160. Chương 160: Đêm cuối cùng

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 160: Đêm cuối cùng

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 160 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một giờ trước.
Tiếng loa phát thanh vang lên lúc hai giờ sáng, Trương Minh vẫn chưa ngủ. Mặc dù đã đoán được tương lai của bản thân, nhưng ông vẫn cố gắng đứng dậy. Dựa theo nội dung trên loa phát thanh, ông lấy cám lúa mạch từ trong bao ra cho dê mẹ ăn.
Mãi cho đến khi dê mẹ ăn hết hai nắm cám lúa mạch.
"Còn đói không?"
Dê mẹ lắc đầu, hành động hệt như một con người. Trương Minh mỉm cười vuốt ve nó.
Bây giờ trời đã tối mịt, bốn phía tĩnh lặng, ông cẩn thận nhìn dê mẹ.
Khi mới nhận nuôi dê mẹ, khuôn mặt con gái ông chỉ hiện ra lờ mờ sau gáy của nó. Lúc đó, dê mẹ liên tục sinh ra dê con, ông không thể chấp nhận đây là con gái mình. Con bé mới mười hai tuổi, chỉ vừa học cấp hai mà thôi. Cho dù ông biết con gái mình đã chết, nhưng vẫn không thể chịu đựng được cảnh dê mẹ mang khuôn mặt con gái mình lại trở thành một cỗ máy đẻ.
Tuy vậy, ông vẫn luôn không ngại khó khăn vất vả mà chăm sóc dê mẹ.
Nhưng theo thời gian, không chỉ sau gáy mà đầu dê mẹ cũng ngày càng giống con gái ông. Cặp sừng dê đã biến mất, cái mõm nhô ra cũng co ngắn lại, khuôn mặt dần trở nên phẳng phiu. Trên mặt dê mẹ xuất hiện đôi mắt trong veo và bờ môi hồng.
Chắc không lâu nữa, cái đầu dê mẹ sẽ hoàn toàn biến thành khuôn mặt con gái ông.
Chỉ tiếc là ông đã không thể chờ đến lúc đó.
Trương Minh cười một cách đau khổ, tiện tay cầm cám lúa mạch cho đàn gà con ăn. Đám gà con mổ vào lòng bàn tay khiến ông đau điếng, nhưng Trương Minh dường như chẳng cảm thấy gì, vẫn luôn nhìn dê mẹ.
Nhìn thấy ánh mắt của Trương Minh, dê mẹ bèn cong môi cười.
Dù vẻ mặt trông có vẻ kỳ lạ, nhưng ánh mắt nó vẫn luôn dịu dàng.
Trương Minh nghĩ, con bé chưa bao giờ cười như vậy.
Con bé luôn sôi nổi và hiếu động, thích cãi lời ông, luôn miệng nói trẻ con cũng cần sự độc lập và tự do, thế nên nó hay làm mấy chuyện tự cho là 'ngầu'. Chẳng hạn như học vài câu cửa miệng, lại còn lén lút đi xỏ khuyên tai. Lúc đó, Trương Minh rất tức giận bởi vì con bé không đến cửa hàng bình thường mà ghé mấy quán ven đường, dụng cụ không được khử trùng sạch sẽ, thế nên vừa về đến nhà thì dái tai đã sưng tấy vì nhiễm trùng.
Trương Minh nói: "Ba phải xin lỗi con."
"Hôm đó, ba không nên nổi giận với con, ba chỉ cảm thấy quán ven đường rất nguy hiểm." Trương Minh ngước nhìn trần nhà, kìm nén cảm xúc trong lòng, rồi nhìn thẳng về phía dê mẹ: "Nếu có ai bị bệnh truyền nhiễm mà cũng xỏ khuyên tai ở đó, con sẽ bị lây bệnh."
"Bây giờ ba bình tĩnh suy nghĩ lại, con thật sự làm sai, nhưng cũng là do ba đã không dạy con những nguyên tắc an toàn vệ sinh, ba quá nghiêm khắc nên con càng nổi loạn hơn. Hôm đó, ba không nên mắng con, không nên kêu con đi ra ngoài nghĩ lại lỗi lầm, ba không ngờ con lại chạy ra vùng ngoại thành, rồi mãi mãi không trở về nữa."
Trương Minh thất thần ngồi trên giường. Dáng người ông không cao, làn da rám nắng vì thường xuyên làm việc dưới ánh mặt trời. Dù nhìn thế nào, ông cũng chỉ là một người đàn ông trung niên bình thường.
Cảm nhận được nỗi buồn của ông, dê mẹ tiến đến, gục mặt vào đầu gối ông.
Vài phút sau, ông phủi khăn trải giường, lau sạch bụi, rồi ôm dê mẹ lên giường.
"Con cũng lớn rồi, từ khi học mẫu giáo đã không còn ngủ cùng ba nữa. Đêm nay là lần cuối cùng hai ba con mình ở bên nhau rồi."
"Mau ngủ đi."
Nói xong, ông tắt đèn rồi lên giường nằm.
Căn phòng chìm trong bóng tối mịt mùng.
Ông trằn trọc không ngủ được, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Trong lòng ông có chút tò mò, không biết mình sẽ chết như thế nào. Dù sợ hãi, ông vẫn không khỏi cảm thấy hiếu kỳ.
Không ai biết mình sẽ đột ngột qua đời vào giây phút nào.
Nhưng ông biết.
Chỉ còn vài giờ nữa thôi.
Người phụ nữ đáng sợ đó sẽ không cho phép mọi người cho đàn vật nuôi nhỏ ăn nữa, bởi vì ăn nhiều chúng sẽ lớn lên. Bà ta cũng sẽ không để mọi người bày tỏ tình cảm với vật nuôi, vì mỗi người mỗi suy nghĩ, chỉ cần có chút thiên vị, chúng sẽ nảy sinh lòng căm ghét.
Chỉ cần chúng lớn lên và ghen ghét nhau, người nuôi sẽ chết.
Mà ông lại đặc biệt hơn, vì ông nuôi dê mẹ chứ không phải dê con. Dê mẹ đã lớn rồi, không thể lớn hơn được nữa. Hơn nữa, ông thật sự yêu thương dê mẹ nhiều hơn, vậy nên ông cảm nhận được sự căm hận của lũ gà con, chúng muốn giết ông ngay lập tức.
Ông miên man suy nghĩ rồi ngủ quên lúc nào không hay.
Dù mọi thứ nơi đây đều đáng sợ, nhưng ông đã quá mệt mỏi rồi. Suy nghĩ dần mơ hồ, thân thể ông cũng chìm sâu vào màn đêm dày đặc cùng giấc ngủ.
Ngay khi ông sắp chìm vào giấc ngủ sâu, một màu đỏ bỗng lóe lên trong mắt, rõ ràng là có ánh sáng chiếu vào. Mí mắt ông khẽ run rẩy rồi từ từ mở ra.
Sau khi mở mắt, ông không hề cảm thấy chói, nhưng mọi thứ trước mắt đều biến thành màu đỏ, một thế giới đỏ tươi rực rỡ. Ban đầu, ông nghĩ đó là mơ nên nhắm mắt định ngủ tiếp, nhưng cảm giác tấm ván giường cứng và lạnh lẽo khiến ông chợt nhớ ra mình đang ở đâu.
Cơn buồn ngủ lập tức tan biến.
Trương Minh cẩn thận nhìn thế giới đỏ rực trước mắt, bao cám lúa mạch đã biến mất, tìm khắp nơi cũng không thấy. Trước mắt chỉ có một màu đỏ tươi thuần khiết, cùng với một thứ gì đó lông xù. Trương Minh nheo mắt nhìn kỹ, hình như lại có gì đó mới xuất hiện.
Giống như trứng gà sau khi thụ tinh, có một điểm đen nhỏ trên lòng đỏ trứng.
Trương Minh càng nhìn càng thấy giống, ông chăm chú nhìn khoảng mười mấy giây. Khi ông định chạm vào "quả trứng" đó thì màu đỏ trước mắt biến mất.
Thế giới lại chìm vào bóng tối mịt mùng.
Trương Minh còn đang hoang mang thì thế giới màu đỏ lại hiện ra.
"Quả trứng" đó nhúc nhích qua lại, như thể đang nhìn thấy điều gì đó rất thú vị.
Thấy cảnh này, Trương Minh chợt hiểu ra.
Đó không phải quả trứng, đó là một đôi mắt.
Lúc này, mắt ông chỉ cách đôi mắt đỏ rực đó chừng một centimet. Ông nhìn hướng nào thì đôi mắt đó sẽ lăn tới đó, đối diện tầm mắt ông.
"Ba ơi, sao ba lại run thế?"
Phía trên đầu ông, có tiếng nói vọng xuống.
Trương Minh biết đây không phải con gái mình.
Ánh trăng hắt qua khung cửa sổ, Trương Minh nhìn thấy bóng con gà trên tường. Thân hình nó vặn vẹo, khổng lồ gần như lấp đầy cả căn nhà.
Nó thò đầu đến bên giường ông, há miệng lộ ra hàm răng chi chít sắc nhọn: "Sao ba lại sợ?"
"Ba không thương con sao ba?"
Trương Minh rùng mình sợ hãi, ông chỉ là một người rất đỗi bình thường mà thôi. Từ miệng con gà không ngừng nhỏ xuống nước dãi hôi tanh, khiến ông lùi về phía sau theo bản năng.
Dê mẹ đang nằm bên cạnh ông bỗng đứng bật dậy.
Nó kêu mấy tiếng an ủi, rồi đẩy ông ra sau lưng như muốn bảo vệ ông. Dê mẹ giơ vó trước đạp về phía con gà.
Nhưng lực tấn công quá yếu ớt.
Bất kể là kích thước cơ thể hay sức chiến đấu, chúng đều khác nhau quá lớn.
Con gà khổng lồ cắn đứt chân trước của dê mẹ một cách dễ dàng, nhai ngấu nghiến với vẻ mặt đầy hưởng thụ.
Tiếng nhai xương cực kỳ chói tai, máu tươi lẫn nước dãi rơi xuống giường. Con gà tham lam nhìn ông và dê mẹ.
Dê mẹ loạng choạng vì mất quá nhiều máu nhưng vẫn cố đứng dậy, nó dùng hai chân sau đẩy mạnh ông, ra hiệu cho ông mau trốn đi.
Con gà khổng lồ như đang xem một vở kịch vui, nhưng càng xem nó càng tức giận:
"Nếu như ba thương con, con cũng sẽ bảo vệ ba như vậy. Dù ba vô cùng yếu đuối nhưng con vẫn sẽ bảo vệ ba!"
"Tại sao ba không thương con?!"
"Tại sao ba lại không thương con?!"