51. Chương 51: Chúng ta chia tay đi.

Đắm Chìm Không Dứt - Hoàng Ngư Thính Lôi

Chương 51: Chúng ta chia tay đi.

Đắm Chìm Không Dứt - Hoàng Ngư Thính Lôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trình Nghê cố gắng không nghĩ mãi đến chuyện đó, nhưng sáng hôm sau, khi ra sân bay và tham dự buổi họp chuẩn bị bay, cô vẫn vô tình nghe đồng nghiệp bàn tán xôn xao về bác sĩ Vu Dương ở Bệnh viện số Ba. Họ trò chuyện rôm rả như thể đang nói về một tin tức nóng hổi.
Hôm nay Tề Tiêu Tiêu bay cùng chuyến với Trình Nghê, cũng tò mò hỏi han một chút. Dù gì bác sĩ Triệu cũng đang làm ở Bệnh viện số Ba, biết đâu Trình Nghê lại biết chút ít nội tình. Phụ nữ mà, ai chẳng thích buôn chuyện. Nhưng Trình Nghê chỉ nhàn nhạt đáp không rõ, Tề Tiêu Tiêu thấy thế cũng không tiếp tục gặng hỏi.
Mãi đến sau này, Tề Tiêu Tiêu mới chợt thấy gương mặt trong bức ảnh kia quen quen. Cô nghĩ mãi, đến khi máy bay chuẩn bị cất cánh, mới nhớ ra, hóa ra là lần sinh nhật của Thẩm Lâm, sau bữa tối mấy người còn rủ nhau đến quán bar chơi. Khi đó Trình Nghê bị một người đàn ông kéo ra ngoài, và người đàn ông đó, chính là bác sĩ Vu Dương!
Khi đó Thẩm Lâm còn từng hỏi Trình Nghê người đó là ai, cô chỉ nhàn nhạt đáp: người yêu cũ.
Tề Tiêu Tiêu nhớ lại, lập tức cảm thấy hối hận vì vừa nãy đã hỏi Trình Nghê những chuyện liên quan đến Vu Dương. Cô chỉ muốn tự tát mình một cái vì cái sự ngốc nghếch của mình. Mãi đến khi máy bay hạ cánh, hai người cùng vào căng tin ăn cơm, Tề Tiêu Tiêu mới kéo tay Trình Nghê, ấp úng giải thích: “Vừa nãy hỏi chuyện đó không có ý gì đâu, thật đấy… Lúc lên máy bay mới nhớ ra cái tên Vu Dương này quen quen.”
Trình Nghê chỉ mỉm cười: “Không sao.”
Tề Tiêu Tiêu nghiến răng: “Không ngờ bác sĩ Vu Dương lại là loại người như vậy, thật sự làm ô danh cả ngành y.”
Trình Nghê không có tâm trạng để đáp lại.
Thấy cô như vậy, Tề Tiêu Tiêu cũng hiểu ý mà chuyển sang chuyện khác.
Nhưng đến khi ăn cơm xong, Trình Nghê lại nhận được tin nhắn từ Tiểu Chu, nói rằng hôm nay bác sĩ Triệu và bác sĩ Vu Dương gặp nhau ở lối thoát hiểm để nói chuyện. Sau đó lúc bác sĩ Vu Dương đi ra, khóe miệng bầm tím. Mọi người đoán hai người đã đánh nhau.
Trái tim Trình Nghê chợt chùng xuống, cô lập tức nhắn lại hỏi: “Bác sĩ Triệu có bị thương không?”
Tiểu Chu gửi ngay một biểu tượng cảm xúc cười nham hiểm: “Tớ biết thế nào cậu cũng hỏi câu này. Nhìn vẻ ngoài thì bác sĩ Triệu không có gì khác thường, chắc hẳn là không sao đâu.”
Sau đó cô lại thở dài cảm thán: “Tớ làm ở Bệnh viện số Ba bao nhiêu năm, thật sự chưa từng thấy bác sĩ Triệu nổi giận. Gặp bệnh nhân khó tính cỡ nào, mấy bác sĩ khác dù ngoài mặt nhịn được thì sau lưng cũng sẽ than phiền vài câu với bọn tớ. Vậy mà bác sĩ Triệu chưa từng chê trách một ai. Không biết Vu Dương chọc giận thế nào mà khiến anh ấy phải ra tay… Thật là đáng tiếc, đám y tá bọn tớ không ai kịp chứng kiến cảnh đó!”
Tin nhắn của Tiểu Chu như một cơn sóng ngầm, khuấy động tâm trạng vốn đang yên ổn của Trình Nghê. Nếu Triệu Nghiễn Châu thật sự đã ra tay với Vu Dương, vậy thì… anh chắc chắn đã biết chuyện đó.
Trên chuyến bay trở về Dụ Thành, Trình Nghê hơi thất thần. Lúc phát suất ăn, có hành khách yêu cầu suất bò, cô lại lỡ tay đưa nhầm suất gà. May mà gặp được người dễ tính, đối phương chỉ cười nhẹ, bảo cô đổi lại, không hề tỏ thái độ khó chịu.
Phát xong hết các suất ăn, Trình Nghê quay vào khoang phục vụ. Tề Tiêu Tiêu nói:
“Lát nữa để mình đi thu hộp cơm cho, cậu nghỉ ngơi một chút đi.”
Trình Nghê miễn cưỡng cười:
“Không cần đâu, mình không sao.”
Khi máy bay hạ cánh xuống Dụ Thành, trời đã về khuya, ánh đèn vàng rực vừa mới bật lên. Trình Nghê kéo vali đi vào khu chung cư, liếc mắt đã thấy xe Triệu Nghiễn Châu đậu dưới tầng, nhưng anh không có trong xe.
Lên thang máy, vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã thấy anh đứng ở cửa nhà mình.
Triệu Nghiễn Châu đứng tựa bên cửa sổ hành lang, yên lặng nhìn ra ngoài, tay kẹp điếu thuốc.
Bước chân Trình Nghê khựng lại. Anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt không rời khỏi cô. Trình Nghê cúi mắt, tránh ánh nhìn của anh, đi tới mở cửa.
Anh dụi tắt điếu thuốc, lặng lẽ theo cô bước vào trong.
Trình Nghê đặt chìa khóa lên kệ giày, cũng không thay dép, chỉ đứng yên bất động giữa lối vào.
Triệu Nghiễn Châu đóng cửa, đi đến trước mặt cô, đưa tay ôm lấy eo cô, cúi đầu định hôn cô. Nhưng Trình Nghê nghiêng mặt đi, đột ngột nói:
“Chúng ta chia tay đi.”
Động tác của anh khựng lại, sắc mặt thoáng thay đổi. Anh cúi đầu nhìn cô:
“Em nói thật à?”
Trình Nghê gật đầu, giọng rất bình tĩnh:
“Ban đầu em chủ động tiếp cận anh, đúng là vì biết ba anh là tổng giám đốc tập đoàn Hằng Chu. Sau đó mấy lần tỏ thiện ý, thấy anh cứ lạnh nhạt, em vốn cũng định bỏ cuộc rồi. Nhưng lại nhớ đến trước kia anh từng nói mấy câu khiến em rất tổn thương, trong lòng không cam lòng. Em vốn không phải kiểu con gái hay theo đuổi đàn ông, phần lớn toàn là người khác theo đuổi em. Đây là lần đầu tiên gặp người như anh, nên mới khiến em muốn chinh phục anh. Ai cũng vậy thôi, cái gì càng khó có được thì càng muốn có. Đến khi thật sự có rồi, mới thấy cũng chẳng có gì đặc biệt.”
“Còn chuyện của mẹ em… em cũng chưa từng nói thật với anh. Trước kia em chuyển từ Nhất Trung Dụ Thành đi, không phải vì mẹ em được điều công tác đến nơi khác. Mà là vì người đàn ông bao dưỡng mẹ em là một người đã có vợ… Sau đó ông ta chán, không muốn nuôi nữa. Bọn em không còn chỗ đứng ở Dụ Thành, nên mới phải chuyển đi.”
Trình Nghê hít sâu một hơi, tiếp tục nói:
“Thật ra chúng ta không hợp nhau. Anh không hợp em, em cũng không hợp anh. Cứ miễn cưỡng ở bên nhau, sau này nhìn nhau chỉ thấy chán ghét. Thà bây giờ dừng lại, đỡ tổn thương về sau.”
Triệu Nghiễn Châu nhìn cô rất lâu, rồi siết chặt cằm cô, giọng trầm thấp:
“Những lời em nói… đều là thật lòng?”
Trình Nghê đối diện ánh mắt lạnh lẽo của anh, nhẹ nhàng gật đầu.
Anh gật đầu, buông tay, xoay người mở cửa rồi đi ra ngoài.
Cửa đóng lại.
Trình Nghê đứng yên đó một lúc, cảm thấy hơi đói, cô vào bếp, lục tìm được một gói mì tôm, nấu tạm ăn cho qua bữa. Ăn xong, cô đi tắm, tắm xong cũng chẳng buồn sấy tóc, chỉ nằm úp người ra ban công để gió hong khô từng sợi tóc.
Lúc này, điện thoại reo – là cuộc gọi của Tằng Trinh.
Tằng Trinh nói vừa nghe Kha Tư Văn nhắc đến chuyện của bác sĩ Vu Dương ở Bệnh viện số Ba. Quan hệ giữa hai người thân thiết, Tằng Trinh cũng chẳng vòng vo, hỏi thẳng:
“Cậu có bị quay lén không đấy?”
Trình Nghê khẽ ừ một tiếng.
Tằng Trinh im lặng vài giây, rồi nghiến răng nói:
“Tên khốn đó… Bác sĩ Triệu biết chuyện chưa?”
Trình Nghê nhíu mày, thành thật đáp:
“Tiểu Chu bảo anh ấy đã đánh nhau với Vu Dương rồi, chắc hẳn đã biết rồi. Nhưng mà… tớ cũng vừa nói chia tay với anh ấy.”
Tằng Trinh hơi khựng lại, hỏi:
“Bao giờ?”
Trình Nghê cười khẽ:
“Khoảng một tiếng trước.”
Tằng Trinh nói:
“Là vì chuyện của Vu Dương sao?”
Trình Nghê lắc đầu:
“Cũng không hẳn. Nói đúng ra là do nhiều chuyện dồn nén lại. Tự nhiên tớ nhận ra, giữa tớ và anh ấy thật ra chẳng hợp nhau. Không nói đến chuyện gia đình, chỉ nói chuyện nhỏ thôi. Anh ấy những lúc không đi làm, ở nhà cũng chẳng chơi bời gì, toàn tập thể dục, đọc sách. Tinh thần anh ấy rất phong phú, đầu óc đầy những thứ sâu sắc. Còn tớ thì không thích mấy thứ đó. Giờ đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng thì chưa sao, nhưng sau này quen rồi, hết sự mới mẻ, anh ấy sẽ nhận ra tớ chỉ là cái gối thêu hoa, nhìn ngoài thì đẹp đẽ, bên trong trống rỗng. Chia tay trong êm đẹp, có khi lại là kết thúc tốt nhất cho cả hai.”
Trình Nghê rất hiếm khi suy nghĩ nhiều như thế trong chuyện tình cảm. Tằng Trinh cảm thấy điều này chẳng giống Trình Nghê chút nào, nhưng lại hiểu rằng, dù là người mạnh mẽ, phóng khoáng đến đâu, một khi đã thật lòng, thì cũng sẽ có lúc bị tình cảm làm tổn thương.
Một lúc lâu không biết nên nói gì, Tằng Trinh khẽ hỏi:
“Miễn là cậu đã suy nghĩ kỹ rồi là được. Có cần tớ qua ở với cậu không?”
“Chia tay thôi mà.” Trình Nghê tỏ vẻ không có gì, “Cũng chưa đến mức phải có người ở cạnh. Với lại, đâu phải lần đầu tiên thất tình, qua vài hôm là ổn thôi.”
Tằng Trinh cũng cố gắng thay đổi không khí:
“Cũng đúng. Cũ không đi, mới chẳng đến. Người sau sẽ tốt hơn.”
Trình Nghê khẽ cười.
Lúc sau con Tằng Trinh tỉnh dậy, cô phải đi dỗ con nên hai người không nói thêm được nhiều. Kết thúc cuộc gọi, Trình Nghê lại ra ban công ngồi thêm một lúc.
Vào phòng, nằm trên giường nhưng không thể nào ngủ được. Cằm cô vẫn còn âm ỉ đau nhức. Lúc nãy, anh bóp mạnh quá, có một khoảnh khắc cô tưởng chừng xương hàm mình bị anh bóp đến nứt vỡ.
Cô đưa tay xoa nhẹ, lại nhớ đến ánh mắt lạnh lùng của anh khi hỏi cô: “Những lời đó, là thật lòng sao?”
Cô cũng tự hỏi lại mình, liệu có phải thật lòng không?
Chẳng biết thiếp đi từ lúc nào, trong mơ hỗn loạn, không rõ đầu đuôi. Cô mơ thấy mình cùng Triệu Nghiễn Châu đến gặp bố mẹ anh. Họ mang đoạn video giữa cô và Vu Dương ném thẳng xuống bàn, chỉ vào Triệu Nghiễn Châu mắng:
“Con mù rồi à? Loại đàn bà thế này cũng dắt về ra mắt?”
Cô ấm ức đến nghẹn họng, chỉ biết cắn răng chịu đựng. Đến khi ra khỏi cửa, anh lại thay đổi thái độ, lạnh lùng hất tay cô: “Em thấy rồi đấy, bố mẹ tôi không đồng ý. Chúng ta chia tay đi.”
Tỉnh dậy sau giấc ngủ ấy, không những không đỡ hơn chút nào, cô lại thấy mệt mỏi hơn gấp bội. Trong lòng như trống rỗng, có một khoảng hụt hẫng rất khó gọi tên.
Đến cuối tuần, khi được nghỉ, Trình Nghê vẫn quyết định gặp Vu Dương một lần.
Hai người hẹn ở một quán bar yên tĩnh. Khi Trình Nghê đến, Vu Dương đã ngồi đó từ trước, tay cầm ly rượu vang, đối diện anh còn có một người phụ nữ đang ngồi.
Trình Nghê bước đến, nhìn cô gái ấy, nói bằng giọng điềm tĩnh:
“Làm phiền chị ra ngoài một lát được không? Tôi có chuyện muốn nói với anh ta.”
Người phụ nữ liếc nhìn Trình Nghê, rồi lại quay sang nhìn Vu Dương, vẻ không cam lòng nhưng rồi vẫn đứng dậy, để lại không gian riêng cho hai người.
Trình Nghê kéo ghế ngồi xuống, lúc này Vu Dương mới dời mắt nhìn Trình Nghê, hỏi:
“Em muốn uống gì không?”
Trình Nghê lạnh nhạt đáp:
“Tôi không đến để ôn chuyện cũ. Mấy đoạn video đó, anh xóa chưa?”
Vu Dương ngẩng đầu nhìn cô, chậm rãi nói:
“Triệu Nghiễn Châu chưa nói với em sao? Anh ta không chỉ tìm tôi, còn tìm cả bạn gái cũ của tôi. Tất cả video đều bị xóa sạch rồi.”
Trình Nghê sững người.
Thấy cô như vậy, Vu Dương lười biếng tựa lưng vào ghế, giọng nói tràn đầy thấu hiểu:
“Em không biết à? Vậy chắc hai người đã cãi nhau vì chuyện này. Cũng đúng thôi, có người đàn ông nào nhìn thấy bạn gái mình thân mật với người khác lại có thể dửng dưng? Nếu thật sự không phản ứng gì… thì chắc không phải đàn ông rồi.”
Trình Nghê không nói gì, chỉ lạnh mặt cầm lấy ly rượu trên bàn, hất thẳng vào mặt Vu Dương:
“Anh ấy có phải đàn ông hay không, tôi không rõ. Nhưng anh, chắc chắn không xứng gọi là đàn ông.”
Rượu hất đầy mặt, Vu Dương nheo mắt lại, đến khi mở mắt ra thì Trình Nghê đã quay lưng bỏ đi. Anh ta rít lên một câu chửi thề tục tĩu, thấy mấy người ở bàn khác đang nhìn sang, vội vàng rút vài tờ khăn giấy lau mặt.
Trình Nghê bước ra khỏi cửa quán bar, gió đêm phả tới, khiến cô thấy tỉnh táo hơn. Nghĩ lại thì, chỉ hất ly rượu vào mặt Vu Dương vẫn còn quá nhẹ. Đáng ra cô nên tát cho anh ta mấy cái nữa. Nhưng rồi cô cũng hiểu, gặp phải chuyện như vậy, một phần là do mình đã không nhìn rõ lòng người. May mắn là sự việc chưa gây ảnh hưởng quá lớn đến công việc của cô.
Trên đường về nhà, những lời Vu Dương vừa nói vẫn không ngừng quanh quẩn trong đầu cô. Anh ta nói Triệu Nghiễn Châu đã tìm gặp anh ta, còn gặp cả bạn gái cũ của anh ta để xử lý chuyện đó. Nói rằng chẳng có người đàn ông nào có thể bình thản khi thấy video thân mật của người yêu mình với người đàn ông khác. Rồi lại nghĩ đến việc Triệu Nghiễn Châu làm việc ở bệnh viện, liệu có bị người khác bàn tán không, nhất là mấy cô y tá vốn thích buôn chuyện.
Nghĩ tới mức đầu óc đau nhức. Về đến nhà, cô đã định gọi cho anh. Nhưng lại nhớ ra, chính cô là người nói lời chia tay. Nghĩ vậy, cô lại thôi.