Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn
Chương 55: Mục tiêu
Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuộc trò chuyện đêm khuya tại sảnh trung tâm khách sạn Lệ Đô tưởng như êm đềm nhưng thực chất lại đầy ẩn ức.
Trước khi ra về, Cận Dĩ Ninh nhắc nhở Biên Đình hãy suy nghĩ thật kỹ về hai lựa chọn của mình: hoặc rời xa quê hương để tránh xa cơn bão, hoặc ở lại Tứ Hải sống cuộc đời vô danh, không dính líu đến bất cứ chuyện gì.
Biên Đình không muốn chọn, Cận Dĩ Ninh cũng không chịu nhượng bộ. Không khí lạnh dần lan rộng, ngay cả Đinh Gia Văn cũng thấy lạ và hỏi cậu gần đây lại làm gì khiến ông chủ khó chịu thế.
Sau đó, Cận Dĩ Ninh không còn đưa Biên Đình đi theo nữa. Biên Đình chẳng có nơi nào để đi, chỉ ở lại trường học suốt ngày.
Một buổi trưa thứ bảy, giảng đường vắng tanh. Biên Đình ngồi trên bậc thang cầu thang thoát hiểm, laptop trên đùi, chiếc kính chống ánh sáng xanh che mắt, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.
Cậu đang gấp rút hoàn thành luận văn, chỉ còn hai ngày nữa là đến deadline do Tưởng Sở Quân đặt ra.
Hôm đó Tần Miện cũng đến, cố tình mặc áo phông rộng quần jeans để hòa vào không khí sinh viên, nhưng vừa xuất hiện đã bị Biên Đình cười nhạo là "cưa sừng làm nghé".
"Cậu bảo mời tôi ăn cơm mà." Tần Miện liếc nhìn chiếc sandwich khô cứng trong tay, vẻ mặt không tin nổi: "Chỉ có thế thôi à?"
"Có thức ăn là tốt rồi." Biên Đình thong thả lấy từ túi nilon ra một ly Americano đá, đưa cho hắn: "Này, cầm uống đi."
Tần Miện nhận lấy, nhăn mặt uống một ngụm lớn.
"Dựa theo suy luận của cậu, điểm cuối của tuyến đường thủy này nằm gần biên giới nước M, ở vùng rừng nhiệt đới hạ lưu sông Tân Nam."
Tần Miện dựa vào lan can, dáng lười nhác, lật vài trang tài liệu Biên Đình mang đến rồi nói: "Để tăng hiệu quả vận chuyển, họ còn định đào một đường hầm bí mật trên ngọn núi gần đó nữa à?"
"Đúng vậy." Biên Đình không rời mắt khỏi màn hình, vừa trả lời vừa gõ phím. "Dựa theo thông tin tôi lấy từ Liêu Văn Hi và phân tích, đường hầm khả năng nằm ở dãy núi Bạc Đồ."
"Giờ chúng ta có thể thu hẹp phạm vi điều tra xuống khu vực hạ lưu sông Tân Nam của nước M, gần dãy núi Bạc Đồ." Tần Miện cắn miếng sandwich, mặt nhăn tít vì quá dở, "Nhưng chỉ với ngần ấy dữ liệu vẫn chưa đủ để lần ra toàn bộ điểm trung chuyển trên tuyến đường thủy. Chúng ta cần thông tin chi tiết hơn."
Lo lắng của Tần Miện là có cơ sở. Rừng rậm biên giới ẩn giấu nhiều cảng bí mật, nếu chỉ dựa vào phạm vi đã xác định hành động, đối phương dễ cảnh giác, có thể hủy hết mọi thứ để giữ bí mật, khiến mọi nỗ lực trở thành công dã tràng.
"Hiểu rồi, cho tôi thêm chút thời gian." Biên Đình gõ dấu chấm hết câu, lướt nhanh lại bài luận văn, ngẩng đầu hỏi Tần Miện: "Chuyện tôi nhờ anh điều tra đã tiến triển thế nào rồi?"
Tần Miện chợt nhớ ra, cúi xuống lấy từ trong áo ra một phong bì da, đưa cho Biên Đình: "Đây là thông tin về mấy tay buôn người nổi tiếng ở Thành phố Cảng."
Biên Đình vừa định lấy, Tần Miện lại rút tay về: "Cậu chỉ được xem thôi, đừng hành động bừa."
"Biết rồi." Biên Đình giật lấy phong bì, cáu kỉnh: "Lắm lời quá đi."
Lý do Biên Đình hẹn Tần Miện ở trường hôm nay là nhờ hắn cung cấp thông tin về bọn buôn người ở Thành phố Cảng.
Rốt cuộc ai đang lợi dụng danh nghĩa của mình để buôn bán người trái phép, chuyện này luôn khiến cậu băn khoăn.
Mỗi người đều nhận được thông tin mình cần, bữa trưa coi như xong. Nơi này không tiện ở lâu, Tần Miện đứng dậy phủi quần áo, chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc đó, bên ngoài cửa thoát hiểm vang lên tiếng động nặng nề khiến cả hai giật mình.
Người đàn ông bên ngoài gọi: "Sở Quân, Sở Quân, đợi đã, nghe anh giải thích!"
Có người đến! Biên Đình kéo Tần Miện chạy đến cửa, ghì chặt cánh cửa.
Cửa thoát hiểm không mở được, tuy không đúng quy định nhưng cũng không hiếm xảy ra. Người bên ngoài không cố vào nữa.
"Tưởng Thiên Tứ, anh không cần nói thêm gì nữa." Giọng người phụ nữ đầy xúc động: "Em thật sự không ngờ anh và bố lại luôn làm những việc như vậy. Thuốc cấm nhiều như thế, anh có biết sẽ giết chết bao nhiêu người không?!"
Là Tưởng Sở Quân và Tưởng Thiên Tứ. Biên Đình dùng khẩu hình nói với Tần Miện.
Tần Miện gật đầu, ra hiệu cho cậu tiếp tục lắng nghe.
"Chúng ta chỉ vận chuyển chứ không phân phối. Những loại thuốc đó không có giấy phép lưu hành ở Thành phố Cảng thôi, chứ ở nước ngoài đều hợp pháp cả." Tưởng Thiên Tứ không dám chọc giận cô, vội nắm cổ tay không để cô bỏ đi, "Chỉ cần có nhu cầu thì sẽ có thị trường. Nếu không phải chúng ta làm, cũng sẽ có người khác làm. Chúng ta vô tội, nếu trách phải trách người mua và bán."
"Tưởng Thiên Tứ!" Tưởng Sở Quân gần như không tin tai mình, cô giằng mạnh tay khỏi hắn, "Anh nói thế là ngụy biện!"
"Không, Sở Quân, anh không có ý đó!"
Những lời này không thể thuyết phục Tưởng Sở Quân, ngược lại càng khiến cô tức giận. Tưởng Thiên Tứ không dám nói tiếp, lập tức đổi giọng.
Hắn nắm lấy đôi tay cô, để cô nhìn vào mắt mình: "Em nghĩ chúng ta muốn mãi như vậy sao? Thuyền lớn khó quay đầu, chúng ta đã không còn lựa chọn nào khác nữa rồi."
"Anh có lựa chọn đấy, Tưởng Thiên Tứ. Tất cả mọi người đều có lựa chọn." Tưởng Sở Quân nhắm mắt, khóe mắt ánh lên giọt lệ, "Quay đầu là bờ, anh vẫn còn cơ hội."
"Em quá ngây thơ rồi." Tưởng Thiên Tứ cười khổ lắc đầu, "Chuyện không đơn giản như em nghĩ đâu."
"Thiên Tứ, dù là anh, bố, hay Dĩ Ninh, các anh không thể tiếp tục lầm đường lạc lối nữa!" Tưởng Sở Quân lau nước mắt, không còn khóc, cũng không kích động, "Nể tình vợ chồng, em cho các anh thời gian tự thú." Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn hắn, từng ngón gỡ bàn tay hắn đang siết cổ tay cô, bình tĩnh nói: "Nếu không, em sẽ báo cảnh sát."
"Sở Quân, em đừng xúc động. Anh yêu em, tất cả những gì anh làm chỉ vì muốn cho em cuộc sống tốt nhất, để em yên tâm theo đuổi giấc mơ." Tưởng Thiên Tứ hoảng hốt nói, "Còn bố nữa, bố đã lớn tuổi như vậy, em nỡ để ông ấy sống nốt quãng đời còn lại trong tù sao?"
"So với ngồi tù, em càng không muốn thấy các anh rơi vào bước đường cùng." Chỉ trong vài phút, Tưởng Sở Quân đã trấn tĩnh lại, "Em cho anh thời gian, hãy suy nghĩ thật kỹ."
Nói xong, cô hất tay Tưởng Thiên Tứ ra, không ngoảnh đầu lại rời đi. Tưởng Thiên Tứ như mất hồn đi lòng vòng ngoài cửa, cuối cùng đá mạnh vào cửa thoát hiểm rồi vội đuổi theo.
Biên Đình và Tần Miện ở phía sau cánh cửa, nghe trọn câu chuyện.
"Xem ra phải tìm cơ hội nói chuyện với cô họ Tưởng này rồi." Sau khi hai người kia đi xa, Tần Miện duỗi chân vì ngồi xổm mà tê rần, cười nói.
"Không được, cô ấy chưa từng tham gia vào việc làm ăn của Tập đoàn Tứ Hải." Biên Đình cảnh giác, cảnh cáo Tần Miện: "Đừng lôi cô ấy vào. Mấy người nhà họ Tưởng không có giới hạn đạo đức, vì lợi ích có thể làm bất cứ chuyện gì."
Tần Miện không trả lời, chỉ vỗ vai Biên Đình rồi rời khỏi lối thoát hiểm. Vài ngày sau, Biên Đình muốn tìm Tưởng Sở Quân nói chuyện nhưng vẫn chưa có cơ hội thích hợp.
Rất nhanh, cơ hội đến. Cuộc đấu giá mùa đông sắp bắt đầu, Cận Dĩ Ninh và Tưởng Sở Quân đều là khách VIP, đã nhận thư mời tham dự buổi trưng bày trước.
Nỗi khó chịu từ chuyện lần trước vẫn chưa nguôi, Cận Dĩ Ninh chắc chắn sẽ không chủ động rủ cậu đi cùng, Biên Đình liền tìm đến Tề Liên Sơn. Tề Liên Sơn biết rõ nhưng giả vờ không hiểu, không hỏi gì thêm mà cho cậu vào danh sách làm việc hôm đó.
Ngày diễn ra buổi trưng bày trước, Biên Đình lâu lắm mới cùng Cận Dĩ Ninh ra ngoài. Triển lãm được tổ chức tại trung tâm hội nghị như thường lệ. Trên đường đến gian trưng bày, Cận Dĩ Ninh không chủ động nói chuyện, Biên Đình cũng im lặng. Cả hai ngồi ở hàng ghế sau, mỗi người một bên, vẻ mặt nghiêm nghị như đang đi dự lễ truy điệu, khiến cả Tề Liên Sơn và Đinh Gia Văn ngồi hàng ghế trước cũng không dám lên tiếng.
Bầu không khí này kéo dài đến tận khi vào trung tâm triển lãm. Cận Dĩ Ninh vừa xuất hiện đã được nhân viên dẫn đi, Biên Đình không đi theo, đứng yên trước một bức họa hoa điểu thời Thanh, giả vờ bị tác phẩm này mê hoặc.
Biên Đình đứng ở vị trí dễ thấy nhất trong phòng triển lãm không lâu, quả nhiên có người tìm đến, nhưng người đó không phải là Tưởng Sở Quân như cậu chờ, mà là Liêu Văn Hi.
"Biên Đình!"
Diện mạo của Liêu Văn Hi không tồi, dáng người cao ráo, khuôn mặt tuấn tú. Gã chen qua đám đông tiến về phía Biên Đình, hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt dò xét xung quanh, niềm nở chào hỏi: "Trùng hợp thật, không ngờ lại gặp cậu ở đây."
Biên Đình gật đầu chào lại, rồi chỉ về khu vực triển lãm trang sức không xa, nói với Liêu Văn Hi: "Tôi đi cùng với ông chủ."
Liêu Văn Hi nhướn mày, nhìn về hướng đó rồi nhanh chóng thu mắt lại, cười: "Không ngờ sếp Cận cũng hứng thú với buổi đấu giá lần này."
Biên Đình thuận theo lời gã, hỏi: "Sếp Liêu đã nhắm được món nào chưa?"
"Cũng có rồi." Liêu Văn Hi làm ra vẻ bí mật: "Chỉ là không biết đến lúc đó có lấy được hay không."
Hiện trường buổi trưng bày phức tạp, Biên Đình không dám lơ là cảnh giác. Dù hôm nay cậu có mục đích khác, nhưng sự chú ý vẫn luôn đặt trên người Cận Dĩ Ninh.
Cậu tùy tiện ứng phó với Liêu Văn Hi: "Chờ kết quả đấu giá là biết ngay thôi."
Liêu Văn Hi nhún vai, mỉm cười đầy ẩn ý: "Chuyện đó thì chưa chắc."
Tại buổi trưng bày trước đấu giá, tất cả các món đồ sẽ được bày ra để khách mời quan sát, thậm chí có thể cầm tận tay. Liêu Văn Hi chẳng buồn xem các bảo vật quý hiếm trong phòng, gã đứng trước bức tranh cùng Biên Đình, nhàn rỗi tán gẫu đôi ba câu.
Biên Đình định moi chút thông tin từ gã. Huống hồ người ta còn tự tìm đến, không lấy thì uổng, nên cậu cũng kiên nhẫn trò chuyện cùng.
Ngay lúc hai người đang "trò chuyện vui vẻ", một gã đàn ông mặc vest, cổ đầy hình xăm bước vào, cúi đầu thì thầm bên tai Liêu Văn Hi vài câu.
"Cậu đúng là biết chọn thời điểm, cứ nhằm ngày nghỉ mà gửi đến." Liêu Văn Hi nghe xong, mặt đầy vẻ chán nản, nói với người kia: "Đưa đây đi, lát nữa tôi xem, xem xong trả lời."
Tên mặc vest nghe vậy, lấy từ trong túi ra một phong bì giấy, đưa cho Liêu Văn Hi. Gã cầm lấy, hờ hững lắc lắc.
Biên Đình nhận ra tên đàn ông mặc vest kia là người bên cạnh Tưởng Thịnh. Sau khi hắn ta rời đi, Biên Đình mới thu hồi ánh mắt, giả vờ hỏi thăm: "Sếp Liêu cuối tuần cũng phải tăng ca à?"
"Mấy lão già trong công ty đấy, nói gì mà thiết kế tuyến đường phía nam không hợp lý, dễ bị lộ, không an toàn." Liêu Văn Hi xem Biên Đình là người của công ty mình, lại là người thân tín bên Cận Dĩ Ninh, nên không đề phòng, hạ giọng nói tiếp: "Gần đây lại có bản quy hoạch mới, mấy vị trí bến tàu và tuyến đường đều phải chỉnh sửa." Gã giơ giơ phong bì trong tay: "Này là bản vẽ mới vừa được đưa tới."
Người giỏi thì bị sai việc nhiều. Ánh mắt Biên Đình lướt qua túi giấy trắng kia, mỉm cười, khách sáo khen một câu.
"Muốn sửa thì sửa, nhưng sửa xong lại cuống lên bắt tôi xem ngay." Liêu Văn Hi đã bị tuyến đường thủy này hành cho khổ sở một thời gian dài, không nhịn được than phiền với Biên Đình: "Tôi nói họ tự quyết định là xong, cứ nhất quyết phải để tôi xem."
Có những lời Liêu Văn Hi nói được, Biên Đình thì không. Cậu liền dùng một câu xã giao để lấp l**m: "Chủ tịch Tưởng coi trọng ngài mà."
"Câu đó chỉ gạt được mấy đứa non nớt như cậu thôi. Dù coi trọng thế nào, rốt cuộc tôi vẫn là người ngoài."
Liêu Văn Hi tính khí tùy tiện, chuyện gì cũng dám nói. Gã giơ phong bì trước mặt Biên Đình, búng một cái, nói tiếp: "Kênh ở phía nam không chỉ có chừng này. Tôi vào Tứ Hải cũng lâu rồi, đến giờ chỉ nắm được một tuyến. Những tài nguyên cốt lõi hơn, đều nằm trong tay Tưởng Thiên Tứ và Cận Dĩ Ninh." Liêu Văn Hi thở dài, như thể đang đau lòng: "Gần – xa, rốt cuộc vẫn có khác biệt."
Liêu Văn Hi vô tình nói ra nhưng Biên Đình lại để tâm, chỉ vài câu ngắn ngủi, cậu đã có thể phân tích ra không ít thông tin.
Cậu không biểu lộ gì, chỉ mỉm cười tâng bốc: "Sếp Liêu thật là người tâm phúc."