Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Tuổi thơ trong chiếc bình
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bình Bình đã nhận ra một năm trước rằng năng lực của mình không thể thay đổi được quá khứ.
Bề ngoài cô bé có vẻ mạnh mẽ, nhưng thực chất, cô bé chỉ có thể thay đổi những thứ không có thật.
Bình Bình có thể thay đổi thông tin hiện tại, thay đổi khuôn mặt, hay thậm chí tạo ra đôi chân đã mất của mình, nhưng cô bé không thể thay đổi được cuộc đời mình.
Đối mặt với ánh mắt dò xét của Khương Yếm, Bình Bình cau mày đáp: "Sao tỷ lại hỏi nhiều thế?"
"Giờ tỷ đã biết tất cả rồi, đệ sẽ không hành động nữa. Những nhân viên y tế ở đây đã ép Nhạc Nhất thử thuốc, bọn họ chết không có gì đáng tiếc, số còn lại đệ sẽ giao cho cục cảnh sát. Đệ đã giết hết những kẻ đó, đệ nghe nói những người như vậy sẽ bị đưa đến trại giáo dưỡng dành cho trẻ vị thành niên, nhưng trước đó, tỷ phải thực hiện lời hứa với đệ đã."
Khương Yếm hỏi: "Hứa gì cơ?"
Bình Bình đáp: "Đăng ký hộ khẩu cho bạn bè của đệ để bọn họ có thể đi học."
Khương Yếm im lặng.
Một lúc lâu sau, nàng mới hỏi lại: "Đệ nghiêm túc đấy ư?"
Bình Bình thật sự gật đầu.
"Đệ nên suy nghĩ lại đi." Khương Yếm cau mày: "Đệ còn định điều khiển thi thể của các đệ ấy đến hết đời hay sao?"
*
Bình Bình không có một cái tên đẹp.
Tưởng Hà từng kể rằng, khi còn là con của mẹ ruột, cô bé được gọi là "Bình", nghĩa là lục bình (bèo xanh). Sau này, Tưởng Hà đặt tên cho cô bé là Bình, với ý nghĩa là bình gốm.
Bình Bình không tài nào nhớ nổi lần cuối cùng mình được gọi là "Bình" là khi nào, nhưng cô bé luôn nhớ rõ một điều.
Cô bé nhớ rằng, khi còn rất nhỏ, lúc vẫn là một đứa trẻ sơ sinh, cô bé từng cảm thấy mình bay lên, và như một người ngoài cuộc, cô bé nhìn thấy chính mình cùng người mẹ dịu dàng.
Lúc đó cô bé không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cô bé nhớ khi ấy mình cảm thấy nhẹ nhàng bay bổng, thoang thoảng hương sữa ngọt ngào, cô bé thấy ấm áp và vui vẻ.
Đây là tất cả ký ức của cô bé trước khi bị bán đi.
Ký ức tiếp theo là về Tưởng Hà và gánh xiếc.
À, tất cả những điều này đều nằm trong ký ức của cô bé. Cô bé còn nhớ một chuyện rất buồn cười nữa, đó là cô bé từng coi Tưởng Hà như mẹ mình. Nhạc Dao đã nhiều lần nói với cô bé rằng, mẹ không phải như thế này đâu. Ban đầu Bình Bình không tin, nhưng sau đó cô bé đã sớm hiểu ra.
Tưởng Hà quá tàn nhẫn.
Mẹ của ai lại như thế này chứ? Cô bé vậy mà từng nghĩ mẹ là một vị trí có thể luân phiên thay đổi, nếu mẹ trước mất đi, mẹ sau sẽ thay thế.
Hóa ra không phải vậy... Bình Bình – người nhỏ bé như một hạt đậu, đau khổ nghĩ rằng, dù không còn mẹ, nhưng cô bé vẫn có vài người bạn tốt.
Tưởng Hà thành lập một gánh xiếc. Có bốn đứa trẻ tầm tuổi Bình Bình, mỗi đứa đều có nét đáng yêu riêng. Có những đứa biết đọc thơ, trong số đó có một cô bé cực kỳ cá tính. Cô bé không chỉ có thể đọc thơ mà còn có thể khiêu vũ với micro, điệu nhảy của cô bé vô cùng đẹp. Bình Bình thích ghé miệng bình nhìn cô bé, và cũng thích gọi to tên cô bé để trò chuyện.
"Nhạc Nhất, Nhạc Nhất, tỷ có thể dạy đệ đọc thơ được không?"
Giọng Bình Bình nghe như tiếng sữa non.
Nhạc Nhất kiêu ngạo chống tay lên hông từ chối: "Tỷ không dạy đồ ngốc đâu, đệ là đồ ngốc."
Bình Bình rất buồn bã: "Nhưng Bình Bình không ngốc mà."
Nhạc Nhất: "Đệ không phải đồ ngốc sao? Bọn tỷ đều có họ, chỉ có đệ là không có, chắc chắn là vì đệ quá ngốc."
Bình Bình nước mắt lưng tròng nằm ghé miệng chiếc bình. Nhạc Nhất trợn mắt nhìn gần như lên tận trời: "Khóc, khóc, khóc, phiền chết đi được, ai muốn chơi với đệ cơ chứ, đừng làm phiền tỷ!"
Từ xa, Nhạc Dao cũng nghe thấy, một cái cốc đầu giáng xuống đầu Nhạc Nhất: "Muội mới là đồ ngốc, chỉ biết ức hiếp Bình Bình!"
Nhạc Nhất ôm đầu khóc lớn, trong khi Bình Bình bật cười với những bong bóng nước mũi.
Cô bé được Nhạc Dao đưa ra khỏi bình, loạng choạng đi về phía Nhạc Nhất.
"Phù phù, tỷ ơi, đừng khóc mà."
Nhạc Nhất thờ ơ quay lại. Bình Bình coi đây là một trò chơi nên cũng quay sang nhìn vào mặt Nhạc Nhất. Cuối cùng, Nhạc Nhất xấu hổ hét lên rồi chạy đến chỗ Tưởng Hà mách lẻo. Tưởng Hà đi tới, bà ta bế Bình Bình trở lại chiếc bình: "Ai cho phép mày ra ngoài?"
Bà ta hỏi Nhạc Nhất: "Mày bế Bình Bình ra ngoài à?"
Nụ cười trên mặt Nhạc Nhất biến mất. Tiểu Gia và Tiểu Thiên vừa kết thúc huấn luyện, đứng nhìn lén từ xa.
Tưởng Hà nói với mọi người: "Chiếc bình chính là da của Bình Bình. Con người không thể sống nếu không có da. Mấy đứa muốn Bình Bình không có da sao?"
Mấy đứa trẻ sợ hãi trước lời miêu tả của Tưởng Hà.
Nhưng Bình Bình lại thấy bối rối. Cô bé nhìn quần áo của mình, sau đó sờ sờ đầu nhỏ của mình: "Dì Tưởng à, Bình Bình có da mà."
Tưởng Hà quay người lại cười: "Đừng sốt ruột."
Nửa tháng sau, sau khi vượt qua cuộc kiểm tra thể chất, Bình Bình phải trải qua một ca phẫu thuật.
Đó là một phòng khám nhỏ bẩn thỉu, tối tăm và nhếch nhác. Bình Bình bị nhiễm trùng sau ca phẫu thuật, phải mất cả tháng mới thoát khỏi cửa tử. Cô bé vẫn sống sót, thế nhưng lại vĩnh viễn mất đi tứ chi và thị lực.
Việc cô bé mất đi thị lực khiến Tưởng Hà bất ngờ. Nhưng vì bà ta đã chọn một phòng khám chui – nơi có thể thực hiện bất kỳ ca phẫu thuật nào miễn là bà ta trả tiền – nên bà ta đành phải gánh chịu tổn thất. May mắn thay, màn trình diễn của Bình Bình cũng không cần đến thị lực.
Sau khi những vết cắt trên tứ chi của Bình Bình trở nên lành lặn, Tưởng Hà bế cô bé vào trong bình.
"Từ giờ trở đi, chiếc bình này sẽ là da của Bình Bình."
"Từ giờ trở đi, Bình Bình cần phải chăm sóc da thật tốt đấy, con biết không?"
Bình Bình vẫn chưa hiểu chuyện gì nên chỉ gật đầu: "Con sẽ tự lo liệu được."
Cô bé hỏi Tưởng Hà: "Dì Tưởng ơi, thế nhưng con không nhìn thấy gì cả. Con nên tự chăm sóc bản thân mình như thế nào ạ?"
Tưởng Hà mỉm cười nói: "Không sao đâu nha, dì sẽ giúp con mà."
Bình Bình bối rối gật đầu.
Tưởng Hà rất biết cách 'phát triển bền vững' việc này. Bà ta đã cải tạo chiếc bình. Để tạo điều kiện thuận lợi cho việc bài tiết bên trong, bà ta khoét một cái lỗ ở phía dưới. Để đối phó với những trường hợp khẩn cấp, bà ta khắc một cánh cửa nhỏ linh hoạt ở cạnh bên chiếc bình. Khi Bình Bình cảm thấy lạnh, Tưởng Hà sẽ mở cửa bên và đắp quần áo cho cô bé. Khi Bình Bình cảm thấy khó chịu, Tưởng Hà cũng sẽ mở cánh cửa bên và tiêm thuốc cho cô bé.
Bình Bình thường xuyên được tiêm nhiều loại thuốc khác nhau. Mặc dù đang ở độ tuổi phát triển nhanh nhất, nhưng cô bé vẫn lớn chậm. Thế nhưng, không có loại thuốc nào có thể kìm hãm được sự phát triển của cô bé. Dù chậm, cô bé vẫn ngày càng lớn hơn.
Lúc sáu tuổi, cô bé đã lớn choán đầy chiếc bình.
Chiếc bình dù lớn hơn nhiều so với những chiếc bình thông thường, nhưng vẫn quá nhỏ để chứa một đứa trẻ. Trong những tháng đầu tiên, Bình Bình luôn khóc lóc, la hét điên cuồng.
"Đau quá! Đau quá!" Cô bé liên tục dùng cằm đập vào chiếc bình: "Tỷ Nhạc Nhất ơi, đệ đau quá!"
Nhạc Nhất bịt tai, nhắm mắt lại.
Cô bé luyện tập vất vả cả ngày, toàn thân đau nhức, không muốn để ý đến ai cả.
Nhạc Dao vội vàng chạy đến bên chiếc bình: "Bình Bình, muội sao vậy?"
Tiểu Thiên vẩy tấm vải ma thuật, muốn cho Bình Bình xem trò ảo thuật mình mới học được: "Úm ba la xì bùa, úm ba la xì bùa, phù thủy Tiểu Thiên xuất kích! Bình Bình, nhìn huynh này!"
Bình Bình mở to đôi mắt trống rỗng, nhìn về phía giọng nói của Tiểu Thiên: "Huynh đang ở phía này à?"
Tiểu Thiên đột nhiên không nói nên lời.
Tiểu Gia liếc nhìn Tiểu Thiên, sau đó kiễng chân hôn lên má Bình Bình.
Bình Bình bỗng nhiên ngừng khóc, cô bé kê cằm vào miệng bình, thấp giọng hỏi: "Là tỷ Nhạc Nhất đang hôn đệ phải không?"
Nhạc Nhất trợn mắt đáp: "Đúng, đúng, tỷ đã hôn đệ đấy, đệ đừng khóc nữa."
Bình Bình nghẹn ngào gật đầu.
"Vậy thì đệ sẽ cố gắng không khóc nữa."
Nhìn thấy Bình Bình thật sự đã ngừng khóc, Tiểu Gia cảm thấy rất khó hiểu. Cô bé nhẹ nhàng hỏi Tiểu Thiên: "Sao muội lại cảm thấy Bình Bình rất thích Nhạc Nhất vậy nhỉ?"
Tiểu Thiên cũng bối rối.
Cuối cùng, Nhạc Dao cũng đoán được nguyên nhân: "Bởi vì Nhạc Nhất là người duy nhất không thương hại Bình Bình."
"Không chút thương xót nào mà mắng mỏ."
Thế nhưng Nhạc Nhất lại hoàn toàn không cảm thấy Bình Bình yêu quý mình, cô bé lẩm bẩm: "Sao muội ấy lại thích muội được? Muội ấy phải ghét muội mới đúng, muội ấy cứ khóc thì đến bên cạnh muội. Muội cũng không dỗ dành đâu, muội ấy trẻ con quá."
Nhạc Dao: "Ở đây hai đứa là người bé nhất, muội vậy mà còn có gan nói Bình Bình là trẻ con, vậy muội không phải trẻ con hả?"
Tiểu Gia che miệng cười, cầm một chiếc quạt lông mèo thật lớn đưa cho Bình Bình.
Bây giờ là giữa hè, có nhiều muỗi, nhưng Tưởng Hà lại thuê tầng hầm không có điều hòa. Bọn trẻ nóng quá, trằn trọc mãi mà vẫn không ngủ được, Nhạc Dao đề nghị hát tiếp sức.
"Năm con hổ, năm con hổ, chạy nhanh, chạy nhanh." Cô bé lặng lẽ hát: "Người ta có thể đi trên dây…"
"Có thể biến ra điều thần kỳ!" Tiểu Thiên cực kỳ nhiệt tình hát tiếp.
"Có thể nhảy qua vòng lửa." Tiểu Gia vỗ tay nói.
"Chỉ muốn ngủ thôi." Nhạc Nhất vùi đầu vào chăn bực bội đáp.
Vài đứa quay sang Bình Bình. Bình Bình suy nghĩ một lúc rồi hát: "Một người trở thành một chiếc bình."
"Thật kỳ lạ, thật kỳ lạ."