Tạ Hoài nhận nuôi một ‘đứa em’ bé bỏng. Giọng nói em ấy ngọt ngào như mật, đôi mắt hạnh long lanh trong veo tựa hồ thu. Trước mặt toàn trường, Tạ Hoài từng hùng hồn tuyên bố: chỉ cần anh còn một miếng ăn, tuyệt đối sẽ không để ‘đứa em’ này phải chịu đói. Bạn bè không khỏi trêu chọc: “Cậu thích cô bé đó à?” Anh chàng nhếch môi, thản nhiên đáp: “Thích gì chứ, tôi chỉ thấy cô bé đáng thương. Tính tình nhút nhát, người thì gầy gò... bị đánh không biết né, bị mắng không dám cãi. Tôi không bảo vệ, chẳng phải sẽ bị người ta ăn tươi nuốt sống sao?” Lời vừa dứt, ngoài phố vọng đến tiếng ẩu đả. Và kìa, bóng dáng mảnh khảnh mà Tạ Hoài vừa ra sức bảo vệ đang quật ngã một gã đàn ông cao to xuống đất. Cô gái ấy kiêu hãnh ngồi lên người hắn, vung nắm đấm giáng liên tiếp, khiến nửa khuôn mặt gã sưng vù: “Muốn đánh nhau à? Có bản lĩnh thì giết chết bà đi! Nếu tụi mày không giết được, thì bà đây sẽ tiễn tụi mày về chầu ông bà!” Tạ Hoài: “...” Anh từng nghĩ mình bảo vệ một chú chim non, nào ngờ lại là một con mãnh sư ẩn mình. Anh là ngọn gió ngông cuồng, cô là ngọn lửa bùng cháy. Khi hai tâm hồn không dễ dàng bị thế giới thuần hóa gặp gỡ, liệu họ có thể cùng nhau viết nên giấc mộng vĩ đại của riêng mình? *Lấy cảm hứng từ bài hát "Đại Mộng Tưởng Gia" của Hồ Ngạn Bân: “Nếu không dễ dàng bị thế giới thuần hóa, tôi chính là một kẻ mộng mơ vĩ đại.”*