225. Lựa chọn của Bình Bình và bóng ma ám ảnh

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Lựa chọn của Bình Bình và bóng ma ám ảnh

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 225 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bình Bình không hề có thành kiến gì với Kim Nguyệt Bạch. Thậm chí, cô bé còn thấy đối phương rất thú vị, rất giỏi giang, có thể từ một hoàn cảnh bất hạnh mà vươn lên có một cuộc sống thoải mái, tự do.
Thế nhưng, phản ứng của cơ thể và suy nghĩ trong lòng cô bé lại hoàn toàn không đồng nhất.
Chân tay Bình Bình cứng đờ, ánh mắt vô hồn. Khi ngồi xuống, cô bé chỉ dám ngồi sát mép giường, không chỉ tỏ ra câu nệ mà còn chất chứa sự mâu thuẫn.
Đây là ý thức mà “thiết lập” mang lại. Kim Nguyệt Bạch có tài nhìn mặt đoán ý, chắc chắn đã nhìn thấu tâm tư của cô bé.
Cô bé đang nói dối.
Vậy nên, nếu là Bình Bình thật sự, cô bé sẽ chọn “3”: đã bị nhìn thấu rồi, thà rằng cứ bình tĩnh đi ngủ một giấc. Ngủ dậy rồi thì ở cùng Kim Nguyệt Bạch, ngồi bên cạnh cô ấy, nấu ăn cùng cô ấy, cố gắng làm những điều Kim Nguyệt Bạch cần, cũng chính là bầu bạn.
Nhưng nếu là “thiết lập” dành cho Bình Bình, vậy cô bé sẽ chọn “2”.
Là lập tức làm việc.
“Lựa chọn số 1” và “lựa chọn số 3” không phù hợp với tâm lý của một đứa trẻ. “Lựa chọn số 1” là lấy lui làm tiến, “lựa chọn số 3” là lấn át chủ. Hai lựa chọn này đều quá cao siêu, chỉ có “lựa chọn số 2” mới thể hiện được sự giấu đầu lòi đuôi.
Bởi vì đã nói dối nên cô bé muốn làm việc để xóa bỏ sự áy náy rối bời trong lòng. Bởi vì đang ăn nhờ ở ké nên cô bé muốn lấy lòng Kim Nguyệt Bạch.
“Lựa chọn số 2” là đáp án chính xác.
Thế nhưng, Bình Bình là đứa nổi loạn. Cô bé muốn thử xem nếu chọn sai thì sẽ có chuyện gì xảy ra. Thế là, chẳng buồn suy nghĩ gì, cô bé lập tức nhấn vào “lựa chọn số 3”.
Sau khi chọn xong, Bình Bình bình tĩnh ngồi lên giường, chờ đợi bị chi phối.
Kết quả là hai phút trôi qua, quyền điều khiển cơ thể vẫn thuộc về cô bé.
“...”
Bình Bình ngẩn ngơ.
Cô bé lập tức nhớ lại suy luận và hành động của mình, không suy sai cũng không nhấn sai, nhưng tại sao vẫn chưa có con quỷ nào đến giết cô bé?
Bình Bình cảm thấy hoài nghi cuộc đời. Cô bé nhìn xung quanh, vẻ mặt hiện rõ sự lúng túng. Ba phút trôi qua, cơ thể cô bé vẫn chẳng có phản ứng gì. Bình Bình giơ cánh tay, đá cẳng chân, biểu cảm càng lúc càng hoang mang.
Chẳng lẽ cô bé chọn đúng?
Lựa chọn đúng là lập tức đi ngủ?
Nhưng chọn đúng theo kiểu chọn ngược lại này...
Bình Bình giả vờ vô tình nhìn xuống dưới đất, còn nhặt sợi lông mi lên nghịch chơi. Cô bé vừa nghịch vừa nghĩ, cuối cùng mới nhận ra có gì đó sai sai.
Xét theo tình huống trước đây, dù có chọn đúng thì cô bé vẫn bị điều khiển để thực hiện đáp án đúng. Nếu đúng hay sai vẫn bị kiểm soát, vậy tại sao giờ chẳng có ai quan tâm cô bé?
Trường năng lượng kẹt rồi, cô bé bị cô lập ư?
Thời gian trôi nhanh như bay, Bình Bình đã phóng lao thì phải theo lao. Cuối cùng, cô bé quyết định hành động theo nội dung đã chọn: từ tốn cởi giày, giả vờ như bị linh hồn điều khiển rồi nằm xuống giường, tự mình đắp chăn.
Chiếc chăn hơi nặng khiến Bình Bình khó chịu.
Cô bé nằm ngửa rồi nhìn xung quanh.
Mặt tường phía trên khá bẩn, góc tường xuất hiện một vệt đen kịt như có đứa trẻ đang ngồi xổm ở đó. Bình Bình nhìn kỹ lại thì phát hiện nó chỉ là một vũng nước.
Cô bé lại nhìn về phía cửa sổ.
Rèm cửa sổ đã được kéo lại. Rèm cửa trong phòng rất dày, dường như có thể chắn hết tất cả ánh sáng bên ngoài, chỉ có tia sáng yếu ớt hắt vào từ mép rèm, chiếu sáng một chút căn phòng tối tăm.
Bình Bình quan sát một lúc, rõ là đã cảm thấy có gì đó bất thường.
Cô bé định nghĩ xem điều gì bất thường nhưng cảm giác mệt mỏi chợt ập tới. Bình Bình cố gắng mở to mắt chống lại cảm giác mệt mỏi ấy. Cô bé phải nghĩ rất lâu mới phát hiện ra vấn đề nằm ở đâu.
Trời đã tối rồi.
Lúc này rõ là buổi trưa, nhưng ngoài cửa sổ lại một màu tối đen. Khi đi Kim Nguyệt Bạch không hề đóng cửa nên cửa vẫn đang mở. Bình Bình nghĩ đây là ngày đầu mình đến, cũng chẳng tiện xem đây là phòng riêng của bản thân vậy nên không đóng cửa. Kim Nguyệt Bạch có thể đến thăm cô bé khi muốn, cũng có thể vào bất kỳ lúc nào.
Nhưng bây giờ Bình Bình lại thấy hối hận.
Ngoài phòng tối quá, cũng chẳng có tia sáng nào hắt vào từ rèm cửa sổ. Cả căn phòng chìm trong bóng tối như thể bị một con quái vật khổng lồ nuốt chửng vào bụng.
Bình Bình ghét không gian tối, nên cô bé đã đứng dậy dò dẫm dọc theo bức tường.
Chẳng mấy chốc cô bé đã tìm được công tắc đèn, lập tức bật nó lên. Bóng đèn phát ra ánh sáng chói lóa. Bình Bình vẫn giữ nguyên động tác, cô bé nhắm mắt lại, đợi một lúc mới mở mắt ra.
Do bóng đèn quá sáng nên cũng có thể nhìn rõ cảnh vật bên ngoài căn phòng.
Lúc này, bên ngoài căn phòng có một người đang đứng cách đó mấy mét, một người phụ nữ mặc váy trắng. Không thể nhìn rõ gương mặt cô ta, chỉ thấy mái tóc dài thượt và cơ thể đang run rẩy.
Cô ta không ngừng run rẩy, cơ thể vặn vẹo. Trước người xuất hiện vài vũng nước.
Nhưng chỉ có ở phía trước.
Hình như không phải bị ướt sũng mà là đang chảy nước miếng.
Bình Bình bỗng ớn lạnh, định đứng dậy nhưng đúng lúc này, cô bé bất chợt mất đi quyền kiểm soát cơ thể. Cô bé thấy tay mình đang vươn tới công tắc.
“Cạch.”
Đèn vụt tắt, căn phòng lại chìm vào bóng tối.
Bình Bình không nhìn thấy người phụ nữ váy trắng đâu nữa.
Nhưng còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, ngón tay cô bé lại ấn mở công tắc lần nữa.
“Cạch!”
Bình Bình hoàn toàn không hiểu tại sao lại phải ấn đi ấn lại công tắc. Ánh đèn quá chói mắt, cô bé muốn che mắt nhưng cơ thể đang bị kiểm soát, không thể đưa tay lên được, đành ngước đầu nhìn ra bên ngoài.
Thấy cảnh tượng trước mặt, tim Bình Bình như muốn ngừng đập.
Hình như người phụ nữ đó đã gần hơn một chút.
Mới vừa nãy chỉ có thể nhìn thấy bóng vặn vẹo, nhưng giờ đây đã lờ mờ thấy được gương mặt cô ta.
Ánh đèn lại vụt tắt lần nữa.
Bình Bình thấy bản thân ấn bật công tắc lần thứ ba.
Lần này người phụ nữ lại gần hơn.
Bây giờ đã có thể nhìn rõ gương mặt trắng bệch của cô ta, đôi mắt dài ngoẵng, một con mắt kéo dài từ trán xuống tận mũi. Cô ta không có lông mày và mũi. Ngoài đôi mắt ra, cô ta còn có một cái miệng đỏ tươi dài đến tận mang tai. Miệng cô ta há rộng, nước dãi cứ thế chảy xuống không ngừng.
Bình Bình không muốn bật đèn nữa, nhưng cô bé không thể tự chủ, cũng chẳng thể mở miệng nói chuyện.
Sau hàng chục lần bật tắt công tắc liên tục, người phụ nữ đã bò đến trước cửa. Bàn tay cô ta bám chặt lấy khung cửa, một nửa cơ thể ẩn trong bóng tối, chỉ có cái đầu thò hẳn vào, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào Bình Bình.
“Cạch!”
Căn phòng lại chìm trong bóng tối.
Người phụ nữ sắp vào phòng rồi.
Bình Bình nghe thấy tiếng thở dồn dập của chính mình. Không gian thật sự rất tối, cô bé chỉ có thể nghe thấy hơi thở của mình. Nhưng trong phút chốc, ngay trước mặt cô bé đã xuất hiện một tiếng thở khác.
Hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt cô bé.
Bình Bình cảm thấy mình lại vươn tay tới công tắc lần nữa. Cô bé sợ lắm, cô bé muốn nhắm mắt lại nhưng chỉ có thể mở to đôi mắt chứa đầy vẻ khó hiểu.
“Cạch.”
Công tắc được bật lên.
“Cạch.”
Công tắc được tắt đi.
“Cạch, cạch, cạch, cạch…”
Công tắc được bật tắt điên cuồng. Bình Bình không thể nhìn rõ được bất cứ điều gì. Cô bé biết chắc chắn người phụ nữ đó đã rất gần mình rồi, rất rất gần, nhưng cô bé bị ánh đèn làm cho hoa mắt, chẳng thể nhìn rõ được gì cả.
Cuối cùng, cô bé buông tay khỏi công tắc.
Căn phòng sáng trưng như ban ngày. Cô bé nhìn thấy bản thân nằm lên giường rồi kéo chăn lại.
Nhưng chiếc chăn rất nặng, báo hiệu vô vàn điều chẳng lành.
Bình Bình chỉ muốn nhảy ra ngoài cửa sổ chạy trốn, nhưng đôi tay bị kiểm soát của cô bé chợt vươn tới khóa kéo của chiếc chăn, rồi chầm chậm kéo mở nó…
Một đôi bàn tay trắng bệch thò ra từ bên trong.
Một lúc sau, người phụ nữ bò ra từ trong chiếc chăn, rồi bò lên người Bình Bình.
Sau đó cô ta ngoạm lấy đầu của cô bé.
...
Qua một lần bị quỷ ăn thịt, bản tính nổi loạn của Bình Bình bỗng chốc biến mất trong vài giây ngắn ngủi.
Trước đó cô bé còn nghĩ đến việc chọn hai lựa chọn sai kia, nhưng lúc này trái tim cô bé đập liên hồi. Sau khi đã nhận thức sâu sắc được rằng bớt liều lĩnh mới có thể sống lâu, cô bé lập tức chọn “lựa chọn số 2”.
Bình Bình bị điều khiển, nhảy xuống giường, đi giày vào rồi ngoan ngoãn quét nhà. Sau đó, cô bé lại cầm cây chổi cao hơn cả mình, chạy sang phòng khác.
Khi vào phòng Kim Nguyệt Bạch, cô bé bắt đầu quét dọn khắp nơi, trông bận rộn hết sức.
Kim Nguyệt Bạch chỉ ngồi đó tựa cằm nhìn cô bé. Càng nhìn, ý cười trong mắt cô ấy càng lộ rõ.
Quét xong, Bình Bình lại bị khống chế cầm lấy khăn lau, cực khổ lau tủ sách. Kim Nguyệt Bạch cầm lại chiếc khăn lau từ tay cô bé.
Lúc này Bình Bình đã mệt đến mức mồ hôi ướt đẫm. Kim Nguyệt Bạch mang nước đậu xanh tự nấu trong bếp ra, rót cho cô bé uống.
“Em không cần làm việc giúp chị đâu.”
Thấy Bình Bình đã uống hết nước đậu xanh, Kim Nguyệt Bạch vươn tay lướt qua đỉnh đầu cô bé, chạm vào chiếc tủ Bình Bình vừa lau. Khi cô ấy giơ tay lên lần nữa, đầu ngón tay đã bám đầy bụi: “Em thấp quá, chiếc tủ bị em lau thành một đường lượn sóng rồi.”
Với tính cách thường ngày của Bình Bình, cô bé chắc chắn sẽ giận dỗi cãi lại, đánh trống lảng sang chuyện khác, chẳng hạn như: “Ai bảo chị không đưa ghế cho em.”
Nhưng do cô bé không muốn lại chọn đáp án nữa, nên chỉ mím môi, đưa hai tay ra sau lưng, lúng túng cúi đầu.
Cô bé hỏi Kim Nguyệt Bạch: “Chị không cần em nữa sao?”
“Không phải, chị đã cảm nhận được tấm lòng của em rồi.” Kim Nguyệt Bạch để ý đến sắc mặt cô bé, vươn tay xoa đầu cô bé: “Tuy nhà chị không lớn nhưng chị có tiền, nuôi mười đứa như em vẫn còn dư dả. Nên là không phải chị không thuê nổi người làm, mà là chị không muốn thuê. Vậy nên em cũng không cần phải làm việc của người làm, em chỉ cần dọn dẹp phòng của mình là được.”
“À phải rồi, em có biết chữ không?”
Bình Bình lắc đầu.
“Trong thôn có lớp học nhưng vì chị, em vào đó sẽ bị người khác bắt nạt. Chị sẽ mời giáo viên đến nhà dạy em, em cứ học chữ với chị trước nhé. Khi nào em biết rồi chị sẽ mời giáo viên.”
Bình Bình hoang mang ngẩng đầu nhìn Kim Nguyệt Bạch.
Lần này không phải diễn nữa, mà cô bé hoang mang thật.
Vào thời đại này, ở đây, Kim Nguyệt Bạch muốn kiếm tiền đã rất khó. Nhưng cô ấy lại muốn cô bé đi học, hơn nữa còn sợ cô bé bị bắt nạt mà trả giá cao để mời giáo viên đến nhà dạy kèm cho cô bé?
Bình Bình nghĩ ngợi một lúc, hỏi thử: “Em nghe Lâm Tiểu Đường nói em gái trước đây của chị đã trở thành vợ bé. Chị tiêu tiền cho em như thế, chị không sợ em cũng sẽ…”
Có lẽ Kim Nguyệt Bạch bật cười.
Cô ấy cười một lúc lâu, sau đó mới dùng ngón tay chọt chọt vào trán Bình Bình: “Em mới tí tuổi đã nghĩ đến chuyện này rồi sao! Thật là suy nghĩ linh tinh!”
“Đợi đến khi em có thể trở thành vợ bé, nói không chừng đất nước ta đã không còn lão gia với vợ bé nữa.”
“Sau này sẽ là chế độ một vợ một chồng, dù người ta có là quan lớn thì cũng chỉ được cưới một vợ duy nhất.”
“Nếu đến lúc đó…” Kim Nguyệt Bạch quan sát Bình Bình, lau đi giọt nước mắt đọng nơi khóe mi, mỉm cười lắc đầu: “Nếu đến lúc đó, dù em có gả cho một người giỏi giang, vừa có tiền vừa có quyền, đối xử tốt với em, yêu em, hay là ai đi nữa thì chị vẫn sẽ khen em một tiếng: ‘giỏi giang’.”
“Hơn nữa chị cũng có điều kiện.” Kim Nguyệt Bạch thay đổi giọng điệu, trở nên nghiêm túc.
Bình Bình cũng nghiêm túc theo: “Điều kiện gì ạ?”
Kim Nguyệt Bạch bảo: “Bây giờ em mới bắt đầu học vỡ lòng thì đã muộn rồi, vậy nên cần phải tăng tốc. Mỗi ngày học một trăm từ, chị sẽ kiểm tra hàng ngày. Chị có thể nhìn ra em có lười biếng hay không đấy. Nếu em lười biếng, chị sẽ đánh em.”
“Chị chỉ đánh em ba lần. Đến lần thứ tư, chị sẽ không đánh nữa, mà em cũng chẳng cần phải học nữa.”
Bình Bình nhìn Kim Nguyệt Bạch hồi lâu.
Cô bé nghĩ đến câu trả lời mình chưa từng đọc sách trên bảng đáp án, hơi do dự. Bình Bình không rõ khả năng của bản thân lắm, muốn một người không biết chữ học trăm từ trong vòng một ngày, chẳng khác nào xây nhà cao trên đất bằng phẳng.
Nhưng lập tức cô bé đã biết phải trả lời thế nào rồi.
Bởi vì cô bé cảm thấy đôi vai căng cứng của mình đang dần thả lỏng.
Kim Nguyệt Bạch đã tạo ra một bầu không khí rất an toàn. “Em ấy” đang cố gắng gần gũi với Kim Nguyệt Bạch.
Vậy nên Bình Bình gật đầu: “Vâng ạ!”
*
Mỗi buổi chiều, Kim Nguyệt Bạch sẽ dạy Bình Bình học chữ.
Kim Nguyệt Bạch không chuẩn bị sách học chữ. Cô ấy chỉ tùy tiện lấy một xấp báo từ trên tủ sách xuống. Bình Bình khập khiễng bước đến xem, thấy những dòng chữ in trên báo.
“Báo Cứu Quốc”.
“Tờ này là từ tuần trước.” Kim Nguyệt Bạch giải thích: “Ở đây chị có tất cả các số báo kể từ khi chúng được xuất bản, còn có cả “Báo Tiến Bộ”, “Báo Cứu Quốc”, “Báo Thế Giới”. Mỗi lần ra số mới chị đều mua. Có người mượn nhưng chị sợ họ sẽ làm mất, thường bắt họ đọc xong là phải trả lại cho chị ngay.”
“Nhưng hôm nay chúng ta không đọc cái này. Chúng ta sẽ đọc “Báo hàng ngày của thôn Linh Nhân” trước.”
Bình Bình biết đây là một manh mối, nên cô bé đọc rất nghiêm túc.
“... Thôn Linh Nhân là nơi nằm giữa hai tỉnh lớn. Các thế lực chiếm cứ hai tỉnh đều chọn chính sách hòa bình, không được phép tiến hành đánh chiếm khoảng trống này, và họ cũng đã lập một văn kiện hiệp ước, quy định nếu các binh sĩ gặp nhau tại đây thì không được phép xảy ra đổ máu.”
Kim Nguyệt Bạch đọc đến đây, Bình Bình hơi tò mò.
“Nếu xảy ra đổ máu thì sao, ai sẽ đứng ra xử lý? Trưởng thôn hay là thế lực hai bên ạ?”
Kim Nguyệt Bạch đáp: “Thôn Linh Nhân không có trưởng thôn, năm vị lão gia cùng quản lý, sẽ bỏ phiếu để quyết định những chuyện quan trọng.”
“Đến giờ vẫn chưa từng xảy ra đổ máu. Dù đi ngang qua có xung đột thì cũng chỉ đánh nhau, không đến nỗi đánh chết đối phương nên chưa thể đưa ra ví dụ cụ thể.”
“Nhưng mà…”
Kim Nguyệt Bạch trầm ngâm một lúc lâu, rồi cười bảo: “Năm vị lão gia của thôn ta nhát gan lắm, sẽ không dám đắc tội với bất kỳ ai đâu. Nếu thật sự xảy ra đổ máu, cùng lắm là báo chuyện này cho hai bên biết. Sau đó, họ sẽ nhân lúc xung đột còn chưa nổ ra mà lên xe chạy mất, còn chúng ta chỉ có thể chạy bộ bằng chân, không thể chạy xa được. Đến lúc ấy, chúng ta sẽ giống như một đám dân tị nạn, chết dần chết mòn trên đường.”
“Em mong vĩnh viễn sẽ không có xung đột.” Bình Bình suy nghĩ một lát, chắp hai tay lại bắt đầu cầu nguyện.
Nghe thế, Kim Nguyệt Bạch im lặng.
Ánh mắt cô ấy lướt qua tiêu đề của tờ báo bên cạnh. Bình Bình cũng nhìn theo. Thiết lập hiện tại của cô bé là một người không biết chữ. Kim Nguyệt Bạch cũng chẳng định giải thích gì với cô bé, chỉ khẽ thở dài, cất tờ báo đó đi.
Nhưng Bình Bình vẫn nhớ những dòng chữ đen đậm ấy.
“Binh sĩ ngoại quốc đã đánh chiếm các thành phố, lực lượng sẽ nhanh chóng được mở rộng.”
“Các thôn làng ở khu vực Yên Châu đã thất thủ.”
“Chiến sĩ Trần Ân Vinh, Hồ Hải, Cầu Ninh đã bắn chết hơn hai mươi người để yểm hộ đồng đội rời đi, hy sinh anh dũng.”
“Mong người dân các thôn đồng tâm hiệp lực, chung tay cứu quốc, không ngừng vươn lên.”
------------
Lời tác giả:
Thôn làng này chỉ là giả tưởng, không có thật, các thế lực của hai tỉnh cũng không tồn tại. Bối cảnh truyện là quân ngoại quốc tấn công các thôn làng xung quanh, khiến thôn Linh Nhân đang chìm trong sợ hãi, bản chất xấu xa của con người dần trỗi dậy, đối kháng với bản chất tốt đẹp. Tất cả chỉ xoay quanh cuộc chiến giữa người với người, thông tin lịch sử không liên quan gì đến yếu tố chính trị.