Đêm trước ngày Tân đế tuyển tú, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra: giữa không trung, một quyển thiên thư rực sáng đột ngột hiện ra trước mắt ta. Dòng chữ trên đó hiện rõ: *“Hoàng đế ưu ái sắc xanh. Ai khoác lên mình xiêm y lam biếc sẽ được tuyển chọn, hưởng vinh hoa phú quý.”*
Sáng hôm sau, khắp điện đường, gần nửa số tú nữ đã xúng xính trong những bộ xiêm y xanh biếc, ánh mắt lấp lánh hy vọng. Thế nhưng, Chưởng sự ma ma lại đảo mắt một vòng, khóe môi hé nở một nụ cười quỷ dị, lạnh lẽo đến thấu xương.
Giọng bà ta vang lên, xé tan không khí chờ đợi: "Phàm là kẻ mặc y phục màu xanh, *đều đánh chết không tha!*"
Chỉ trong tích tắc, mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với uế khí hôi thối của phân và nước tiểu bỗng chốc bùng lên, bao trùm khắp không gian như một làn ma khí khủng khiếp, nhấn chìm tất cả hy vọng và sinh khí.
Truyện Đề Cử






