192. Chương 192

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 192 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những chuyện tiếp theo khá đơn giản.
Chỉ cần thực hiện theo cách đó thì mọi người đều nhận được dấu mộc tại vòng quay ngựa gỗ.
Nhưng cũng hơi phiền phức.
Vì cả vòng quay ngựa gỗ chỉ có một chỗ ngồi đúng vị trí, mà mỗi vòng quay lại cách nhau mười phút, dù hai ba người chen chúc ngồi trên một con ngựa thì để tất cả hoàn thành phải mất gần một giờ.
Nếu tốn thời gian đợi ở đây thì chẳng ai lấy đủ năm con dấu cả.
Thẩm Hoan Hoan đề nghị: "Chia nhau ra đi, một nhóm xếp hàng ở đây, nhóm còn lại đi xem các trò chơi khác, đợi mọi người chơi xong trò ngựa gỗ này thì đổi chỗ."
Chẳng ai có ý kiến gì.
Có điều Khương Yếm cũng không đi ngay, cô để Ngu Nhân Vãn đưa bé Khương Yếm và bé Ngu Nhân Vãn lên chơi trước, do lúc nãy cô bận ôm An An, diện tích trên lưng ngựa gỗ thì lại nhỏ. Sau một hồi bàn bạc, bé Ngu Nhân Vãn hào hứng trèo lên vai Ngu Nhân Vãn, ngồi vững rồi, bé còn vuốt tóc ra vẻ tự mãn lắm.
Đến lúc Ngu Nhân Vãn đi xuống thì trông em ấy rất nhếch nhác.
"Chẳng lẽ lúc nhỏ mình nghịch tới vậy ư...?" Vẻ mặt em ấy trông rất hoang mang.
Bé Ngu Nhân Vãn giận dỗi, nhấc chân lên giẫm mạnh vào chân Ngu Nhân Vãn.
Ngu Nhân Vãn vô thức kích hoạt thể chất, bé Ngu Nhân Vãn lập tức ngã lộn nhào. Lúc đứng lên bé còn muốn giẫm thêm cái nữa, ngờ đâu chưa kịp đến gần đã ngã sấp mặt.
"..."
Bé Khương Yếm tò mò nhìn Ngu Nhân Vãn, như thể đang nhìn thứ gì đó mới lạ lắm, còn chủ động bước tới chỗ em ấy. Nhưng cũng do tuổi bé còn nhỏ, không thể chống lại thể chất xui xẻo của em ấy, thế nên bé vừa đến gần Ngu Nhân Vãn thì đã ngã nhào lên người bé Ngu Nhân Vãn rồi.
Hai bạn nhỏ ngã rạp lên nhau, nằm sõng soài trên mặt đất.
Bé Hoan Hoan cách đấy không xa thấy thế thì mắt sáng rực, bé lén nhìn Thẩm Hoan Hoan một cái, thấy cô ấy không để ý đến mình thì mới cẩn thận bước tới.
Lúc đến gần còn chạy liền hai bước.
Chẳng mấy chốc trên mặt đất đã có ba bạn nhỏ ngã chồng lên nhau.
Bé Tiếu Tiếu tự đẩy xe lăn tiến lại gần, nói vọng ra "Thật vô nghĩa" rồi đẩy xe lăn đi mất.
Thẩm Tiếu Tiếu nhỏ giọng chế giễu: "Kệ đi, nhóc đó đang thèm muốn chết đấy."
"Khi còn bé em cũng thường giả vờ thế, lúc ấy sức khỏe yếu, muốn ra ngoài phải ngồi xe lăn, vậy nên lúc nào cũng nghĩ mình là đích thứ nữ phủ Thừa tướng mỏng manh yếu đuối nhưng phải thật lạnh lùng, rồi còn rất thích ôm ngực ho khan, cứ để nhóc ấy giả vờ tiếp đi."
Phụt ha ha ha.
Đích thứ nữ phủ Thừa tướng mỏng manh yếu đuối nhưng phải thật lạnh lùng ha ha ha.
Còn nhỏ mà đã có tiềm năng gia nhập giới giải trí rồi.
Thời gian không chờ một ai, trong vòng một tiếng phải chơi đủ ba trò chơi cũng khá cấp bách.
Khương Yếm nói ngắn gọn vài câu rồi đỡ ba cô nhóc vẫn đang nằm sấp dưới đất lên.
Bé Khương Yếm cúi người phủi bụi trên người, hai má phúng phính vì thế mà rung rung. Khương Yếm tiện tay nhéo má bé một cái: "Đi thôi."
Bé trợn tròn mắt, hất cằm nhìn Khương Yếm.
Cô biết rõ còn cố tình hỏi: "Sao vậy?"
Một lát sau, bé khẽ hừ một tiếng, rồi bước thật nhanh, càng chạy càng xa, đến khi giọng Khương Yếm vang lên từ phía sau lưng bé: "Ngược đường rồi."
Biểu cảm của bé chẳng thay đổi, xoay người lại rồi tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Khương Yếm cong khóe môi.
Ngu Nhân Vãn thì thầm: "Mình cũng muốn véo... Sao hồi nhỏ mình không giống thế nhỉ? Tiếc ghê."
*
Những trò có thể chơi đều đã được định sẵn, tiếp theo là rạp chiếu phim 5D với trò mã tấu, thứ tự ra sao không quan trọng, dù sao cũng phải chơi.
Sau năm phút, bốn người đi tới rạp chiếu phim 5D.
Rạp nằm ở phía đông công viên, ở giữa có một hồ nước nhân tạo, xung quanh là rừng cây rậm rạp um tùm. Bước vào đây như thể đang đi trong rừng mưa nhiệt đới, tấm bảng lớn ghi bốn chữ Rạp chiếu phim 5D treo cao trên ngôi nhà gỗ nhỏ.
"Mát quá." Bé Ngu Nhân Vãn cảm thán.
Quả thực rất mát.
Vì ở đây nhiều cây cối nên nhiệt độ thấp hơn những chỗ khác.
Khương Yếm nhìn quanh một vòng, những nơi khác đều vang vọng tiếng cười đùa, nhưng ở đây lại có khá ít người qua lại, người ra vào rất nhanh, không giống như ở vòng quay ngựa gỗ, có cả đám người tụ tập bên ngoài lan can.
"Có lẽ trò này khá dễ chơi." Bé Khương Yếm nói.
"Em chơi cái này, chị đi chơi trò mã tấu đi." Bé vừa lấy chiếc túi gấm xinh xắn của mình ra, vừa thò tay vào túi Khương Yếm lấy tấm vé của cô ra.
Khương Yếm cũng nghĩ vậy.
Ở đây ít người, hoặc là quá khó hoặc quá dễ, hoặc là rạp chiếu phim 5D này nằm trong chuỗi trò chơi, mỗi trò khác đều có lượng lớn người tham gia nên ở đây mới thiếu người.
Tất nhiên, muốn suy đoán theo hướng chính xác nhất phải dựa vào đôi vợ chồng trung niên mất tích kia.
Lúc nãy khi hỏi thăm tin tức, người bán kẹo nói họ đến rạp chiếu phim 5D trước, sau đó mới đi chơi các trò khác, mà hình như họ chưa vượt qua những trò kia.
Vậy nên Khương Yếm mới đồng ý với quyết định này.
Cô dặn: "Chơi xong phải đi tìm bọn chị ngay, chắc lúc các em chơi xong thì tụi chị cũng tìm được cách chơi trò mã tấu rồi."
Bé Khương Yếm hừ một tiếng, xoay người đi vào rạp chiếu phim 5D. Người lớn hay trẻ con đều có thể chơi tất cả các trò chơi trong công viên, cộng thêm việc Khương Yếm cảm thấy bản thân khi còn nhỏ sẽ không dễ dàng bị người khác bắt đi, nên mới yên tâm.
Nhưng Ngu Nhân Vãn thì không yên tâm được.
Bé Ngu Nhân Vãn cũng vậy.
Bé bắt đầu lục lọi tìm tấm vé của Ngu Nhân Vãn: "Đâu rồi? Để đâu mất rồi?"
Ngu Nhân Vãn nhanh chóng đưa vé của mình cho bé: "Em cũng đi cùng đi."
Bé Ngu Nhân Vãn nhanh tay nhận lấy tấm vé, sau đó vui vẻ đuổi theo bé Khương Yếm.
Hai người lớn không buồn nhìn theo bọn trẻ, mà lập tức xoay người đi về hướng trò mã tấu.
Phòng livestream hiện lên một loạt ???
Cũng chẳng biết đây là tin tưởng quá mức hay gì nữa...
Mấy người tỉnh táo chút đi, tụi nhóc mới bảy, tám tuổi! Bảy, tám tuổi thôi đó!
Nếu mấy nhóc chết tôi sẽ khóc ngất trên livestream cho xem (nghiến răng nghiến lợi)!
Đi hơn mười mét Khương Yếm mới bỗng nói: "Vẫn là không nên đi."
Ngu Nhân Vãn ngạc nhiên, rồi em ấy cũng hiểu ra, bảo: "Để hai em ấy đi riêng nguy hiểm quá, phải làm sao bây giờ, hay chúng ta quay lại?"
?
Tôi mới nghe cái gì thế này?
Chị Yếm cũng biết cắn rứt lương tâm sao!
Khương Yếm không hề biết mọi người trong phòng livestream nói gì về mình, cô cau mày bảo: "Phải để tụi nhóc đi chơi trò mã tấu mới đúng."
"Trò đơn giản không có bao nhiêu, chính mình phải chơi mới đúng."
Ngu Nhân Vãn ngơ ngác "A" một tiếng.
Phòng livestream: ...
Rốt cuộc tôi đang mong chờ cái quái gì thế?
Khương Yếm cau chặt mày.
Ngu Nhân Vãn suy nghĩ một chút rồi an ủi cô, với những lời như: "Không thể sắp xếp như thế được", "Dù muốn cũng không thể làm vậy", "Tụi nhỏ rất nghe lời mà", "Bé Khương Yếm đáng yêu như thế sao chị nỡ",... cuối cùng Khương Yếm cũng gật đầu.
Chịu nóng cả quãng đường, không biết trong công viên này đang là tháng mấy, nhưng chắc chắn nhiệt độ phải trên 38 độ C.
Hai người đi ngang qua vài quầy bán nước giải khát, Ngu Nhân Vãn không chịu nổi mà kích hoạt thể chất xui xẻo của mình khiến người đi đường ngã nghiêng ngã ngửa, còn em ấy nhân lúc hỗn loạn đã vươn tay cầm lấy hai chai nước giải khát.
Hai người uống nước xong thì cũng đã tới trước trò mã tấu.
Ở đây rất ồn ào, so với vòng quay ngựa gỗ thì ở đây còn nhiều người hơn. Bọn họ cứ nhìn chằm chằm vào mấy cái thiết bị, như thể sợ sẽ bỏ sót điều gì vậy.
Chẳng mấy chốc thiết bị đã bắt đầu hoạt động, một lượt mười mấy người, người lớn trẻ con ngồi song song trên hàng ghế màu đỏ. Trên người họ không có bất cứ thiết bị bảo hộ nào cả. Sau khi lên cao hơn mười mét, tất cả ghế ngồi đều rơi xuống thật nhanh, những tiếng hét thảm thiết vang lên không ngừng.
Có cô bé sợ hãi nhắm chặt mắt, khóc to gọi mẹ, gào to đến mức tưởng chừng đứt cả dây thanh quản, nhưng mẹ bé ở ngoài lan can lại liên tục cổ vũ bé.
"Như Như con có thể làm được mà, cố gắng thêm một chút!"
"Sẽ ổn cả thôi, số con tốt, tin mẹ đi, người con tin tưởng nhất là mẹ mà?"
Sau khi lên xuống bảy tám lần, cuối cùng chiếc ghế cũng dừng lại giữa không trung, thanh mã tấu của thiết bị từ từ di chuyển sang bên trái, dưới lưỡi đao sắc bén, ánh mặt trời bị khúc xạ, tạo ra vệt sáng lạnh như băng.
Xung quanh im phăng phắc.
Chỉ mấy giây sau, thanh mã tấu chợt rung lên, nó chém thẳng vào chiếc ghế đầu tiên với tốc độ cực nhanh. Người đàn ông ngồi đó run rẩy trợn to mắt, anh ta muốn cầu cứu, nhưng còn chưa kịp thốt ra tiếng nào thì đã bị chém thành hai nửa.
Khương Yếm chưa từng thấy thi thể nào đối xứng đến vậy.
Thi thể người đàn ông rơi từ trên cao, đập mạnh xuống đất ngay trước mắt mọi người. Có lẽ do lực rơi quá mạnh đã làm tròng mắt anh ta bắn ra khỏi hốc mắt, sau khi chạm đất còn nảy vài vòng, trông rất đàn hồi.
Sau đó một loạt thi thể cũng rơi từ trên cao xuống, cái nào cũng đối xứng đến mức kinh người.
Ngu Nhân Vãn thì thầm: "Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế à."
Vừa dứt lời, cô bé vừa khóc vừa gào lúc nãy cũng rơi xuống. Nơi thi thể bé rơi xuống đã có mấy lớp thi thể chồng chất lên nhau, cái đầu trắng bệch cắm thẳng xuống đất. Khương Yếm tập trung nhìn bé mấy lần rồi cũng chuyển mắt đi.
Năm phút sau, trò chơi kết thúc.
Ngón tay cô bé hơi giật giật, con mắt của người đàn ông bắt đầu lăn ngược trở lại, mấy thi thể bị cắt thành hai nửa cũng hợp lại thành một. Xung quanh còn có người ghép nhầm đầu cho nhau, chủ nhân của những cái đầu đứng đó mò mẫm. Cuối cùng ngoại trừ những người chết thật thì tất cả đều khôi phục lại hình dạng ban đầu của mình.
Bọn họ ủ rũ đi về phía lan can.
Mỗi trò chơi đều được chơi ba lần, thế nên những người còn sống là những người chưa chơi hết ba lần đó.
Nhân viên phụ trách trò mã tấu là một con búp bê gấu trúc, anh ta đứng cạnh lan can, sờ đầu mình một cách ngây ngô.
"Sao chẳng có ai qua cửa vậy?"
Nghe thấy vẻ tiếc nuối ấy, một người phụ nữ trung niên đỏ hoe mắt nhìn anh ta, ánh mắt đầy sự sợ hãi và hận thù. Con búp bê chú ý đến ánh mắt của người phụ nữ, lập tức cười toe toét: "Chị sao thế?"
"Chị chỉ còn một cơ hội cuối cùng thôi nhé, lần này chị có muốn để con mình lên nữa không?"
Người phụ nữ trung niên thở hổn hển, còn búp bê gấu trúc lại mỉm cười đầy thân thiện: "Sao vậy nhỉ, chị đã xem chồng chị chơi ba lần rồi, sao vẫn chưa thể vượt qua được thế?"
Dường như câu nói ấy đã kích thích người phụ nữ, bà ta bước nhanh tới trước, nhưng ngay khi đối mặt với khuôn mặt con gấu trúc thì bà ta lại thở hổn hển rồi dừng lại.
Khương Yếm nhìn người phụ nữ trung niên một cái, xác nhận thân phận của bà ta.
Chơi trò này suốt một ngày nay rồi mà vợ chồng nhà này vẫn bị mắc kẹt ở đây, chắc chắn trò chơi này có quy định bắt buộc nào đó. Nếu không chồng bà ta cũng sẽ không chơi liên tiếp ba lần dù biết chẳng thể vượt qua.
Khương Yếm vừa nghĩ đến đây thì con gấu trúc lại giơ cái loa lên:
"Chỉ cần đứng nhìn thì chắc chắn sẽ phải chơi đó nha, còn mười phút nữa sẽ bắt đầu lượt chơi tiếp theo, mời các vị du khách đã xem đủ ba lần xếp hàng vào vị trí!"
Quả nhiên.
Trò chơi này có quy định bắt buộc người chơi.
Có điều vẫn còn xem được thêm hai lần nữa, đến lúc đó tụi nhóc cũng đã xong rồi.
Khương Yếm nhìn xung quanh nhưng không thấy hai mẹ con lúc nãy. Ngay lúc cô định không nhìn nữa thì lại bỗng nhíu mày.
Ở đây vậy mà lại có một quầy bói toán.
Khương Yếm đi về phía đó.
Quầy bói toán rất đơn giản, mấy chiếc gương bát quái và kiếm gỗ đào bị vứt bừa thành đống trên mặt đất. Một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi mặc áo bào Đạo sĩ màu vàng, dưới chân là một tấm vải cũ dài chừng một mét, trên vải vẽ hình Thái Cực Bát Quái bằng chu sa.
Thấy có người tới, ông ta cất giọng cao vút hô to:
"Mệnh lý hữu thì chung tu hữu, mệnh lý vô thì mạc cưỡng cầu…"
(*Mệnh lý hữu thì chung tu hữu, mệnh lý vô thì mạc cưỡng cầu: Số mà đã có ắt nên, số mà không có cầu xin làm gì.)
Khương Yếm nhìn ra sau lưng ông ta, thấy một tấm biển hiệu ghi tám chữ to tướng:
Nghịch thiên sửa mệnh, nhân định thắng thiên.