Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Chương 265
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 265 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây là một câu chuyện có cả khởi đầu lẫn kết thúc.
Khương Yếm mỉm cười nhớ lại chuyện xưa, cô cất quyển nhật ký vào ba lô, rồi lại cất cả bộ váy cưới đã tồn tại vạn năm vào đó, sau đó đứng dậy đi về phía cửa mộ.
Câu chuyện của cô không dài, nên cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.
Thế nên, khi Khương Yếm bước ra khỏi lăng mộ và gặp lại bạn bè, họ mới chỉ chia tay nhau được nửa tiếng.
Thẩm Hoan Hoan lộ vẻ lo lắng: "Sao chị ở trong đó lâu vậy? Ngôi mộ có chuyện gì sao?"
Thẩm Tiếu Tiếu cũng hỏi: "Đúng vậy, đúng vậy, lúc cửa mộ đóng lại, em choáng váng cả người, đáng sợ quá đi mất!"
Nói rồi, em liếc nhìn ngôi mộ vài lần, xoa xoa cánh tay đang nổi da gà.
"Đúng là một nơi vừa tối tăm vừa u ám, nếu nói chị Khương Yếm vừa bị hút vào trường năng lượng thì em cũng tin luôn."
Nghe Thẩm Tiếu Tiếu nói vậy, Khương Yếm lắc đầu:
"Không phải vậy."
"Không cho mấy đứa vào là có lý do riêng, lý do này khá kỳ lạ, nhưng nó chẳng liên quan gì đến trường năng lượng đâu."
Bình Bình nhìn Khương Yếm đầy dò xét, ánh mắt cô bé dừng lại trên chiếc ba lô đang phồng lên của cô.
Nếu cô bé nhớ không nhầm, vừa nãy khi Khương Yếm bước vào, chiếc ba lô vẫn còn phẳng lì, rõ ràng là chẳng có gì bên trong.
Suy nghĩ một lát, Bình Bình dò hỏi: "Bên trong có vật bồi táng nào rất đẹp đúng không?"
Khương Yếm khiêm tốn đáp: "Nói chung là cũng đẹp."
Bình Bình: "... Nó vẫn còn ở bên trong đó chứ?"
Khương Yếm: "Không còn nữa đâu."
"Nó đang ở trong ba lô của chị rồi."
Bình Bình: "..."
Bốn chữ "Đúng như dự đoán" chợt lóe lên trong đầu cô bé.
Thẩm Hoan Hoan sững sờ một lát, sau đó lập tức nói: "Chị Khương Yếm à, trộm cắp là phạm pháp đó... Không được tùy tiện mang vật bồi táng về nhà đâu."
"Thế này đi, chị lấy cái đó ra cho em xem thử, em sẽ để mắt đến các phòng đấu giá. Nếu có cái tương tự em sẽ chụp ảnh rồi gửi cho chị, đúng lúc em đang lo không biết nên tặng gì nhân dịp kỷ niệm nửa năm chúng ta quen nhau."
Thẩm Tiếu Tiếu vội vàng gật đầu: "Chỉ cần chị lấy nó ra, em chắc chắn sẽ tìm được thứ tương tự mà, chị đưa nó cho tụi em đi!"
Ngu Nhân Vãn cũng xen vào: "Em còn thắc mắc sao Khương Khương mãi không già đi, hóa ra chị biến mấy ngôi mộ thành siêu thị tự phục vụ, không hổ là Khương Khương."
Thấy mọi người càng nghĩ càng sai lệch, Khương Yếm đành mở ba lô ra giải thích: "Cái này được để lại cho chị mà."
Thẩm Tiếu Tiếu nhìn vào trong ba lô, sững sờ trước bộ váy cưới thêu chỉ vàng:
"Chị lừa bọn em thì còn được, nhưng chính phủ không dễ lừa vậy đâu."
"Em thấy mấy chuyên gia khảo cổ đã lắp sẵn camera ở lối vào lăng mộ rồi. Bây giờ chị còn lấy nó ra, lý do này không thể chấp nhận được đâu."
Khương Yếm mỉm cười: "Chính phủ cũng sẽ giao nó cho chị thôi."
Cô vừa dứt lời, Thẩm Hoan Hoan dần dần tỉnh táo lại.
Cô nàng vỗ nhẹ vào vai em gái, ra hiệu cho em đừng nghĩ nhiều nữa, sau đó nhìn Khương Yếm: "Chị Khương Yếm, chị quen chủ nhân của ngôi mộ này sao?"
Khương Yếm 'ừm' một tiếng.
Thẩm Hoan Hoan nói: "Em hiểu rồi."
"Nếu chủ nhân của ngôi mộ đã để lại nó cho chị Khương Yếm, vậy Cục Quản lý siêu nhiên sẽ giúp chị Khương Yếm giành lại thôi. Bây giờ chúng ta nên làm gì, mang nó về ư?"
Khương Yếm gật đầu: "Chị đã chụp mấy bức ảnh gửi cho Hà Thanh Nguyên, ông ấy sẽ biết cách xử lý."
"Đi thôi."
Sau khi ra khỏi lòng đất, mọi người phải mất một lúc mới thích nghi được với ánh nắng bên ngoài. Thích nghi xong, Thẩm Tiếu Tiếu lấy kế hoạch vui chơi của mình ra, dẫn mọi người đi thẳng đến chỗ ăn trưa.
Vì họ đến khá sớm nên phải lấy số, xếp hàng được nửa tiếng, mấy người mới nhận được xiên que đặc sản của Cẩm Xuyên.
Vừa ngồi xuống, Thẩm Tiếu Tiếu đã nóng lòng cầm xiên thịt từ chiếc chậu gốm lên, cho vào miệng.
Món này lấy ra phải ăn ngay mới ngon. Mười phút sau, Khương Yếm và cặp song sinh quay lại với ba đĩa xiên lớn, Bình Bình vì tò mò mà gắp một đống ngó sen, nhưng chỉ mới cắn hai miếng đã bị cay đến đỏ cả mắt, dù vậy vẫn không nhịn được mà tiếp tục nhúng vào dầu cay.
"Thơm nhưng hơi cay."
Ăn xong mấy xiên, cô bé nhận xét ngắn gọn, súc tích.
Ngu Nhân Vãn chỉ vào mấy giọt nước mắt của cô bé: "Hơi cay thôi hả?"
Bình Bình phớt lờ Ngu Nhân Vãn, vừa xì mũi vừa cắm cúi ăn.
Khương Yếm ăn cay khá tốt. Cô vừa ăn vừa giải thích với mọi người về bộ váy cưới trong ba lô của mình. Cô chẳng định chia sẻ toàn bộ những gì mình đã trải qua cho họ biết, nhưng cô không ngại chia sẻ một phần, đặc biệt là những gì liên quan đến bộ váy cưới được phục chế này.
Câu chuyện kéo dài hơn mười phút.
Nghe được nửa chừng, Thẩm Tiếu Tiếu bỏ ăn, ngơ ngác tiếp nhận một lượng thông tin khổng lồ. Em ngẩng mặt chăm chú lắng nghe với vẻ mặt cực kỳ ngốc nghếch, thỉnh thoảng lại hít hít mũi, sau đó cầm giấy lên xì mũi một cái.
"Vậy nên Hà Thanh Phù đã để bộ váy cưới ấy lại cho chị." Khương Yếm chốt lại vấn đề.
"Sau khi đổi bản thể, tuổi thọ của chị sẽ tăng lên, chị sẽ nhận được năng lực thiên phú mới. Năng lực ban đầu sẽ thuộc về Cục Quản lý siêu nhiên, nó được dùng để ngăn chặn quá trình kh*ng b* hồi sinh."
"Phù văn của chị, cộng với phù văn do yêu gương đồng tạo ra, khí bẩn hiện có trên thế giới sẽ bị xóa bỏ, nồng độ khí bẩn sẽ giảm dần, tiến trình kh*ng b* hồi sinh cũng bị gián đoạn hoàn toàn. Trường năng lượng sẽ biến mất, con người sẽ có đủ thời gian để nghỉ ngơi, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì."
Khương Yếm nói rất chậm: "Nhưng d*c v*ng của con người là vô tận, khí bẩn vẫn sẽ tiếp tục được sản sinh, hơn nữa khí bẩn từ thế giới khác cũng đang tràn vào thế giới này. Vậy nên chúng ta vẫn phải đối mặt với kh*ng b* hồi sinh, có thể là hai nghìn năm sau, hoặc có thể sẽ sớm hơn."
"Có điều, lúc đó là chuyện của họ."
Nói xong, Khương Yếm tiếp tục ăn, để mặc cho đám người Thẩm Hoan Hoan đang choáng váng.
Hai phút sau, Thẩm Tiếu Tiếu bối rối ôm đầu: "Trường năng lượng sẽ biến mất ư?"
"Ôi chao?"
"Em đang mơ phải không?"
Ngu Nhân Vãn nắm được trọng tâm, em ấy lo lắng hỏi: "Lúc đổi bản thể có đau không? Khương Khương, chị đã nghe nói đến chuyện này chưa? Nếu đau thì chị vẫn nên suy nghĩ lại đi…"
Bình Bình lại cầm xiên que lên, bĩu môi nói: "Chán quá."
"Rõ ràng em mới là chủ nhân của thế giới mà."
"Tại sao em lại cảm thấy không bằng chị chứ?"
Thẩm Hoan Hoan cẩn thận quan sát Khương Yếm. Sau khi xác nhận đối phương thực sự đồng ý đổi bản thể, cô nàng không hỏi về vấn đề này nữa, thay vào đó chỉ bảo:
"Em nghe sư phụ nói, thật ra trong cơ thể mỗi người đều có linh lực, nhưng linh lực trong cơ thể của nhà ngoại cảm thì dồi dào hơn. Nhà ngoại cảm dễ tu luyện hơn người bình thường, khả năng thích ứng với linh lực cũng tốt hơn, đồng nghĩa với việc không chỉ chúng ta mới có thể trở thành nhà ngoại cảm."
"Mà người bình thường cũng có thể."
"Vậy nên em đoán Cục Quản lý siêu nhiên có thể sẽ dùng vài năm để phổ biến khái niệm này, xây dựng các trường học phù hợp, biến việc sử dụng linh lực thành một chương trình học bắt buộc, sau đó sử dụng thiết bị để mô phỏng, giúp các đội thăng cấp. Dù sao thì vẫn còn rất nhiều thời gian, mọi người có thể từ từ học."
Khương Yếm bình thản gật đầu.
Bữa ăn kéo dài gần hai tiếng. Trước khi rời đi, Khương Yếm cho họ xem một trang trong nhật ký: "Trong mấy em có ai vẽ được loại bùa này không?"
Thẩm Tiếu Tiếu tự giác rời khỏi cuộc trò chuyện.
Cả Thẩm Hoan Hoan và Ngu Nhân Vãn cũng chẳng có chút ấn tượng gì với loại phù văn này, nhưng Thẩm Hoan Hoan nhìn nét vẽ trên lá bùa, thử suy đoán: "Trông như bùa phong ấn vậy."
Bình Bình nhìn lá bùa: "Em vẽ được."
"Chẳng có loại bùa nào em không vẽ được."
Mấy người cười rộ lên. Bình Bình cầm lấy quyển nhật ký, lẩm bẩm một mình, lấy lá bùa màu vàng và chu sa ra, bắt đầu vẽ ngay tại chỗ. Mấy vị khách đi qua nhìn thấy rồi bỏ đi với vẻ mặt chán ghét.
Vài phút sau, chủ tiệm đi đến đuổi mấy người bọn họ: "Các người đang làm gì vậy? Đừng có làm mấy chuyện mê tín phong kiến ở tiệm của tôi!"
Đúng lúc họ cũng đã ăn xong, thế nên đã trả tiền và ra khỏi tiệm.
Khương Yếm lấy tấm bùa mà Bình Bình vừa vẽ xong, sau đó chào tạm biệt họ: "Chị bận đi thả một con yêu quái, mấy em về trước đi."
Ngu Nhân Vãn hỏi: "Bọn em đi cùng được không?"
Khương Yếm suy nghĩ một lát rồi trả lời: "Cũng chẳng phải chuyện gì thú vị. Nhưng nếu mấy em muốn đi thì cứ đi thôi."
Thẩm Tiếu Tiếu lập tức giơ tay: "Đi đi đi."
Thế là mấy người họ lại bắt đầu mua vé tàu cao tốc.
Nơi Trần Hi Hạc ở cách Cẩm Xuyên một giờ đi xe. Sau khi xuống tàu cao tốc, Khương Yếm dựa theo địa điểm trong quyển nhật ký, bắt taxi lên núi.
Mấy ngọn núi này đã được khai phá một phần, nhưng hai ngọn núi ở giữa thì vẫn chưa được khai thác nhiều vì không có giá trị phát triển.
Sau khi xuống xe, Khương Yếm bước vào trong núi.
Ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá, từng tia sáng ấm áp dõi theo cô. Thỉnh thoảng trong núi sẽ vang lên tiếng chim vỗ cánh, pha lẫn tiếng côn trùng kêu, tiếng chim hót líu lo, nghe rất trong trẻo, ngọt ngào.
Đi được nửa tiếng, Khương Yếm quay đầu lại, hỏi ý kiến mọi người: "Chỗ đó khá xa, mà ở đây cũng không còn khí tức của con người nữa. Chị biến về bản thể rồi đưa các em đến đó, được không?"
"Nếu cứ đi bộ thế này thì chạng vạng ngày mốt mới đến nơi mất."
Khương Yếm cảm thấy đề nghị này rất hợp lý, nhưng Thẩm Tiếu Tiếu thì lại lo sợ vì nhận được đãi ngộ quá tốt.
Em nhảy cẫng lên: "Thật ạ?"
"Là bay, bay lên ấy ạ?"
Khương Yếm gật đầu: "Nhanh lắm."
Bình Bình hỏi cô: "Sao bay được thế?"
"Là chị sẽ biến thành một tấm thảm biết bay, sau đó để bọn em ngồi lên à?"
Khương Yếm: "..."
Biểu cảm của cô trông rất thân thiện: "Tất nhiên là chị sẽ xách bọn em bay lên rồi."
Thẩm Tiếu Tiếu tích cực phối hợp: "Tốt quá, tốt quá, chị xách bọn em kiểu gì vậy ạ? Biến bọn em thành vòng cổ ư?"
Khương Yếm quấn sợi chỉ đỏ quanh mấy người bọn họ: "Như thế này này."
Vừa dứt lời, cô ngay lập tức biến về bản thể, sau đó lao vút về phía ngọn núi với tốc độ mà mắt thường khó có thể nhìn thấy. Bốn người bọn họ bị cô trói lại và treo dưới gấu váy, ai nấy đều có vẻ khá bất lực.
Nhưng chẳng mấy chốc, sự bất lực này đã biến thành hưng phấn. Ngu Nhân Vãn dang rộng hai tay, còn Bình Bình thì không nhịn được mà lôi điện thoại di động ra, chụp những ngọn núi khi nhìn từ trên xuống.
Có điều vì Khương Yếm bay nhanh quá nên ảnh đều bị nhòe, chụp được mấy phút, Bình Bình bèn cất điện thoại đi.
Một tiếng sau, tốc độ của Khương Yếm dần chậm lại.
Cuối cùng cô dừng lại ở một nơi có núi non hùng vĩ và làn nước trong vắt.
Đây là một vùng đất rộng lớn ẩm ướt, hơn chục con hạc đầu đỏ đứng ở rìa vùng ngập nước, chúng đang cúi đầu hoặc ngẩng đầu. Khương Yếm biến trở lại cơ thể con người, rồi đứng sau gốc cây để quan sát những con hạc đầu đỏ ấy.
Bốn người còn lại đều được cô đặt xuống, đứng cạnh cô.
"Chị Khương Yếm muốn đến đây thả con yêu nào thế?" Thẩm Hoan Hoan hỏi.
"Con yêu quái đã kể cho chị nghe một nghìn hai trăm câu chuyện."
"Là hạc đầu đỏ ư?" Thẩm Hoan Hoan nhìn xung quanh: "Ở đây có rất nhiều hạc đầu đỏ."
Khương Yếm: "Ừ."
Cô cảm nhận được điều gì đó, đột nhiên đặt ngón tay lên môi, làm động tác giữ im lặng.
Mọi người lập tức ngậm miệng.
Nửa phút sau, Khương Yếm ngước mắt nhìn về phía chân trời.
Lúc này có một con hạc đầu đỏ đang bay ngược sáng đến, lông nó trắng nõn không tì vết, tư thế tao nhã mà duyên dáng, tiếng kêu trong trẻo, ngọt ngào như có thể gột rửa linh hồn.
Trong chốc lát, nó vỗ cánh rồi đáp xuống, đứng trên mặt đất ẩm ướt, biến trở lại thành cơ thể con người.
Áo trắng, tóc bạc, xinh đẹp tựa như thần tiên trên trời.
Nhờ lá bùa mà Hà Thanh Phù đã tặng, trừ Khương Yếm ra thì chẳng có sinh vật sống nào có thể nhìn thấy linh hồn của Trần Hi Hạc. Mà linh hồn của tất cả sinh linh vốn được cấu thành từ d*c v*ng, vậy nên Khương Yếm có thể nhìn thấy linh hồn của họ.
Dưới cái nhìn của Khương Yếm, Trần Hi Hạc đi về phía con hạc đầu đỏ, gõ vào đầu nó.
"Sao cánh lại bị thương rồi?"
"Ta đã bảo ngươi không được đánh nhau. Ngươi nghịch ngợm như vậy sao làm thủ lĩnh được đây?"
Con hạc đầu đỏ chẳng cảm nhận được gì, cũng không nghe Trần Hi Hạc nói gì, nhưng ông ấy không hề để tâm. Ông ấy đi dạo quanh vùng ngập nước này, dạy dỗ từng con hạc đầu đỏ, như thể đang dạy dỗ con cháu trong tộc vậy.
Khương Yếm bật cười thành tiếng.
Trần Hi Hạc nghe thấy âm thanh ấy, lập tức nhìn về phía Khương Yếm đang đứng. Khương Yếm không trốn nữa, bước ra khỏi gốc cây.
Cô trêu chọc Trần Hi Hạc:
"Phụ phi, sao ông vẫn thích dạy dỗ người khác thế?"
Trần Hi Hạc đứng yên tại chỗ.
Thật lâu sau, ông ấy mới mỉm cười lắc đầu: "Đã một ngàn năm rồi ư?"
Khương Yếm: "Là một ngàn ba trăm năm."
Trần Hi Hạc sửng sốt.
Một lúc sau, ông ấy thở dài: "Thời gian trôi nhanh thật."
"Yếm Yếm đã lớn thế này rồi."
Khương Yếm: "Còn ông chẳng thay đổi gì cả."
Trần Hi Hạc quay đầu lại: "Con thay đổi rất nhiều."
"Nhưng hình như cũng chẳng thay đổi gì."
Khương Yếm không phủ nhận cũng không thừa nhận. Cô liếc nhìn hang động ở phía xa, sau đó lấy một lá bùa ra, điều khiển nó bay đến hang động hẻo lánh bên sườn núi.
Giây tiếp theo, một tiếng nổ lớn vang lên bên trong hang động, hang động rung chuyển, nhiều viên đá khổng lồ rơi xuống.
Bản thể của Trần Hi Hạc lộ ra dưới mặt đất.
Hơn một nghìn năm qua đi, nhưng cơ thể của ông ấy không hề bị phân hủy, vẫn sạch sẽ như ngày nào.
Trần Hi Hạc bay đến cạnh cơ thể mình. Mười phút sau, linh hồn và thể xác ông ấy hòa làm một, xuất hiện trước mặt mọi người.
Vừa nhìn thấy Trần Hi Hạc, Thẩm Tiếu Tiếu đã hít một hơi thật sâu.
Lúc đầu em còn thấy sợ hãi, tại sao một người sống sờ sờ như thế lại đột nhiên xuất hiện trước mắt em, nhưng sau đó em đã hoàn toàn bị sốc tâm lý.
"Cái này… Phản khoa học quá đi mất."
Em thì thầm với chị gái: "Quả nhiên là phụ phi của chị Khương Yếm, gen tốt thật."
Thẩm Hoan Hoan vội véo eo em gái: "Đừng nói bậy."
"Bản thể của chị Khương Yếm là một bộ váy cưới."
Trần Hi Hạc nghe thấy giọng nói bên này, lập tức nhìn Khương Yếm vài giây, sau đó ông ấy lộ rõ vẻ hài lòng: "Đây là bạn của con à?"
Khương Yếm gật đầu.
"Tốt quá, Yếm Yếm có rất nhiều bạn bè."
Trần Hi Hạc và Khương Yếm trông không giống như đã nhiều năm không gặp. Bọn họ cùng nhau bước ra khỏi núi, giống hệt như một đôi phụ tử có quan hệ rất tốt.
Họ cứ nói chuyện suốt cả chặng đường. Trần Hi Hạc hỏi, còn Khương Yếm thì trả lời.
"Đào Đào thế nào rồi?"
"Ngốc nghếch hơn."
"Thế sẽ dễ bị con bắt nạt rồi?"
"Không sao cả, bây giờ cậu ấy sống với con."
"Vậy thì tốt, thế mẫu thân con thì sao?"
"Còn trong vòng luân hồi."
Trần Hi Hạc lại hỏi: "Cô ấy sắp được đầu thai rồi đúng không?"
Khương Yếm trả lời: "Sẽ nhanh thôi."
Trần Hi Hạc: "Có lẽ ta sẽ đến đó để gặp cô ấy. Hôm qua ta còn mơ thấy cô ấy, ta hơi nhớ cô ấy rồi."
Khương Yếm: "Linh hồn cũng có thể nằm mơ à?"
Trần Hi Hạc gật đầu: "Nếu như con thật sự muốn."
"Ta rất nhớ các con."