Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Trường Năng Lượng và Lão Yêu
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy thuật ngữ này.
“Vâng. Trường năng lượng.” Khuôn mặt Trình Quang khẽ biến sắc vì sợ hãi.
“Chúng không còn chỉ đơn thuần bị ô uế nữa, mà bắt đầu sinh ra khí xấu, hình thành nên Trường năng lượng.”
Trình Quang mô tả: “Trường năng lượng của mỗi con ma là không giống nhau, phạm vi cũng khác nhau, nhỏ bằng một căn phòng hoặc lớn ngang một thôn làng, nhưng đặc điểm chung là chúng đều có thể gây ảnh hưởng đến những người bình thường nằm trong Trường năng lượng đó, khiến họ suy sụp tinh thần, sa sút ý chí, suy nhược cơ thể, thậm chí có ma quỷ lớn mạnh còn có thể định ra quy tắc và thao túng con người trong đó.”
“Nói cho dễ hiểu thì Trường năng lượng giống như một thế giới nhỏ riêng biệt song hành cùng với không gian chúng ta đang sinh sống, một khi bước chân vào thì sống hay chết không còn do chúng ta quyết định nữa.”
“Thế nhưng đó chưa phải là điều đáng sợ nhất,” Trình Quang nói.
Khương Yếm tò mò: “Còn gì nữa?”
Trình Quang: “Đáng sợ nhất là những người bị chết trong Trường năng lượng rất có khả năng sẽ biến thành ma quỷ, vì vậy một Trường năng lượng thường xuất hiện hai con ma, thậm chí hơn, rồi những con ma đó lại sản sinh ra các loại Trường năng lượng mới chồng lấn và nuốt chửng lẫn nhau, người bình thường đi vào thì chẳng khác gì đã chết cả, ngay cả nhà ngoại cảm cũng phải đối mặt với sự uy hiếp chí mạng.”
“Tóm lại Trường năng lượng không phải là nơi mà người thường có thể bước vào hoặc dám bén mảng đến. Cục Quản lý ít khi phê chuẩn nhiệm vụ có liên quan đến Trường năng lượng, thứ nhất là bởi vì khả năng nó xuất hiện cực kỳ thấp, thứ hai là Cục lo ngại về sự an toàn của các nhà ngoại cảm, vì thế nếu có thì sẽ đặc biệt cử những người dày dặn kinh nghiệm đến xử lý trước.”
Nói đến đây, Trình Quang không nhịn được tán thưởng thần tượng của mình: “Thần tượng của em là người xếp hạng 3 nổi tiếng - “Khối Gỗ Bị Sét Đánh”, lần trước em chỉ cho chị rồi ấy. Sở dĩ có vị trí hạng ba này là vì năm ngoái anh ấy đã tự mình chiến đấu với một Trường năng lượng đấy.”
“Đó là một bệnh viện tư đã bị bỏ hoang, bệnh viện này đã thực hiện hàng loạt ca phẫu thuật phi pháp khiến nhiều bệnh nhân thiệt mạng, oán khí từ họ cộng hưởng với nhau tạo nên một Trường năng lượng. Em đã xem livestream, có nữ y tá đang tiêm thuốc cho các xác chết, có bà cụ bị mổ một nửa bụng, có anh bác sĩ mất nửa đầu, còn có một đứa bé chết non chưa cắt dây rốn đang kéo theo thi thể người mẹ bò khắp nơi…”
“Nói chung là quá kinh khủng, nhưng khi gặp anh ấy, những con ma này như bị sét đánh ngang tai vậy, sợ đến mức không dám động đậy. Sau đó thì anh ấy được thăng hạng từ thứ 9 lên hẳn hạng 3, giữ vững vị trí đó đến tận bây giờ.”
Khương Yếm khen qua loa vài câu rồi quay về vấn đề ban nãy: “Như cậu nói, Trường năng lượng vốn dĩ nên cử những người giàu kinh nghiệm đi xử lý, vậy tại sao lần kia lại để cho Mục… à, người xếp hạng ba đi và lần này sao lại phát ra nhiệm vụ?”
Trình Quang không chú ý đến từ mà Khương Yếm lỡ lời.
Cậu lắc đầu: “Lần phái hạng ba kia thì em không rõ, còn về lần này…”
Lúc này, Trình Quang chợt ngừng nói, liếc vội về phía Khương Yếm.
Khương Yếm cau mày: “Cậu nhìn tôi làm gì?”
“Có liên quan đến tôi ư?”
Dù sao Trình Quang từng được Khương Yếm cứu nên trong lòng cậu cảm thấy thân thiết và gần gũi với cô. Cậu nghĩ ngợi rồi cúi đầu lại gần Khương Yếm: “Không liên quan đến chị, cái này là em vô tình nghe được vợ chồng anh trai em nói chuyện, chị giữ bí mật nhé.”
Khương Yếm: “Yên tâm đi.”
Trình Quang nhỏ giọng nói: “Tuần trước, một con yêu quái tám trăm tuổi xuất hiện ở ngoại ô thành phố khiến cả Cục chấn động, hầu như toàn bộ những chuyên gia hàng đầu đều được điều đi và mới trở về vào hôm kia.”
Khương Yếm nheo mắt: “Con yêu quái đó chết rồi?”
Trình Quang lắc đầu lia lịa: “Chưa chưa, có thầy chúng ta ở đó thì sao có thể giết chết đồng loại của chị được chứ!”
Thú thực thì Khương Yếm không quan tâm cho lắm.
Những loài cây cỏ chim cá sinh ra có đồng loại, nhưng cô thì khác, cô không có đồng bào, nên không cần nghĩ đến việc cứu giúp đồng loại.
Thứ cô quan tâm không phải sự sống chết của nó mà là thái độ của con người đối với yêu quái.
Cô hỏi Trình Quang: “Nó bị giam ở đâu?”
Trình Quang lảng tránh: “Chuyện cơ mật như vậy sao mà em biết được.”
Khương Yếm nhìn cậu một lúc: “Cậu biết.”
Trình Quang: “…”
Khương Yếm lại nhìn thêm lúc nữa: “Không những cậu biết mà cậu còn có quyền hạn ra vào nơi đó, dẫn tôi đi xem đi.”
Trình Quang: “…”
Cậu nợ Khương Yếm hay sao, mà không, hẳn là kiếp trước đã mắc nợ cô!
Vừa mới nảy ra ý nghĩ này, Trình Quang chợt dở khóc dở cười nhận ra rằng chưa cần đến kiếp trước mà chỉ tính kiếp này thôi cậu cũng đã nợ Khương Yếm rồi.
Trình Quang không dám ngẩng mặt lên.
Một lát sau nói nhỏ: “Chị nhớ giữ kín chuyện…”
Khương Yếm khẽ cong môi cười: “Ừ.”
Trình Quang nghiến răng nghiến lợi rồi quay người đưa Khương Yếm đi ra ngoài.
“Chị có thể tạm thời chưa nhận thưởng, tích lại đó để sau này nhận một khoản lớn hơn.” Trình Quang kiến nghị.
Khương Yếm gật đầu đồng ý.
Cô đi theo Trình Quang xuống tầng dưới, đi thẳng rẽ phải, mười phút sau đến trước một ngôi nhà gạch đỏ ba tầng nằm phía cuối đường.
Cửa khóa chặt, Trình Quang lén lút lấy tấm thẻ từ trong túi áo quẹt “bíp” một cái, cánh cửa được mở ra nhanh chóng.
Khương Yếm nhìn về phía Trình Quang.
Trình Quang ngượng ngùng: “Dù sao đi nữa thì Bộ Quản lý Yêu quái vẫn đang do anh trai em phụ trách…”
Khương Yếm: “Cậu có tiện kể cho tôi biết về những người thân của cậu ở Cục Quản lý siêu nhiên không?”
Trình Quang nuốt nước bọt: “Có chuyện gì vậy chị?”
“Đâu, chỉ là tôi có chút tò mò.”
Sau vài giây do dự, Trình Quang kể: “Thầy chúng ta làm Phó cục trưởng thì chị biết rồi. Bố mẹ em đều đã qua đời từ khi em còn nhỏ, em được thầy và các anh chị nuôi lớn. Hiện tại anh cả đang là Bộ trưởng Bộ An ninh, anh thứ hai là Bộ trưởng Bộ Quản lý Yêu quái, chị ba chỉ lớn hơn em hai tuổi, hiện là Thứ trưởng Bộ Thanh Tẩy. Anh thứ và chị ba đều chưa lập gia đình nhưng hình như bạn gái của anh thứ đang quản lý Phòng Thẩm vấn thì phải…”
Khương Yếm cảm thấy quyết định cứu Trình Quang ngày trước là hoàn toàn đúng đắn.
Thấy Khương Yếm không nói chuyện nữa, Trình Quang gãi tai thò đầu nhìn vào bên trong, xác định không có ai rồi mới bước vào.
“Bình thường ở đây không có ai, anh trai em rất lười biếng. Có điều, người bình thường cũng chẳng vào được, nếu tự ý xông vào thì sẽ kích hoạt cơ chế bảo vệ, loại cơ chế có khả năng lấy mạng ngay lập tức ấy ạ.”
Nói xong, cậu lấy chín loại bùa gỗ đào để mở khóa chín cánh cửa khác nhau. Trình Quang cùng Khương Yếm đi qua lần lượt rồi dừng lại phía đầu cầu thang.
Trước mặt là cầu thang hình xoắn ốc dẫn lên tầng hai, cũng chính là nơi giam giữ yêu quái.
Trình Quang thản nhiên đi lên, cậu không chú ý tới các ngón tay đột nhiên cứng đờ của người bên cạnh.
Nhưng trong chớp mắt, Khương Yếm đã duỗi chúng ra.
Cô bước lên tầng hai và trông thấy hóa thạch của một loài thần thú khổng lồ cao bảy mét với đầu sư tử lông đỏ và có sừng. Áp lực mạnh mẽ toát ra khiến Khương Yếm cảm thấy phấn khích.
Nhờ vào việc hấp thụ sức mạnh long mạch suốt hàng ngàn năm mà yêu lực của Khương Yếm đã tăng lên gấp bội, cô có thể giết chết yêu quái sáu nghìn tuổi.
Nhưng con thú này đã sống lâu hơn sáu nghìn năm.
Trình Quang thấy Khương Yếm nhìn chằm chằm vào hóa thạch, không khỏi nói: “Trước kia em rất tò mò, liên tục hỏi về điều này. Anh trai thường trêu chọc em, nói đây là xác của Bạch Trạch, nhưng Bạch Trạch là thần thú xuất hiện trong “Sơn Hải Kinh” thấu hiểu vạn vật, tường tận ma quỷ thần tiên, sống thọ ngang trời đất, thì làm sao có thật trên đời được chứ.”
Khương Yếm cúi xuống, giấu đi suy nghĩ sâu kín trong ánh mắt.
Hồi lâu sau cô nói: “Đưa tôi đi xem con yêu quái còn sống kia.”
Trình Quang gật đầu lia lịa.
Thực tế thì rất dễ để tìm được chỗ của con yêu quái mới bị bắt. Nó kêu ríu rít, ồn ào đến mức cả tầng hai đều vang vọng tiếng nó.
Khương Yếm đứng ngoài cửa trông thấy con chim đen tuyền đang hoảng sợ đi đi lại lại trong phòng, nó kêu không ngớt.
“Chết thật rồi! Tôi chỉ là một con chim nhỏ bé chuyên ăn hạt kê – một con chim nhỏ bé đáng thương thôi mà, tại sao bọn họ lại bắt tôi chứ!”
Con chim không hề phát giác ra Khương Yếm đang ở bên ngoài cửa kính. Nó đi loanh quanh góc tường vài vòng thì đột nhiên như phát hiện ra điều gì đó, nó dùng đôi cánh che miệng, kinh hãi thốt lên: “Trời ơi chắc không phải muốn ép mình sinh con chứ, thời nào rồi còn làm thế, tôi muốn tự do yêu đương!”
“Hơn nữa, huhu, tôi không còn cơ hội để yêu nữa, huhu, tội ác tuyệt chủng do loài người gây ra đã cướp đi hết rồi!”
Nhắc đến vết thương lòng, con chim nhỏ vùi đầu vào bộ lông mềm mại trước ngực và lau nước mắt một cách tội nghiệp.
Khương Yếm im lặng đứng nhìn con chim nhỏ quen thuộc.
Nếu cô nhớ không lầm thì lần trước con chim này đã tự sơn đủ màu sắc lên người, giả làm một chú vẹt đuôi dài bám theo bé gái tên Chi Chi về nhà.
“Chim bồ câu đen đốm bạc*,” Khương Yếm nói.
(*loài bồ câu có thể đã bị tuyệt chủng.)
Nghe thấy có người gọi, con chim nhỏ dựng đứng bộ lông đen tuyền, run rẩy quay đầu lại, vừa trông thấy Khương Yếm liền kêu thét một tiếng rồi ngã lăn quay ra đất, chân co giật mấy lần.
“…”
Khương Yếm xoay người: “Được rồi, đi thôi.”
Trình Quang sửng sốt: “Dạ?”
Cậu không hiểu: “Chỉ thế thôi à? Không phải chị đến để cướp ngục à?”
Khương Yếm không muốn nói thêm câu nào với một người ngốc nghếch nữa.
“Gặp lại sau.”
Cô lạnh nhạt đi xuống dưới một mình.