51. Chương 51

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tám giờ năm mươi phút tối, giai đoạn đầu ca phẫu thuật của Lý Trình kết thúc.
Chu Hân Vân chợt bừng tỉnh, sững sờ nhìn đèn phòng phẫu thuật đã tắt, cảm giác mơ màng như vừa tỉnh sau cơn hôn mê. Nhưng rất nhanh cô ấy đã xốc lại tinh thần, lảo đảo chạy về phía bác sĩ.
Bác sĩ chưa kịp giải thích rõ ràng thì Chu Hân Vân đã ngất xỉu, ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Cả một phen hỗn loạn.
Chín giờ ba mươi phút tối, Chu Hân Vân tỉnh lại.
Cô ấy đến hành lang bên ngoài phòng phẫu thuật, tiếp tục thấp thỏm lo âu, lòng vẫn hướng về Lý Trình.
Mười giờ tối, Chu Hân Vân chợt nhớ ra điều gì đó, cô ấy lục lọi khắp các túi, vội vã rời khỏi bệnh viện.
Một tiếng sau, Chu Hân Vân quay lại bên ngoài phòng phẫu thuật với đôi bàn chân trần và một nắm tiền giấy. Trước khi bắt đầu giai đoạn sau của ca phẫu thuật, cô ấy giơ cao xấp tiền, quỳ xuống trước mặt bác sĩ.
Vì quá lo lắng nên một đồng xu rơi xuống sàn, lăn đến cạnh đầu gối Chu Hân Vân rồi lăn đến chân bác sĩ, sau đó lăn xa dần, tiếng leng keng vọng lại.
Chu Hân Vân cuống quýt đẩy đám đông ra, đuổi theo đồng xu.
Dần dần, Thẩm Hoan Hoan không tua nhanh nữa.
Nửa đêm, trên hành lang, đèn phòng phẫu thuật vẫn sáng. Trên màn hình, Chu Hân Vân ngồi trên ghế dài, bất lực thì thào với bản thân, ôm chặt nắm tiền lẻ, thân hình lung lay sắp ngã.
Trạng thái này kéo dài rất lâu, điện thoại của Chu Hân Vân rung mấy lần nhưng cô ấy không bắt máy. Gần một giờ sáng, cô ấy lấy tay áo lau sạch nước mắt, vặn vặn lọn tóc ướt rồi đưa tay lên mũi ngửi.
Dường như cô ấy ngửi thấy một mùi gì đó khó chịu, Chu Hân Vân ôm lấy cổ họng, cố gắng hít thở, vỗ ngực để bình tĩnh lại. Nửa phút sau, cô ấy lại ngửi đầu ngón tay mình.
Cô ấy cứ ngửi, rồi nôn, rồi lại ngửi, như tự hành hạ bản thân. Cuối cùng không kìm được, cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ họng, cô ấy ôm cổ nôn thốc nôn tháo trên hành lang.
Thẩm Hoan Hoan phóng to màn hình, cô nàng thấy trên cánh tay Chu Hân Vân có vết bỏng và vết dầu bóng loáng trên đầu ngón tay cô ấy.
Thẩm Hoan Hoan lộ vẻ xúc động, cô nàng thở phào, tiếp tục xem.
Chu Hân Vân lau miệng sạch sẽ, điện thoại cô ấy lại rung, cô ấy vịn tay ghế ngồi xuống, cúi đầu mở điện thoại lên.
Lúc đầu động tác của cô ấy vẫn bình thường, chậm chạp và máy móc, ánh mắt vô hồn, không tiêu cự. Nhưng tại thời điểm nào đó, động tác của cô ấy chợt khựng lại, hai mắt mở to, cơ thể run rẩy kịch liệt.
Thẩm Hoan Hoan vội nhấn tạm dừng.
Trên màn hình, Chu Hân Vân mở giao diện tin nhắn. Màn hình không thể phóng to thêm được nữa nên Thẩm Hoan Hoan không đọc được tin nhắn, nhưng cô cũng đoán được đại khái.
Tin nhắn đó nói cho cô ấy biết nguyên nhân thật sự khiến con cô ấy bị thương, và chỉ cho cô ấy cách chuyển giao lời nguyền.
Quả nhiên, Chu Hân Vân đọc xong tin nhắn thì đứng dậy rời đi không chút do dự.
Trước đây Chu Hân Vân có tin quỷ thần hay không không quan trọng, nhưng lúc đó cô ấy không thể không tin, tin nhắn kia trở thành sợi rơm cứu mạng duy nhất của cô ấy.
CCTV quay được cảnh Chu Hân Vân rời khỏi bệnh viện trong vòng năm phút, sau đó biến mất trong vườn hoa sau bệnh viện. Trong vườn hoa có rất ít CCTV, ít nhất là trên đoạn đường cô ấy đi không có camera nào. Bởi vậy lần tiếp theo Thẩm Hoan Hoan nhìn thấy cô ấy đã là mười phút sau đó, khi cô ấy xuất hiện trở lại.
Ra khỏi vườn hoa, Chu Hân Vân ôm chặt chiếc túi, vội vã trở về bệnh viện.
Thẩm Hoan Hoan liên tục chuyển đổi màn hình giám sát để theo dõi Chu Hân Vân. Suốt đường đi cô ấy không hề nói chuyện với bất kỳ ai, thậm chí còn không hề có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào, cho đến khi đến phòng phẫu thuật của Lý Trình.
Bác sĩ điều trị mệt mỏi đẩy cửa phòng phẫu thuật ra, nói vài câu với trợ lý rồi đi vào phòng vệ sinh. Chu Hân Vân nhìn xung quanh, che đậy chiếc túi rồi cũng đi vào phòng vệ sinh.
Lúc đi ra, cô ấy vẩy vẩy hai bàn tay dính nước, vẻ mặt không còn căng thẳng nữa.
Rất rõ ràng, lúc này lời nguyền trên người cô ấy đã bị chuyển giao.
Người bị chuyển giao chính là bác sĩ điều trị của Lý Trình.
Để đảm bảo phán đoán chính xác, Thẩm Hoan Hoan xem lại thêm mười lần nữa, xác định chắc chắn lúc đó trong phòng vệ sinh chỉ có Chu Hân Vân và nữ bác sĩ kia, và sau khi ra khỏi phòng vệ sinh, Chu Hân Vân vẫn ngồi trên ghế dài, không nói chuyện với ai.
Gần rạng sáng, người phụ nữ tội nghiệp vẫn ngồi trên ghế dài.
Nhưng đã không còn vô tội nữa.
Thẩm Hoan Hoan dọn đồ của mình, đứng dậy chào nhân viên phòng CCTV: "Xin lỗi vì đã quấy rầy."
Chú ấy liên tục xua tay: "Ôi trời, tôi chỉ phối hợp với đồng chí cảnh sát thôi."
"Công việc bí mật, chú đừng tiết lộ cho ai nhé."
"Tôi cam đoan sẽ giữ bí mật!"
Thẩm Hoan Hoan mỉm cười, nói tạm biệt lần nữa rồi rời khỏi phòng CCTV.
Ba người Khương Yếm đã đợi sẵn ở sảnh bệnh viện. Khương Yếm vô cùng không thích mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện, cô lấy khẩu trang ra đeo. Từ xa cô đã thấy Thẩm Hoan Hoan, bèn giơ tay ra hiệu cho cô biết mình đang ở đây.
Thẩm Hoan Hoan cũng giơ tay lên vẫy.
"Xem hết CCTV rồi à?" Khương Yếm hỏi.
"Xem hết rồi." Thẩm Hoan Hoan chạy đến chỗ ba người họ, hơi thở không ổn định lắm.
Cô nàng nhìn xung quanh, ánh mắt rơi vào bức ảnh các chuyên gia trên bức tường cách đó không xa. Khoa cấp cứu có vài bác sĩ, cô nàng chỉ vào người bác sĩ thứ hai ở hàng thứ ba: "Hướng Nam Chi, bác sĩ điều trị của Lý Trình. Đêm ngày 14, Chu Hân Vân chỉ tiếp xúc với cô ấy."
"Con của cô ấy có lẽ là nạn nhân tiếp theo sau Lý Trình."
Khương Yếm: "Kiểm tra bệnh án chưa?"
Thẩm Hoan Hoan lắc đầu: "Vẫn chưa, cũng không rõ liệu con cô ấy có đang điều trị ở bệnh viện này không nữa."
Khương Yếm: "Có lẽ có đấy. Dù sao Hướng Nam Chi cũng là bác sĩ ở đây, cô ấy có thể sắp xếp phòng bệnh và bác sĩ tốt nhất cho con mình."
Trình Quang nghe như vịt nghe sấm, hiện tại cậu đã bỏ lỡ quá nhiều thông tin, hoàn toàn không theo kịp luận điểm của mấy người này: "Hai người đang nói gì thế? Kiểm tra cái đó làm gì? Kiểm tra bệnh án của ai?"
Khương Yếm không muốn nói nhiều, Thẩm Hoan Hoan nghĩ dù gì Trình Quang cũng là sư đệ của Khương Yếm, cô nàng bèn giải thích ngắn gọn cho cậu hiểu.
Trình Quang há mồm trợn mắt: "Cô chuyển cho tôi, tôi chuyển cho anh ta, anh ta chuyển cho cô ấy? Cái vòng luẩn quẩn gì mà phức tạp vậy?"
Thẩm Tiếu Tiếu chọc nhẹ vào lưng Trình Quang, thì thầm: "Còn gì nữa đâu, đây là manh mối do chị tôi và chị Khương Yếm phát hiện ra, anh đừng có đi nói lung tung đấy. Nhất là Lâm Hâm Cửu, hắn ta xấu tính lắm, đừng có mà dây dưa với hắn."
Trình Quang giơ tay thề: "Tôi không dính líu đến hắn!"
Vì Thẩm Hoan Hoan đã từng yêu cầu bệnh viện cho mình xem bệnh án nên lần này cô nàng không xuất trình thẻ cảnh sát nữa.
Thẩm Hoan Hoan nhận lấy xấp tài liệu dày cộp rồi bắt đầu đọc nhanh, so sánh ngày tháng trên từng hồ sơ với ngày tháng ghi trên trang đầu.
Lý Trình ngày 14, Trương Tiểu Lương ngày 16, vậy nên bệnh án con của Hướng Nam Chi hẳn là ngày 15.
Trong lúc cô nàng đang chăm chú kiểm tra thì đồng nghiệp đáng tin cậy ở đồn cảnh sát gửi tin nhắn cho cô.
"Hoan Hoan, chuyện cô nhờ tôi điều tra đã có kết quả rồi ~"
Thẩm Hoan Hoan vội vàng trả lời: "Tôi đây."
Đối phương thấy cô nàng online thì gửi tên của con gái Hướng Nam Chi qua ngay lập tức.
Sau đó là thông tin về hai mẹ con.
"Hướng Nam Chi, ba mươi tám tuổi, tốt nghiệp bằng xuất sắc ở trường đại học A. Sau khi kết hôn có một đứa con gái, ly hôn năm năm trước, con gái ở với cô ấy, tên là Tả Niệm Thần."
"Sáng ngày 15 tháng 10, Hướng Nam Chi làm việc đến rạng sáng mới về nhà, tinh thần không được tốt lắm. Mất tập trung khi đưa con đến trường, cô ấy đã lái xe đi khi con gái còn chưa kịp lên."
"Tả Niệm Thần bị tông, cơ thể bé nằm dưới gầm xe, vết thương rất nặng, phải phẫu thuật cắt bỏ hai chân, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng."
Thẩm Hoan Hoan đọc xong tin nhắn thì không lật xem tài liệu nữa.
Chẳng cần kiểm tra nữa.
Tả Niệm Thần bị thương do mẹ sơ suất, không nguy hiểm đến tính mạng, hoàn toàn trùng khớp.
Cô bé chính là người bị kẹp giữa Lý Trình và Trương Tiểu Lương.