236. Sự Hy Sinh Của Bình Bình

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 236 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ lâu, Hoa phố vẫn luôn là nơi thấp kém nhất.
Hầu hết những người phụ nữ đáng thương bị đưa đến đây đều không phải tự nguyện. Dù có chủ động ký khế ước bán thân, đó cũng chỉ vì gia đình gặp nạn, họ bị ép buộc mà thôi.
Ai cũng nói Hoa phố bẩn thỉu, trụy lạc, người ở Hoa phố cũng hư hỏng, dơ bẩn.
Khi còn nhỏ, họ phải uống đủ loại thuốc hại thân, gây đau đớn, mất ngủ, chỉ để không thể mang thai. Hễ có ai không may mang thai, họ sẽ phải phá thai bằng gậy gộc.
Cuộc sống vô cùng khổ sở.
Khổ sở đến mức này, họ còn có thể làm được gì nữa?
Chẳng lẽ phải đập đầu chết vì cái gọi là danh tiết trong miệng lưỡi thế gian ư?
Chẳng phải đó là thừa nhận những lời nhục mạ cho rằng họ dơ bẩn hay sao? Các cô ấy sống rất ngay thẳng, người ở Hoa phố chưa bao giờ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Các cô sống ở một góc phố, không hề ép buộc bất kỳ ai, số tiền kiếm được đều bằng máu và nước mắt.
Nghe những tiếng quát lớn vọng ra từ Hoa phố, Kim Nguyệt Bạch chậm rãi siết chặt lòng bàn tay.
Bình Bình nắm lấy tay Kim Nguyệt Bạch, cố gắng gỡ từng ngón tay đang siết chặt, xoa xoa lòng bàn tay đỏ bừng vì dùng lực quá mạnh: “Chúng ta chạy thôi.”
Kim Nguyệt Bạch nhắm mắt rồi mở ra, nhìn Bình Bình.
“Chị không thể trốn được đâu, muội à.”
Kim Nguyệt Bạch chẳng biết vì sao Phương lão gia lại đối xử với người ở Hoa phố như thế. Nàng chỉ nghĩ Hoa phố đã đắc tội ông ta, ông ta muốn giết sạch những người ở đây, vậy nên nàng không thể trốn, cũng chẳng có nơi nào để trốn.
Nhưng Bình Bình biết, không phải như vậy.
Kim Nguyệt Bạch không hề biết đến sự tồn tại của hoa anh linh, nhưng muội ấy thì biết.
Hoa phố chỉ như một phòng thí nghiệm.
Trong mắt lão gia, Hoa phố là nơi thấp kém ti tiện nhất. Dù cả thôn có bị phong tỏa, Hoa phố vẫn là những con chuột bạch được chọn đầu tiên. Bởi lẽ, nếu mạng người có trọng lượng, thì mạng người ở Hoa phố là nhẹ nhất.
Đám người bên trong cũng đủ để Phương lão gia thí nghiệm liều lượng phấn hoa. Thêm một Kim Nguyệt Bạch thật không đáng kể, mà thiếu nàng cũng chẳng sao. Phương lão gia có nhiều đối tượng thí nghiệm như vậy, chắc ông ta sẽ không đặc biệt tìm đến Kim Nguyệt Bạch đâu.
Nghĩ đến đây, Bình Bình muốn kéo Kim Nguyệt Bạch bỏ chạy, nhưng trước khi tay muội ấy chạm vào nàng, một câu hỏi bỗng được kích hoạt.
Một tiếng “keng” vang lên, Bình Bình ngước nhìn không trung.
Trên đường về nhà, bạn và Kim Nguyệt Bạch đã gặp Phương lão gia - kẻ đang đuổi cùng giết tận phố Hoa. Người ở phố Hoa ngây ngô vô tri đến mức khiến bạn nhớ tới cảnh tượng mà Lữ Thiêu Xuân đã từng mô tả… chồng của Lữ Thiêu Xuân hút thuốc phiện, rồi chẳng biết mình là ai, xung quanh trống rỗng mơ hồ, đôi khi sẽ nôn mửa và co giật.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy tái diễn ở phố Hoa, bạn quyết định…
Kể chuyện này với Kim Nguyệt Bạch, tiếp xúc với thuốc phiện sẽ hủy hoại cả cuộc đời, bạn muốn lấy câu chuyện ấy để dọa Kim Nguyệt Bạch.
Chẳng nói gì cả mà rời đi cùng Kim Nguyệt Bạch, nơi đây đáng sợ đến mức khiến bạn không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.
Bình Bình vốn muốn làm cả hai, nhưng giờ đây muội ấy chỉ có thể chọn một.
Sau vài giây, Bình Bình đã bị khống chế và kể lại câu chuyện cho Kim Nguyệt Bạch nghe.
“Trông họ rất giống đã hút phải thuốc phiện.” Bình Bình nghe chính mình nói vậy.
“Tỷ Thiêu Xuân từng nói với muội, hít thứ này con người sẽ trở thành cái xác không hồn, không nhận ra người thân của mình, cứ cách vài ngày họ phải hít một lần, nếu không sẽ phát điên tấn công người khác…” Bình Bình năn nỉ Kim Nguyệt Bạch: “Tỷ ơi, chúng ta mau đi thôi, ở đây đáng sợ quá.”
Kim Nguyệt Bạch im lặng.
Nửa phút sau, nàng kéo Bình Bình vào góc tường bên cạnh, ngồi xổm xuống ôm muội ấy thật chặt.
Bình Bình hỏi nàng: “Tỷ muốn đưa muội trốn đi phải không?”
Kim Nguyệt Bạch không đáp, chỉ nói: “Tỷ biết.”
“Nếu muốn giết người thì không cần phải làm thế. Thuốc phiện cực kỳ đắt, nếu Phương lão gia muốn giết người thì có rất nhiều cách, nhưng chắc chắn sẽ không dùng cách này.”
“Có lẽ Phương lão gia đã lấy được thứ gì đó có công dụng tương tự thuốc phiện, có thể bán lấy tiền. Ông ta muốn xem phản ứng của các cô ấy. Nếu hôm nay chưa đủ, ông ta sẽ quan sát thêm ngày mai. Có điều, Phương lão gia sẽ không thương tiếc người ở Hoa phố, ông ta chỉ muốn thấy kết quả trong thời gian ngắn nhất. Vậy nên liều lượng sẽ tăng lên, tăng từng chút một, tăng đến khi tất cả mọi người không chịu đựng được nữa…”
“Liều lượng khi ấy sẽ mang lại giá trị cao nhất.”
Bình Bình thật không ngờ, tuy Kim Nguyệt Bạch chẳng biết gì cả, nhưng lại có thể phân tích mọi chuyện thấu đáo như vậy.
Bình Bình vẫn đang bị khống chế, muội ấy buột miệng nói: “Nhưng tỷ cũng chẳng thể làm gì cả. Thứ đó gây nghiện đấy, dù bây giờ tỷ có cứu họ ra thì cũng vô ích. Tỷ đang rất tốt, cứ thế này không được ư?”
“Tỷ ơi, mình mau rời khỏi đây đi mà?”
Kim Nguyệt Bạch ôm Bình Bình chặt hơn. Lúc này, Bình Bình cũng lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể.
“Muội có nhớ tỷ Sở Sở không?” Kim Nguyệt Bạch nhỏ giọng hỏi muội ấy.
Bình Bình gật đầu.
Tất nhiên là muội ấy nhớ. Tỷ Sở Sở chính là cô gái đã chết trên bậc thang kia.
Nàng bị bạn trai đánh bất tỉnh rồi bán đến Hoa phố. Trong lúc hôn mê, có người đã cầm tay nàng lăn vân tay vào khế ước bán thân. Nàng đã cố tự tử vô số lần, nhịn ăn hay đập đầu vào tường. Cuối cùng, Kim Nguyệt Bạch đã thuyết phục được nàng, sau đó hai người trở thành bạn tốt.
Mấy ngày nay Bình Bình ở nhà học đến chán, Sở Sở thường mang trái cây đến, còn tặng muội ấy con cún nhồi bông do nàng tự đan vào buổi tối.
“Tỷ A Yên thì sao?” Kim Nguyệt Bạch hỏi muội ấy.
Bình Bình lại gật đầu.
Tỷ A Yên giỏi tính sổ sách, có thể gảy bàn tính cạch cạch. Người nào ở Hoa phố tính không ra sẽ đến tìm nàng, lần nào A Yên cũng giúp miễn phí.
Từ ngày hôm qua, Kim Nguyệt Bạch đã bắt đầu tiết kiệm tiền cho Bình Bình nên nhờ A Yên đến ghi giúp. A Yên thấy Bình Bình dễ thương, còn bảo nếu chết, nàng sẽ cho Bình Bình toàn bộ số tiền mình tiết kiệm được.
“Mình cũng không biết cho ai, vậy cho muội gái của cậu đi.”
“Lúc rảnh cậu nhớ bảo muội ấy đến tìm mình đấy, mình muốn trò chuyện với muội ấy.”
“Tiểu Trầm chỉ lớn hơn muội vài tuổi thôi, muội ấy cũng ở trong đó.” Kim Nguyệt Bạch nói khẽ.
Tiểu Trầm là cô gái bị điếc, tính cách hơi lầm lì, năm nay mới mười ba tuổi. Muội ấy tự tìm đến đây, nhà đông con nên đứa con gái khuyết tật ấy đã bị vứt bỏ. Lúc muội ấy đến thôn Linh Nhân, suýt nữa đã chết đói.
Ba năm trước có một đợt hạn hán nghiêm trọng, các tỷ muội ở Hoa phố thấy một người sắp chết đói thì chỉ thấy đáng thương. Vậy nên đã cho muội ấy ăn miễn phí, còn nói sẽ nuôi vài tháng, bảo muội ấy không cần ký khế ước bán thân. Nhưng Tiểu Trầm ngại ngùng, cuối cùng vẫn ký.
“Muội muốn dựa vào chính mình để kiếm tiền, muội không muốn ăn cơm miễn phí.”
Bình Bình đã sống ở Hoa phố một khoảng thời gian rồi, đã hiểu những người ở đây kiên cường đến nhường nào.
Vì thế, muội ấy đoán được Kim Nguyệt Bạch sẽ nói gì tiếp theo.
“Tỷ không thể trơ mắt nhìn họ chết được.”
Bình Bình nghe Kim Nguyệt Bạch nói.
“Có thể sống thì phải sống. Sống mới tìm được lối thoát, người đã chết thì chẳng còn gì cả. Hơn nữa…” Nàng nhìn Bình Bình, mỉm cười: “Nói không chừng sẽ không nghiện đâu.”
Dứt lời, Kim Nguyệt Bạch cụp mắt nghĩ ngợi chốc lát, phát hiện mình chẳng còn gì muốn nói thêm nữa.
Nàng buông Bình Bình ra, đẩy muội ấy đến trước mặt: “Muội cứ men theo chân tường này, đến rạp hát tìm bạn bè của muội đi.”
“Hôm nay chúng ta tạm biệt ở đây nhé.”
Bình Bình ngơ ngác nhìn Kim Nguyệt Bạch. Muội ấy cảm thấy Kim Nguyệt Bạch là người rất can đảm, nhưng cũng thật kiêu ngạo. Một mình nàng làm sao có thể cứu được cả phố?
Kim Nguyệt Bạch có vẻ thích thú với vẻ mặt của muội ấy, nàng giơ tay lên đặt trên khóe môi: “Không chỉ có tỷ.”
“Vừa rồi Thi Tình giả làm cái cây. Lúc ngã xuống, nàng đã nhìn về phía này. Chỗ chúng ta đang đứng là một điểm mù, đó là nơi duy nhất có thể thấy chúng ta. Nàng đoán chúng ta sẽ về ngay thôi nên mới ngã ở đó.”
“Nàng từng thích trộm vặt, luôn trộm đồ ăn, sửa rất lâu mới bỏ được, nhưng kỹ năng vẫn còn đó. Quan hệ giữa nàng với Tiểu Trầm rất tốt, lúc rảnh sẽ học ngôn ngữ ký hiệu. Khi nãy nàng khoa tay múa chân với tỷ, đội tuần tra có bốn người, tổng cộng có ba khẩu súng. Nhân lúc mọi người đánh nhau, nàng đã lén trộm một khẩu súng giấu dưới gầm giường.”
“Nàng không biết dùng súng, nhưng tỷ biết.”
“Được rồi…”
Kim Nguyệt Bạch bắt đầu đuổi Bình Bình đi. Nàng đẩy Bình Bình rồi xoay người, không ngoảnh đầu lại mà đi vòng qua bức tường, bước về phía cửa sau của Hoa phố.
Trong phòng chứa đồ của Thi Tình có một cánh cửa cao nửa mét, cánh cửa này thông với cửa sau của Hoa phố. Nó thường bị khóa, nhưng Kim Nguyệt Bạch biết Thi Tình đã mở nó ra rồi.
Vài phút sau, Kim Nguyệt Bạch mở cánh cửa cùng màu với bức tường rồi khom lưng chui vào bên trong.
Hầu hết hàng hóa chất đống trước cánh cửa đều đã bị đẩy ra, dường như có người định chạy trốn từ cánh cửa này, nhưng sau đó lại đổi ý.
Kim Nguyệt Bạch chú ý tới âm thanh bên ngoài. Sau khi xác nhận không có động tĩnh nào, nàng mới đẩy nhẹ cửa phòng chứa đồ.
Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt nàng chính là thi thể của Tiểu Trầm.
Muội bé điếc mở to mắt nằm giữa sân, tay cầm một thanh gỗ, trên thanh gỗ có vết máu. Đôi mắt trong veo đang nhìn thẳng lên trời.
Muội ấy không hít phải phấn độc, mà là bị đánh chết.
Kim Nguyệt Bạch hít một hơi thật sâu, đè nén cảm xúc đang dâng trào, xoay người đi vào phòng ngủ của Thi Tình.
Để thuận tiện cho việc quan sát, lúc này tất cả mọi người đang tập trung trong ngôi nhà ở trung tâm Hoa phố, nên chẳng ai phát hiện hành động của Kim Nguyệt Bạch cả.
Sau khi cầm súng, Kim Nguyệt Bạch thận trọng bước đến cửa, nhìn ra bên ngoài.
Súng có bốn viên đạn, đủ để giết chết tất cả thành viên đội tuần tra đang có mặt. Nhưng lúc dùng sẽ phát ra âm thanh rất lớn, một khi đã bắn thì sẽ bị phát hiện, còn xác định được vị trí.
Kim Nguyệt Bạch nghe giọng nói, xác định nơi mấy người kia ở. Nàng giẫm lên củi rồi nằm trên bức tường giữa hai ngôi nhà.
Nhìn sang đó, nàng thấy chân dung thu nhỏ của rất nhiều người, đến rồi lại đi, xoay tròn rồi lại xoay tròn.
Lúc này, Thi Tình đã mất trí, nằm trên đống củi chảy nước miếng, vô thức gõ gõ ngón tay như đang chơi điệu nhạc nào đó.
Một thành viên của đội tuần tra đi qua, chán ghét đá nàng một cước. Thi Tình cũng chỉ cười, xoay người tiếp tục đánh đàn.
A Yên mặc chiếc váy màu vàng đang lắc lư quanh phòng. Đi được vài bước, nàng lại quay đầu nhìn xuống đất, như thể có con vật nào đó đang theo sau nàng.
“Đừng đi theo tỷ, vịt con.” Nàng lẩm bẩm: “Về với mẹ đi.”
Kim Nguyệt Bạch chưa từng thấy A Yên ấu trĩ như thế bao giờ. Đối phương không chỉ thông minh mà còn học gì cũng nhanh, mấy chuyện khó khăn như tính toán sổ sách cũng không làm khó được nàng. Nhưng giờ đây, nàng giống như một đứa trẻ, đi đứng xiêu xiêu vẹo vẹo.
Đi được vài bước, nàng sẽ lao về phía trước, đôi khi còn bổ nhào vào người của đội tuần tra, cười khanh khách.
Bốn người trong đội tuần tra đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại pha trò cười.
“Mày quên súng thật à?” Người đàn ông hỏi đồng bọn của mình.
Tên đồng bọn sốt ruột gật đầu: “Tao không tìm thấy, chắc quên rồi. Chết tiệt, trước khi đi tao đã kiểm tra, vậy mà lại để rơi ở nhà.”
Người đàn ông cười: “Hay là rơi trên đường đi?”
Tên đồng bọn nhún vai: “Rơi cũng chẳng ai dám nhặt, bị tao tra được, chắc chắn tao sẽ đánh chết chúng.”
Không ai nghĩ người ở Hoa phố có khả năng trộm súng trên người họ.
Bốn người lại trò chuyện một lúc, rốt cuộc Kim Nguyệt Bạch cũng xác định được hai người nào không có súng. Một người không mang, còn súng của một người đang trong tay nàng. Hiện tại, hai người này đang nói chuyện với nhau.
Hai người đàn ông có súng kia không kìm nổi, đang đánh một cậu bé.
Càng đánh họ càng nghiện, mũi miệng cậu bé chảy đầy máu. Hai phút sau, một người trong số họ cũng dừng lại.
Một đợt thí nghiệm kết thúc.
Mấy người trong Hoa phố vẫn còn sống, có thể tăng thêm liều lượng.
Người đàn ông nhét thứ gì đó trông giống như rễ cỏ vào miệng, quay vào nhà lấy vài túi bột màu đen ra. Mở túi định đổ lên mặt vài người thì Kim Nguyệt Bạch lập tức giơ súng lên. Kỹ thuật bắn súng của nàng do Trần Ân Vinh dạy, Kim Nguyệt Bạch có thiên phú trời cho, thị lực tốt, tỷ lệ bắn trúng rất cao.
Dù không thể giết chết nhưng vẫn có thể khiến đối phương không thể đứng dậy được.
Nàng chĩa súng nhắm vào người đàn ông đang lấy thuốc, nhưng vài giây sau, nàng lại chĩa súng vào người đàn ông đang đá cậu bé. Cả hai bên đều cần nàng cứu, nhưng sức giật của súng rất mạnh. Nàng đã lâu không cầm súng, không thể bắn cả hai người.
Bắn xong nàng phải chạy, liều mạng mà chạy, chờ đợi thời cơ.
Nhưng chỉ giết một người thì có ích gì? Giết một người, người có súng sẽ đánh cậu bé tiếp, rồi cho mọi người ăn bột phấn.
Lúc này, A Yên lại bắt đầu bước theo con vịt ảo ảnh. Nàng lúc lắc đi như đứa trẻ vừa mới chào đời, được vài bước thì quay một vòng. Khi đến gần cửa phòng, nàng đột nhiên quay đầu lại, liếc nhìn Kim Nguyệt Bạch.
Tim Kim Nguyệt Bạch thắt lại.
Nàng có dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, giây tiếp theo A Yên đẩy cửa chạy nhanh ra ngoài.
Nàng đã học được vài mánh khóe. Khi bị ép ăn phấn hoa, nàng đã nhanh tay giấu gần hết vào trong tay áo. Hiện tại nàng vẫn còn tỉnh táo, nhưng hơi chóng mặt, không thể chạy nhanh. Tuy nhiên, nàng đã dùng tốc độ nhanh nhất đời này để chạy.
Người đàn ông gần cửa sửng sốt. Vài giây sau, hắn ta lập tức dừng đánh cậu bé, xoay người đuổi theo.
A Yên chạy về phía con đường ngoài cửa, mái tóc dài tung bay quanh thái dương.
Trông nàng rất tự do.
Kim Nguyệt Bạch biết đối phương muốn làm gì.
Nàng kìm nén tiếng nghẹn ngào, giơ súng lên.
Cùng lúc đó, người đàn ông kia cũng giơ súng về phía A Yên…
Đoàng!
Tiếng súng vang lên, cơ thể A Yên khẽ run, thân trên chậm rãi nghiêng về phía trước, “bịch” một tiếng ngã xuống đất.
Người đàn ông vẫn chưa hết giận, bắn thêm phát nữa vào đầu nàng, sau đó kéo chân nàng ném ra ngoài Hoa phố.
Sau khi giết chết nàng, người đàn ông kia vừa đi vừa ngân nga một bài hát. Lúc này Kim Nguyệt Bạch đang cố gắng giãn đôi tay tê cứng của mình. Ngay lúc tiếng súng vang lên, nàng đã giết chết người đàn ông trong nhà.
Hiện tại, hai người đàn ông trong nhà đi ra, muốn lấy dây lưng của thi thể.
Nhưng cậu bé vừa bị đánh dã man đã lao tới, ôm chặt khẩu súng vào ngực, khạc ngụm máu bảo: “Đau đớn là liều thuốc giải độc. Tôi không phải chim trên trời, nhưng có thể thấy rõ các người.”
Cậu bé không biết dùng súng, nhưng cậu có thể tháo đạn ra.
Cậu bé vừa chịu đựng cơn đánh đập điên cuồng, vừa cố gắng kéo vật kia xuống. Hơn mười giây sau, ba viên đạn cùng rơi xuống đất.
Hai người lập tức cúi người nhặt nó lên.
Nhưng cậu bé đã nhanh chóng nhét mấy viên đạn vào miệng, ngửa mặt lên nuốt xuống.
“Tôi thắng rồi.”
Cậu bé mỉm cười ngã xuống bụi cỏ. Trước khi ngất đi, Kim Nguyệt Bạch đã bắn phát súng thứ hai.
Đoàng!
Người đàn ông vừa giết A Yên ngã xuống đất.
Toàn bộ cánh tay Kim Nguyệt Bạch tê rần vì súng giật, nhưng nàng không dám dừng lại. Người đàn ông chết ngoài cửa vẫn còn cầm súng trên tay. Nàng bèn nhảy khỏi tường rồi chạy thật nhanh, cố gắng nghĩ cách cướp lại khẩu súng từ hai người kia.
Nhưng hai người đàn ông đứng gần hơn nàng rất nhiều.
Khi nàng lao ra thì họ đã đứng ở cửa.
Một người đàn ông xoay khẩu súng trong tay với vẻ nham hiểm, người còn lại chặn trước mặt Kim Nguyệt Bạch. Hai người đứng song song như bức tường sừng sững.
Miệng Kim Nguyệt Bạch bắt đầu đắng chát. Nàng liếc nhìn những người còn sống trong nhà.
Có bảy người còn sống.
Họ bị ép phải đắm mình trong một thế giới ảo tưởng, như hoa như chim, như tất cả mọi thứ, trừ con người.
Kim Nguyệt Bạch không cam tâm nhắm mắt lại.
Nhưng tiếng súng trong dự đoán lại không xuất hiện. Nàng chỉ nghe thấy hai tiếng hét vừa tuyệt vọng vừa sợ hãi, chúng thật kinh khủng, như thể gặp phải chuyện gì đó nguy hiểm đến tính mạng, tựa như tiếng hét cuối cùng của sự sống.
Kim Nguyệt Bạch từ từ mở mắt ra.
Giờ khắc này, ngay tại đây.
Bình Bình – người được cho là đã rời đi, cả người đầy vết dơ đang đứng sau lưng hai người đàn ông.
Hoa phố có một con mương hôi hám chạy từ bắc xuống nam, thường ngày nhà nào có rác sẽ vứt vào đó. Nhưng vừa rồi Bình Bình lại lặng lẽ bò từ trong đó ra, trên người còn dính nước bẩn, thứ mùi tanh tưởi khó ngửi đang tỏa ra từ người muội ấy.
Vừa bò ra, muội ấy đã gọi hai người đàn ông một tiếng. Trong khoảnh khắc họ quay đầu, muội ấy đã ném phấn hoa màu đen vào mặt họ.
“Là xác chết giết các người đây.”
Bình Bình bị khống chế, đang nói vậy.
“Tỷ Sở Sở vật lộn hồi lâu, cổ áo và ngực dính đầy loại phấn này. Tỷ A Yên cũng có rất nhiều trong tay áo. Tôi sẽ trả lại tất cả cho các người.”
“Nhiều thế này chắc các người không sống nổi đâu.”
Gió thổi những bụi phấn màu đen về phía hai người đàn ông không kịp đề phòng, rồi lại thổi ngược về phía Bình Bình.
Bình Bình đã nín thở quá lâu. Hoa phố rất dài, trên đường đến đây muội ấy đã hít phải phấn hoa, bây giờ còn bị gió thổi đến. Tầm mắt muội ấy lập tức xuất hiện rất nhiều màu sắc.
Thật nhiều đồ vật đang bay, cả người muội ấy cũng bắt đầu bay lên, nhưng tầm mắt lại vô thức nhìn về phía Kim Nguyệt Bạch.
Nửa phút sau, muội ấy loạng choạng lùi lại, ngồi bệt xuống đất.
Muội ấy cố gắng chà xát gương mặt, nghiêm túc nói lời tạm biệt với Kim Nguyệt Bạch: “Tỷ cứ men theo chân tường, đến rạp hát tìm bạn của tỷ đi.”
“Hôm nay chúng ta tạm biệt ở đây nhé.”
“Ding dong!”
Dưới cái nắng hè oi bức, những từ ngữ xa lạ vang lên trong đầu mỗi người.
Bình Bình đã chết.
Chúc mừng bạn đã hoàn thành kết cục của nhân vật Nhan Tại Tại.
Tiếp tục diễn xuất.