Đại Đường Tích Châu Ký - Phạn Tạp
Chúa bị chôn sống
Đại Đường Tích Châu Ký - Phạn Tạp thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chùa Thúy Vi nằm ở phía nam thành Trường An vốn là cung điện nghỉ mát do hoàng đế Đường Thái Tông xây dựng, trước đây gọi là Thanh Sầm Cung. Năm Trinh Quán thứ hai mươi ba, tháng Năm, Thái Tông lâm bệnh ở điện Hàm Phong trong cung này, đột ngột băng hà. Từ đó, cung điện này trở thành nơi bị nguyền rủa, các đời hoàng đế sau không ai dám đến đây. Chính vì cái chết của vị hoàng đế huyền thoại ấy, tháng Năm từ đó bị coi là tháng hung ác, càng thêm sợ hãi.
Sự suy tàn tất yếu của vương triều khiến Thanh Sầm Cung dần hoang phế. Về sau được tu sửa làm chùa Thúy Vi, nhưng hương khói lèo tèo, khách thập phương thưa thớt, đến cả các vị sư trụ trì cũng rơi vào cảnh thiếu thốn, phải xoay xở đủ đường. Sau loạn An Sử, nơi này chỉ còn lại gò đất hoang, tường đổ vách mục, cỏ dại mọc um tùm, chẳng còn dấu vết của cung điện xa xưa.
Vi Huấn đưa công chúa an trí trong một gian phòng phía sau chính điện. Nàng tuy chưa chết, nhưng nằm trong quan tài nhiều ngày, không hề ăn uống, thân thể sống mà tâm trí mê muội. Gỡ lớp son phấn dày cộp trên mặt, lộ ra dung nhan tiều tụy, hơi thở yếu ớt như tơ. Nếu không có cao nhân như Vi Huấn cứu giúp, chỉ e Biển Thước hay Hoa Đà có sống lại cũng khó lòng cứu nổi.
Vi Huấn tận tâm chăm sóc. Ngày đầu tiên, chỉ có thể dùng ống cỏ thấm chút canh loãng truyền vào, ngày thứ hai mới uống được chút nước cháo, đến ngày thứ ba mới nuốt được chút cháo lỏng.
Thập Tam Lang ban đầu cảm thấy khó chịu trước việc vị kim chi ngọc diệp từ cõi chết được đưa về, cho rằng nàng đã cản trở đại sự của sư huynh, nhưng rồi cũng chẳng nỡ nhìn một cô gái vô tội chết oan, đành cùng góp sức nấu cháo bưng nước.
Thuở còn trong cung, Vi Huấn từng nghe các thái giám đồn rằng Vạn Thọ Công Chúa được phụ hoàng sủng ái hết mực, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, là tuyệt sắc giai nhân đất Trường An. Nay nhìn tận mặt, tuy có nét thanh nhã đáng yêu, nhưng nói đến tuyệt sắc bậc nhất thì e hơi quá lời.
Chỉ là làn da nàng mịn màng như ngọc, không tì vết, tóc đen huyền buông xuống vai, mềm mại như gấm, óng mượt đến mức có thể soi bóng người. Da tóc như vậy, hẳn là lớn lên trong cung vàng điện ngọc, được nâng niu chăm chút từng li từng tí. Phàm là người thế tục, dù có dung mạo trời cho, cũng khó bì kịp.
Đến ngày thứ ba, công chúa khẽ rên một tiếng, mí mắt run run hé mở, thần trí dần tỉnh lại.
Đập vào mắt nàng là một gian thiền phòng tiêu điều xơ xác, cửa gỗ từ lâu đã mục nát, vòm cửa rộng mở, tường vỡ trổ lỗ, góc nhà để vài chậu sành hứng nước mưa. Dưới thân là chiếc sạp hẹp cũ nát, sập một bên, dùng gạch chống tạm. Trên sạp chẳng có lấy một tấm chăn gối, nàng nằm dựa hoàn toàn vào chiếc áo khoác bám đầy đất cát trên người mình.
Nàng cố gắng một hồi mới gượng dậy ngồi lên, cổ họng khô rát, tay chân tê dại, cảm giác như thân thể này chẳng còn thuộc về mình nữa.
“Ta… còn sống sao…”
Dưới hành lang có hai người đang đứng. Một là chú tiểu đầu trọc, một là nam tử trẻ tuổi, da trắng, thân hình mảnh khảnh, mặc áo vải xanh, cổ trúc bâu, trong miệng ngậm một thanh kẹo mạch nha. Hai bên bốn mắt nhìn nhau, khoảnh khắc ấy như đông cứng.
Thập Tam Lang khẽ hỏi Vi Huấn: “Sư huynh, huynh nói nàng có báo quan bắt chúng ta không?”
Vi Huấn khẽ cười, đáp: “Quan phủ chưa chắc đã tin.”
Vạn Thọ Công Chúa vẫn tưởng mình còn trong mộng, bối rối lên tiếng: “Các ngươi… là ai? Đây là đâu? Các ngươi… các ngươi bắt cóc ta sao? Là đạo tặc ư?”
Thập Tam nhún vai: “Đạo tặc thì đúng là có, nhưng bắt cóc thì không. Nói nghiêm túc, đại sư huynh chính là ân nhân cứu mạng của công chúa đấy.”
Vi Huấn thong thả bước vào thiền phòng, tựa lưng vào cột, ngồi xuống đất, dáng vẻ ung dung khoan thai. Sau đó, y kể lại chuyện công chúa phát bệnh bất ngờ, bị xem là đã chết mà nhập quan, chôn sống dưới địa cung. May sao y trộm mộ đi ngang, tình cờ cứu được nàng. Chuyện được y nói gọn, bỏ qua phần về những xác chết tuẫn táng kinh tâm nhất.
Sự việc quá sức ly kỳ, khiến công chúa nhất thời không sao tiếp nhận nổi. Huống hồ nàng vừa mới khỏi bệnh nặng, đầu óc vẫn còn hỗn loạn. Chính mình đang mặc lễ y chỉ dùng khi tế tự đại điển, không phải y phục thường nhật sao lại mặc trên người? Lại còn bị đưa ra khỏi cung, chuyện gì nàng cũng không nhớ rõ.
Nàng ngơ ngác nhìn Vi Huấn cất tiếng hỏi: “Ngươi… rốt cuộc là ai?”
Vi Huấn lúc này mới nhả que kẹo, đang ngồi liền đứng dậy, không kiêu ngạo cũng chẳng khúm núm, chắp tay nói: “Kẻ hèn họ Vi, tên Huấn. Vị này là sư đệ tại hạ, tên gọi Thập Tam Lang.”
Công chúa liếc mắt đánh giá, nghiêng đầu hỏi:
“Là Kinh Triệu Vi thị, hay Ngô Hưng Vi thị?”
Hai nhà họ Vi ấy đều là thế gia vọng tộc. Lời vừa buông, Vi Huấn không nhịn được bật cười sang sảng, đến mức mái ngói cũ kỹ cũng rào rạt bụi rơi:
“Ha ha ha ha ha… Ngài nhìn bộ áo vải tại hạ đang mặc, giống người nhà nào trong hai họ đó sao?”
Công chúa mặt thoáng hồng, biết mình thất ngôn. Sau cơn tai biến, trí óc như bị phủ sương, tư duy hỗn độn chẳng khác trẻ sơ sinh. Người trước mặt trạc hai mươi, áo vải thô sơ, song ánh mắt tinh anh, khí độ không phàm, tuyệt chẳng phải hạng hạ lưu tầm thường.
Vi Huấn đặt một túi tay nải nặng trịch lên mép sập, nói:
“Nghỉ ngơi ít hôm rồi hẵng liệu tính. Đây là những món đồ trang sức tìm được trên người ngươi khi khai quật, đã thu đủ, không thiếu món nào.”
Chiếc tay nải kia chính là mảnh vải đầy bùa chú lúc trước, được buộc lại thành túi. Nói xong, hắn kéo Thập Tam Lang rời khỏi phòng.
Hai ngày kế tiếp, Vi Huấn không hề lộ diện. Mỗi ngày chỉ có chú tiểu mang cháo nhạt, canh loãng đến, trong bát không có lấy một miếng thịt. Quả thật đúng như câu thơ của Bạch Nhạc Thiên: “Đói nghe ma cháo thơm, khát ngỡ canh mây ngọt.” Công chúa bị bỏ đói nhiều ngày, giờ đây nào còn chọn lựa, có gì ăn nấy.
Từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, quanh người luôn có cung nữ hầu hạ, đến cả khi ngủ cũng phải có vài người chầu bên giường. Giờ đây cô đơn trong một ngôi chùa hoang, yếu ớt đến mức đi đứng cũng khó, trước mắt chỉ thấy hai kẻ xa lạ thân phận mập mờ. Trong lòng nàng sợ hãi, lại thêm mù mờ, như thể chưa thoát khỏi cơn ác mộng.
Khi thân thể dần khá hơn, có thể miễn cưỡng bước đi, công chúa mới phát hiện y phục rộng thùng thình, thân thể gầy đi không ít. May mà ngày thường nàng vóc dáng cao ráo, lại thích cưỡi ngựa đánh cầu, thân thể vững chãi mới chịu đựng nổi mấy ngày trời không hạt cơm giọt nước. Đổi lại là người yếu đuối thì sớm đã chết trong quan tài.
Suốt mấy ngày không thấy ai đến, chùa hoang chỉ có chim sẻ kiến bò ra vào, người lạ mặt không thấy, bạn quen càng không. Công chúa đành phải bảo Thập Tam Lang đi gọi Vi Huấn, sửa sang lại y phục, ngồi ngay ngắn, trịnh trọng nói: “Thúy Vi Tự vốn là ly cung tổ tiên ta, lại gần Trường An. Hai người các ngươi nếu có thể đưa ta bình an hồi cung, bản công chúa tất sẽ hậu tạ.”
Vi Huấn bật cười hỏi: “Hậu tạ ra sao?”
Vạn Thọ Công Chúa thân kim chi ngọc diệp, từ nhỏ đến lớn chưa từng giao dịch mua bán điều gì. Ngoài trừ lúc đánh bài bằng ngà lá cây, có khi dùng kim chất thông bảo làm tiền đặt cược, còn lại chưa từng chạm vào đồng tiền. Với nàng, tiền tài là khái niệm mờ mịt. Lúc này chỉ nhớ mang máng từng nghe một vị thư sinh nói, trong thành Trường An, mua một căn nhà thường cũng cần ba mươi vạn tiền. Nghĩ một lát, nàng dè dặt nói: “Thưởng… một ngàn quan tiền.”
Vi Huấn khẽ lắc đầu.
“Vậy… năm ngàn quan?”
Thập Tam Lang trong lòng đã lay động, thần sắc rối bời, gấp đến mức cứ liên tục liếc mắt thúc giục Vi Huấn. Trường An đất rộng người đông, mưu sinh chẳng dễ, huống hồ lời hứa hẹn của công chúa là một khoản tiền lớn, đủ để dựng một tòa biệt viện xa hoa nơi phường Bình Khang, có dư giả mà ăn sung mặc sướng cả đời. Thế nhưng Vi Huấn vẫn lắc đầu dứt khoát.
Công chúa thoáng bối rối, thấy tiền tài không thể lay động lòng người, liền đổi cách nói: “Vậy để ta tấu xin a gia ban cho ngươi một chức quan?”
Vi Huấn vẫn bình thản, như cũ không gợn sóng. “Tại hạ là kẻ lưu dân không cửa không nhà, lấy đâu ra thân phận mà vào làm quan?”
Công chúa lấy làm lạ, nghiêng đầu hỏi: “Thế ngươi muốn gì?”
Vi Huấn mỉm cười, thong dong đáp: “Tội đào mộ hoàng thất là trọng tội tru di cửu tộc, cái đầu này tuy không đáng bao tiền, lại không nỡ đem bán.”
Công chúa nghe vậy mới chợt hiểu, giật mình tỉnh ngộ: “Thì ra ngươi sợ bị trị tội? Chuyện ấy không khó, chỉ cần ta mở miệng cầu a gia, ắt có thể hóa giải.”
Vi Huấn thu lại ý cười, ánh mắt nghiêm nghị: “Việc ấy… cũng chưa chắc đâu. Người đã muốn chôn sống công chúa, tất không hy vọng người có ngày siêu sinh. Những gì ta thấy dưới địa cung, quỷ dị khôn lường, không phải nói mấy lời là qua chuyện được.”
Nói rồi, hắn đem chuyện mình thấy dưới mộ thất, từ những thi thể sắp đặt theo trận thế, bức bích họa còn dang dở, cho đến cảnh đáng sợ trong mộ thất trung tâm… tất cả lần lượt thuật lại. Đoạn hắn lấy ra chiếc mặt nạ gỗ từng che trên mặt nàng, chính là chứng cứ sống động nhất.
Công chúa vừa nhìn thấy mặt nạ ấy, liền rùng mình. Mặt nasa dữ tợn dị thường, điêu khắc bốn con mắt, hình dạng quái đản đến mức trên sân khấu hí kịch cũng chưa từng xuất hiện. Chỉ cần nhìn kỹ vài giây cũng khiến người toàn thân lạnh ngắt.
Nàng cau mày hỏi: “Thứ này là gì?”
Vi Huấn đáp: “Là ‘kỳ đầu’ thứ mặt nạ dân gian thường dùng khi làm pháp sự trừ tà trấn hồn. Khi ta khai quan, nó chính là vật che trên mặt ngươi.”
Công chúa bán tín bán nghi. Từ xưa đến nay, chuyện vu cổ tà pháp là điều cấm kỵ sâu sắc trong cung đình. Kẻ nào bị dính líu, nhẹ thì bị đày lãnh cung, nặng có khi tru di tam tộc, không hề nương tay. Nàng cẩn thận đón lấy chiếc mặt nạ nặng nề bằng gỗ, lật xem mặt trong, quả nhiên còn lưu lại vệt phấn và dấu son phấn mờ nhạt. Nàng dùng ngón tay khẽ quệt, rồi đưa lên xem xét, quả đúng là loại phấn mình từng dùng. Trong lòng nàng, không khỏi dấy lên nỗi ngờ vực và cả… dao động.