Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Chương 178
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 178 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người nhìn dòng sông một lúc lâu.
Ở thôn Đào Nguyên, con sông này chỉ có đàn ông mới được xuống bơi. Bởi vì bên kia sông là hang động, các cô gái một khi xuống nước có thể sẽ bị Động Thần chọn phải, mất đi lý trí và trở thành cô gái động Lạc Hoa.
Buổi sáng, bà nội Trang có đi theo và tận mắt chứng kiến tất cả. Bà ấy phóng tầm mắt về phía hang động.
"Các cô gái này khổ quá." Bà ấy nói.
Khương Yếm hờ hững đáp lời. Lát sau, bà nội Trang bỗng nhiên nói: "Con gái của cậu Vương đã xảy ra chuyện rồi đúng không."
Khương Yếm nhướng mày, nhìn về bà Trang.
Bà Trang xua tay, vẻ mặt hiền lành vừa thở dài vừa nói: "Người già rồi, chuyện gì mà chưa từng trải qua."
"Mỗi lần cậu Vương nói về con gái, vẻ mặt các cháu đều là lạ, nhất là cô bé có mái tóc trắng kia. Mấy chục năm trước nhà bà bị động đất, sau khi được cứu ra, bà liền hỏi y tá con gái bà đâu rồi, thần sắc của mấy cô y tá đó cũng hệt như các cháu bây giờ."
"Mấy ngày nay bà sẽ trò chuyện an ủi cậu Vương, lúc đó bà cũng đau khổ mấy năm trời nhưng cuối cùng cũng sẽ nguôi ngoai thôi."
Khương Yếm im lặng.
Nhiệm vụ của cô chỉ là cố gắng đưa người bình thường thoát khỏi nơi này, cô không bận tâm đến cảm xúc của họ ra sao.
Âm thanh sóng vỗ vào tảng đá trên bờ khiến lòng người xao động.
Bà Trang và Khương Yếm im lặng nhìn nhau, bà ấy cũng không để ý thái độ của Khương Yếm.
Lát sau, bà ấy nói: "Cháu đừng ngại bà lải nhải, lúc trưa các cháu nói chuyện mặc dù bà không hiểu hết, nhưng cũng có đôi chỗ bà hiểu được."
Bà ấy cũng không chờ Khương Yếm trả lời, liền chậm rãi nói tiếp: "Khi bà còn nhỏ, trong thôn cũng trọng nam khinh nữ. Hồi đó lạc hậu, không ai quản lý, rất nhiều bé gái vừa sinh ra đã bị dìm chết, nhà ai cũng vậy. Nếu không phải sức khỏe mẹ bà không tốt, cần bà chăm sóc em trai, nói không chừng bà đã bỏ mạng từ lâu rồi."
"Bà đã từng chứng kiến không chớp mắt rất nhiều bé gái bị chết chìm, những cô gái trạc tuổi bà cũng xúm lại xem, không chút thương xót mà còn cười nhạo. Không ai nói cho các bà như vậy là sai, không ai dạy các bà điều phải trái. Trong lòng các bà luôn nghĩ, các bà sống sót là nhờ có anh em trai của mình, nếu không phải vì chăm sóc họ thì các bà cũng đã chết rồi. Cho nên các bà không oán hận người thân."
"Vì được sống sót nên khi bà nhìn những bé gái bị chết chìm đó, bà chỉ thấy bọn họ xui xẻo, không được sinh ra trong một gia đình tốt như gia đình bà. Mỗi lần như vậy, bà đều rất đắc ý vì mình đã biết chọn nơi đầu thai." - -
"Nhưng có gì đáng giá mà tự hào, phải không?" Bà Trang nhìn Khương Yếm: "Những lẽ phải này bà chỉ được cô ruột dạy sau khi ba mẹ mất, lúc đến nhà cô ở thành phố lớn."
"Mấy năm nay, bà luôn cảm thấy day dứt, vì khi bà nhận ra rằng mạng sống của các cô gái cũng rất quý giá thì đã có hơn chục cô gái bị dìm chết ngay trước mắt bà."
"Tai bà vẫn nghe thấy tiếng cười nói của những người xung quanh khi các cô gái bị dìm chết. Lúc đó, những cô gái trạc tuổi bà thì cười nhạo, khinh miệt những đứa trẻ giống hệt mình, còn đám đàn ông thì tụ tập lại để cười nhạo những kẻ ngốc như bà."
"Bà không thể diễn tả được, bà cũng không biết vì sao, nhưng mà…" Bà nội Trang thở dài, hỏi Khương Yếm: "Cháu à, cháu hiểu những gì bà nói không?"
Khương Yếm liếc nhìn bà Trang một cái.
Lát sau, cô nở một nụ cười.
"Những gì bà nói cũng là điều cháu đã suy đoán."
"Bà Trang, bà chỉ dựa vào bản thân cũng có thể rời khỏi đây."
*
Đêm này, thực thể bí ẩn kia điều chỉnh mốc thời gian trở lại sau kỳ nghỉ.
Lúc Chu Hạ Hoa về trường trông không giống mọi ngày.
Trong mắt cô ấy đã không còn sức sống và sự nhiệt tình, tay chân trầy trụa, mặt mày xám xịt.
Vừa đến ký túc xá, cô ấy dựa vào cửa rồi trượt dài xuống đất cho đến khi ngồi phịch xuống, ôm mặt khóc nức nở.
Ngu Nhân Vãn bước vội đến đỡ cô ấy. Phải rất lâu sau, Hạ Hoa mới buông tay xuống, gương mặt đầm đìa nước mắt.
"Minh Nguyệt và Diệp Điềm không nhận ra tớ."
Ngu Nhân Vãn sững sờ, không biết an ủi thế nào.
Chu Hạ Hoa nức nở nói: "Huỳnh Hỏa bị phát hiện lấy trộm dao, mẹ cậu ấy đoán là cậu ấy muốn cắt đứt dây thừng trong lúc tổ chức lễ hiến tế nên lấy dao mổ lợn chặt tay Huỳnh Hỏa. Tớ đến thăm thì bị dì đuổi ra, tớ không gặp được cậu ấy."
Hạ Hoa hỏi Ngu Nhân Vãn: "Tại sao lại như vậy?"
"Tại sao đối xử với chúng ta như vậy? Chúng ta đã làm tội ác tày trời gì?"
Ngu Nhân Vãn không biết an ủi thế nào nên chỉ lẳng lặng nhìn từng giọt nước mắt của Hạ Hoa rơi xuống cánh tay mình.
Một lúc lâu sau, có tiếng gõ cửa vang lên.
Giọng nói mạnh mẽ của Hàn Huỳnh Hỏa từ ngoài cửa vọng vào: "Hạ Hoa, tớ không sao! Tớ đã sống sót trở về!"
Hạ Hoa vội vàng ngồi dậy, lau nước mắt, mở cửa.
Hàn Huỳnh Hỏa dang hai cánh tay quấn đầy băng gạc về phía Hạ Hoa, nhìn thấy Hạ Hoa lại muốn khóc, Hàn Huỳnh Hỏa vội vàng giải thích:
"Tay phải bị đứt gân tay, tay trái thì chỉ bị thương nhẹ, không sao."
"Đây thật sự mẹ ruột của tớ đấy." Hàn Huỳnh Hỏa cười an ủi Hạ Hoa: "Làm mẹ con mười bảy năm mà bà ấy không biết tớ thuận tay trái ha ha ha."
Đứng ở cửa, Khương Yếm nhìn Hàn Huỳnh Hỏa.
Vài phút sau, cô tiến lên phía trước, đưa tay sờ soạng quai ba lô bên trái của Huỳnh Hỏa, rồi lại sờ soạng quai ba lô bên phải của cô ấy.
Hàn Huỳnh Hỏa không hiểu: "Sao rồi?"
Khương Yếm: "Ba lô này do mẹ cậu làm sao?"
"Không thể nào nha." Hàn Huỳnh Hỏa trả lời: "Cái này của em trai tớ bỏ đi, tớ nhặt lại."
"Em trai cậu có thuận tay trái không?"
Hàn Huỳnh Hỏa suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Không có."
Khương Yếm nhếch khóe môi rồi gật đầu một cái.
Hàn Huỳnh Hỏa kéo Hạ Hoa về ký túc xá tâm sự, Khương Yếm nhìn theo hai người, lấy ra tờ phiếu trả lời, rồi lấy cây bút từ trong túi.
Đoán được Khương Yếm muốn làm gì, toàn bộ phòng livestream xuất hiện một chuỗi dài dấu chấm hỏi.
??
????
Tôi không nhìn nhầm chứ? Cô ấy muốn trả lời câu hỏi sao??
Trời đất ơi, tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ trả lời các câu hỏi vào những giây cuối cùng, nhưng bây giờ lại trả lời sớm một ngày?!
"Khương Khương…"
Ngu Nhân Vãn lo lắng đi theo nhưng Khương Yếm xua tay. Trải tờ phiếu trả lời lên bàn.
Cô bỏ qua câu hỏi thứ nhất.
Nhìn câu hỏi thứ hai.
Tại sao tôi đau khổ như vậy.
Khương Yếm nhấc bút, viết:
Một, thôn Đào Nguyên phức tạp hơn cô tưởng, không có tư tưởng trọng nam khinh nữ, ít nhất là ở thế hệ này. Cô đau khổ vì đã ôm hận quá lâu.
Gần như vừa viết xong dấu chấm, có một dòng chú thích màu đỏ 30% hiện lên sau câu trả lời này.
Khương Yếm liếc nhìn chú thích đó, rồi tiếp tục viết:
Hai, anh của cô không phải một kẻ bại hoại, mà là một cô gái.
Phòng livestream lại xuất hiện một chuỗi ???
Tất cả mọi người bất ngờ đến mức không thốt nên lời.
Ngu Nhân Vãn há hốc mồm kinh ngạc, sau câu trả lời thứ hai hiện lên dòng chú thích, tiến độ trả lời 60%.
Khương Yếm đặt bút xuống, từ từ cất tờ phiếu trả lời đi.
"Ngày mai sẽ viết phần còn lại, tôi muốn xem phần cuối của câu chuyện."