198. Chương 198

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 198 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Yếm trầm ngâm sau khi đọc xong các điều kiện thông qua.
Hiện tại còn lại ba khu trò chơi. Nhà ma chỉ có người lớn mới có thể vào, khu hoạt hình chỉ có trẻ em mới có thể vào, vốn dĩ đã rất khó giải quyết. Bây giờ linh hồn chủ chốt lại tăng độ khó, hơn nữa còn quy định rõ ràng không ai có thể vào trò chơi thứ sáu, mọi người cần đoán tên phim hoạt hình trước khi nó bắt đầu.
Có thể đoán rằng, cốt truyện hoạt hình mà trò chơi thứ sáu thể hiện chính là câu chuyện của linh hồn chủ chốt.
Trường năng lượng không hề đưa ra bất kỳ trò chơi chết chóc nào, thế nên manh mối để vượt qua trò thứ sáu nằm ở năm trò đầu tiên và trong khách sạn.
Phòng 303 cách cũng không xa, chẳng mấy chốc Khương Yếm đã tới cửa.
Giọng Triệu Kha Phổ vọng tới, anh ta đang trò chuyện với Mục Vọng về đứa bé: "Ôi chao, trẻ con mà, chuyện bình thường!"
"Khi còn bé tôi rất nhút nhát, nhịn mãi mới khóc, quả thực khóc đến mức vỡ cả sóng siêu âm, tôi cũng không dám lại gần… Nhưng không ngờ bé mặc đồ đen cũng khóc, hai đứa trẻ đều khóc. Tôi lén ghi âm vài phút, về kết bạn đi, tôi gửi đoạn này cho cậu!"
Mấy giây sau, Mục Vọng mới tiếp lời: "Ừm."
Triệu Kha Phổ đi rất chậm, anh ta lấy điện thoại di động ra khỏi túi quần, chuẩn bị bật cho Mục Vọng nghe thử một đoạn trước.
Mục Vọng không kịp ngăn lại, anh vừa đưa tay ra thì một tiếng khóc non nớt, khàn khàn vang lên, như một lưỡi dao sắc lẹm cứa vào không gian hành lang khách sạn.
Mục Vọng: "..."
Triệu Kha Phổ cười ngô nghê: "Đây là tiếng tôi khóc. Để tôi bật tiếng cậu khóc cho nghe, cậu khóc êm tai lắm."
"..."
Mục Vọng cố gắng đính chính: "Không phải tôi khóc."
Triệu Kha Phổ an ủi anh: "Có gì khác đâu."
Mục Vọng chẳng nói thêm lời nào, nhưng rõ ràng tiếng bước chân đã nhanh hơn. Triệu Kha Phổ bực bội kêu lên, nhưng bước chân của Mục Vọng càng thêm kiên định, bỏ xa anh ta lại phía sau.
Khương Yếm mỉm cười, gõ cửa phòng.
Thẩm Hoan Hoan vội vàng mở cửa. Lúc này Mục Vọng cũng đi tới, nửa phút sau, Triệu Kha Phổ thở hổn hển bước vào phòng.
Phòng 303 là phòng kho, bên trong chất đầy đủ thứ lặt vặt như giẻ lau, chổi. Theo lịch trực ban dán trên cửa thì phải đến mười hai giờ đêm mới có người đến đây.
Mọi người vừa vào cửa, Thẩm Hoan Hoan bèn lên tiếng: "Đã xác nhận rồi, phòng 303 ở tầng này là phòng duy nhất có thể mở được, không có khóa. Những phòng khác đều cần thẻ để mở cửa."
Khương Yếm ừm một tiếng, tiện tay lục lọi những thứ kia. Ngu Nhân Vãn cũng kích hoạt thể chất chờ bị tấn công.
Nhưng mọi người đợi hai phút mà chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Ngu Nhân Vãn khẳng định: "Ở đây không có manh mối."
Triệu Kha Phổ không tin, lục lọi thêm vài phút, xác nhận không tìm thấy thứ gì mới dừng lại lau mồ hôi.
Anh ta hỏi mọi người: "Mọi người có thấy dòng chữ màu đỏ kia không?"
Khương Yếm gật đầu.
Thẩm Hoan Hoan nhỏ giọng nói: "Điều kiện để vượt qua nằm ngoài dự đoán…"
Triệu Kha Phổ đồng ý: "Đúng vậy, đúng vậy, vậy mà lại yêu cầu chúng ta đoán xem trò chơi thứ sáu là gì!"
"Hơn nữa chúng ta chỉ còn một trò chơi cần tự mình vượt qua, việc giao khu hoạt hình cho trẻ con cũng không khó hiểu."
Khương Yếm nói nhỏ: "Hãy xem manh mối trước đã."
Nghe xong, Mục Vọng lấy ra manh mối tìm được trong phòng mình: "Đây là những gì có trong phòng chúng tôi, thông tin chi tiết về Tương Tuế Tuế."
Thẩm Hoan Hoan cũng lập tức lấy ra: "Trong phòng chúng tôi là Lạc An An."
Khương Yếm nhận lấy manh mối từ tay Mục Vọng, rồi đưa tờ giấy cho Thẩm Hoan Hoan: "Đây là của Mạnh Cẩm Như."
Ba người lần lượt xem manh mối. Ngu Nhân Vãn tiến lại gần Khương Yếm. Triệu Kha Phổ cũng tiến sát lại Mục Vọng, khiến cơ thể Mục Vọng cứng đờ. Cuối cùng, anh đưa tờ giấy cho Triệu Kha Phổ: "Cậu xem trước đi."
Khương Yếm không để ý đến bọn họ, tự mình bắt đầu đọc câu chuyện về Tương Tuế Tuế.
Nội dung trong rạp chiếu phim vịt con 5D đã được Khương Yếm kể lại, nhưng lý do vì sao Tương Tuế Tuế chết thì không được nhắc đến. Manh mối mà Mục Vọng tìm được đã bổ sung phần thiếu sót này.
Tương Tuế Tuế sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc.
Mẹ cô bé kết hôn năm năm mà vẫn chưa mang thai. Dù người trong thôn không nói thẳng mặt, nhưng sau lưng thì không ít lời bàn tán. Ba của Tương Tuế Tuế càng ít về nhà. Họ hàng khuyên ly hôn nhiều lần. Chuyện ly hôn vốn đã được chuẩn bị xong, nhưng mẹ Tương Tuế Tuế lại đột nhiên mang thai.
Ba Tương quỳ xuống xin lỗi vợ, tự tát mình trong nước mắt. Vì thế, mẹ Tương chọn cách tha thứ, không ly hôn nữa, và Tương Tuế Tuế được sinh ra.
Nhưng vì Tương Tuế Tuế là con gái, sau khi sinh cô bé ra, hoàn cảnh sống của mẹ cô bé cũng chẳng khá hơn là bao.
Mẹ Tương bị họ hàng bên chồng yêu cầu bà mau sinh thêm con, nhưng khi sinh Tuế Tuế, bà bị xuất huyết quá nhiều, không còn thích hợp để mang thai nữa. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, bà đã dành toàn bộ sức lực để giáo dục Tương Tuế Tuế, hy vọng có thể nhờ vào con gái mà ngẩng cao đầu. Trong khoảng thời gian này, ba Tương hoàn toàn quên mất mình có con gái, ngày nào ông ta cũng ra ngoài chơi mạt chược, mấy ngày mới về nhà một lần.
Lúc Tương Tuế Tuế năm tuổi, cuộc sống trong thôn được cải thiện đôi chút.
Năm ấy, cô sinh viên đại học đầu tiên trong thôn thi đỗ trở về. Cô ấy ăn mặc thời thượng, tóc nhuộm đỏ, lái xe hơi cao cấp, thậm chí còn xây nhà cho ba mẹ ở thôn. Kể từ hôm đó, số lượng bé gái trong thôn đến trường bỗng nhiên tăng lên. Tương Tuế Tuế là người học giỏi nhất trong số đó.
Dù chỉ là học sinh giỏi nhất lớp mầm non, nhưng ngày nào mẹ Tương cũng khoe khoang với người trong thôn, nói rằng Tuế Tuế sẽ là sinh viên đại học thứ hai của thôn. Sau khi ba Tương nghe thế thì lén nhìn chiếc xe của cô gái sinh viên đại học, còn thèm thuồng nhìn ngôi nhà gạch mới xây của người ta. Cuối cùng, ông ta có một giấc mộng đẹp, tần suất về nhà cũng tăng lên đáng kể.
Dù Tuế Tuế được dạy rằng sau này phải biết báo đáp ba mẹ, nhưng cô bé cũng rất bất ngờ trước tình thương mà ba dành cho mình.
Tốt một cách vô lý.
Nhưng quyết tâm của ba Tương chỉ duy trì được một tháng. Mọi người trong thôn cũng vậy. Chẳng bao lâu, tất cả bé gái trong trường đều đã bỏ học, chỉ còn lại Tương Tuế Tuế.
Ba Tương cũng muốn Tương Tuế Tuế bỏ học. Mẹ Tương bắt Tương Tuế Tuế phải quỳ xuống thề, thề rằng sau này nhất định sẽ thi vào một trường đại học danh tiếng để hiếu kính ba mẹ. Cuối cùng, ba Tương cũng đồng ý cho cô bé học tiếp.
Vì ba Tương đồng ý cho Tương Tuế Tuế đến trường, nên ông ta bỗng có tiếng là cưng chiều con gái.
Mẹ Tương đặt hết kỳ vọng vào Tương Tuế Tuế, vì vậy bà rất nghiêm khắc với con gái mình: phải đứng đầu trong tất cả các kỳ thi, phải viết chữ đẹp nhất lớp, phải ngồi đúng tư thế nhất, không được cãi lời, không được biếng ăn, phải nghe lời, hiếu thảo với mẹ.
Tình trạng này kéo dài trong một khoảng thời gian khá dài.
Khi lên năm tuổi, Tuế Tuế đã ước có một chú chó nhỏ. Mẹ Tương cảm thấy nguyện vọng này cũng bình thường, nên đã đồng ý.
Tuế Tuế rất yêu quý chú chó này, vì nó là món quà mà người thân dành tặng cô bé.
Năm lên sáu, một trận hỏa hoạn bỗng xảy ra, rơm trong sân bỗng bốc cháy. Chú chó nhỏ đã cứu Tuế Tuế, nhưng lại bị bỏ lại trong biển lửa.
Thành tích của Tương Tuế Tuế tụt dốc không phanh. Để khôi phục thành tích trước đây của con gái, mẹ Tương đã mua một con vịt nhỏ để thu hút sự chú ý của cô bé. Tuế Tuế đã tiến bộ thật, giành được hạng nhất trong bài kiểm tra.
Nhưng cô bé quá gắn bó với con vịt đó. Chuyện đầu tiên làm khi về nhà là tìm con vịt con.
Mẹ Tương cảm thấy con gái đang dần xa cách mình, vì thế nhiều lần muốn tặng con vịt cho người khác, nhưng lần nào Tuế Tuế cũng kiên quyết từ chối. Mẹ Tương cảm thấy mình chẳng còn giữ được uy nghiêm như xưa.
Để chứng tỏ quyền lực, bà ta đã cố tình chọn đúng ngày sinh nhật của Tuế Tuế, nấu thịt con vịt đó ngay trước mặt họ hàng.
Tâm lý trong hành vi của mẹ Tương rất dễ hiểu, đơn giản là muốn nói: "Nhìn xem, dù là ngày sinh nhật của con, vào ngày hạnh phúc nhất trong năm của con, con cũng phải tuân theo mệnh lệnh của mẹ. Mẹ muốn con cười thì con không được khóc, mẹ có thể tác động đến mọi suy nghĩ của con".
Vậy nên mẹ Tương vừa đưa thịt vịt cho Tuế Tuế, vừa hỏi cô bé: "Ngon không?"
Tuế Tuế không ngừng lặp lại: "Rất ngon."
Sau bữa sinh nhật, Tuế Tuế lao vào phòng gào khóc. Cô bé lớn tiếng chất vấn mẹ tại sao lại ăn con vịt của mình. Lúc ấy họ hàng chưa về, ba Tương và mẹ Tương rất mất mặt, vì trước đây Tuế Tuế rất lễ phép, là khuôn mẫu cho những đứa trẻ khác.
Vì muốn Tuế Tuế khôi phục lại vẻ chuẩn mực vốn có, mẹ Tương bắt đầu lặp lại hành động nấu vịt.
Tuế Tuế phải ăn một chén thịt vịt mỗi ngày.
Tình trạng này kéo dài khoảng nửa năm. Đến một ngày nọ, cuối cùng Tuế Tuế đã hoàn toàn sụp đổ. Cô bé hất nồi thịt kho, nước nóng bắn tung tóe lên người mẹ Tương.
Vì thế, hình thức đã thay đổi.
Mẹ Tương bắt đầu mua vịt sống, giám sát Tuế Tuế tự tay giết chết con vịt, sau đó rửa sạch máu, nhổ lông sạch sẽ, bỏ nội tạng, rồi tự mình bỏ vào nồi nấu lên.
Kể từ đó, Tuế Tuế trở nên ngoan ngoãn một cách lạ thường.
Cô bé ngày càng thành thạo việc giết vịt. Vào ngày sinh nhật thứ tám, sáng sớm Tuế Tuế đã nấu ba nồi thịt vịt.
Đón nhận ánh mắt hài lòng và vẻ vui mừng của mẹ, trước mặt tất cả mọi người, Tuế Tuế bắt đầu đổ chén thịt vịt vào miệng.
Cô bé nhai xương vịt rồi nuốt vào bụng. Cô bé vừa cố nuốt vừa nôn mửa trên bàn, khiến đám người đang ồn ào chợt im bặt.
Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
Khi mẹ Tương lao tới, Tuế Tuế đã nôn hai lần. Cô bé đẩy mẹ Tương ra, tiếp tục đổ thịt vịt vào miệng. Miếng thịt vịt được nấu chín một nửa, còn dính đầy máu, bị cô bé bỏ vào miệng. Chẳng đếm được đã nuốt bao nhiêu xương vào bụng, cơ thể cô bé bắt đầu co giật, gương mặt run rẩy không ngừng. Cuối cùng, sau vài lần nôn, cô bé bắt đầu nôn ra máu.
Bị xuất huyết dạ dày.
Tuế Tuế được đưa đến bệnh viện.
Rạng sáng hai ngày sau, khi ba mẹ cô bé vẫn còn say giấc, cô bé đã dùng một dải ruy băng quấn quanh cổ trong nhà vệ sinh của bệnh viện.
Lúc chết, mặt cô bé bầm tím, lỗ tai và mũi đều chảy máu. Cô bé ngồi trên mặt đất, cứng đờ như một con búp bê.
Trang giấy cuối cùng viết:
"Tương Tuế Tuế chết vì ngạt thở. Vào phút cuối trước khi chết, cô bé được đưa vào công viên giải trí Đồng Nguyện."
"Khu trò chơi - Rạp chiếu phim vịt con 5D."
"Cách thức vượt qua - Tuế Tuế thực sự là một cô bé ngoan, mời trả lời câu hỏi Tuế Tuế ngoan đã ăn gì vào ngày sinh nhật."
Sau khi đọc xong những gì mà Tuế Tuế phải trải qua, trong phòng livestream, ai nấy đều khóc thút thít.
Dường như nội dung trong rạp chiếu phim đang tô vẽ cho ba mẹ Tuế Tuế.
Cô bé này cố chấp thật, tự hành hạ mình làm gì chứ…
Khoan đã, khoan đã, rốt cuộc ai mới là người cố chấp? Tính cách của ba mẹ ảnh hưởng đến con cái. Mẹ Tương mới là người cố chấp nhất trong câu chuyện này.
Thật ra, Tuế Tuế không biết cái chết là gì, cũng chẳng biết rốt cuộc cái chết có ý nghĩa gì. Nhưng đây là cách duy nhất để cô bé trả thù mẹ mình.
Nguồn gốc nỗi đau của mẹ Tương nằm ở cuộc hôn nhân của bà, chồng bà, và hoàn cảnh sống của bà. Thật ra, mẹ của Tuế Tuế cũng đáng thương.
Người đáng thương nhất là Tuế Tuế.
Không đúng, đợi đã, đợi đã, hình như cái chết này có vấn đề?
Đúng vậy, đúng vậy! Tôi nhớ ba mẹ Tuế Tuế đã báo cảnh sát, nói con gái họ mất tích ở gần công viên giải trí bị bỏ hoang. Tại sao bây giờ cô bé lại chết trong bệnh viện?
Này, có khi nào nguyên nhân tử vong của Tuế Tuế đã bị linh hồn chủ chốt xóa đi không? Vào lúc cô bé sắp chết, cơ thể và ký ức của cô bé đã được đưa vào công viên giải trí Đồng Nguyện.
Tôi cũng nghĩ vậy. Lúc ấy hồ sơ có ghi rõ, khi ba mẹ Tuế Tuế gọi cảnh sát có nói con gái có để lại cho họ một mảnh giấy, nói cô bé muốn tới công viên giải trí Đồng Nguyện. Thế nên họ mới nghĩ con gái mất tích trên đường đến công viên. Bây giờ xem ra, có thể tờ giấy này là do linh hồn chủ chốt để lại.
Những gì trong phòng livestream đang thảo luận, mọi người cũng đều nghĩ tới.
Khương Yếm nói thẳng: "Năng lực của linh hồn chủ chốt trong trường năng lượng rất mạnh. Không những truy tìm ký ức, nó còn có thể lựa chọn những đứa trẻ sắp chết ở khu vực xung quanh, can thiệp vào thế giới thực, và làm giả thông tin."
Thẩm Hoan Hoan gật đầu: "Cho nên, rất có thể linh hồn chủ chốt là một nhà ngoại cảm cao cấp. Nếu không thì chẳng thể quấy nhiễu thực tại trong khoảng thời gian ngắn khi trường năng lượng được hình thành."
Khương Yếm trầm ngâm vài giây.
Cô đột nhiên nói: "Cũng có thể là yêu quái."
Mọi người đều sửng sốt. Chốc lát sau, Thẩm Hoan Hoan khẳng định cách nói này: "Đúng vậy, không chỉ có nhà ngoại cảm có năng lực truy tìm ký ức, yêu quái cũng có."
Triệu Kha Phổ lấy khăn tay lau mồ hôi trên mặt.
"Tôi sợ chết mất thôi."
"Linh hồn chủ chốt là gì cũng được, nhưng đừng là yêu quái. Đời này tôi chưa từng gặp yêu quái đâu!"
Khương Yếm nhìn anh ta. Mục Vọng cụp mắt xuống. Ngu Nhân Vãn ho nhẹ một tiếng, yên lặng nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ.
Nên nói là, trong căn phòng này, yêu quái còn nhiều hơn cả con người.
*
Sau đó là câu chuyện của Lạc An An.
Lạc An An là cậu bé đã hôn gió với Khương Yếm ở vòng quay ngựa gỗ, thế nên ấn tượng của Khương Yếm về cậu bé này rất sâu sắc.
Thông tin về cậu bé khá ít ỏi.
Ba của An An nghiện cờ bạc. Bởi vì chủ nợ thường xuyên đến nhà đòi nợ, nên ông ta đã bán vợ mình. Người vợ bị chồng bạo hành đã lâu, muốn thoát khỏi cảnh đó. Lúc người mua xuất hiện, ông ta lừa mẹ An An. Người phụ nữ tưởng đối phương đến cứu mình, còn muốn đưa An An đi cùng, nhưng An An đã từ chối vì sự an toàn của mẹ cậu bé.
Sau này, An An cũng bị ba bán đi. Trên đường, An An đã nhảy ra khỏi xe chở hàng. Ba cậu bé và người mua đuổi theo cậu bé. An An còn quá nhỏ, cơ thể không thích ứng kịp nên đã vấp phải một tảng đá ở sườn núi, sẩy chân ngã xuống dốc núi.
Dưới dốc núi, cậu bé nhìn thấy công viên giải trí Đồng Nguyện ở phía xa.
Dòng manh mối cuối cùng viết:
"Lạc An An chết vì chấn thương sọ não nghiêm trọng. Vào phút cuối trước khi chết, cậu bé được đưa vào công viên giải trí Đồng Nguyện."
"Khu trò chơi - Vòng quay ngựa gỗ An An."
"Cách thức vượt qua – Đời này An An muốn về với vòng tay ấm áp của mẹ, xin hãy để cậu bé quay về."
Lúc này, Ngu Nhân Vãn đưa một tập hồ sơ cho Khương Yếm.
"Cái này được tìm thấy trong lỗ thông gió trên trần nhà."
Khương Yếm mở hồ sơ ra.
Trong hồ sơ là một phần chẩn đoán của bệnh viện.
Là của mẹ An An.
Giấy chẩn đoán ghi mẹ An An bị vô sinh.
Ngu Nhân Vãn nói: "Chắc An An là đứa trẻ được mua rồi."
Triệu Kha Phổ giật mình: "Tôi nói mà! Ở cái thôn lạc hậu như vậy, quan niệm con trai nối dõi tông đường đã ăn sâu. Con trai có thể sánh với báu vật, bán con trai là điều không thể xảy ra."
"Hóa ra là đứa trẻ được mua, vậy thì cũng hợp lý."
Lại qua vài phút, tất cả mọi người đã đọc xong câu chuyện của ba đứa trẻ.
Thẩm Hoan Hoan đặt tờ giấy trong tay xuống, nhẹ giọng nói: "Đều rất đáng thương, chết rất thảm. Tình cảm gia đình gần như không có, trừ mấy điểm này ra thì chẳng có điểm chung gì…"
Cô nàng nhìn Khương Yếm: "Chị Khương Yếm có suy đoán gì không?"
Khương Yếm lắc đầu.
Đúng như những gì Thẩm Hoan Hoan nói, ba gia đình này mỗi gia đình đều có bi kịch riêng. Dù cố tìm điểm tương đồng cũng không thể tìm được nhiều.
Sau một hồi suy nghĩ, mọi người quyết định tạm thời gác lại thông tin về ba đứa trẻ, tìm thông tin về linh hồn chủ chốt trước.
Đồng hồ trên tường đã điểm chín giờ.
Âm thanh "tích tắc" vang lên. Khương Yếm đứng dậy.
Cô mở cửa phòng chứa đồ. Khương Yếm bước ra khỏi phòng, không ngờ vừa bước một bước, cô cảm thấy bả vai mình bị ai đó chạm nhẹ.
Lúc này, hành lang tối om.
Khương Yếm thích nghi với bóng tối xong, từ từ ngẩng đầu lên.
Không biết từ khi nào mà vô số con búp bê được treo trên trần đã thả mình xuống. Trong số đó có con búp bê gấu trúc mà Khương Yếm quen thuộc, sợi dây thép sắc bén siết chặt đầu nó, bông gòn trắng tinh ở cổ trào ra. Toàn thân nó rách nát, nhưng trên mặt lại nở nụ cười thật tươi.
"Tôi thích nơi này," nó nói.
"Nước ối vỡ ra, nhau bong non, nhưng giờ đây tôi lại về với vòng tay ôm ấp của mẹ."
"Thật ấm áp," một đám búp bê kêu lên: "Thật ấm áp…"
Khương Yếm cụp mắt xuống.
Mặt cô không đổi sắc, đi xuyên qua những con búp bê với hình thù kỳ lạ.
Đang đi giữa chúng, Khương Yếm đột nhiên có một cảm giác.
… Nơi này giống như nghĩa trang tuyệt vời mà linh hồn chủ chốt đã chuẩn bị cho bọn nhỏ.