Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Chương 106
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô quay người đi vào khu dân cư.
Đã qua tuần đầu tháng Năm, tiết trời đang ấm dần. Theo lý mà nói, tất cả hoa đào ở Giang Thành đáng lẽ phải úa tàn hết từ cuối tháng Tư rồi, nhưng lạ thay, cây đào trước cổng khu dân cư bây giờ lại đang nở rộ tuyệt đẹp, phía dưới gốc cây sạch sẽ, không một cánh hoa rụng.
Khương Yếm phải đi qua cây đào này để về căn hộ của mình.
Đứng từ xa nhìn lại, thấy hoa nở kín cây, cho dù cách xa mười mấy mét cô vẫn có thể ngửi thấy mùi hương ngọt ngào mà đáng lẽ ra phải rất nhẹ kia. Lúc sau, Khương Yếm tiến về phía cây đào.
Gió đêm nhẹ lướt qua, vài bông hoa nhỏ lác đác rơi.
Khi Khương Yếm bước đi, những bông hoa đào vừa còn nở rộ trên cành đột nhiên rơi xuống như trút nước, chỉ trong vài giây, chúng bay lượn khắp nơi như tuyết trắng.
Cảnh tượng đẹp đến khó tả.
Khương Yếm đi chậm lại. Khi cô đến gần cây đào, trên cành chỉ còn sót lại một bông hoa nhỏ cô độc. Bông hoa ấy cũng chầm chậm lìa cành, nhẹ nhàng đáp xuống chóp mũi cô, như thể đang chờ đợi cô vậy.
Khương Yếm khẽ rũ mắt không rõ ý tứ, sau đó thở dài một hơi.
Cô nhặt bông hoa lên, cất vào túi.
Trở về nhà, Khương Yếm tiện tay cởi chiếc áo khoác. Cô lấy bông hoa nhỏ từ túi áo ra, đặt lên bàn trà. Khương Yếm thay đồ ngủ rồi vào phòng tắm. Khi cô tắm xong, trời đã gần một giờ sáng. Khương Yếm ngáp một cái, tắt đèn phòng ngủ rồi đi ngủ.
Căn phòng tối om chìm vào tĩnh lặng, không lâu sau chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều đều.
*
Hai giờ ba mươi sáng.
Khương Yếm bị đánh thức bởi một tiếng khóc kỳ lạ. Trong không gian tĩnh mịch, tiếng khóc quỷ dị ấy còn mang theo chút bi thương.
Cô khoác áo vào rồi bật đèn.
Tiếng khóc phát ra từ phòng khách. Khương Yếm day day mi mắt, tiện tay vén mái tóc dài xõa trước ngực ra sau tai, xỏ dép rồi đi ra khỏi phòng ngủ.
Lúc này, bông hoa đào nhỏ cô đặt trên bàn trà phòng khách đã biến thành hình dáng như một con người, hai cánh hoa hai bên che kín cánh hoa trên cùng, dùng cánh hoa che mặt mà khóc.
"..."
Khương Yếm cúi người, những giọt nước mắt thành dòng của bông hoa không ngừng rơi xuống bàn trà, tạo thành một vũng nước nhỏ cỡ móng tay.
Thật sự trông rất đáng yêu.
"Mục Vọng?" Khương Yếm gọi.
Bông hoa nhỏ tên Mục Vọng dường như không nghe thấy tiếng gọi của Khương Yếm, nó vẫn che mắt lại, khóc thêm một lúc, rồi trở mình nằm trên bàn trà mà thiếp đi.
Khương Yếm gọi thêm lần nữa.
"Mục Vọng, cậu đang làm gì thế?"
Lời nói của cô rất chắc chắn, dù giọng điệu vẫn như thường ngày nhưng vẫn có thể nghe ra chút quen thuộc.
Hai người rõ ràng đã sớm quen biết nhau.
Mục Vọng nghe thấy giọng nói của Khương Yếm, cánh hoa vừa dùng để lau nước mắt bỗng cứng đờ. Cậu vừa nằm mơ, mơ thấy Khương Yếm khen người đàn ông múa cột rất quyến rũ, khiến cậu buồn đến mức không thể nhịn được mà khóc thành tiếng, khóc mãi rồi khóc tỉnh cả người.
Bông đào nhỏ trở mình trước mặt Khương Yếm. Khi nhìn thấy Khương Yếm, hai cánh hoa hai bên trái phải khẽ động đậy như muốn bỏ chạy, giống như một người giấy nhỏ đang vẫy cờ.
"Sao cậu lại khóc?" Khương Yếm dùng đầu ngón tay ấn giữ cậu lại.
Ngay sau đó, một tia sáng yếu ớt lóe lên, trong phòng khách nhà Khương Yếm xuất hiện một thiếu niên xinh xắn với làn da trắng nõn.
Ánh đèn đường mờ ảo từ khu dân cư chiếu vào phòng khách. Thiếu niên mặc một chiếc áo hoodie màu đen có vẻ không vừa người, mái tóc đen mềm mượt rũ xuống một bên mặt, nước da trắng bệch một cách bất thường, những mạch máu xanh trên cổ hiện rõ. Cậu ngồi trên chiếc bàn trà nhỏ, đôi chân dài khó khăn chen vào khoảng không gian giữa cậu và Khương Yếm.
Khương Yếm rút đầu ngón tay đang ấn vào giữa lông mày cậu ra.
Đôi con ngươi đỏ thẫm của thiếu niên ầng ậng nước, khóe mắt đỏ hoe, trong mắt hiện đầy vẻ hoảng sợ.
Khương Yếm đột nhiên hỏi: "Cậu là người giúp Mạnh Hận Thủy che camera giám sát?"
Mục Vọng do dự một lát rồi gật đầu.
"Mỗi lần thi đấu cậu đều ẩn mình trong bóng tối theo dõi tôi." Khương Yếm hỏi: "Sao không đến tìm tôi?"
Mục Vọng cúi đầu, cảm giác như hỏi một đằng, trả lời một nẻo: "Chị… lần trước chị đã vứt em ra khỏi cửa sổ."
Khương Yếm nhớ lại lần trước, bình tĩnh nói: "Tôi không cho cậu nằm lên vai tôi."
Mục Vọng quay đầu sang một bên.
Kỳ lạ thay, trên sợi tóc cậu chợt nở ra một bông hoa đào, nhưng rồi nó lại khô héo và tàn đi trong chốc lát.
Khương Yếm hỏi lại vấn đề lúc nãy: "Sao lại khóc?"
Nỗi tủi thân của Mục Vọng hiện rõ mồn một. Cậu buồn bã quay đầu lại, nhìn chằm chằm Khương Yếm vài giây rồi đột nhiên vén áo lên: "Hôm nay em ở dưới đất đã nghe thấy lời chị nói rồi."
Vòng eo thon gọn và săn chắc lộ ra trước mặt Khương Yếm, những đường cơ bắp rắn chắc hiện rõ.
Cậu vừa cố gắng vén áo lên vừa lẩm bẩm: "Rõ ràng em quyến rũ hơn, bản thể của em là cây đào, chắc chắn là em quyến rũ hơn."
Khương Yếm im lặng vài giây.
Sau đó, cô nhướn mày, đánh giá Mục Vọng từ dưới lên trên, từ tốn gật đầu: "Tất nhiên."
"Dù sao thì cơ thể của cậu cũng là do tôi nặn ra mà."
Mối quan hệ giữa cô và Mục Vọng quá đặc biệt, theo cách nói ngày nay có lẽ là thanh mai trúc mã, nhưng thực tế còn hơn thế gấp mấy lần.
Hơn một nghìn năm trước, Mục Vọng được coi là cây thần trấn quốc của nước Khương, được người dân tôn thờ và yêu mến. Nhưng có lẽ vì hạnh phúc và bất hạnh luôn phải được duy trì cân bằng nên nó mới bị sét đánh chết khi chỉ vừa mới có thần thức được vài năm.
Ngàn bông hoa điêu tàn, cây đào cũng hóa thành tro bụi.
Lúc đó, nữ đế Xích Khê đang cho dựng hoàng lăng, đã bẻ gãy một cành đào từ trên một cây đào đã chết khô. Sau này, cành đào ấy vẫn luôn được đặt bên cạnh Khương Yếm.
Những ngày tháng trong hoàng lăng luôn tối tăm mịt mù, chẳng ai nói với Khương Yếm rằng cô phải đợi ở đây bao lâu, cô thật sự cảm thấy rất buồn chán, cũng không biết phải nghĩ như thế nào. Một ngày nọ, cô bắt đầu tưới nước cho cành đào bằng rất nhiều xác dầu của những động vật được mai táng, cứ như vậy trải qua ba trăm năm, cành đào đột nhiên có sự biến đổi kỳ lạ, thân cây trở nên cứng chắc, Mục Vọng lấy lại được thần thức.
Linh hồn của cậu không thay đổi, thậm chí còn giữ lại được tất cả ký ức về nước Xích Khê, nhưng chỉ có tính cách là thay đổi.
Chắc là bị bẻ thành ngốc nên tính cách vốn khoa trương như con công xòe đuôi mỗi ngày của cậu bỗng trở nên chậm chạp ngốc nghếch, ban đầu cậu còn chẳng biết nói, cứ lắp ba lắp bắp đòi Khương Yếm dạy mình nói, sau này biết nói rồi thì quấy nhiễu Khương Yếm cả ngày, còn nở ra những bông hoa nhỏ cho cô.
Sau này, khắp hoàng lăng trải đầy những bông đào nở của Mục Vọng, nhiều đến mức khiến Khương Yếm như nghẹt thở.
Nhưng Khương Yếm vẫn đành phải để cậu nở hoa, bởi dù sao Mục Vọng cũng rất dễ khóc, cậu cứ lặng lẽ khóc, trên những cánh hoa mỏng manh đều đọng lại những giọt sương do cậu khóc mà thành, cành cây đung đưa như thể đang mưa vậy.
Hai người cứ vậy ở trong hoàng lăng hơn ngàn năm. Sáu mươi năm trước, luật trời thay đổi, Khương Yếm chưa thể hóa hình nên cô đã tiến vào thần thức của Mục Vọng, nặn cho cậu một cơ thể và gương mặt trước khi áp lực của đạo trời giáng xuống.
Khương Yếm nhìn chằm chằm vào động tác ngốc nghếch của Mục Vọng rồi vươn tay kéo áo cậu xuống.
"Được rồi, tôi đi ngủ đây, mặc kệ cậu đấy."
Khương Yếm vẫy tay, ý bảo cậu đừng có ồn ào nữa.
Khi trở về phòng ngủ, Khương Yếm nghe thấy giọng nói gấp gáp của Mục Vọng.
"Chị thật biết kiếm tiền."
Câu nói này thật sự quá bất ngờ. Mặc dù Khương Yếm không hiểu câu nói đó có nghĩa gì nhưng cô vẫn quay người lại nói ra một sự thật đau lòng: "Tôi không có tiền."
Mục Vọng lấy ra một tập thẻ từ trong túi, đặt mạnh tất cả lên bàn trà ở phòng khách: "Woaaa!"
Kỹ năng diễn xuất của cậu không được tốt cho lắm, e thẹn nói: "Chị có nhiều tiền quá."
"..."
Khương Yếm bày ra vẻ mặt không cảm xúc:
"Mục Vọng, đừng ngốc nữa, đi ngủ đi."