"Chung tiên sinh" – cái tên gắn liền với sự kiêu ngạo, lạnh lùng và quyền lực không thể chạm tới. Ai cũng nói, một khi đã nhận lời, anh ta tuyệt đối không thất hứa.
Nhưng với Mạnh Gia, những lời đồn thổi ấy bỗng chốc tan biến khi cô đối mặt với người đàn ông ấy lần đầu. Điều duy nhất đọng lại trong tâm trí cô là: anh ta lại đẹp trai đến thế.
Trong khoảnh khắc cuộc đời tưởng chừng bế tắc, giữa những lời gièm pha và ánh mắt phán xét, Mạnh Gia ngẩng cao đầu, đối diện với người đàn ông quyền lực ấy. Cô đưa ra một yêu cầu táo bạo: "Năm sau em muốn đi du học nước ngoài, anh không được cản trở." Chung tiên sinh chỉ khẽ gật đầu, điềm nhiên đáp: "Đương nhiên."
Bàn tay Mạnh Gia siết chặt đến trắng bệch. Cô nói tiếp, giọng kiên quyết: "Hai năm. Hai năm sau, chúng ta sẽ chia tay." Cô cảm nhận được một thoáng khựng lại trong hơi thở trầm ổn của đối phương, trước khi anh thốt ra một tiếng: "Được."
Hai năm trôi qua. Một đêm khuya tĩnh mịch, màn mưa vừa dứt, tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên phá tan sự yên bình.
Mạnh Gia choàng vội chiếc áo khoác, hé cửa. Đứng trước mặt cô, mình đầy hơi sương, vẫn là người đàn ông ấy. Chung Túc Thạch, với vẻ mặt ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng ánh mắt sắc bén, hỏi nhẹ: "Không mời tôi vào nhà sao?"
Hoảng loạn, cô vội vàng tìm cớ: "Không tiện lắm, bạn trai em đang ở trong."
Nụ cười trên môi anh chợt biến thành một cái nhếch mép đầy bí hiểm. Không đợi cô kịp phản ứng, Chung Túc Thạch ung dung kéo cô vào lòng, thì thầm bên tai: "Vậy thì tốt. Chắc anh ta vẫn chưa thấy chúng ta hôn nhau bao giờ."
Truyện Đề Cử






