Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Thế giới dưới lòng đất
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 137 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyện đã đến nước này, cũng chẳng còn gì để giải thích.
Nhiệm vụ kết thúc, Khương Yếm đưa tay về phía Bình Bình. Bình Bình im lặng một lát rồi đặt tay vào lòng bàn tay Khương Yếm.
Khương Yếm nắm chặt tay cô bé, xoay người đi ra ngoài.
Khi đi ngang qua phòng 404, cửa phòng bị mở ra.
Tiểu Gia và Tiểu Thiên bước ra.
Hai bạn nhỏ ngửa đầu nhìn Khương Yếm, Khương Yếm nhìn sang Bình Bình rồi rụt mắt lại.
"Chị, chị thật sự nỡ lòng nào để chúng em biến mất sao?"
Hai đứa bé hỏi Khương Yếm.
Khương Yếm: "Đương nhiên là chị nỡ lòng."
Thế rồi, hai đứa bé ngã gục trước mặt Khương Yếm.
Tiểu Gia ấm áp dịu dàng và Tiểu Thiên mũm mĩm nằm trên nền gạch lạnh lẽo, mái tóc đen mượt che phủ gương mặt, lồng ngực không còn phập phồng, trông như đang say ngủ.
Bình Bình đang định đấu tranh tâm lý, nhưng rất đáng tiếc là Khương Yếm không hề có chút cảm xúc nào trước cảnh tượng này.
Ngay cả bước chân của cô cũng không hề thay đổi.
Khương Yếm đi thẳng về phía trước, hết bệnh nhân này đến bệnh nhân khác lần lượt tiến đến trước mặt cô, rồi từng người một đổ gục xuống. Có ông lão thích luyện Thái cực quyền, có dì từng nhiệt tình tám chuyện với Khương Yếm. Rất nhanh, hơn hai mươi thi thể đã nằm la liệt khắp hành lang.
Cảnh tượng vừa quái dị vừa tráng lệ.
Bình Bình liếc nhìn Khương Yếm vài lần, khẽ cụp mắt xuống: "Chị thật lợi hại."
Lợi hại đến mức không hề động lòng chút nào.
Khương Yếm không trả lời Bình Bình mà nhắc nhở: "Đừng nghĩ tới việc chạy trốn."
"Năng lực của em không có tác dụng với chị, nên chị sẽ dễ dàng bắt được em."
Bình Bình: "Nhưng thế này mọi người cũng không thể đi học được nữa."
Hoàn toàn có thể đoán trước, sau khi cô bé rời khỏi nơi này sẽ bị theo dõi mãi mãi, không thể thoải mái điều khiển những người bạn của mình, cũng sẽ không có ngôi trường nào chấp nhận những thi thể bị điều khiển.
"Có lẽ em có thể hỏi thử xem bọn họ chết rồi có còn muốn đi học hay không." Khương Yếm đáp.
"Thật ra nhóm bạn của em cũng không thích học đến vậy đâu, nhất là sau khi chết."
Biểu cảm của Bình Bình hơi kinh ngạc: "Nhưng em nghe trên tivi nói học tập là chuyện cả đời."
"Nhưng đâu có nói sau khi chết cũng phải học tập." Khương Yếm nhấn xuống nút thang máy.
"Em bắt bạn bè chết rồi còn phải đi học, chẳng khác nào nô lệ của chủ nghĩa tư bản phải tăng ca. Nếu sau khi chị chết còn bị đối xử như thế, chắc hẳn chị sẽ đấm cho em vài đấm."
Suy cho cùng Bình Bình chỉ là một bạn nhỏ mười tuổi, cuộc đời của cô bé bị giới hạn trong căn phòng dưới lòng đất, giữa sân khấu biểu diễn và phòng thí nghiệm. Sau khi nghe xong những lời Khương Yếm nói, cô bé hơi lơ đãng.
Nhưng rất nhanh sau đó cô bé đã lắc đầu: "Không đi học cũng được."
"Có điều thứ em muốn nhiều hơn những gì chị nghĩ."
Ngay phía trước cửa chính viện điều dưỡng Bạch Sơn, Khương Yếm đẩy cửa kính ra.
Nhưng Bình Bình không đi tiếp nữa.
Cô bé rút tay mình từ trong tay Khương Yếm ra, lùi lại vài bước. Hơn hai mươi thi thể lần lượt nhảy xuống từ tầng bốn, sau đó đứng nghiêng ngả, lảo đảo phía sau cô bé.
Đứng chung với thi thể còn có mấy vị nhà ngoại cảm đang đi tới từ đầu cầu thang.
"Em vẫn muốn thử chạy trốn xem sao."
"Mặc dù không khống chế được chị, nhưng khống chế bọn họ thì quả thực rất đơn giản."
Bình Bình cười với Khương Yếm, trong lòng bàn tay Thẩm Hoan Hoan bỗng lóe lên ánh sáng vàng. Sợi dây thừng màu vàng nhanh chóng trói chặt lấy Khương Yếm. Ngu Nhân Vãn và Lâm Hâm Cửu cũng bị khống chế, bước nhanh về phía trước bao vây lấy Khương Yếm.
Khương Yếm vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Bình Bình nhìn cô vài lần, trước khi chạy trốn, cô bé còn kéo theo Thẩm Hoan Hoan.
Hai chân Thẩm Hoan Hoan không thể cử động, bị kéo lê trên sàn nhà. Bình Bình khẽ nói mấy câu, sau đó cơ thể Thẩm Hoan Hoan trở nên nhẹ bẫng. Cô bé dễ dàng kéo Thẩm Hoan Hoan, người cao hơn mình rất nhiều, chạy về phía thang máy.
Khương Yếm không vội mở dây thừng trói trên người mà từ xa nhìn đèn hiển thị số "-1" của thang máy sáng lên.
Thực ra cô bé này không muốn chạy trốn.
Cô bé cũng biết bản thân chắc chắn không thể thoát được nhưng cô bé vẫn chạy. Bởi vì không có ý chí sống sót, thậm chí, cô bé còn không trốn ra bên ngoài mà lại đi xuống tầng hầm 1.
Khương Yếm thở dài một hơi, lúc này điện thoại của cô bỗng rung lên.
"Xin cô cứu cô bé."
Là tin nhắn Hà Thanh Nguyên gửi đến.
Khương Yếm đưa tay che khuất camera, hỏi: "Tại sao?"
Hà Thanh Nguyên: "Nếu cô bé có thể sống sót, sau này cô bé sẽ tiếp quản Cục Quản lý Siêu Nhiên."
Có thể là bởi vì Khương Yếm mãi không trả lời, Hà Thanh Nguyên tiếp tục nói: "Cứu cô bé, cô có thể lấy đi bất kỳ một món đồ cất giữ nào của Bộ Quản lý Yêu Quái."
"Chỉ vậy thôi?" Khương Yếm bĩu môi.
Cứu người có tiềm năng phát triển thế này mà chỉ cấp một món đồ cất giữ thì quá keo kiệt rồi.
Rất nhanh, tin nhắn kế tiếp của Hà Thanh Nguyên đã gửi đến.
"Tôi biết Khương Xích Khê sau khi chuyển thế ở đâu."
Đầu ngón tay Khương Yếm bỗng nhiên khựng lại giữa không trung.
Một lát sau, cô trả lời: "Tắt tất cả camera của mọi người đi."
Hà Thanh Nguyên là Phó cục trưởng Cục Quản lý Siêu Nhiên, có quyền kiểm soát tuyệt đối trong lĩnh vực này.
Một giây sau, toàn bộ camera của năm nhà ngoại cảm phát ra một tiếng "tít", rồi màn hình tối đen ngay lập tức.
Toàn bộ người xem không hiểu chuyện gì, ngớ người ra.
"Sao thế này?"
"Bình Bình tắt camera của mọi người rồi à?"
"Con bé muốn làm cái gì vậy?"
Khương Yếm không biết phòng phát sóng trực tiếp đã nghĩ lệch hướng cả rồi, thân là thủ phạm, cô tùy ý giơ tay ra, yêu lực mạnh mẽ tràn ra từ lòng bàn tay. Chỉ mất chưa đến nửa giây, các bệnh nhân chắn trước mặt cô co rút toàn thân như bị điện giật. Khương Yếm không thèm nhìn phản ứng của bọn họ, tự mình hạ tay xuống.
Chỉ trong chớp mắt, tất cả bệnh nhân đều ngã gục xuống đất.
Mấy nhà ngoại cảm cũng được khôi phục lại từ trạng thái bị điều khiển.
Lâm Hâm Cửu xoa trán, vịn tay vịn, chậm rãi ngồi xuống ghế sô pha ở sảnh chính.
Ngu Nhân Vãn hơi lảo đảo, Tiểu Oa trong ba lô của em ấy run rẩy thò đầu ra, hoảng sợ nhìn về phía Khương Yếm.
Thẩm Tiếu Tiếu choáng váng ôm đầu, vô thức dò dẫm về phía người bên cạnh: "Chị?"
Bên cạnh không có một ai.
Lần này, dù đầu óc có mê man đến mấy, em cũng tỉnh táo lại, vội vàng nheo mắt nhìn xung quanh: "Chị?"
Khương Yếm khẽ đẩy vai cô: "Xuống hầm với chị."
Thẩm Tiếu Tiếu hoàn toàn không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn vội gật đầu: "Chị gái của em đang ở tầng hầm 1 sao?"
"Ừm, bị Bình Bình dẫn đi rồi."
Bởi vì Khương Yếm và Bình Bình giằng co với nhau trong phòng 405, tin tức không truyền được ra ngoài nên Thẩm Tiếu Tiếu vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra. Khương Yếm vừa đi xuống lầu với cô ấy vừa sơ lược thuật lại tình hình.
Cuối cùng, cô quấn một sợi dây đỏ lên cổ tay Thẩm Tiếu Tiếu: "Lát nữa đeo vào, như thế sẽ không bị ảnh hưởng."
"Dạ dạ."
Bây giờ Thẩm Tiếu Tiếu đang lo lắng tình hình của chị gái không còn tâm trạng nào để kinh ngạc trước năng lực của Bình Bình hay tác dụng của sợi dây đỏ này. Hai người xuống tầng với tốc độ nhanh nhất có thể.
Nhiệt độ ở tầng hầm 1 thấp hơn sảnh chính rất nhiều.
Cánh cửa sắt của phòng đông lạnh ở cuối hành lang phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, chiếu rọi bóng dáng mơ hồ của hai người.
Khương Yếm vẫn nhớ rõ Bình Bình từng nói, phòng thí nghiệm dưới lòng đất nằm ngay bên dưới kho đông lạnh. Cô không cố tình hạ giọng, tiến đến trước kho đông lạnh, đẩy cánh cửa lớn nặng nề ra.
Tất cả những gì đập vào mắt khiến cô sững sờ.
Thẩm Tiếu Tiếu, người đứng sau lưng cô, vội ló đầu ra. Sau khi nhìn thấy cảnh tượng trong kho đông lạnh, cô ấy cũng khiếp sợ trợn tròn mắt.
Khác với kho đông lạnh trong tưởng tượng, toàn bộ nơi này lại có độ ấm.
Các bức tường được quét vôi màu hồng, giấy dán tường là hình gấu nhỏ hoạt hình màu cam. Trong góc kho đông lạnh chất đầy búp bê đáng yêu, có búp bê cài nơ con bướm, củ cà rốt đeo nơ. Kỳ diệu nhất chính là mặt đất được phủ đầy cỏ xanh nhạt tươi tốt, giữa sân chơi còn có một chiếc xích đu vô cùng tinh xảo.