Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn
Chương 97: Em mới điên
Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rạng sáng, cơn mưa như trút nước, dữ dội đến mức gần như mất kiểm soát. Bình minh bị những tầng mây đen dày đặc nuốt chửng, chẳng thể le lói chút ánh sáng nào lên bầu trời ảm đạm.
Một bóng người đàn ông lao vội trong mưa, thân hình mờ ảo nhanh chóng bị màn nước xóa nhòa, thoáng chốc tan biến như chưa từng tồn tại.
"Người đâu rồi?" Vài gã lực lưỡng khoác áo mưa đuổi theo sát nút, vũ khí trong tay ánh lên vẻ lạnh buốt: "Vừa nãy còn thấy rõ mà!"
"Không cần biết, cứ đuổi tiếp!"
Biên Đình nín thở, co mình trong góc tối của con hẻm, đợi cho tiếng bước chân vọng ra xa hẳn mới dám thả lỏng người, tựa lưng vào tường, ngước mắt nhìn lên ngọn đèn đường mờ nhạt phía trên.
Đôi khi duyên phận thật kỳ lạ. Cả đêm chạy trốn mà chẳng định hướng, vậy mà cậu lại vô tình trở về đúng con hẻm phía sau khách sạn Lệ Đô.
Tính ra cũng đã lâu rồi cậu không ghé lại nơi này. Tập đoàn Tứ Hải sụp đổ, khách sạn Lệ Đô cũng mất hết vẻ huy hoàng. Sảnh chính từng rực rỡ kim ngân giờ đây tối thui, đóng cửa im lìm, chờ ngày thanh lý đấu giá.
Nhưng lúc này, người thê thảm hơn cả khách sạn Lệ Đô chính là Biên Đình. Chiếc mô tô của cậu đã nát bét, mũ bảo hiểm cũng chẳng biết vứt nơi đâu. Áo quần rách toạc chỗ này chỗ kia, nước mưa không ngừng nhỏ giọt, nhìn đến mức cả những người vô gia cư cũng phải động lòng thương xót.
Cậu nên rời đi ngay, tìm một nơi an toàn hơn. Nhưng biết đâu đám người kia vẫn còn rình rập ngoài hẻm.
Biên Đình không vội đi. Cậu tìm một mái hiên nhỏ, ngồi phịch xuống, cởi chiếc áo khoác rách nát, vén áo hoodie lên để kiểm tra sơ qua các vết thương.
Xì, đúng là xui tận mạng.
Khuỷu tay trầy xước nặng, đầu gối bê bết máu. Toàn thân chi chít vết thương lớn nhỏ, phần lớn do ngã xe, một vài vết nhỏ là do dao cứa.
Cận Dĩ Ninh thật là... toàn thu hút mấy loại hổ báo, chồn cáo quấy phá.
May mắn là những vết thương ngoài da này tuy trông dữ dội nhưng với Biên Đình thì chẳng thấm vào đâu. Chỉ là sau cơn đau ban đầu, các vết thương bắt đầu ngứa rát, sưng tấy vì ngấm nước mưa.
Cậu xé ống tay áo, cẩn thận lau sạch cát bụi trên da. Bỗng nhiên, hai luồng sáng mạnh rọi thẳng vào, cả con hẻm tối bừng lên như ban ngày.
Theo tiếng nước lạch bạch, một chiếc sedan đen bóng xuất hiện. Xe dừng đầu hẻm, cửa sau mở ra. Một người đàn ông bước xuống, mở chiếc ô cán dài, đi ngược sáng, thong thả tiến vào trong hẻm.
Ánh chói lòa từ đèn xe khiến mắt cậu cay xè, cuối cùng cũng dịu lại. Nhưng tim cậu lại đập mạnh lên một cách kỳ lạ. Thứ đầu tiên Biên Đình nhìn thấy là đôi giày da thủ công tinh xảo, rồi đến ống quần tây phẳng phiu, chỉn chu.
Ánh mắt cậu từ từ dời lên. Lần này, cậu đã nhìn rõ khuôn mặt dưới chiếc ô.
Đúng vậy, lần đầu tiên cậu gặp Cận Dĩ Ninh cũng chính là ở con hẻm này.
Hôm đó cũng mưa lớn như thế này.
Biên Đình đang ngồi dưới mái hiên, Cận Dĩ Ninh đương nhiên thấy cậu. Nhưng anh không hề biểu cảm, cứ như không nhìn thấy ai, chỉ khựng lại một chút rồi quay lưng bước đi, lạnh lùng như băng.
Gì vậy? Biên Đình thu ánh mắt về, uể oải tựa lại vào tường.
Dạo gần đây, cậu bị Cận Dĩ Ninh phũ phàng còn nhiều hơn cả mấy năm cộng lại, tưởng đã quen. Nhưng đến tận lúc này, một cảm giác thất vọng mãnh liệt bất ngờ giáng xuống.
Hôm nay lạnh thật. Một suy nghĩ vụn vặt như bong bóng nhỏ trôi qua đầu, rồi vụt tắt không dấu vết.
Biên Đình vứt nửa ống tay áo xuống, vai trần lộ ra trong mưa, như thể sắp bị cơn mưa cuốn đi. Cơn đau trên thân thể bỗng trở nên vô nghĩa. Cậu chẳng còn tâm trí để xử lý vết thương ở khuỷu tay nữa.
Cậu nhớ lại từ mà mình từng khinh bỉ: chán nản, tuyệt vọng.
Nhưng đúng lúc đó, Cận Dĩ Ninh bỗng dừng bước. Bóng lưng anh đứng lặng trong mưa, rồi đột ngột thốt lên: "Còn không đi theo à?"
Nói xong, anh không đợi phản ứng, bước nhanh ra ngoài.
Giọng nói ấy lập tức bị tiếng mưa nuốt chửng.
Nhưng Biên Đình nghe thấy.
Khi cậu ra khỏi hẻm, đứng trước xe, Cận Dĩ Ninh đã ngồi vào ghế sau, mắt dán vào màn hình máy tính, coi cậu như không khí.
Nhưng cánh cửa xe mở rộng ở phía bên kia – chứng minh câu nói vừa rồi là thật, không phải tưởng tượng.
Bên trong xe ấm áp, khô ráo. Điều hòa bật hết công suất, hơi ấm phả ra. Như loài cá, côn trùng tìm về nơi ấm áp, Biên Đình cũng chẳng thể cưỡng lại nguồn nhiệt ấy.
Cậu không hỏi Cận Dĩ Ninh làm sao tìm thấy mình, cũng không hỏi đi đâu tiếp. Cậu cứ thế, thân đẫm bùn nước, bước lên xe.
Xe khởi động, hai người ngồi hai đầu ghế, im lặng không một lời.
Tài xế là gương mặt lạ. Thấy ông chủ mặt mày u ám, người bên cạnh cũng chẳng khá khẩm gì, suốt đường đi anh ta chẳng dám mở miệng. Đưa họ đến nhà Cận Dĩ Ninh xong liền nhanh chóng lái đi, để lại hai người trong im lặng.
Sự im lặng chết chóc dần trở nên nặng nề, như nghiền nát da thịt, đè lên ngực, khiến người ta nghẹt thở.
Cận Dĩ Ninh đi trước vào thang máy. Biên Đình do dự, nhưng cuối cùng vẫn bước theo.
Đến nơi có ánh sáng, Biên Đình mới nhận ra bộ dạng mình thảm hại đến mức nào. Toàn thân như vừa bơi qua vũng bùn, đi đến đâu là nước nhỏ ròng ròng đến đó.
Đặc biệt khi ra khỏi thang máy, Biên Đình vừa chạm chân lên tấm thảm chùi chân trắng muốt, đã để lại một dấu chân đen nhem nhuốc.
Cậu do dự, không dám bước vào.
Đúng lúc đó, một bóng đen phủ xuống người cậu. Cận Dĩ Ninh, vốn đã vào phòng khách, đột ngột quay lại, xuất hiện ngay trước mặt.
Biên Đình ngơ ngác ngẩng đầu, định hỏi thì Cận Dĩ Ninh đã túm lấy gáy cậu, ấn mạnh vào cửa, lôi thẳng vào phòng tắm.
Tiếng nước vang lên. Hơi nước trắng xóa tràn ngập không khí ẩm lạnh. Biên Đình bị đẩy vào vòi sen, không kịp phản kháng. Nước nóng như thiêu đổ xuống từ đầu. Vết thương vừa cầm máu lại bị xối, cơn đau bùng lên dữ dội.
Ngay cả bùn đất cũng có ba phần tính khí, huống hồ Biên Đình vốn đã chẳng dễ chịu gì. Cơn giận bốc lên, cậu giơ tay đẩy Cận Dĩ Ninh: "Cận Dĩ Ninh, buông tôi ra!"
Cận Dĩ Ninh đứng vững như núi, không lay động. Một tay nắm chặt tóc cậu, mạnh mẽ ấn vào tường. Tay kia giật vòi sen, xối nước nóng thẳng lên đầu.
Máu, bùn đất hòa lẫn thành dòng nước đỏ đục, chảy thành xoáy nhỏ dưới chân hai người, rồi trôi vào cống.
Nhiệt độ quá cao, hành động quá thô bạo, Biên Đình giãy giụa dữ dội. Ba bốn lần cố ngoảnh đầu lại, đều bị Cận Dĩ Ninh ấn trở lại.
"Cận Dĩ... khụ khụ..." Biên Đình vừa mở miệng đã sặc nước, ho dữ: "Cận Dĩ Ninh, anh điên rồi phải không!"
"Em mới điên." Cận Dĩ Ninh lạnh lùng, giọng nói hoàn toàn trái ngược với cơn nước nóng đang xối xuống.
"Nói cho tôi biết, dạo này em làm được chuyện tốt gì?" Lời nói xuyên qua màn nước, vọng đến tai Biên Đình.
Biên Đình im lặng.
Cũng chẳng có gì to tát. Chỉ là xua đuổi mấy tên rình rập, phát hiện phanh xe bị phá, và tối nay, vào thời điểm hiểm, đã chặn nhóm người định giết Cận Dĩ Ninh.
Chiêu giả chết không còn lừa được Cận Dĩ Ninh. Anh nắm tóc cậu, giơ vòi sen cao hơn, xối thẳng nước vào mặt. Ngón tay anh ấn trúng vết thương sau gáy, khiến Biên Đình đau đến nhíu chặt mày.
Nước nóng tràn vào mũi, cậu không thở nổi, ho sặc sụa, cuối cùng không chịu nổi, gào lên: "Buông tôi ra!"
"Cảnh sát lại giao nhiệm vụ mới cho em rồi phải không?" Cận Dĩ Ninh sắt đá, vẫn giữ chặt, ép hỏi: "Lần này là gì? Lại nằm vùng để lấy thông tin, hay tiếp tục lừa dối để chiếm lấy lòng tin của tôi?"
Thái độ anh lạnh lùng, cứng rắn. Nhưng nếu Biên Đình còn tâm trí quan sát, cậu sẽ thấy trong đôi mắt Cận Dĩ Ninh cuộn trào một cơn sóng ngầm, hoàn toàn khác với vẻ vô cảm bên ngoài.
Dưới lớp băng giá là một cơn giận dữ sôi sục, không thể kìm nén.
Mẹ Biên Đình được giảm án, cậu được cấp trên cảnh sát trọng dụng. Một kết cục đẹp như phim.
Nhưng Biên Đình – rõ ràng đã đạt mục đích, tương lai rộng mở, có thể sống quang minh dưới ánh mặt trời – vì sao lại lao đầu vào vũng bùn này?
Trong phòng tắm, nước vẫn xối. Nhưng ngọn lửa giận của Biên Đình, vừa bùng lên, lại vì câu nói kia mà tắt lịm.
"Không liên quan đến cảnh sát. Tất cả là tôi tự làm." Cậu ngừng giãy giụa, buông xuôi toàn thân, tựa trán vào bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo, để lại cho Cận Dĩ Ninh một cái lưng: "Cận Dĩ Ninh, tôi biết anh định làm gì. Đừng hành động một mình nữa. Để tôi đi cùng anh."
"Tôi định làm gì?" Cận Dĩ Ninh như nghe một trò cười, bật cười.
Anh thấy thú vị, treo vòi sen lên tường, buông tay, lùi lại một bước, khoanh tay, thản nhiên nhìn cậu: "Nói xem, tôi định làm gì?"
Biên Đình cuối cùng cũng quay người. Cậu gạt nước trên mặt, không vội tắt vòi – vì sau khi quen nhiệt độ, cảm giác ấm áp lại dễ chịu đến lạ. Cái lạnh thấm xương đã tan, tay chân, hơi thở dần ấm trở lại.
"Anh muốn trả thù cho ba mình." Biên Đình nhìn thẳng vào Cận Dĩ Ninh, người cũng ướt sũng: "Quý Quân – chú Quý, là ba anh. Từ năm mười lăm tuổi bước vào Tập đoàn Tứ Hải, mục tiêu anh luôn là trả thù cho ba."
Nụ cười mỉa mai trên mặt Cận Dĩ Ninh đông cứng lại, như bị trúng đòn chí mạng. Lâu sau, anh mới hỏi: "Em biết từ bao giờ?"
"Không lâu." Biên Đình hít sâu. Nước nóng xộc vào mũi, vừa đau vừa tê: "Cảnh sát tìm thấy manh mối liên quan đến anh ở quê chú Quý."
Cận Dĩ Ninh liền hiểu ra. Sau khi đứng vững ở Tứ Hải, anh đã hủy mọi tài liệu, không ngờ vẫn còn sót lại điều gì để cảnh sát phát hiện.
Anh vuốt tóc ướt ra sau, nhếch mép, nụ cười chế giễu trở lại: "Vậy em có biết tôi định trả thù thế nào không?"
Biên Đình gạt bỏ mọi toan tính, thành thật: "Không biết. Nhưng nếu anh muốn, tôi có thể nghe."
Nói xong, sợ Cận Dĩ Ninh hiểu lầm, cậu vội bổ sung: "Không nói cũng được. Nhưng bất kể anh làm gì, tôi đều muốn làm cùng."
"Tại sao tôi phải tin em?" Cận Dĩ Ninh bật cười, lắc đầu tự giễu: "Nếu vì tôi là con trai Quý Quân mà em muốn báo ân, thì không cần làm đến thế. Dù sao thì ba tôi..."
Nghe anh hiểu lầm, Biên Đình tức giận tột độ. Với bản tính bốc đồng, cậu bước tới, dùng sức đẩy vai Cận Dĩ Ninh.
Cận Dĩ Ninh không kịp phòng bị, lùi một bước, vai đập vào kệ tường. Chai lọ rơi xuống, chất lỏng đủ màu chảy ra, từ từ hòa vào nhau.
"Tôi làm vậy không liên quan ai khác, chỉ vì anh!" Cơn giận khiến Biên Đình gần như mù quáng. Một lời tỏ tình ngọt ngào, nhưng thốt ra từ cậu lại đầy hung hãn: "Đúng, tôi đã lừa anh, lợi dụng anh, nhưng tôi thật lòng thích anh, sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì anh. Anh muốn tôi nói lại bao nhiêu lần nữa?"
Càng nói, cậu càng tức, tiến thêm bước nữa, chiếm thế trên: "Cận Dĩ Ninh, tôi nói đây là lần cuối! Tin hay không, tùy anh!"
Sau cơn trút giận vô định, phòng tắm chìm vào im lặng.
Cận Dĩ Ninh bỗng mở to mắt. May là hơi nước mờ ảo che đi vẻ ngơ ngẩn và lúng túng. Nụ cười mỉa mai biến mất, như bị trúng đòn hiểm, anh hoàn toàn câm lặng.
Những lời đó cũng hút cạn chút sức lực cuối cùng của Biên Đình. Cậu nhanh chóng tỉnh táo, gạt nước trên mặt: "Xin lỗi, tôi phản ứng hơi quá."
"Em tắm sạch trước đi. Trong phòng có hộp thuốc." Cận Dĩ Ninh không truy cứu thêm. Anh cúi mắt, bất lực đẩy Biên Đình ra, mở cửa kính bước ra ngoài: "Có chuyện gì, chúng ta nói sau."