Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Bàn tay dưới gầm giường
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bởi vì Thẩm Tiếu Tiếu đã nói rằng có thể dùng bất cứ thứ gì, nên khi đi ngang qua chiếc vali, ánh mắt Khương Yếm dừng lại trên đống đồ ăn vặt chừng nửa phút. Nàng từ từ cúi người xuống lấy một hộp socola, rồi ngước mắt nhìn Thẩm Tiếu Tiếu, sau đó vẫn thản nhiên như không mà lấy thêm một túi bánh quy.
Thẩm Tiếu Tiếu run rẩy lật từng trang tiểu thuyết.
Khương Yếm ăn hết một hộp socola.
Thẩm Tiếu Tiếu run bần bật đọc xong một câu chuyện.
Khương Yếm phủi những vụn bánh quy dính trên tay.
Thẩm Tiếu Tiếu đọc hết toàn bộ truyện, toàn thân lạnh toát.
Khương Yếm kết thúc giờ nghỉ trưa nhàn nhã của mình.
Thẩm Tiếu Tiếu hoang mang lo sợ vỗ cánh tay Khương Yếm: "Chị, chị Khương Yếm, từ đầu đến cuối không hề có chiếc váy đỏ nào xuất hiện trong cuốn sách này cả. Hơn nữa, ngoại trừ chương cuối cùng, thì toàn… toàn là những chuyện liên quan đến phong tục tập quán, không hề khó hiểu chút nào, kinh dị một cách rõ ràng. Vậy nên, Hà Sấu Ngọc có lẽ chỉ muốn cảnh sát chú ý đến chương cuối cùng, chứ không phải các chương khác."
Lúc này, Khương Yếm mới hiểu ra tại sao Thẩm Tiếu Tiếu lại đọc hết toàn bộ cuốn sách.
Nàng còn tưởng Thẩm Tiếu Tiếu là kiểu người càng sợ càng thích chứ.
Vì cả hai đang trong mối quan hệ hợp tác, Khương Yếm tất nhiên sẽ không tiếc lời khen ngợi. Nàng lập tức động viên: "Giỏi lắm, rất tỉ mỉ, suy nghĩ cũng rất chu toàn. Lần sau tiếp tục phát huy nhé."
Thẩm Tiếu Tiếu siết chặt nắm đấm: "Dạ!"
*
Màn đêm nhanh chóng buông xuống.
Khi ánh nắng chiếu qua cửa sổ trên mái nhà hoàn toàn biến mất, toàn bộ khu nhà tập thể chìm vào bóng tối.
Bảy giờ tối, tất cả đèn trên hành lang từ tầng một đến tầng năm đều được bật sáng. Những bóng đèn công suất thấp tỏa ra ánh sáng yếu ớt, đôi khi lại nhấp nháy chập chờn, chẳng biết khi nào mới được sửa chữa hoàn chỉnh.
Có lẽ vì đã ở trong phòng suốt cả buổi chiều nên Khương Yếm không còn ngửi thấy mùi cá tanh trong không khí nữa. Nàng bỏ khẩu trang ra, ngồi trước bàn gấp nhìn Thẩm Tiếu Tiếu chuẩn bị lẩu tự sôi.
Do đường dây điện ở tầng sáu không bị cháy đứt nên vẫn có điện. Chất lượng bóng đèn trong phòng cũng rất tốt, sáng trưng. Thêm vào đó, Thẩm Tiếu Tiếu còn mang theo cả một đống đồ ăn vặt nên điều kiện sinh hoạt còn khá khẩm hơn nhiều.
"Chị Khương Yếm." Thẩm Tiếu Tiếu gặm chân gà, miệng bóng nhẫy dầu mỡ: "Chị định hỏi những người thuê nhà khác về tình hình của Trương Thiêm thế nào rồi? Em thấy mở đầu câu chuyện không dễ chút nào."
"Đợi thêm một lát nữa." Khương Yếm đáp.
"Đợi một lát?"
"Ừm." Khương Yếm cắn một miếng ngó sen trong miệng. Vị thanh ngọt của ngó sen làm sắc mặt nàng dịu đi rất nhiều: "Đêm nay là đầu thất của Hà Sấu Ngọc. Trong truyền thuyết dân gian, đầu thất là lần cuối cùng người chết quay về nhà thăm người thân. Nếu Trương Thiêm thật sự yêu Hà Sấu Ngọc như những gì người khác nói, thì anh ta chắc chắn phải quay về đây."
Khương Yếm đã suy nghĩ thấu đáo. Lần này có hai nhiệm vụ: một là tìm ra nguyên nhân gây ra năng lượng hỗn loạn, hai là tìm ra nguyên nhân cái chết của Hà Sấu Ngọc, xem cái chết của cô ấy có liên quan đến ma quỷ hay không.
Hiện tại, nhiệm vụ thứ nhất chưa có chút manh mối nào. Nhiệm vụ thứ hai cũng không có quá nhiều manh mối, nhưng ít nhất nàng đã có một điểm để bắt đầu điều tra rồi.
Vì vậy, Khương Yếm đã đợi sẵn trong nhà.
— Nếu Trương Thiêm đến, mọi chuyện sẽ dễ dàng điều tra hơn.
— Nếu Trương Thiêm không đến, vậy thì càng đáng để đào sâu hơn vào chuyện này.
Nói chung, kiểu gì nàng cũng không thiệt.
May mắn thay, thời gian chờ đợi cũng không quá lâu.
Hai người vừa dọn dẹp xong bữa tối, bên ngoài cửa chợt vang lên tiếng kéo vali.
...
Hôm nay, Trương Thiêm đến tưởng niệm Hà Sấu Ngọc, tiện tay mang theo chiếc vali mà trước đây anh ta chưa kịp đóng gói lại.
Lúc này, anh ta đang đứng trước cửa phòng 604, cúi đầu nhìn chằm chằm tia sáng lọt qua khe cửa, lòng có chút do dự.
Anh ta không ngờ rằng căn phòng 604 lại được cho thuê nhanh đến vậy. Theo lẽ thường, một căn phòng từng có người chết sẽ không thể cho thuê nhanh chóng như thế…
Một nửa khuôn mặt Trương Thiêm ẩn trong bóng tối, chiếc túi bóng màu đen trong tay anh ta khẽ phát ra tiếng loạt soạt.
Anh ta còn chưa kịp nghĩ xem nên làm gì thì cánh cửa trước mặt đột nhiên mở ra. Một thiếu nữ trắng đến mức không giống người thật ló đầu ra.
"Hay thật, có người thật này, cháu còn tưởng mình nghe nhầm chứ." Thiếu nữ nở nụ cười thân thiện: "Chú tên là Trương Thiêm phải không ạ? Thím Vương nói hôm nay chú có thể sẽ đến."
Trương Thiêm sững người một lúc, trong phút chốc hiểu ra: "À phải, thứ lỗi vì đã làm phiền. Hôm nay tôi đến là…"
"Cháu biết, cháu biết! Chú đến để tưởng niệm vợ mình phải không?" Thẩm Tiếu Tiếu ngắt lời Trương Thiêm, cười tươi nói: "Lúc thuê phòng, thím Vương có kể cho chúng cháu nghe câu chuyện về căn phòng này rồi. Nhưng thím Vương bảo nếu thuê căn phòng này thì giá sẽ rẻ hơn những căn phòng khác một nửa, mà tình hình kinh tế của chúng cháu không dư dả cho lắm, nên là…"
"Mà thôi, nói chung là chú nén đau thương nhé."
Vui buồn vốn dĩ không giống nhau, huống hồ còn là một người chưa từng gặp mặt.
Trương Thiêm nghe giọng điệu không chút đau thương của thiếu nữ, khẽ rũ mi mắt: "Cảm ơn. Nếu thím Vương đã kể rồi, vậy tôi có thể vào trong thu dọn đồ đạc không? Tôi sẽ thu dọn thật nhanh."
"Tất nhiên là được ạ."
Thẩm Tiếu Tiếu nghiêng người sang một bên, Trương Thiêm cúi đầu bước vào. Là một người sở hữu chiều cao gần 1m9, Trương Thiêm bị hạn chế cử động rất nhiều trong căn phòng này. Nhưng vì anh ta rất gầy nên căn phòng trông sẽ không quá chật hẹp.
Căn phòng lúc này đã trở lại như khi hai người vừa mới đến vào ban ngày: ánh đèn mờ ảo, trong phòng không có lấy một thiết bị hiện đại nào, giường ngủ cũng chỉ đơn giản trải một tấm ga kiểu cũ.
Đôi mắt sau chiếc kính của Trương Thiêm chợt lóe lên trong vài giây, anh ta lặng lẽ thở ra một hơi.
"Mau thu dọn đi chú ơi, cháu còn phải cày phim nữa." Thẩm Tiếu Tiếu đứng đằng sau thúc giục.
Trương Thiêm đáp lại một tiếng. Trước đây anh ta đã thu dọn gần hết đồ đạc rồi, bây giờ chỉ cần vài phút là có thể xong xuôi tất cả.
Anh ta mở tủ quần áo ra, lấy hai chiếc áo khoác và một đôi giày da đặt vào trong vali, sau đó đi thẳng về phía giường ngủ. Anh ta nhớ cây vợt cầu lông của con trai mình ở dưới gầm giường.
Trương Thiêm quỳ xuống, một tay chống đất, một tay lật tấm ga trải giường lên. Dưới gầm giường là một mảng tối đen kịt. Anh ta mò mẫm trong túi áo rồi lấy chiếc điện thoại ra.
Nhưng ngay lúc Trương Thiêm nằm rạp xuống đất nhìn dưới gầm giường lần nữa, đột nhiên có một bàn tay lạnh lẽo chạm lên mu bàn tay anh ta.
Bàn tay ấy trắng bệch, cảm giác mịn màng mềm mại, xương tay cũng đẹp đẽ kỳ lạ. Nhưng vào lúc này, sẽ chẳng có ai có tâm tư đi khen một bàn tay như vậy cả.
Sau lưng Trương Thiêm lập tức đổ mồ hôi lạnh. Anh ta nghĩ đến Hà Sấu Ngọc đã chết, nghĩ đến đồ cúng và tiền giấy trong túi bóng, và cả…
Trương Thiêm hít một hơi thật sâu rồi từ từ cúi đầu nhìn xuống gầm giường.
Một người con gái lạ mặt đang nằm nghiêng dưới gầm giường, nhìn anh ta không hề chớp mắt.
Trương Thiêm há miệng thở hổn hển, cảm giác ớn lạnh sau lưng dần tan biến.
Người con gái dưới gầm giường thu tay lại: "Xin lỗi, tôi cứ tưởng chú là bạn tôi."
Trương Thiêm quay đầu lại nhìn thiếu nữ phía sau mình. Thẩm Tiếu Tiếu vội vàng tiến lên trước: "Em còn đang tự hỏi sao chị lại biến mất rồi, chị chui xuống gầm giường làm gì, bẩn chết đi được chứ."
"Vừa nãy hình như mấy thứ linh tinh dưới giường rơi xuống nên chị kiểm tra một chút."
Khương Yếm vươn tay về phía Trương Thiêm: "Chú có thể kéo tôi ra không? Chân tôi hơi tê rồi."
Trương Thiêm lịch sự vươn tay ra. Khương Yếm mượn sức đứng dậy: "Cảm ơn."
"Có qua có lại, tôi giúp chú thu dọn hành lý nhé."
"Không cần đâu, tôi tự làm được rồi." Trương Thiêm cúi người cầm lấy cây vợt dưới gầm giường đặt vào trong vali.
Diễn vở kịch này cũng chỉ để được giúp Trương Thiêm thu dọn hành lý. Khương Yếm đã phải chui xuống gầm giường rồi, tất nhiên không thể để hỏng mục đích được. Thế là nàng tự mình đi đến tủ sách.
Trương Thiêm nhíu mày đi theo hai bước: "Không cần phiền cô vậy đâu."
Khương Yếm rút một cuốn sách trên kệ ra, cười nói: "Đừng khách sáo."