này cho Diêm Vương gia biết chưa?”
Trương Dực: “Ừ.”
Từ Tiểu Hi: “Diêm Vương gia không tin sao?”
Trương Dực: “Tin.”
Từ Tiểu Hi: “Ồ, vậy bọn họ chia tay rồi sao?”
Trương Dực: “Ừ.”
Từ Tiểu Hi: “Vậy thì tốt rồi, biết đối phương không thật lòng với mình mà dứt khoát chia tay, xem ra Diêm Vương gia cũng khá mạnh mẽ đấy.”
Trương Dực nghe vậy thì cười khẩy: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, nếu ông ta mạnh mẽ thật thì đã không ngăn cản ta đủ kiểu như thế.”
“Rõ ràng biết bị lừa mà vẫn nhất quyết giữ mạng cho kẻ đó, đúng là ngu ngốc.”
“…”
Con mắng cha, có phải hơi bất kính quá không?
Tuy nhiên, thấy tình hình có vẻ không ổn, Từ Tiểu Hi cũng không dám lên tiếng nhắc nhở.
Sau đó, bọn họ lại trò chuyện thêm vài chuyện liên quan đến Dương Thạc Lâm, trong đó có việc Từ Tiểu Hi bị lợi dụng như một công cụ.
Từ Tiểu Hi nghe được từ Trương Dực rằng, bản thân lại vô tình hạ độc huynh ấy hai lần mà không hề hay biết, khiến cậu sợ đến mức hít thở sâu liên tục, không ngừng cam đoan với Trương Dực rằng mình chưa từng có ý định hãm hại huynh ấy, chỉ toàn là những lời khẳng định lòng trung thành.
Trương Dực vốn dĩ cũng không có ý trách cậu, nhưng nghe tiểu quỷ này cứ luôn miệng nói mình rất biết ơn, coi huynh ấy là bạn tốt này nọ, hắn cũng không ngăn lại, thậm chí còn thấy hơi thích thú.
Mấy ngày sau đó, cuộc sống của Từ Tiểu Hi trở nên nhàm chán và đều đặn.
Ban ngày cậu ở trong bức tượng đá nghỉ ngơi, ban đêm ra ngoài ăn vài nén hương, rồi bị Trương Dực kéo đi dạo khắp nơi.
Giờ đang giữa mùa đông, ngoài gió lạnh ra thì chỉ có những cành cây trụi lá và cỏ úa, cảnh sắc chẳng có gì đáng để ngắm, cùng lắm là sau khi tuyết rơi thì khung cảnh có chút đẹp mắt hơn.
Tối hôm ấy, Từ Tiểu Hi cùng Trương Dực như thường lệ ra ngoài dạo chơi, vừa bước ra khỏi cổng chính của Quỷ Thần Miếu đã thấy ông lão trông miếu ngồi xổm dưới đất, trước mặt đặt một cái lò than lớn, lửa bên trong đang cháy bập bùng.
Từ Tiểu Hi tò mò lại gần: “Ồ, ông ơi đang đốt đồ mùa đông cho các vị quỷ thần sao ạ?”
“Ừ.”
Từ Tiểu Hi tò mò hỏi: “Vậy mấy thứ này, liệu có được bưu tá của địa phủ đến lấy sao ạ?”
Cậu biết bình thường khi người nhà ở dương gian đốt đồ cúng tế cho tiểu quỷ đã khuất, địa phủ sẽ cử bưu tá chuyên trách đến nhận, sau đó lưu giữ tại điện cung dưỡng, hoặc phân phát cho các tiểu quỷ.
Thế nên, phần lớn tiểu quỷ ở dương gian không nhận được tế phẩm.
Vậy còn quỷ thần ở dương gian thì sao?
Họ cũng phải đến địa phủ mới nhận được sao?
Trương Dực nói: “Không cần, người trông miếu sẽ đốt sẵn một xấp công văn, bưu tá nhìn thấy sẽ trực tiếp gửi thẳng vào trong Quỷ Thần Miếu.”
“Ồ, ồ, ồ.” Từ Tiểu Hi tò mò hỏi tiếp: “Vậy mất bao lâu thì tới ạ?”
Trương Dực: “Tối nay là nhận được rồi.”
Wow, vậy thì cũng khá nhanh đấy.
Tiểu quỷ sợ lửa, nhưng Từ Tiểu Hi lại thấy rất thú vị, liền ngồi xổm từ xa nhìn người trông miếu đốt đồ cúng.
“Này, Trương Dực, hình như ông ấy đang đốt quần áo thật.”
Từ Tiểu Hi ngạc nhiên nói: “Không phải thường là đốt quần áo giấy sao?”
Trương Dực: “Quần áo giấy thì xấu.”
“Ờ…”
Cũng đúng, Từ Tiểu Hi từng đến tiệm tang lễ, vẫn nhớ rõ những thứ trong đó, nào là vàng bạc giấy, đồ cúng cũng toàn màu mè lòe loẹt, quần áo thì đỏ xanh tím vàng, chẳng cái nào trông đẹp mắt.
Với tính cách của Trương Dực, đúng là sẽ chê bai thật.
Từ Tiểu Hi nhìn người trông miếu đang nghiêm túc đốt quần áo, không nhịn được cảm thán: “Ông lão này vất vả thật.”
Ban ngày thì phục vụ khách tham quan lui tới, đến tối lại còn phải hầu hạ cả đám quỷ thần này.
Khoảng thời gian này, Từ Tiểu Hi vẫn luôn ở trong miếu, ít nhiều cũng đã quen biết vài vị quỷ thần trong đó.
Trong sân đầu tiên, năm vị đại tiên, ngoài Hồ tiên ra thì Từ Tiểu Hi cũng từng gặp bốn vị còn lại, chỉ là chưa từng trò chuyện.
Sân thứ hai, các vị phán quan, Hắc Bạch Vô Thường, Ngưu Đầu Mã Diện thì chưa gặp bao giờ, nhưng đã từng chạm mặt với đám thuộc hạ được họ cử đến trấn giữ.
Ngược lại là sân thứ ba, Từ Tiểu Hi chưa từng gặp quỷ thần ở hai điện bên Đông và Tây, dường như trong sân đó ngoài cậu và Trương Dực ra thì chẳng còn tiểu quỷ nào khác.
Từ Tiểu Hi từng hỏi Trương Dực, có phải âm binh trong điện của huynh ấy được huynh ấy cử đi làm việc rồi không?
Trương Dực đáp là đúng, nhưng không nói cụ thể đi làm gì, Từ Tiểu Hi cũng biết điều mà không hỏi thêm.
Từ Tiểu Hi ngồi xổm ở đó, nhìn người trông miếu đốt từng bộ quần áo một.
Trương Dực đứng bên cạnh, tuy không hiểu có gì đáng xem, nhưng cũng không vội giục cậu rời đi.
Mãi đến khi Từ Tiểu Hi xem chán rồi mới đứng dậy đi theo Trương Dực rời khỏi đó.
Tối nay thời tiết không lạnh lắm, nhưng có tuyết.
Tuyết rơi không lớn, bay lả tả mấy tiếng đồng hồ, cũng chỉ vừa phủ lên mặt đất một lớp mỏng.
Bọn họ như thường lệ, men theo đường nhựa dạo một vòng rồi quay về Quỷ Thần Miếu.
Nói đến Quỷ Thần Miếu, Từ Tiểu Hi phát hiện một hiện tượng thú vị.
Đó là những quỷ tiên trong miếu, cũng giống như lúc đầu cậu mới đến, đều khá sợ Trương Dực.
Ví dụ như khi Từ Tiểu Hi rảnh rỗi đi dạo quanh Quỷ Thần Miếu, thường xuyên bắt gặp mấy quỷ tiên tụm lại nói chuyện đùa giỡn.
Từ Tiểu Hi đi ngang qua, họ hoàn toàn không để ý gì.
Nhưng nếu cậu đi ngang qua cùng với Trương Dực, những tiếng nói cười đó lập tức ngừng bặt, bầu không khí trở nên cực kỳ yên tĩnh, ai nấy đều xếp thành một hàng, cúi đầu, vô cùng cung kính và khiêm nhường.
Từ Tiểu Hi hỏi Trương Dực, tại sao họ lại như vậy?
Trương Dực nói huynh ấy cũng không rõ.
Từ Tiểu Hi lại hỏi, có phải huynh ấy từng ra tay với những quỷ tiên đó không?
Trương Dực phủ nhận, nói là không có.
Dù sao thì tiểu quỷ trong Quỷ Thần Miếu đều vừa kính vừa sợ huynh ấy.
Tối nay cũng vậy.
Từ Tiểu Hi đi vào cổng trước, liền nghe thấy trong viện ngoài vang lên những tiếng reo vui đầy hứng khởi: “Bộ đồ của ta đẹp ghê!”
“Chất liệu bộ của ta cũng không tệ đâu.”
“Kiểu dáng của ta mới mẻ, màu sắc cũng đẹp nữa.”
“Chậc, ba người các ngươi đừng có khoe nữa, kiểu dáng với chất liệu của chúng ta chẳng phải đều giống nhau sao.”
...
Từ Tiểu Hi ngẩng đầu nhìn, thấy bốn vị quỷ tiên đang tụ lại trước cửa điện Đông, thi nhau khoe khoang, trên người mặc những bộ đồ đông vừa vặn và ấm áp.
“Ủa, nhanh vậy đã được gửi tới rồi sao?” Từ Tiểu Hi rất ngạc nhiên.
Trong viện thứ hai cũng râm ran tiếng bàn tán, giọng điệu đầy vui mừng phấn khởi.
Từ Tiểu Hi nghe thấy, trong lòng dâng lên một chút ghen tỵ.
Nhưng cảm giác ghen tỵ này nhanh chóng bị cậu đè xuống. Từ Tiểu Hi hiểu rõ thân phận của mình, biết rằng nếu không nhờ Trương Dực, thì cậu căn bản không thể nào ở lại được trong Quỷ Thần Miếu.
Hiện giờ có chỗ ăn chỗ ở, cậu đã rất mãn nguyện rồi, không dám đòi hỏi gì hơn.
Huống chi tiểu quỷ không dựa vào quần áo để chống lạnh, dù là đồ đông hay áo cộc, với cậu mà nói cũng không khác biệt mấy.
Từ Tiểu Hi tự biết mình chẳng tính là tiểu quỷ trong Quỷ Thần Miếu, cho nên khi bước vào chính điện, thấy trên bàn bày một chồng quần áo được xếp gọn gàng, theo bản năng liền cho rằng đó là chuẩn bị cho Trương Dực, nên không bước tới xem.
Trương Dực chậm một bước đi vào điện, liếc nhìn tiểu quỷ đang ngồi bệt trên ghế, lại ngẩng đầu liếc sang bàn bên cạnh, thầm nghĩ: Chẳng lẽ chỗ đặt quần áo không đủ rõ ràng, tiểu quỷ không nhìn thấy sao?
---
Tác giả:
Trương Dực: Mắt đâu rồi, nhiều quần áo thế mà không thấy sao?
Từ Tiểu Hi: Thấy rồi.
Trương Dực: Thấy rồi sao không thấy ngươi vui vẻ?
Từ Tiểu Hi: Quần áo của ngươi, ta vui cái gì chứ?
Trương Dực: Ai nói là của ta?
Từ Tiểu Hi: Chẳng lẽ là của ta?
Trương Dực: Tại sao lại không thể là của ngươi?