206. Chương 206

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 206 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây cũng là điều dễ hiểu.
Không phải tất cả bà mẹ đều yêu thương con cái của mình, vì thế chẳng cần phải tạo áp lực quá mức cho các bà mẹ.
Tình yêu thương của mẹ là điều kiện tiên quyết, chưa bàn đến việc Dương Thư Mai và Lưu Chính Hưng kết hôn nhưng không có tình cảm, cũng chẳng nói tới việc mất đi đứa con đầu lòng khiến tinh thần Dương Thư Mai trở nên bất ổn, không còn muốn sinh thêm nữa.
Chỉ nói đến chuyện xâm hại, với tư cách là người bị hại, Dương Thư Mai chẳng có bất kỳ lý do nào để yêu thương đứa con của thủ phạm.
Hành vi xâm hại trong hôn nhân cũng là phạm pháp, Dương Thư Mai không hề tự nguyện, cô ấy bị cưỡng ép chịu đựng những tổn thương đó, chịu cảnh bị bắt cóc và bị bán lên vùng núi để sinh con. Chỉ cần là h**p dâm, bất kể do say rượu hay c**ng b*c, dù kẻ phạm tội là người thân hay người lạ thì bản chất đều như nhau, hậu quả cũng vậy.
Người phụ nữ là nạn nhân.
Dương Thư Mai là nạn nhân.
Mà với tư cách là nạn nhân, Tiểu Mai đã mang thai con của kẻ đã ngược đãi mình. Đứa bé này là bằng chứng cho sự bất lực phản kháng của cô ấy, cô ấy đã phải chịu đau đớn trong khoảng thời gian dài, đó là đứa trẻ mang dòng máu của thủ phạm, cô ấy không yêu thương nó cũng là điều dễ hiểu.
Thẩm Hoan Hoan rất đồng tình với Khương Yếm.
"Vì chủ nhân của nhà ma là đứa con thứ hai, vậy nên chắc hẳn đứa bé này đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ. Nó không cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ mình. Lưu Chính Hưng đã ghét Tiểu Mai từ lâu, anh ta vừa ích kỷ vừa hám lợi, rất khó để cảm nhận được tình yêu thương của người cha từ anh ta. Còn Tiểu Mai…" Thẩm Hoan Hoan dừng lại rồi nói tiếp: "Đứa con đầu thì cô ấy vẫn có tình cảm mẹ con, hơn nữa còn rất sâu nặng, nhưng cô ấy lại không dành những tình cảm đó cho đứa con thứ hai. Dựa trên những thông tin hiện có, nếu cô ấy thật lòng muốn sinh đứa trẻ này ra thì cô ấy đã yêu thương nó, nhưng thực tế thì ngược lại."
"Điều này cho thấy cô ấy không muốn sinh đứa trẻ ra, cô ấy bị ép." Thẩm Hoan Hoan khẳng định.
Triệu Kha Phổ hơi do dự: "Nhưng tôi từng đọc tin tức cho thấy, có những bà mẹ vẫn chọn sinh đứa trẻ ra dù cho mình bị xâm hại, sau đó cẩn thận nuôi dưỡng… Tình thương của mẹ là bản năng, người mẹ đã yêu con ngay từ khi con mới chào đời cơ mà?"
"Không thể nói thế." Thẩm Hoan Hoan nghiêm túc trả lời: "Tình mẫu tử trong hoàn cảnh bị ép buộc thì không thể gọi là bản năng. Kẻ thiếu nhân tính thì không xứng đáng được coi là người."
"Tôi cũng đã xem các tin tức liên quan, quả thực có những người phụ nữ bị cưỡng bức rồi bị ép sinh đứa bé đó ra, nhưng họ vẫn yêu thương con, vì đứa trẻ mà sẵn sàng lấy lòng kẻ đã cưỡng bức mình, thậm chí khi chạy trốn họ cũng muốn mang theo đứa con. Tuy nhiên cũng có nhiều người phụ nữ sau khi trốn thoát khỏi kẻ xâm hại lại lựa chọn đi thật xa, suốt đời cũng không muốn liên quan gì đến đứa trẻ đó."
Nói đến đây, Thẩm Hoan Hoan hít một hơi, biểu cảm trên mặt dần nghiêm túc.
Cô nàng nhìn Triệu Kha Phổ: "Rất nhiều bài báo đều nói những bà mẹ đầu tiên là người mẹ vĩ đại, hành động của họ được đưa tin rộng rãi, thậm chí còn được quay thành phim để chiếu. Những bà mẹ đó đều rất vĩ đại, họ đã có cuộc sống khổ sở, nhưng vẫn tự giải thoát mình khỏi những đau đớn, cố gắng để trở lại cuộc sống bình thường."
"Đừng bao giờ lợi dụng những bà mẹ ấy để gây áp lực cho những bà mẹ khác."
Trong phòng livestream không khí căng thẳng.
Mọi người có thể không biết nhiều về Tiểu Mai, và cũng chẳng thể đồng cảm với cô ấy, nhưng thử đặt mình vào góc độ của Mạnh Xuân Hồng đi, giả sử Xuân Hồng mang thai con của Trương Thần Hỉ trong hầm vườn lê, bị ép phải sinh đứa bé ra thì anh ta dựa vào đâu mà yêu cầu Xuân Hồng phải yêu thương đứa trẻ này?
Không, sao có thể so sánh như thế được? Dương Thư Mai và Lưu Chính Hưng đã kết hôn rồi mà?
Tôi xin nói rằng, về bản chất cả hai chuyện này đều giống nhau, bản chất đều là bị xâm hại, kết hôn hay chưa kết hôn đều như nhau cả.
Đúng vậy, chưa từng chịu nỗi đau của Tiểu Mai thì đừng có phán xét, chưa từng trải qua sẽ không thể nào đồng cảm được, dù sao tôi cũng đồng tình với suy nghĩ của Khương Yếm và Thẩm Hoan Hoan, Tiểu Mai không yêu đứa con thứ hai, yêu hận đan xen cũng chẳng có, chỉ đơn giản là không yêu.
Nghe Thẩm Hoan Hoan nói, Triệu Kha Phổ trầm ngâm, Thẩm Tiếu Tiếu vỗ vỗ vai anh ta.
Thẩm Hoan Hoan kết luận:
"Lưu Ức Điềm đã rất khổ, từ khi sinh ra đã không hề nhận được tình yêu thương, ngay cả cái tên của mình cũng là cái bóng của đứa con đầu tiên. Cuộc đời Dương Thư Mai càng khổ hơn, cô ấy mất đi đứa con đầu lòng, xem con mèo là Điềm Điềm, hôn nhân không hạnh phúc, bị ép phải sinh con, điên loạn, dại dột, thậm chí đến cả cha mẹ cũng cảm thấy mất mặt, không chịu đưa cô ấy đến bệnh viện điều trị."
"Lưu Chính Hưng là thủ phạm gây ra mọi việc."
"Hành vi của anh ta rất hợp lý, sau khi mất con gái, vợ anh ta mới suy sụp tinh thần, anh ta coi nhẹ tình trạng tinh thần của vợ, cảm thấy nếu có một đứa con mới thì vợ sẽ chăm sóc đứa bé ấy thật tốt, gia đình sẽ lại hạnh phúc, vậy nên anh ta đã cưỡng ép Tiểu Mai sinh con."
Lúc này Mục Vọng giơ tay lên.
Bởi vì động tác quá nhanh nên ngoại trừ Khương Yếm ra, những người khác đều không chú ý đến, Mục Vọng đang ngồi xếp bằng trên giá sách, ở một góc khuất so với mọi người.
Việc anh ấy tham gia thảo luận là điều không thể, vậy nên chắc chắn anh đã phát hiện ra điều gì đó, thế là Khương Yếm hỏi: "Tìm được gì à?"
Mục Vọng chỉ vào cây xanh trong phòng sách.
"Phía sau có cái gì đó, lấp lánh."
Mọi người nhìn theo tầm mắt của Mục Vọng, cây xanh đó bị đổ, bình hoa đã vỡ, bùn đất ẩm ướt vương vãi khắp sàn, trông rất lộn xộn.
Mục Vọng nhảy xuống khỏi giá sách, đến chỗ đó tìm kiếm một hồi, rồi lấy từ trong ra một bức tượng Quan Âm màu vàng cao hai mươi centimet.
Anh đọc to bốn chữ dưới đáy tượng: "Gửi con đến với Quan Âm."
Mục Vọng cầm tượng Quan Âm đưa cho Khương Yếm, Khương Yếm xem qua vài lần rồi lại đưa cho Thẩm Hoan Hoan.
Thẩm Hoan Hoan hiểu ý Khương Yếm, cô nàng lấy một lá bùa dán lên tượng Quan Âm.
Vài phút sau cô nàng lắc đầu:
"Không có vấn đề gì, chắc là mua từ một ngôi chùa, tượng Quan Âm này vừa vô dụng vừa vô hại."
Thẩm Tiếu Tiếu hỏi: "Do Lưu Chính Hưng thỉnh về à?"
Thẩm Hoan Hoan: "Chắc vậy."
"Nếu tính theo tuổi của Tiểu Mai thì khi kết hôn cô ấy mới hai mươi tuổi, lại không có tình cảm với Lưu Chính Hưng, nên khả năng cô ấy tự thỉnh về không lớn. Có thể tượng Quan Âm này do Lưu Chính Hưng thỉnh về khi có đứa con thứ hai."
"Nếu như mang thai dễ dàng, Tiểu Mai sẽ không gửi gắm con cho Quan Âm, vậy nên khi mang thai lần hai cô ấy đã chịu nhiều giày vò, cuộc sống của cô ấy khổ sở hơn chúng ta nghĩ."
Thẩm Tiếu Tiếu thở dài.
Em đang ngồi trên ghế sofa trong phòng sách, ngửa đầu vặn cổ, mấy người lại bắt đầu lật tìm dấu vết. Thẩm Tiếu Tiếu nghỉ ngơi nửa phút, đang đứng dậy thì em bỗng nghe tiếng "hehe".
Âm thanh lọt thẳng vào tai em, như thể đang ở rất gần.
Thẩm Tiếu Tiếu vội vã nhìn xung quanh, nhưng chẳng có gì bất thường cả. Sau vài giây, dường như em phát hiện điều gì đó, chầm chậm duỗi thẳng lưng.
Lúc này trên ghế sofa có một phần nhô lên, con mèo thè lưỡi qua lớp da của ghế sofa, l**m l**m lỗ tai Thẩm Tiếu Tiếu. Dù có một lớp da ở giữa nhưng Thẩm Tiếu Tiếu vẫn cảm thấy khó chịu vì ẩm ướt, em lập tức đứng dậy.
"Hehehe…"
Tiếng cười phát ra từ ghế sofa, nhưng chẳng ai để ý đến nó nữa, ai cũng bận chuyện của mình. Tìm kiếm một hồi nhưng không tìm thấy gì, mọi người đi sang phòng khác.
Vẫn không tìm được gì.
Nhưng trong cái rủi lại có cái may, ở một căn phòng của trẻ em, mọi người phát hiện giấy chứng tử của Dương Thư Mai.
Các tài liệu giấu rất kỹ. Căn phòng này vốn dành cho bé gái, những món đồ chơi xếp hình màu hồng nhạt, chiếc váy xinh xắn, còn có hàng trăm con búp bê hỏng được đặt khắp nơi, trên đó đều có vết mèo cào.
Tài liệu được tìm thấy bên trong một con búp bê cực kỳ bình thường.
Trong hồ sơ viết rất rõ, ngày mất của Dương Thư Mai là ngày mùng năm tháng ba.
Nguyên nhân tử vong là do nhảy lầu.
Con mèo chết vào ngày mùng bốn tháng ba, Dương Thư Mai tự sát ngay ngày hôm sau.
Bây giờ đã xác định được vai trò của con mèo trong lòng Dương Thư Mai. Dương Thư Mai trở nên bất thường sau cái chết của Điềm Điềm. Cô ấy coi con mèo như đứa con gái đầu lòng, cực kỳ yêu thương nó, vì nó mà mua búp bê. Mèo con chết rồi, cô ấy không thể chấp nhận sự thật về cái chết của con gái mình, thế nên mới nhảy lầu tự tử.
Khương Yếm đặt giấy chứng tử xuống.
"Có thể biết được cách thức hoạt động của ngôi nhà ma này rồi."
Thẩm Tiếu Tiếu: "Hả?"
Khương Yếm giải thích: "Trong thực tế, Dương Thư Mai xem con mèo như con gái mình, cực kỳ yêu thương nó. Trong thế giới nhà ma, Lưu Chính Hưng xem con mèo như vợ mình, nên bị con mèo hành hạ."
"Ngôi nhà ma này do đứa thứ hai, cũng chính là Lưu Ức Điềm thiết kế."
Thẩm Tiếu Tiếu lộ vẻ khó hiểu.
Khương Yếm tiếp tục: "Dường như cậu bé muốn cha mình trải nghiệm những gì mẹ đã trải qua, từ đó đồng cảm với bà ấy."
"Cậu đang thay mẹ nói với cha."
Nếu con mèo trong mắt người khác là Điềm Điềm trong mắt ông, thì liệu ông có thể không yêu nó, vứt bỏ nó để sinh đứa con thứ hai không?
Nếu con mèo trong mắt người khác là vợ của ông, vậy ông có thể không yêu nó, buông bỏ nó, chia ly với nó không?
Khương Yếm nói: "Dương Thư Mai không thể làm được."
"Cậu bé này đã đánh giá quá cao cha mình rồi."
*
Sau khi phỏng đoán ban đầu về cách thức tạo ra ngôi nhà ma, mọi người lại tiếp tục tập trung tìm kiếm thi thể của Tiểu Mai.
Dù sao nhiệm vụ của nhà ma là đi tìm thi thể của Tiểu Mai. Những thông tin khác là tiện tay biết được, việc xâu chuỗi mọi chuyện lúc này cũng không quá quan trọng. Đợi đến khi về khách sạn sẽ biết được câu chuyện hoàn chỉnh về gia đình này.
Bây giờ phải tìm được xác.
Dương Thư Mai nhảy lầu tự sát. Biệt thự không cao, dù nhảy từ tầng hai xuống chỉ bị gãy xương, nhưng khi rơi xuống, Dương Thư Mai bị đập đầu và tử vong ngay lập tức.
Có nghĩa là, có lẽ thi thể của Dương Thư Mai ở trong khu vườn bên ngoài biệt thự, ngay dưới cửa sổ tầng hai.
Nhưng cũng có thể ở nơi khác, vì đây là ngôi nhà ma của Lưu Ức Điềm, cậu bé muốn thi thể của Dương Thư Mai nằm ở đâu thì sẽ đặt ở đó.
Sau khi Khương Yếm nói đến khả năng này, Mục Vọng lập tức tự nguyện xung phong, muốn đi đào bới đất trong vườn.
Triệu Kha Phổ cũng muốn đi cùng, nhưng anh ta chưa kịp mở miệng thì Mục Vọng đã nhảy ra khỏi cửa sổ.
Triệu Kha Phổ nhìn bóng lưng Mục Vọng tiếp đất, cảm thấy đối phương muốn làm một mình, bèn ngượng ngùng ngậm miệng.
"Sao nhảy nhanh thế? Dù sao tôi cũng không dám nhảy."
"Nếu thi thể thật sự ở trong vườn thì chẳng mấy ai dám nhảy từ đây xuống đâu."
Khương Yếm: "Đương nhiên là đi ra từ cửa chính dưới tầng một."
Triệu Kha Phổ: "?"
Khương Yếm: "Cửa chính tầng một không khóa."
Triệu Kha Phổ lấy khăn tay lau trán. Khương Yếm quay người tiếp tục tìm kiếm chỗ giấu xác. Chỉ còn vài phòng ngủ dành cho khách là chưa tìm. Khương Yếm hỏi Ngu Nhân Vãn thích căn phòng nào, Ngu Nhân Vãn do dự một lúc, chỉ vào căn phòng cuối cùng.
Khương Yếm gật đầu, đi thẳng đến căn phòng đấy.
Để đảm bảo an toàn, cặp song sinh sang phòng khác kiểm tra. Sau khi Khương Yếm với Ngu Nhân Vãn bước vào phòng, họ nhận thấy sàn nhà rất bẩn, như thể mấy tháng rồi nó không được lau dọn vậy.
Việc không quét dọn cho thấy họ không muốn ai vào đây.
Có bí mật.
Khương Yếm nhìn một vòng, cuối cùng bước vào nhà vệ sinh. Kích thước căn phòng này giống phòng sách, nhưng nhà vệ sinh bên trong lại nhỏ hơn một phần ba. Khương Yếm trầm ngâm một lúc, nhớ lại cuốn tiểu thuyết mà mình đã từng đọc, cô đưa tay đẩy tấm gương trong nhà vệ sinh.
"Hehe."
Sau lưng vang lên tiếng cười của con mèo, nhưng chút phiền toái này không thể cản trở hành động của Khương Yếm. Cô ghì chặt cổ con mèo, tay còn lại chạm vào mép gương.
Nửa phút sau, trong tiếng kêu chói tai của con mèo, Khương Yếm bấm vào cái nút có kích thước bằng hạt gạo, sau đó từ từ xoay gương lên trên.
Lối vào đường hầm cao nửa mét xuất hiện trước mắt.
Mùi tanh hôi phả thẳng vào mặt, khiến Khương Yếm nhíu mày.
Khương Yếm buông tay ra, con mèo của Tiểu Mai lập tức rơi xuống mặt đất. Nó nhìn Khương Yếm một cái rồi nhanh chóng chạy ra khỏi phòng. Khương Yếm cũng không bận tâm đến nó, chuẩn bị tâm lý xong, cô gọi Ngu Nhân Vãn đi vào trong.
Bên trong cực kì chật hẹp.
Không gian bên trong chưa đầy ba mét vuông. Sau khi đi vào, nếu muốn quay người sẽ vô cùng khó. Khương Yếm không thể đứng thẳng được, khom lưng hay cúi người cũng không thể, chỉ có thể ở trạng thái nửa quỳ.
Nơi này không thể gọi là một căn phòng, chỉ có thể gọi là một cái hang. Bên trong chẳng có chút ánh sáng nào, chiếc giường tồi tàn, cũ kỹ, ga giường ẩm mốc bốc mùi, ruột gối xổ ra ngoài. Hai bên giường là nơi đi vệ sinh, miếng bánh mì mốc meo rơi xuống mép bồn vệ sinh, thật buồn nôn.
Nhưng Khương Yếm không quan tâm, cô nhìn chằm chằm chiếc giường kia.
Trên giường có một cậu bé đang nằm, chừng bảy tám tuổi.
Hai gò má của cậu bé hóp sâu vào, gầy gò xanh xao. Chẳng biết ai đã đâm một con dao vào ngực cậu bé. Cậu bé mở to mắt, cả hai tay nắm chặt lưỡi dao đang đâm dở dang, như đang cố gắng vùng vẫy, lại như đang cố ngăn con dao.
Khóe mắt có những giọt nước mắt đã khô.
Chẳng biết đã tồn tại bao lâu.
Ngu Nhân Vãn nửa quỳ đi tới bên giường, cầm một tờ ghi chú dính máu trên ngực cậu bé lên.
Nét chữ của cậu bé rất ngây ngô.
Có lẽ là không được học viết chữ, mấy dòng ngắn ngủi nhưng đều là viết theo vần, thậm chí còn có lỗi chính tả.
Ngu Nhân Vãn cố gắng rất lâu, cuối cùng cũng giải mã được câu hoàn chỉnh.
"Con đã thấy mọi thứ, cũng hiểu mọi thứ."
Ngu Nhân Vãn thì thầm: "Khi thấy mẹ trên thiên đường, con đã chọn bà."
"Khi rời xa mẹ, con đã tha thứ cho chính mình."