Chương 25: 'Em đã gọi gara sửa xe chưa?'

Đắm Chìm Không Dứt - Hoàng Ngư Thính Lôi

Chương 25: 'Em đã gọi gara sửa xe chưa?'

Đắm Chìm Không Dứt - Hoàng Ngư Thính Lôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chủ nhật hôm đó, Triệu Nghiễn Châu quả thật đã dành trọn một ngày nghỉ ngơi, cùng Dương Trác đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng do bạn anh ta làm chủ. Dương Trác cũng dẫn theo bạn gái nhỏ, chính là cô nàng Dương Giai Nại mà Hứa Thanh Hà từng gặp ở nhà hàng hoa viên lần trước.
Vừa thấy Hứa Thanh Hà, Dương Giai Nại đã reo lên đầy phấn khích:
“Thì ra bác sĩ Triệu thích kiểu phụ nữ tri thức như vậy sao!”
Hứa Thanh Hà ngơ ngác không hiểu, quay sang nhìn Dương Trác đầy nghi hoặc. Dương Trác bèn kể lại chuyện Giai Nại từng muốn giới thiệu bạn cho Triệu Nghiễn Châu.
Hứa Thanh Hà chỉ khẽ cười, không mấy để tâm. Dương Trác quay sang nói với Giai Nại:
“Hai người họ trước kia từng yêu nhau, nhưng giờ chỉ là bạn bè thôi. Em ăn nói chú ý một chút.”
Dương Giai Nại cười gượng, có chút ngượng ngùng.
Thế nhưng, Hứa Thanh Hà thật ra cũng không cảm thấy câu nói đó có gì xúc phạm.
Dù nói là đến tắm suối nước nóng, nhưng Triệu Nghiễn Châu hầu như không xuống nước. Trong khi đó, Dương Trác và Giai Nại chơi đùa rộn ràng dưới bể bơi, tiếng cười nói vang khắp nơi. Hứa Thanh Hà ngâm mình một lúc thì thấy chán, bèn bước lên bờ, khoác áo choàng tắm rồi đi ra ngoài tìm Triệu Nghiễn Châu.
Anh đang ngồi một mình trên ghế nghỉ, phía sau là hàng cây xanh mướt. Anh lặng lẽ hút thuốc, đôi mày hơi nhíu lại, như đang trầm tư điều gì đó. Dưới ánh đèn vàng lờ mờ, cảnh tượng ấy hiện lên thật lặng lẽ mà lại đầy chất thơ. Hứa Thanh Hà không vội bước tới, chỉ khoanh tay đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn anh một lúc. Đợi đến khi anh hút xong điếu thuốc, cô mới bước đến.
Triệu Nghiễn Châu dụi tắt thuốc, ngẩng đầu nhìn cô hỏi:
“Sao em lại ra đây?”
Hứa Thanh Hà ngồi xuống bên cạnh anh, thản nhiên đáp:
“Dương Trác với bạn gái cứ ríu rít đùa giỡn, em ngồi đó cứ như người thừa, không thoải mái chút nào.”
Triệu Nghiễn Châu không đáp.
Hứa Thanh Hà lại tiếp lời:
“Dương Trác vẫn như xưa, rất thích mấy cô gái trẻ.”
Triệu Nghiễn Châu khẽ gật đầu, nói:
“Đa phần đàn ông đều thích con gái trẻ.”
“Câu này thật lòng đấy.” Hứa Thanh Hà xoay đầu nhìn anh, rồi hỏi thêm:
“Vậy lần trước Giai Nại muốn giới thiệu bạn cho anh, sao anh không nhận lời?”
Triệu Nghiễn Châu đáp:
“Mấy cô gái trẻ thường cần cảm giác được quan tâm trong tình yêu. Mà anh làm bác sĩ, vừa bận rộn lại chẳng có nhiều sức lực, không hợp cho lắm.”
Hứa Thanh Hà khẽ bật cười.
Đúng lúc đó, Dương Trác và Dương Giai Nại cũng từ bể tắm bước lên. Thấy hai người đang ngồi trò chuyện bên ghế nghỉ, họ liền đi lại gần. Dương Trác dừng bước, trêu chọc:
“Hai người không ngâm suối mà ngồi đây làm mồi cho muỗi đốt sao?”
Hứa Thanh Hà mỉm cười đáp:
“Thì bọn tôi nhường chỗ cho hai người đấy chứ.”
Dương Trác lại nói:
“Hồi nãy nhìn từ xa, hai người ngồi cạnh nhau thế này, thật giống hồi còn yêu nhau ấy.”
Dương Giai Nại ôm lấy cánh tay Dương Trác, nũng nịu nói:
“Em đói rồi, đừng đứng đây phơi gió nữa, mình đi tìm gì ăn đi.”
Triệu Nghiễn Châu và Hứa Thanh Hà cũng đứng dậy, mấy người cùng nhau quay về biệt thự. Trên đường, Dương Trác gọi điện bảo nhà bếp chuẩn bị vài món mang tới.
Triệu Nghiễn Châu và Hứa Thanh Hà ở lại khu nghỉ dưỡng một ngày, hôm sau liền quay về thành phố. Dương Giai Nại thì vẫn muốn chơi thêm, Dương Trác lại rảnh rỗi, nên cả hai quyết định ở lại thêm một hôm nữa.
Về đến thành phố, Triệu Nghiễn Châu nhanh chóng quay trở lại guồng công việc bận rộn. Liên tục mấy ngày đều kín lịch mổ. Đến khi có chút thời gian rảnh, một ngày nọ, anh từ phòng mổ trở về phòng trực, lấy điện thoại ra lướt tin nhắn. Đột nhiên anh dừng lại ở một bài đăng mới trên vòng bạn bè của Tằng Trinh, đó là một bức ảnh trong loạt hình tụ họp bạn bè.
Trong ảnh, Trình Nghê khoác tay một người đàn ông, đầu khẽ nghiêng tựa vào vai anh ta, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Nhìn bóng dáng người đàn ông ấy, Triệu Nghiễn Châu nhận ra, hình như chính là người mà anh từng trông thấy ở cửa phòng cấp cứu đêm hôm trước.
Anh lặng lẽ nhìn bức ảnh ấy một hồi lâu, rồi thoát khỏi vòng bạn bè, cất điện thoại vào túi áo blouse.
Sau khi đăng bài với chín bức ảnh, Tằng Trinh mới nhớ ra mình quên phân nhóm người xem. Trong danh sách bạn bè WeChat của cô vẫn còn có Triệu Nghiễn Châu. Khi cô kể lại chuyện này với Trình Nghê, đối phương chỉ bình thản nói:
“Cậu đăng rồi thì cứ để vậy thôi, không cần phải chặn anh ấy.”
Nghe vậy, Tằng Trinh mới thấy mình đúng là hơi ngốc. Trình Nghê và bác sĩ Triệu đã sớm chia tay rồi, giờ cô quen với Kha Đình thì cũng là chuyện bình thường. Sao lại khiến người ta có cảm giác như cô đang lén lút sau lưng anh ấy đi tìm người mới chứ.
Có lần, Tằng Trinh nói chuyện với Kha Tư Văn về cảm giác trong lòng mình, Kha Tư Văn chỉ cười rồi bảo:
“Có lẽ trong đầu em vẫn chưa xoay kịp, thấy Trình Nghê nhanh chóng quen anh trai anh, em hơi hụt hẫng. Em xem Trình Nghê kìa, phong thái quá đi chứ. Một mối tình vừa kết thúc là có thể nhanh chóng bước vào một mối quan hệ mới, yêu đương đối với cô ấy cứ như một trò chơi, chưa bao giờ có khái niệm ‘thời gian trống’.”
Tằng Trinh bực mình, đá anh một cái:
“Anh nói cái gì thế hả?”
“Rồi rồi, không nói nữa, không nói xấu bạn thân em nữa là được chứ gì.” Kha Tư Văn cười hì hì cầu hòa, rồi hỏi tiếp:
“Vậy em thấy Trình Nghê và anh anh sẽ yêu nhau được bao lâu?”
Tằng Trinh đáp:
“Cái đó thì em sao đoán được. Biết đâu lại giống bọn mình, cưới nhau luôn ấy chứ.”
Kha Tư Văn lắc đầu nói:
“Khó nói lắm, anh trai anh chắc gì đã kiểm soát nổi Trình Nghê đâu.”
Tằng Trinh lập tức biến sắc, nói:
“Anh có ý gì đấy hả? Có gì nói thẳng ra. Ai mà kiểm soát được Trình Nghê chứ? Anh tưởng phụ nữ là mèo là chó à mà cứ phải kiểm soát được hay không?”
Kha Tư Văn vội vàng xoa dịu cô:
“Đừng nóng, anh đâu có ý đó.”
Tằng Trinh bĩu môi hỏi:
“Vậy chứ anh nói xem ai mới xứng với Trình Nghê?”
Kha Tư Văn đáp:
“Nếu để anh nói, vẫn là anh bác sĩ lần trước đến dự đám cưới mình, cái người chủ trị của em ấy, họ Triệu thì phải. Người đó trông rất điềm đạm, anh thấy cũng hợp với Trình Nghê.”
Tằng Trinh im lặng, thật ra trong lòng cô cũng cảm thấy bác sĩ Triệu rất hợp với Trình Nghê. Từ nhỏ, Trình Nghê đã sống trong môi trường chẳng mấy êm đềm, lại luôn thiếu cảm giác an toàn. Tình cảm thì cứ kết thúc mối này là vội vã bước vào mối khác. Cô ấy từng yêu phải mấy người chẳng ra gì. Hơn ai hết, Tằng Trinh hy vọng bên cạnh Trình Nghê có thể có một người thật sự vững vàng để cô ấy có thể dựa vào.
Tối nay Triệu Nghiễn Châu không phải trực. Anh thay đồ xong rời khỏi phòng trực, đúng lúc nhận được cuộc gọi từ Hứa Thanh Hà hỏi anh đã xuống chưa. Anh nói đang chuẩn bị ra, cô thở phào nhẹ nhõm, rồi nói xe cô đột nhiên chết máy, bảo anh tiện đường đưa cô một đoạn.
Anh đi thang máy xuống, ra khỏi tòa nhà nội trú, thấy Hứa Thanh Hà đang đứng chờ dưới bậc thềm dưới ánh đèn đường. Anh bước lại gần, Hứa Thanh Hà nở nụ cười nhẹ, nói:
“Không hiểu sao nữa, xe đang yên lành lại tự dưng tắt máy, thế nào cũng không khởi động lại được.”
Triệu Nghiễn Châu hỏi:
“Em đã gọi cho gara sửa xe chưa?”
Hứa Thanh Hà gật đầu đáp:
“Gọi rồi, bên đó nói lát nữa sẽ cho người đến kéo xe đi.”
Hai người cùng lên xe, Hứa Thanh Hà nói:
“Anh chắc chưa ăn tối nhỉ? Em cũng vậy, hay mình tìm chỗ nào ăn chút gì đi.”
Triệu Nghiễn Châu nghiêng đầu nhìn cô hỏi:
“Em muốn ăn gì?”
Hứa Thanh Hà hỏi lại đầy ẩn ý:
“Tối nay anh không có chuyện gì quan trọng chứ?”
Triệu Nghiễn Châu lắc đầu đáp:
“Không.”
Hứa Thanh Hà dè dặt đề nghị:
“Hay là đến khu phố ẩm thực gần Đại học Du? Xem còn gì ăn được không, được chứ?”
Lúc hai người mới yêu nhau, những cuối tuần rảnh rỗi, họ thường đến khu phố ăn uống gần trường đại học để tìm món ngon một chút. Dù Triệu Nghiễn Châu sinh ra trong gia đình có điều kiện, nhưng anh không phải kiểu người sống xa hoa hay đòi hỏi. Anh là người ít ham muốn vật chất, chuyện ăn mặc hay dùng gì cũng không quá cầu kỳ. Vì vậy, ban đầu Hứa Thanh Hà từng nghĩ hoàn cảnh gia đình anh chắc cũng bình thường như nhà cô, đến mãi sau này mới biết giữa họ là cả một tầng lớp khác biệt.
Nhưng đó là chuyện của sau này.
Khu phố ẩm thực gần trường đại học không dễ tìm chỗ đỗ xe, Triệu Nghiễn Châu đành đỗ xe ở xa một chút rồi cùng Hứa Thanh Hà đi bộ vào. Người qua lại xung quanh phần lớn là các cặp đôi trẻ hoặc nhóm bạn cùng phòng rủ nhau đi ăn, không khí náo nhiệt, tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
Hứa Thanh Hà định đến quán cá nướng ngày xưa hai người hay ghé ăn. Nhưng khi đến nơi, cô mới phát hiện quán đã đổi chủ từ lâu, không còn bán cá nướng nữa mà chuyển sang đồ nướng. Sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt cô.
Cuối cùng hai người vẫn vào ăn đồ nướng, nhưng chất lượng thịt không tươi, bữa ăn này ít nhiều làm tâm trạng Hứa Thanh Hà chùng xuống. Trên đường về, cô gần như không nói gì.
Sau khi đưa Hứa Thanh Hà về nhà, Triệu Nghiễn Châu lái xe quay về chỗ ở của mình.
Vừa bước vào, còn chưa kịp thay đồ xong thì chuông cửa lại vang lên. Anh đi ra mở cửa, thấy Hứa Thanh Hà đứng bên ngoài. Cô nhìn anh, nói:
“Em có vài lời muốn nói với anh.”
Triệu Nghiễn Châu nhìn cô, nhẹ giọng nói:
“Vào nhà rồi nói.”
Nhưng Hứa Thanh Hà lắc đầu đáp:
“Không, em muốn đứng ngoài cửa nói. Nói xong rồi em mới quyết định là sẽ vào hay không. Chiếc xe hôm nay của em thật ra đâu có chết máy. Em vốn định đến khu phố hồi xưa chúng mình hay đi, nói với anh vài chuyện ở chỗ đó… Ai ngờ, quán cũ giờ đã không còn nữa rồi.”
“Lần trước anh nói, con gái trẻ thường có nhu cầu tình cảm quá cao, mà anh thì không có thời gian, cũng chẳng đủ sức để đáp ứng… Vừa hay, em cũng không còn trẻ nữa, cũng được coi là một người phụ nữ độc lập, không đến mức có quá nhiều đòi hỏi trong chuyện tình cảm.”
“Những năm ở nước ngoài, em cũng từng quen hai người. Nhưng chẳng hiểu sao, cứ cảm thấy thiếu thiếu điều gì đó… nên cũng chẳng kéo dài được bao lâu.”
Hứa Thanh Hà khẽ hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói tiếp:
“Bây giờ nghĩ lại, em nhận ra, thực ra em vẫn yêu anh. Chỉ là ngày đó vì điều chuyển công việc, mà anh lại không chịu nhượng bộ, em nghĩ thôi thì đành vậy, ai cũng có lý do, chẳng ai nên vì ai mà uất ức cả… Nhưng giờ, em hối hận rồi.”
Cô ngước mắt nhìn anh, giọng nói nhẹ như gió, hỏi:
“Nghiễn Châu… Hay là… chúng mình quay lại đi?”