Chương 37: Vì em thích tôi

Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn

Chương 37: Vì em thích tôi

Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên Đình lao xuống lầu như thể đang trốn chạy, khuôn mặt đầy căng thẳng.
Ra khỏi cửa KTV, cậu đứng lại trên bậc thềm một lúc lâu. Cơn gió đêm mang theo mùi khói thịt nướng từ những quán ven đường thổi qua, khiến tâm trí cậu tỉnh táo đôi phần.
Lúc này, cậu mới từ từ cảm thấy hối hận. Hôm nay cậu lái xe đến, nhưng chỉ vì một ly whisky bốc đồng, giờ đành phải gọi tài xế thuê để về nhà.
Khu vực quanh các quán bar về đêm chẳng thiếu gì tài xế đợi khách, Biên Đình vẫy đại một người rồi leo lên ghế phụ.
Xe rời khỏi khu phố náo nhiệt, đêm dần trở nên yên ắng. Chiếc xe vững vàng lao về phía núi Nguyên Minh, càng lên cao, tâm trạng Biên Đình càng nặng trĩu.
Tài xế là người mặt tròn, đến từ tỉnh khác, lần đầu tiên nhận chuyến lên núi nên mọi thứ đều khiến anh ta tò mò. Dọc đường, anh vừa hỏi han người sống lưng chừng núi là ai, vừa dò hỏi giá cả biệt thự, nói không ngừng nghỉ.
Biên Đình tâm trí rối bời, chẳng màng trò chuyện. Cậu chống tay lên trán, lười biếng nhìn ra ngoài cửa sổ, không thèm đáp lại một câu.
Về đến nhà, tâm trạng cậu coi như đã chạm đáy. Cậu chẳng chào ai, lẳng lặng đi thẳng lên phòng, kéo rèm lại rồi đổ người xuống giường.
Cậu chui sâu vào chăn, từ từ mở mắt. Cậu không biết phải lý giải thế nào cho hành động kỳ lạ tối nay của mình, chỉ có thể thô bạo đổ lỗi cho một cú "bị ma nhập", ngủ một giấc rồi ngày mai sẽ ổn.
Nhưng đáng tiếc, mọi chuyện không diễn ra như mong đợi. Một giấc ngủ ngon chẳng những không giúp cậu khá hơn, mà còn khiến "cơn ma nhập" trở nên nghiêm trọng hơn.
Vì đêm đó, Biên Đình đã mơ một giấc mơ. Trong mơ, cậu gặp được chủ nhân thật sự của đôi mắt kia.
Người ấy rõ ràng ở ngay trước mắt, ngày nào Biên Đình cũng thấy gương mặt ấy, nghe giọng nói ấy, thoải mái trò chuyện, không chút kiêng dè mà cảm nhận sự hiện diện của người ấy.
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình, cậu luôn xem người ấy như một bóng hình xa cách, ở tận chân trời, không thể chạm tới, không thể vượt qua ranh giới. Chỉ cần chạm vào, tất cả sẽ vỡ tan.
Rốt cuộc là từ lúc nào, người ấy đã âm thầm bước vào tim cậu bằng cách mà cậu không dám thừa nhận?
Biên Đình nghĩ, có lẽ là từ năm cậu mười tám tuổi, khi trong bóng tối, anh châm cho cậu một ngọn nến. Đó là khởi đầu của giấc mơ.
Và chính vì biết mình đang mơ, lần này Biên Đình không kiềm chế, không ngăn cản, để mặc những suy nghĩ không nên có trỗi dậy, điên cuồng chiếm lấy lý trí.
Cuối cùng, cậu đưa tay về phía anh, lòng bàn tay nhẹ nhàng chạm lên gò má, đầu ngón tay run rẩy vì xúc động.
Người ấy không phản kháng, không trách móc, cũng không đẩy cậu ra. Ngược lại, anh khẽ nhướng mày, dịu dàng mà nhìn cậu, trong mắt như chứa cả suối nước mùa xuân.
Nụ cười ấy cậu quá quen thuộc. Khi cậu bắn trúng điểm mười, khi cậu làm bài tiếng Anh được điểm cao, khi cậu phát hiện lỗi sai trong bản báo cáo, người ấy luôn nhìn cậu bằng ánh mắt và nụ cười ấy, rồi nói: "Làm tốt lắm."
Biên Đình cảm thấy được cổ vũ, hay có lẽ là bị mê hoặc. Cậu nghe theo tiếng gọi từ sâu trong tim, nâng khuôn mặt ấy lên, cẩn trọng hôn lên khoé môi đang mỉm cười kia.
Rồi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Biên Đình lạnh lùng cả ngoại hình lẫn tính cách, chẳng ai nghĩ cậu có thể khao khát một người, một điều gì đó đến mức mãnh liệt như thế.
Ham muốn thầm kín này, vì một sự cố bất ngờ mà bị phơi bày trần trụi. Cậu không biết phải làm sao để thỏa mãn nỗi khát khao gần như điên cuồng trong lòng, chỉ biết lặp đi lặp lại, hôn người ấy một cách mù quáng và vụng về.
Trán, mắt, mũi, yết hầu – từng chút, từng chút một. Cậu muốn để lại dấu vết của mình trên từng tấc da thịt ấy.
Nhưng vẫn chưa đủ. Vẫn chưa đủ. Còn lâu mới đủ. Cậu muốn nhiều hơn nữa.
Chỉ là, người kia không hề đáp lại. Từ đầu đến cuối, người ấy im lặng, để mặc cậu muốn làm gì thì làm.
Nhìn như là bao dung, nhưng thực ra lại xa cách muôn trùng.
Ngay khi Biên Đình sắp bị chính khao khát của mình hành hạ đến điên loạn, người kia cuối cùng cũng lên tiếng, lạnh lùng hỏi:
"Vì sao cậu lại làm những điều này với tôi?"
Dù là trong mơ, giọng nói ấy vẫn là thứ âm thanh Biên Đình quen thuộc: trong trẻo, lạnh lùng, sắc bén, tĩnh lặng như mặt băng mùa đông.
Phải rồi, vì sao chứ?
Máu trong người Biên Đình như đông lại.
"Chẳng lẽ là vì..."
Người ấy vòng tay ôm lấy eo cậu, xoay người thành thế chủ động, hai người đổi vị trí.
Trong giấc mơ này, đôi chân anh không hề bị thương, có thể làm bất cứ điều gì anh muốn, đến bất cứ nơi nào anh muốn.
Lòng bàn tay mang theo độ ấm quen thuộc, từ từ trượt xuống, nóng bỏng và đầy ám muội. Sau khi nghe thấy tiếng rên rỉ đứt quãng bên tai, cậu siết chặt tay lại.
Người ấy cúi đầu, kề sát Biên Đình, chạm môi cậu một cách mơ hồ, rồi thì thầm: "Bởi vì, em thích tôi."
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng với Biên Đình, nó tựa như sét đánh ngang tai.
Cậu lập tức choàng tỉnh, nhưng trong mắt chỉ còn một khoảng trống rỗng.
Dư âm của giấc mơ vẫn chưa tan. Biên Đình không thể tách mình ra, chỉ biết rúc sâu vào chăn, tay run rẩy kéo áo lên cắn vào miệng, tiếp tục giấc mơ dang dở.
Mỗi cảnh trong mơ, mỗi chi tiết, người cậu mơ thấy là ai – cậu đều biết rất rõ. Cậu lặp lại nét mặt người ấy, bắt chước từng động tác, đồng bộ cả nhịp thở.
Khác với sự thẳng thắn trong mơ, khi toàn thân chìm vào chất lỏng ấm áp, ẩm ướt và dính nhớp, cậu vẫn cắn chặt vạt áo, không phát ra lấy một tiếng.
Trời vừa hửng sáng, ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa, đồng hồ treo tường chỉ còn 15 phút nữa là năm giờ. Biên Đình lật chăn, nằm ngửa trên giường, cố gắng ổn định lại nhịp thở.
Luồng khí lạnh cuốn đi lớp mồ hôi mỏng trên người. Cuối cùng, cậu cũng hoàn toàn tỉnh táo, dùng mu bàn tay che kín mắt, đầy phiền não.
Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này!
Cậu nằm trên giường, tự điều chỉnh cảm xúc rất lâu, nhưng vẫn không thể chấp nhận nổi sự thật trước mắt.
Cậu nghĩ đến Cận Dĩ Ninh, rồi tự làm cho mình.
Biên Đình hai mươi ba tuổi, chuyện đó dĩ nhiên không phải lần đầu. Nhưng đây là lần đầu tiên hình bóng trong tưởng tượng lại rõ ràng đến thế, có khuôn mặt cụ thể, nguyên vẹn. Tất cả đều là lỗi của Đinh Gia Văn.
Biên Đình không thể đối diện với chính mình, nên đành vô cớ đổ hết trách nhiệm lên đầu Đinh Gia Văn.
Sự việc đã đến nước này, nghĩ nhiều cũng vô ích. Biên Đình bật dậy như cái xác không hồn, buông xuôi, lê bước vào phòng tắm. Cậu tắm một lượt nước lạnh, rồi cam chịu giặt sạch quần lót và quần ngủ.
Sau một hồi vất vả, "chứng cứ" cũng bị tiêu hủy. Nhưng việc phơi quần áo đã giặt trong phòng hay ra ban công rõ ràng không phải ý hay. Lát nữa dì Huệ sẽ vào dọn phòng. Những lần trước, quần áo giặt xong để trong phòng cũng chẳng sao nếu dì có thấy.
Nhưng lần này, cậu lại cảm thấy chột dạ vô cùng.
Thấy trời còn sớm, Biên Đình quyết định tranh thủ lúc mọi người chưa thức dậy, lặng lẽ mang quần áo vào phòng giặt. Cậu hành động lén lút, không muốn ai biết.
Nói là làm! Biên Đình ôm hai chiếc quần còn ướt, nhẹ chân ra khỏi phòng. Cậu tưởng kế hoạch hoàn hảo, không ngờ vừa mở cửa đã đụng độ Cận Dĩ Ninh bước ra từ phòng anh. Ánh mắt hai người chạm nhau, không thể tránh né.
"Bịch" – chiếc quần trong tay rơi xuống đất. Biên Đình hoảng hốt cúi xuống, vội vàng nhặt lên rồi ôm chặt vào lòng.
Phòng tuyến yếu ớt mà Biên Đình vừa dựng lên, giờ tan tành trong nháy mắt. Cái chạm mắt ngắn ngủi ấy dường như khiến mọi chuyện trong phòng bị phơi bày trọn vẹn trước mặt Cận Dĩ Ninh.
Dĩ nhiên Cận Dĩ Ninh đâu có thần thông, anh cũng không ngờ gặp Biên Đình sớm thế nên thoáng bất ngờ. Nhưng rất nhanh, anh nhận ra biểu cảm chột dạ của Biên Đình, rõ ràng là vừa làm chuyện mờ ám.
Đặc biệt là khi thấy anh, cậu hoàn toàn mất kiểm soát, thậm chí còn có vẻ tội nghiệp.
Việc Biên Đình tự tiện giúp Tưởng Thiên Tứ xử lý nội gián trong cảnh sát khiến Cận Dĩ Ninh vẫn chưa nguôi giận. Gần đây anh cố tình lạnh nhạt, nhưng giờ thấy dáng vẻ này, anh lại lo cậu lại gây chuyện gì nữa.
Tạm gác hiềm khích, Cận Dĩ Ninh bước tới hai bước, hỏi: "Trời chưa sáng mà cậu lén lút làm gì thế?"
Biên Đình như gặp kẻ thù. Thấy Cận Dĩ Ninh tiến lại gần, cậu lùi lại theo bản năng, nhưng bị cánh cửa phía sau chặn lại.
Không còn đường trốn, lưng cậu dán chặt vào cửa. Câu hỏi của Cận Dĩ Ninh khiến cậu không biết trả lời sao, vội bật cơ chế phòng vệ, cáu kỉnh hỏi lại: "Anh dậy sớm làm gì?"
"Tôi thức sớm nhưng không ngủ lại được, định xuống dưới đi dạo một chút."
Cận Dĩ Ninh đáp nhẹ nhàng, ánh mắt khẽ lướt qua người Biên Đình. Lúc này anh mới để ý thấy thứ cậu ôm trong lòng là hai chiếc quần còn ướt.
Cận Dĩ Ninh là người từng trải, nhìn cảnh này liền hiểu ngay.
Nhưng hiểu thì hiểu, không có nghĩa là anh sẽ dễ dàng tha cho.
"Sáng sớm đã giặt quần à?" Cận Dĩ Ninh dường như quyết tâm truy đến cùng: "Là mộng tinh, hay là tự..."
Câu chưa dứt lời, toàn thân Biên Đình đã bùng nổ, mặt đỏ bừng: "Không phải!"
"Ồ?" Cận Dĩ Ninh ra vẻ tò mò: "Vậy là gì?"
"Là..." Cậu ấp úng mãi không bịa được lý do, cuối cùng buột miệng: "Chuyện không liên quan đến anh thì đừng có hỏi!"
Nói xong, cậu tức giận đá mạnh vào xe lăn của Cận Dĩ Ninh, không dám nhìn anh lấy một cái, ôm hai chiếc quần chạy vù xuống lầu.
Nhìn theo bóng dáng hoảng hốt tháo chạy, Cận Dĩ Ninh đứng yên tại chỗ, cuối cùng cũng buông bộ mặt lạnh lùng đã duy trì suốt hơn nửa tháng, bật cười thành tiếng. Anh bắt đầu nghi ngờ liệu có phải mình đã bảo bọc cậu quá kỹ, chỉ một hiện tượng sinh lý bình thường mà cũng khiến cậu hoảng loạn đến thế.
Cười chán, tâm trạng Cận Dĩ Ninh cũng từ u ám chuyển sang sáng sủa. Không buồn xuống lầu dạo nữa, anh xoay xe lăn trở về phòng.
Dưới lầu, trong chiếc MPV màu đen, Bullet nhìn tin nhắn vừa nhận được, nói với tên người Thái bên cạnh: "Tan ca sớm, đi uống trà sáng thôi."
Tên người Thái đang lim dim trên ghế phụ, nghe vậy ngỡ ngàng hỏi: "Không cần đến Kim Quỹ bắt người nữa à?" Nói rồi ngáp một cái: "Gan Đinh Gia Văn cũng lớn thật, dám dẫn Tiểu Biên đi mấy chỗ hỗn loạn đó chơi, tối còn chẳng thèm về nhà."
"Không cần nữa." Bullet ném điện thoại vào hộc đồ, nổ máy lùi xe ra khỏi lối đi: "Sếp nói người đã về nhà rồi."