151. Bài học chăn nuôi kỳ lạ

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Bài học chăn nuôi kỳ lạ

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 151 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi nhóm người bước vào trường năng lượng, có lẽ do sương mù quá dày đặc, tín hiệu đã mất hoàn toàn. Dù là thiết bị phát sóng trực tiếp đã được cải tiến, cũng không thể kết nối được. Mãi đến tận bây giờ, cuối cùng cũng có người truy cập được vào phòng phát sóng trực tiếp.
Chương trình phát sóng trực tiếp trong trường năng lượng từ trước đến nay luôn được Cục Quản lý siêu nhiên ưu tiên đặt lên đầu trang chủ. Giờ đây, cả người xem mới lẫn cũ đều đổ xô vào, và điều đầu tiên họ thấy khi bước vào phòng phát sóng chính là nội dung trên một tờ giấy.
Gà không quá sáu, chó không quá tám*.
*Không nuôi gà quá sáu năm, không nuôi chó quá tám năm.
Chết tiệt, đã bắt đầu tìm manh mối rồi sao?
Chắc là vậy rồi, mới mất kết nối mà giờ đã không biết chuyện gì đang diễn ra, sốt ruột chết mất.
Có ai giải thích câu này có nghĩa là gì không?
Đây là một câu tục ngữ dân gian, ý nói không nên nuôi động vật gia cầm trong nhà quá lâu. Chúng sống chung với con người đủ lâu, nghe nhiều tiếng người sẽ bị "nhân tính hóa", sớm muộn gì cũng gây họa cho chủ nhà.
Vậy trường năng lượng này liên quan đến động vật, nông trại hay trang trại chăn nuôi sao?
Không biết nữa, gấp quá gấp quá, tôi là Cát Cát Quốc Vương*!
*Cát Cát Quốc Vương: Ngôn ngữ mạng Trung Quốc, chỉ những người hoặc vật có ngoại hình, hành vi kỳ lạ, vui nhộn tương tự nhân vật chú gấu trong phim hoạt hình "Hai chú gấu vui nhộn".
Trong khi phòng phát sóng trực tiếp đang suy đoán liệu trường năng lượng lần này có liên quan đến động vật hay không, Khương Yếm và những người khác cũng có suy nghĩ tương tự. Tuy nhiên, trong "nội quy học sinh" đã ghi rõ, khóa chăn nuôi trâu được xác định là khóa đầu tiên khi nhập học. Sau khi khóa này kết thúc mới bắt đầu các khóa học khác, mà chưa ai biết các khóa học đó sẽ có gì. Vì vậy, họ chỉ có thể vừa đi vừa quan sát tình hình.
Nhóm người đi theo cô giáo Vương khoảng bảy, tám phút, cuối cùng dừng lại trước một chuồng trâu.
Chuồng trâu không lớn lắm, nhưng đã được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp. Dưới hàng rào, có thể loáng thoáng nhìn thấy chân của nghé con, chẳng có một hạt bụi nào, xem ra được chăm sóc rất tốt.
So với chuồng trâu, chuồng dê và chuồng gà phía sau tệ hơn nhiều.
Nước thải bẩn thỉu tràn lan trên mặt đất không ai dọn dẹp, khắp bốn phía là đủ loại dấu chân nông sâu. Một con gà con to bằng lòng bàn tay chui ra khỏi chuồng gà, bước đến gần họ. Nó càng đi càng nhanh, kết quả vì quá hưng phấn mà ngã mạnh xuống vũng bùn, bộ lông vốn đã xám xịt lập tức chuyển sang màu đen.
Cô giáo Vương đá con gà con trở lại chuồng, sau đó quay đầu nhìn họ: "Chọn đi."
Thẩm Hoan Hoan khó hiểu hỏi: "Chọn cái gì ạ?"
Cô giáo Vương đáp: "Chọn gà con và dê con đi. Nếu các em có thể yêu quý những loại động vật bị ngược đãi này, nhà trường mới yên tâm để các em nuôi trâu."
Vừa nói, cô ta vừa bước tới mở cửa chuồng gà. Một mùi hôi thối chợt xộc thẳng vào mũi.
Mọi người đều vô thức nín thở, nhưng dường như cô giáo Vương không hề ngửi thấy mùi đó, cứ thế sải bước đi vào.
Trong chuồng đầy gà con mới nở, có cả con sống lẫn con chết. Những con gà chết nằm la liệt trên mặt đất, toàn thân bị giẫm đạp in đầy dấu chân đen. Thấy mọi người, đàn gà con líu ríu lao ra như ong vỡ tổ, trông giống như một làn gió màu vàng.
Lúc này, người đàn ông bình thường đến tìm con gái kia cũng đã chấp nhận hiện thực. Trước đây ông ấy lớn lên ở vùng nông thôn nên rất quen thuộc với cảnh tượng này. Ông ấy muốn nói gì đó nhưng lại do dự nhìn quanh.
Khương Yếm chú ý đến biểu cảm của ông ấy, liền hỏi: "Sao vậy?"
"Chúng rất đói, những con gà con kia là do đói mà chết."
Giọng người đàn ông vẫn còn hơi khàn, nhưng về cơ bản đã tỉnh táo.
Khương Yếm quan sát chuồng gà. Ngoại trừ chậu nước được đặt ở nơi thấp, thức ăn và các vật dụng khác đều được đặt trên cao, cần có người cho ăn.
Quả nhiên, khi thấy ánh mắt Khương Yếm, cô giáo Vương lập tức mỉm cười.
"Những con gà này chỉ đi theo người cho chúng ăn. Các em mau mau cho chúng ăn đi, ăn xong rồi hãy chọn con mình thích."
"Nếu không chọn xong thì không thể tham gia khóa học nuôi trâu đâu."
Câu cuối vốn dĩ mang chút hài hước, nhưng lại bị người phụ nữ nói với giọng đầy ác ý, trên mặt cô ta hiện rõ rằng chuyện cho ăn này có gì đó không ổn.
Nhưng nếu không cho ăn thì không thể tham gia khóa học nuôi trâu.
Suy nghĩ một lúc, Khương Yếm liếc mắt ra hiệu cho cặp song sinh và Ngu Nhân Vãn đợi một lát. Sau đó cô bước tới cầm lấy cái xẻng xúc thức ăn. Đi cùng cô còn có Lam Lâm.
Cả hai đều múc cám từ túi đựng thức ăn ra, ném vào bầy gà.
Nhìn thấy thức ăn, những con gà con với bộ lông vàng rực đã đói lâu ngày chạy vội tới, liên tục mổ lấy cám dưới đất. Chúng tụ lại bên cạnh hai người trông rất đáng yêu, thậm chí còn có con không vội ăn mà tranh thủ dụi đầu vào giày của họ, cổ họng phát ra tiếng ríu rít, tràn đầy cảm giác ỷ lại.
Khương Yếm cúi đầu cầm con gà cọ vào giày cô nhiều nhất lên: "Chính là nó."
"Đánh giày khá giỏi, không tồi chút nào."
Dường như gà con có thể hiểu được tiếng người, nó nằm gọn trong lòng bàn tay cô, lộ ra cái bụng mềm mại.
Khương Yếm ngước mắt lên hỏi: "Chỉ có thể chọn một con thôi sao?"
Cô giáo Vương vặn vẹo thân hình đầy đặn, hất đầu về phía đám gà con: "Mấy con cũng được."
Thế là Khương Yếm đi tới cạnh chuồng gà, nhặt vài con gà đã chết lên.
"Tôi chọn xong rồi."
Người phụ nữ rõ ràng không thể lý giải nổi hành vi của Khương Yếm, nhưng cô ta cũng chẳng nói nhiều, chỉ lau tay lên chiếc váy của mình, rồi thúc giục: "Mấy người còn lại chọn nhanh lên."
Thế là mọi người đều làm theo, đi cho gà ăn. Khi chọn gà, có người chọn con bám người nhất như Khương Yếm, cũng có người chọn con chạy chậm nhất, lại có người chọn con gà ăn ít nhất. Mỗi người đều có cách chọn riêng. Cuối cùng, cặp song sinh và Ngu Nhân Vãn cũng bước tới góc nhặt vài con gà đã chết.
Suy nghĩ của cả ba rất giống nhau. Mặc dù hoàn toàn không hiểu tại sao phải nhặt, nhưng Khương Yếm đã nhặt thì các cô cũng nhặt theo.
Hoặc là không có chuyện gì thì cùng nhau không có, hoặc là xảy ra chuyện thì cùng nhau xảy ra. Đồng đội mà, phải có sự thống nhất.
Sau đó là đến chuồng dê.
Có kinh nghiệm rồi nên mọi người biết chống đối chẳng có tác dụng gì. Từng người tiến lên cho ăn rồi chọn.
Chuồng dê đầy những dê con ngoan ngoãn, chưa có con nào cao đến đùi người. Tuy toàn thân dơ bẩn nhưng tiếng kêu của chúng lại dịu êm, ánh mắt cũng rất có linh tính. Dù sao cũng chẳng biết con nào có vấn đề, Thẩm Tiếu Tiếu chọn tới chọn lui một hồi, sau đó quyết định chọn con đẹp nhất.
Cuối cùng, em cũng tìm được con có bộ lông thật mềm mại. Xòe tay ra, con dê còn tựa cằm vào lòng bàn tay em.
Thẩm Tiếu Tiếu vô thức thốt lên: "Trông như một con chó con!"
Thẩm Hoan Hoan cau mày: "Tốt nhất đừng nên đặt tình cảm vào chúng."
Thẩm Tiếu Tiếu suy nghĩ một chút, lập tức đặt con dê đó lại. Cuối cùng, cô chọn một con có bộ lông thưa thớt, khuôn mặt vẹo vọ.
"Vẫn là con này hợp với em." Thẩm Tiếu Tiếu tự kiểm điểm một chút.
Lần này Khương Yếm chọn một con dê gầy gò. Giống như lần trước, cô cũng nhặt xác của hai con dê nữa.
Do cả hai tay đều bận cầm xác của hai loài động vật, để bớt việc, Khương Yếm đặt con gà con mà cô đã chọn trước đó lên lưng dê con. Nhưng không hiểu tại sao, con dê con vốn ngoan ngoãn lại lập tức lắc mình, hất con gà xuống đất.
Gà con bị ngã đến ngớ người.
Nó ríu rít đứng dậy, cơ thể chao đảo, ghé mình lên giày Khương Yếm.
Khương Yếm đang định nhặt nó lên, nhưng động tác chợt khựng lại.
Cô thử cảm nhận trọng lượng dưới chân, xác nhận rằng con gà này đã nặng hơn. Dù không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng quả thực nó đã lớn hơn mười phút trước.
Khương Yếm nghĩ tới nội dung trên tờ giấy, khẽ híp mắt.
Trong phút chốc, cô cầm con gà lên, vẻ mặt đầy sự nghi ngờ: "Là tao cảm nhận sai sao?"
"Sao trông mi giống như đã nặng hơn vậy?"
Đôi mắt gà con lộ vẻ kinh ngạc cực giống con người, nó nhanh chóng né tránh ánh mắt Khương Yếm.
Khương Yếm lẩm bẩm: "Quả nhiên là tao sai rồi."
Nói xong, cô lại đặt con gà lên người con dê. Lần này, con dê chẳng nhúc nhích gì, cũng không hất nó xuống nữa.
Thấy mọi người đã chọn xong, cô giáo Vương chuẩn bị dẫn họ rời đi.
Nhưng người đàn ông kia lại đột nhiên hỏi: "Tại sao ở đây chỉ có đàn con, gà và dê trưởng thành đâu?"
Vừa rồi Lam Lâm đã nói cho người đàn ông biết tình huống ở đây. Ông ấy hiểu rằng nếu muốn cứu con gái và thoát ra ngoài thì nhất định không được bỏ qua bất kỳ manh mối nào. Thế nên hiện tại, tâm trạng ông ấy đã chuyển từ cực kỳ chán nản sang cực kỳ hưng phấn, trong đầu chứa đầy những từ khóa như 'còn sống', 'con gái' và 'manh mối'.
Nghe thấy câu hỏi của người đàn ông, gương mặt cô giáo Vương nhăn lại, rồi bỗng cười khúc khích.
Tiếng cười khiến người ta rùng mình.
Giọng nói cô ta khản đặc như thể nuốt phải sỏi đá, hai mắt trợn tròn ánh lên vẻ vui mừng nhưng độc ác, khiến người ta vô cớ khó chịu: "Ở phía sau, các người không thấy sao?"
Cô ta vươn ngón tay dính đầy bẩn ra, chỉ vào một cái ổ nhỏ phía sau chuồng dê, lặp lại: "Không thấy sao?"
Đó là một nơi trông giống như chuồng chó.
Chiếc bát vỡ đựng nước bẩn đầy lá rụng, thịt vụn trộn lẫn với rau thối làm thức ăn. Động vật bên trong sống còn tệ hơn cả đàn con.
Khương Yếm đã phát hiện ra nơi này từ lâu, nhưng nó khiến cô cảm thấy rất ngột ngạt. Trong tình huống có người bình thường trong đội, trực giác mách bảo cô rằng không thể nhìn nó vào lúc này, vì có thể sẽ để lại hậu quả không mấy tốt đẹp.
Nhưng sau khi ánh mắt của người đàn ông dừng trên cái ổ đó, ông ấy đã không dời đi nữa.
Bên cạnh cái ổ có chiếc kẹp tóc ngọc trai màu hồng bị vỡ.
Ông ấy nhận ra nó. Đó là chiếc kẹp tóc của con gái ông, là món quà sinh nhật lần thứ mười hai mà ông ấy đã tặng cho con gái cách đây không lâu.
Người đàn ông vô thức bước lên vài bước, nhưng Lam Lâm đã vội ngăn lại: "Đừng đi qua, nơi đó có vấn đề."
Thẩm Hoan Hoan cũng bổ sung: "Thứ bên trong đã chết rồi, mùi xác chết rất nồng."
Không ngờ vừa dứt lời, sắc mặt người đàn ông lập tức tái xanh. Ông ấy hất tay Lam Lâm ra, nhanh chóng chạy về hướng đó.
Càng đến gần cửa 'chuồng chó', ông ấy càng không thể kiềm chế được sự run rẩy. Tiếng răng va chạm hiện rõ vẻ sợ hãi của ông.
Cuối cùng, ông run rẩy mở cửa chuồng chó.
Một con dê mẹ xuất hiện trước mặt mọi người.
Cảnh tượng con gái bị ăn thịt như trong trí tưởng tượng đã không xuất hiện.
Nhưng thứ đang hiện hữu trước mắt còn khiến người đàn ông tuyệt vọng hơn.
Con dê mẹ có bốn móng chân khác thường nằm trên mặt đất. Từng con dê con chui ra từ cái bụng chưa khép lại của nó. Vẻ mặt dê mẹ trìu mến và dịu dàng, nếu khuôn mặt con gái ông không mọc ở phía sau đầu nó thì tất cả đều rất ấm áp.
Người đàn ông nghe thấy tiếng ầm ầm vang lên trong đầu, âm thanh ù ù như vô tận bên tai, trước mắt ông lóe lên từng mảng ánh sáng trắng.
Một lúc lâu sau, người đàn ông nức nở.
Ông ấy ôm dê mẹ vào lòng.
"Tôi chọn con dê này."
Đột nhiên cô giáo Vương cười khanh khách. Cô ta vừa cười vừa không nhịn được mà nuốt nước bọt: "Được lắm... được lắm."
*
Người đàn ông này hết cách cứu vãn rồi.
Trên đường đến lớp học chăn nuôi, ông ấy không ngừng bày tỏ nỗi nhớ nhung của mình với con dê mẹ. Giọng ông khàn khàn, bằng mắt thường có thể thấy dê mẹ đã lớn hơn khá nhiều. Nó đang che chở người đàn ông rất kỹ, ánh mắt đầy vẻ thân mật.
Con gà con mà người đàn ông chọn trước đó đã hoàn toàn bị lãng quên. Nó đuổi theo sau người đàn ông với tốc độ không thể tin được, nhìn dê mẹ và người đàn ông, ánh mắt chứa đầy sự ghen ghét và thù hận.
Người đàn ông đang thực hiện điều ba trong "nội quy học sinh".
"Trong trường có gà và dê, chỉ cần bạn cho chúng ăn đủ no và kiên nhẫn, chúng sẽ ỷ lại và dính lấy bạn như một đứa trẻ."
Nhưng đồng thời ông ấy cũng vi phạm điều ba.
Ông ấy đã không dành cho 'chúng nó' sự đối xử đầy đủ, công bằng, mà có sự bất công và thiếu kiên nhẫn.
Con gà con hoàn toàn bị phớt lờ.
Khương Yếm liếc nhìn người đàn ông vài lần, rồi dứt khoát dời tầm mắt.
Hành vi của người đàn ông thể hiện rõ suy đoán trước đó của cô.
Gà và dê ở đây phát triển với tốc độ phi thường, chẳng mấy chốc sẽ đạt đến mức 'sáu năm' và 'tám năm' như trên tờ giấy kia.
Mặc dù 'sáu năm', 'tám năm' đều là những từ ước chừng, ý bảo sống đủ lâu sẽ 'nhân tính hóa', nhưng với tốc độ tăng trưởng thế này, khoảng hai hay ba ngày sau, nếu gà và dê được mọi người nhận nuôi vẫn còn sống, có lẽ sẽ xảy ra chuyện gì đó kinh khủng.
Việc chăm sóc gà và dê sẽ mang lại những lợi ích nhất định ở giai đoạn đầu, nhưng sang giai đoạn sau thì chưa chắc đã tốt.
Bây giờ dê mẹ có dục vọng bảo vệ người đàn ông rất mãnh liệt, nhưng sự oán hận trong mắt gà con cũng không phải là giả. Dê mẹ mạnh mẽ thì không sao, song một khi gà con trở nên mạnh mẽ, rất có thể nó sẽ giết chết dê mẹ ngay lập tức, thậm chí giết luôn người đàn ông đã phớt lờ nó.
Nghĩ tới đây, Khương Yếm thở phào một hơi.
Cô xoa đầu dê con và gà con của mình.
"Phải ngoan ngoãn nhé."
"Phải thật thà, khéo léo, ôn hòa, thân thiện, phải có hiếu, phải biết chia sẻ yêu thương, biết không?"
Dê con ngẩng đầu lên nhìn Khương Yếm.
Gà con cúi đầu, giả vờ như nghe không hiểu.
Tay Khương Yếm cầm xác hai con dê, bước đi rất hào hùng, nhưng giọng nói lại nhẹ nhàng, duy trì vẻ dịu dàng: "Chúng mày đã đói đến mức này rồi, nhưng xác của đồng loại vẫn còn nguyên, đúng là biết cách kiềm chế mà."
"Nếu đã nhận nuôi chúng mày, vậy tao sẽ chịu trách nhiệm."
"Tối nay bắt đầu chữa chứng kén ăn trước nhé."