Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Lăng mộ hoàng tộc và bí mật ngàn năm
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 249 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu chuyện về thôn Linh Nhân tạm khép lại.
Sắp tới, Cục Quản lý siêu nhiên sẽ rất bận rộn với việc kiểm soát, gỡ bỏ các bài viết sai sự thật từ những trang truyền thông vô đạo đức, cũng như giáo dục và định hướng cho một bộ phận cư dân mạng. Những công việc này sẽ tốn không ít thời gian. Điều đáng nói là chính phủ đang chuẩn bị xây dựng một đài tưởng niệm liệt sĩ tại thôn Linh Nhân, hứa hẹn sẽ thúc đẩy kinh tế địa phương phát triển lâu dài.
Chỉ cần người dân trong thôn biết tận dụng cơ hội này, dù đất đai không phù hợp cho việc trồng trọt, họ vẫn có thể kiếm tiền, không còn phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền nữa.
Sau khi hoàn thành di nguyện của Hề Quyết Vân, vì vẫn còn khá sớm so với giờ tàu cao tốc khởi hành, Thẩm Tiếu Tiếu đề nghị mọi người ghé bãi biển chơi một lát.
"Mùa hè sắp kết thúc rồi, năm nay em vẫn chưa được đi biển lần nào."
"Vậy thì ở lại thêm một chút nữa." Khương Yếm đáp.
Hôm đó Khương Yếm mặc đồ thể thao. Để tránh làm bẩn quần dài, cô đảo mắt nhìn quanh rồi bước đến một quầy hàng ven đường để chọn một chiếc quần short đi biển.
Sau một hồi cân nhắc, cô chọn một chiếc quần short màu đỏ rộng thùng thình rồi nói: "Lấy chiếc này đi."
"Các cô mua thật à?"
"Mua thì mua, chỉ là…"
Thẩm Tiếu Tiếu nhìn chiếc quần Khương Yếm đã chọn, nói: "Chị Khương Yếm, chị chọn cái khác được không? Nó là sọc ca-rô đỏ đó, ca-rô đỏ thật đấy!"
Khương Yếm ra hiệu cho cô bé nhìn lên quầy hàng: "Em có thể chọn được chiếc nào đẹp hơn không?"
Thẩm Tiếu Tiếu nhìn theo hướng Khương Yếm chỉ, chợt lộ ra vẻ "thì ra là vậy". Quả thật, những chiếc quần short ở đây đều có màu sắc rực rỡ đặc trưng của mùa hè, rất nổi bật khi mặc trên bãi biển.
Bình Bình đang lựa quần, vẻ mặt khó tả. Vài phút sau, cô bé miễn cưỡng chọn một chiếc quần ca-rô màu xanh rồi lẩm bẩm: "… Có nhất thiết phải đi biển không?"
Ngu Nhân Vãn lấy ra chiếc quần sọc đỏ vàng, nói: "Dù sao chúng ta cũng chẳng có việc gì làm mà."
"Đi nhé?"
Bình Bình liếc nhìn chiếc quần với vẻ ghét bỏ: "Chiếc quần chị chọn trông y hệt món cà chua xào trứng."
Thẩm Hoan Hoan khẽ cười, giơ chiếc quần màu xanh đậm vừa chọn lên, hỏi Bình Bình: "Chiếc này trông thế nào?"
Bình Bình: "Rau xào tỏi."
Thẩm Tiếu Tiếu lập tức khoe chiếc quần short đen họa tiết da báo của mình: "Mau xem chiếc quần của chị nè!"
Giọng Bình Bình lạnh tanh: "Nó không xứng đáng được đặt tên món ăn nào cả."
"Trên đó có hoa văn da báo, chị còn dám khoe ư? Em muốn báo công an vì chị dám không bảo vệ động vật."
Thẩm Tiếu Tiếu tổn thương sâu sắc: "…Chị lại thấy nó giống món thịt báo đen xào bí đỏ."
"Quả là một sự kết hợp đáng sợ, những từ ngữ khủng khiếp quá đi mất."
Bình Bình nói xong, liền ghét bỏ lùi về sau, cứ như sợ Thẩm Tiếu Tiếu làm vấy bẩn gu thẩm mỹ của mình vậy.
Thẩm Tiếu Tiếu há hốc miệng.
Nhưng theo nguyên lý bảo toàn nụ cười, nụ cười không biến mất mà chỉ chuyển từ nơi này sang nơi khác.
Thế nhưng, không đợi Khương Yếm kịp nhếch môi, Bình Bình đã dứt khoát nhìn về phía cô: "Chị cũng đừng có cười, hai người cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân thôi."
"Cái họa tiết sọc ca-rô đỏ này có khác gì tấm khăn trải giường hoa mẫu đơn không?" Cô bé tự hỏi rồi tự đáp: "Không khác gì, quê mùa muốn chết!"
Khương Yếm mỉm cười: "Nếu có thể không nói thì đừng nói."
"Thích nói thì nói thôi, tức chết chị!"
Dứt lời, Bình Bình chải lại mái tóc đuôi ngựa thấp của mình rồi dẫn đầu bước vào phòng thay đồ được chủ quầy hàng dựng tạm bằng tấm rèm.
Thẩm Tiếu Tiếu lẩm bẩm: "Chiếc quần em ấy chọn cũng có đẹp đâu."
Thẩm Hoan Hoan mỉm cười nãy giờ, dường như rất thích không khí tranh cãi ồn ào này.
Khương Yếm vốn không muốn nói nhiều, nhưng thấy Bình Bình nói mình quê mùa nên cô thản nhiên bảo: "Em ấy cảm thấy chiếc quần mình chọn rất đẹp, hơn nữa em ấy là người muốn đi biển nhất nên giờ đang rất vội."
Dừng một chút, cô nói tiếp:
"Em ấy sẽ ra ngay thôi, sau đó ngắm mình trước gương, rồi hối thúc chúng ta mau thay quần. Nhưng vì không thể đợi được nữa, em ấy sẽ đề nghị ra bờ biển trước."
Hai phút sau, Bình Bình bước ra khỏi phòng thay đồ.
Bình Bình không để ý thấy mọi người đang lén nhìn mình, cô bé nhanh chóng đi thẳng tới trước gương.
"Tạm được vậy."
Sau đó cô bé chợt nhận ra điều gì đó, liền chỉ tay vào phòng thay đồ: "Mấy chị làm sao thế? Nhanh chân đi thay quần đi chứ!"
"Phiền muốn chết, rõ ràng là các chị muốn đi, thế mà lại lề mề làm mất thời gian."
Thẩm Tiếu Tiếu cầm chiếc quần mình chọn, giả vờ muốn đi vào. Bình Bình nhìn cô bé rồi lại nhìn Thẩm Hoan Hoan, thúc giục nói: "Chẳng phải hai chị là chị em song sinh à? Vậy cũng chẳng có khoảng cách gì đâu, hay hai chị cùng vào thay chung đi, nhanh nhanh lên nào!"
Thẩm Hoan Hoan cố nhịn cười, cùng em gái mình vào trong thay quần.
Khóe miệng Bình Bình khẽ nhếch lên.
Ngu Nhân Vãn hít một hơi thật sâu, lặng lẽ quay lưng lại để ngăn mình bật cười.
Nửa phút sau, từ phía sau lưng cô bé vọng tới giọng nói vênh váo ra lệnh của Bình Bình: "Ở đây nắng quá, em ra biển cho mát. Lát nữa mấy chị nhớ tìm em nhé."
"Mấy chị cũng phiền thật đấy."
Hành vi của Bình Bình giống hệt một giám thị của cuộc thi nào đó, vô cùng dứt khoát. Nói xong, cô bé liền lấy cặp kính râm trẻ em từ trong ba lô ra đeo lên mặt, rồi từng bước chân nhỏ nhắn nhanh chóng chạy ra biển.
Ngu Nhân Vãn: "..."
Khương Yếm nhún vai: "Thấy chưa?"
Lúc này Thẩm Tiếu Tiếu mới thò đầu ra khỏi phòng thay đồ. Vừa nãy cô bé nhịn cười đến đỏ bừng cả mặt, thấy Bình Bình đã đi rồi, cuối cùng cô bé cũng có thể bật cười thành tiếng: "Hahaha, ra biển cho mát hahaha..."
Cười đủ rồi, cô bé nhỏ giọng hỏi Khương Yếm:
"Chị Khương Yếm đỉnh quá, năng lực của chị cũng là dự đoán sao?"
Khương Yếm lắc đầu: "Là nhìn thấy dục vọng hóa thành thực thể."
Thẩm Tiếu Tiếu chớp chớp mắt nghi ngờ.
Trước đây, cô bé cứ nghĩ Khương Yếm có thể đánh xuyên qua trường năng lượng hoàn toàn là nhờ yêu lực mạnh mẽ, không hề nghĩ rằng điều đó có liên quan đến năng lực của cô. Câu nói vừa rồi của Khương Yếm khiến Thẩm Tiếu Tiếu không kịp phản ứng, nhưng Thẩm Hoan Hoan thì dần trở nên nghiêm túc.
Cô nàng nhanh chóng hiểu ra phương thức vận hành năng lực của Khương Yếm. Sau đó, cô kéo Thẩm Tiếu Tiếu vào phòng thay đồ, còn bản thân mình thì đã ăn mặc chỉnh tề đi ra ngoài.
Cô nàng nhỏ giọng dặn dò Khương Yếm: "Chị nói cho tụi em biết là được rồi, chị Khương Yếm, chị nhất định phải giữ kỹ bí mật về năng lực đấy."
Khương Yếm tùy tiện nói: "Một vài lãnh đạo trong Cục Quản lý siêu nhiên đã biết rồi."
"Vậy chị tuyệt đối không được để họ có cơ hội uy hiếp, cũng không thể để bị lợi dụng." Thẩm Hoan Hoan nhấn mạnh: "Không được để bất kỳ kẻ nào lợi dụng."
Khương Yếm bật cười.
Ánh nắng chiếu vào mặt cô, khiến nụ cười càng thêm ấm áp.
*
Sau hơn hai tiếng chơi đùa ở bãi biển, cả nhóm lên tàu cao tốc trở về Giang Thành.
Bình Bình chơi rất vui, vừa lên tàu đã ngáp một cái, cảm thấy mãn nguyện mà nhắm mắt lại.
Vài phút sau, đầu cô bé đã tựa vào vai Khương Yếm.
Khương Yếm cụp mắt xuống, lấy điện thoại ra bắt đầu xem tin tức.
Thẩm Tiếu Tiếu nhìn thấy cảnh này, liền cúi đầu nhắn tin cho chị gái: "Em có cảm giác chị Khương Yếm ngày càng tốt bụng hơn."
"Trước kia đã rất tốt rồi, bây giờ còn tốt hơn trước nữa, hí hí."
Thẩm Hoan Hoan: "Chúng ta đã từng cùng nhau vào nhà tang lễ Nam Tạng rồi cơ mà."
Cô nàng kể lại những điều mình đã phát hiện: "Khi đó Bình Bình sử dụng năng lực để chúng ta nhớ lại ký ức của mình. Trong đầu chị xuất hiện rất nhiều cảnh tượng, có những cái rõ ràng là đã từng trải qua, có những cái chúng ta lại vô tình không chú ý đến trong lúc vượt ải."
"Trong nhà tang lễ Nam Tạng, chị Khương Yếm vẫn luôn vô thức đút tay vào túi, thậm chí để rất lâu mà không rút ra."
Thẩm Hoan Hoan nghiêm túc gõ màn hình: "Trước đây chị ấy không hề có thói quen này, sau đó chị đã suy nghĩ kỹ về nó."
"Lá bùa thời gian kia vẫn luôn nằm trong túi của chị Khương Yếm."
"Trong tiềm thức, chị ấy luôn nghi ngờ về phương thức hoạt động của trường năng lượng, nên đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cứu người."
Thẩm Tiếu Tiếu: QAQ
Rái cá rơi lệ.jpg
"Chị Khương Yếm thật tốt, em mãi mãi yêu chị ấy huhuhu."
Khi về đến Giang Thành thì trời đã tối. Khương Yếm về tới nhà liền nằm vật ra sô pha.
Nghỉ ngơi một lúc, cô lê thân đi làm bữa tối. Khi mở tủ lạnh ra, cô nhìn thấy một đống rau xanh tươi rói, cùng với bánh mì nướng thủ công đã được cắt lát và đóng gói, bánh tiramisu đựng trong chiếc hộp nhỏ, và một chiếc bánh sandwich kẹp thịt gà cùng khoai tây nghiền.
Trên mỗi túi đồ ăn đều có một tờ giấy ghi chú, đính kèm thêm một bông hoa đào nhỏ.
"Chị ơi, cái này có hạn sử dụng là ba ngày, có thể không ngon lắm, sau này sẽ ngon hơn."
Ngày viết 18/7.
Có lẽ đây là món đồ ngọt mà Mục Vọng đang nghiên cứu.
Khương Yếm lấy những món đồ ngọt ra, không định nấu cơm nữa. Cô bước đến chiếc túi lớn đặt ở cửa, lấy từ trong đó những thứ mà các nhà ngoại cảm đã nhét vào lúc sáng: xương sườn rán, món kho, một tô thịt. Sau đó, cô cắt dưa hấu.
Chuẩn bị xong xuôi, Khương Yếm bắt đầu xem phim kinh dị.
Bữa cơm này kéo dài suốt một tiếng đồng hồ. Ăn uống no nê, Khương Yếm thoải mái duỗi vai, dời chiếc bàn ra xa một chút, đúng kiểu 'mắt không thấy tâm không phiền'.
Dọn dẹp rác mệt quá, tốt nhất nên đi nằm tiếp vậy.
Nhưng Khương Yếm vừa mới nằm xuống một lát, điện thoại đã vang lên hai tiếng 'ting ting'.
Có lẽ ai đó đang nhắn tin trong nhóm. Khương Yếm mở tin nhắn nhóm ra, quả nhiên vài giây trước Thẩm Tiếu Tiếu đã gửi một tin nhắn thoại dài sáu giây.
Khương Yếm nhấp để mở, giọng nói sợ hãi của Thẩm Tiếu Tiếu vang lên...
"Chị em ơi, tin tức nội bộ, tin tức nội bộ! Cẩm Xuyên xảy ra chuyện lớn rồi!!"
Thẩm Hoan Hoan tiếp lời: "Đừng nghe con bé nói bậy, đây không phải tin tức nội bộ, rất nhiều nhà ngoại cảm đã biết chuyện rồi."
"Mới chiều nay, một nhà ngoại cảm về quê ở Cẩm Xuyên, đột nhiên phát hiện mệnh cách của cả gia đình mình được cải thiện đôi chút. Ban đầu, anh ta nghĩ gia đình đã làm chuyện tốt gì đó, chẳng hạn như quyên góp hoặc giải cứu những con vật nhỏ, nhưng sự thật là họ chẳng làm gì cả."
"Sau đó, anh ta còn phát hiện mệnh cách của hàng xóm cũng đã được cải thiện, dù không rõ rệt lắm. Nhưng với những chuyện như mệnh cách, chỉ cần cải thiện đôi chút thôi thì đã là điều đáng mừng rồi."
"Vì việc này quá kỳ lạ nên anh ta đã báo lại với Cục Quản lý siêu nhiên. Cấp trên nhận được tin lập tức phái chuyên gia đến kiểm tra, kết quả phát hiện nguyên nhân là do ngọn núi bị sập kia."
Khương Yếm không hiểu: "Sao lại liên quan đến nó?"
Thẩm Hoan Hoan nghiêm túc nói: "Trong ngọn núi hoang đó có lăng mộ của một vị hoàng đế."
"Sáng nay, trong lúc thi công, đội xây dựng đã đào trúng cơ quan (cơ chế bẫy) bên ngoài ngôi mộ. Cơ quan đó đã làm nổ tung một nửa ngọn núi. May mắn là không có thương vong, người bị nặng nhất cũng chỉ phải nhập viện vài ngày."
"Không biết người thiết kế cơ quan kia có phải thiết kế sai hay không, vụ nổ này không chỉ làm nửa ngọn núi nổ tung, mà còn làm nổ tung cửa vào hoàng lăng, khiến long khí trong long mạch rò rỉ ra ngoài. Long khí thực chất là một loại yêu khí, linh khí tinh túy, có thể đi vào trong cơ thể vạn vật mà không gặp phải trở ngại, giúp thanh lọc cơ thể, cải thiện mệnh cách."
"Rất nhiều lăng mộ hoàng đế khi xuất hiện đều có hiện tượng này, nhưng phạm vi ảnh hưởng đến mệnh cách với quy mô lớn như thế lại chưa từng xảy ra. Cho nên hiện tại có rất nhiều nhà ngoại cảm đã đến Cẩm Xuyên để 'hấp thụ' long khí rồi."
Tất nhiên Khương Yếm biết hiệu quả của long khí, suy cho cùng cô chính là người được hưởng lợi từ long khí của nữ đế.
Lúc trước, bản thể của cô được đặt trên đầu long mạch, được long mạch 'tưới tắm' hơn một ngàn năm. Nhờ đó, tuổi thọ của bản thể đã trực tiếp tăng lên ba ngàn năm. Tuy nhiên, sau này tuổi thọ của bản thể lại tăng lên rất chậm, không thể dựa vào chuyện này để xác định tuổi tác của cô nữa.
Thẩm Tiếu Tiếu đề nghị trong nhóm chat: "Chúng ta có nên đến đó chung vui không?"
Ngu Nhân Vãn chần chừ nói: "Cũng không có ích lợi lắm... Thời gian để cải thiện mệnh cách rất ngắn, nhiều lắm cũng chỉ được hai tuần thôi."
Thẩm Tiếu Tiếu: "Thay đổi cách nghĩ chút đi, vô duyên vô cớ chị lại có hai tuần gặp may đó!"
Ngu Nhân Vãn lập tức dao động.
Bây giờ cô bé không gặp xui nhưng cũng chẳng có tí may mắn nào, cô bé hỏi Khương Yếm: "Khương Khương có đi không?"
Khương Yếm: "Không đi."
Ngu Nhân Vãn lập tức đáp: "Thật trùng hợp, em cũng không đi."
Bình Bình: Xem thường.jpg
Cô bé gửi tấm ảnh vào trong nhóm chat: "Em đã có được ảnh chụp ngôi mộ từ tay sư tỷ, mọi người đừng lan truyền ra ngoài nhé."
"Trông khá kỳ lạ đấy, cơ quan ngay cửa mộ chỉ có một câu thôi. Hiện giờ các chuyên gia khảo cổ đều đang sứt đầu mẻ trán, không dám xông vào, cũng chẳng giải mã được."
Thẩm Tiếu Tiếu nhấp mở ảnh chụp, ba giây sau liền tắt tấm ảnh đi: "Gì đây? Đây là chữ viết hả? Chị còn tưởng là tranh vẽ..."
Bình Bình khẳng định: "Nghe nói đây là chữ viết nội bộ của hoàng tộc nước Khương, chuyên dùng để truyền đạt và bảo tồn bí mật."
"Đã có chuyên gia dịch ra rồi, nhưng đáp án vẫn sai."
Sau khi nhìn thấy dòng chữ 'chữ viết nội bộ hoàng tộc nước Khương', Khương Yếm đã lập tức nhấp mở tấm ảnh.
Loại chữ viết này đòi hỏi phải có nhiều chuyên gia dịch thuật cùng hợp tác, nhưng đối với cô thì nó lại vô cùng quen thuộc.
Trên cánh cửa đồng cao lớn chỉ có một câu hỏi:
"Trong trận chiến Tam Hoài, vị tướng nào của nước Khương là người thống lĩnh đội quân trăm người xuất trận, cuối cùng chôn thân trong núi tuyết?"
Câu trả lời đã được ghi chép rõ ràng trong sử sách.
Là Diêu Sử An.
Nhưng đáp án thật sự thì chỉ có vài người biết.
Là Khương Xích Khê.
Đây là nữ đế đời thứ hai trong lịch sử nước Khương. Năm bốn mươi lăm tuổi, bà đã nhường ngôi cho hoàng thái nữ, sau đó theo đuổi lý tưởng từ khi còn nhỏ của mình. Bà khoác áo giáp lên người, xông pha sa trường, đích thân đổi lấy trăm năm thái bình cho nước Khương.
Sau khi qua đời, di thể của bà được bí mật đưa về hoàng lăng. Bà đã nhường cơ hội lưu danh sử sách cho vị tướng đã qua đời vì bệnh trên đường hành quân, người đó cũng là bạn thân của bà - Diêu Sử An.
Thẩm Tiếu Tiếu suy đoán trong nhóm chat: "Nước Khương có tổng cộng năm vị nữ đế, ngôi mộ này hẳn là mộ của nữ đế Xích Khê nhỉ?"
Bình Bình: "Chắc là vậy."
Khương Yếm cụp mắt xuống, cô nhắn tin vào nhóm chat: "Ngày mai chị sẽ đi Cẩm Xuyên."
Ngàn năm sau, người duy nhất còn sống biết được bí mật ấy chính là cô.
Cho nên Khương Yếm có dự cảm rằng, trong ngôi mộ này có thứ gì đó thuộc về cô.
Cô và Khương Xích Khê có mối quan hệ phức tạp. Nếu đối phương thật sự để lại thứ gì đó cho cô, thì cô cũng muốn đi lấy.