2. Lâu không gặp

Đảo Hoa Nhài - Lục Bồ Đào Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cậu chán chường gắp thức ăn trong bữa tối, nhai mãi mà chẳng thấy vị gì, thậm chí cả việc cầm đũa cũng mất hết hứng thú. Ăn qua loa vài miếng xong, tôi đứng dậy trở về phòng, trước khi đi còn dặn Diệp: “Ăn xong nhớ về phòng học bài, đồ ăn để đó lát nữa anh dọn.”
Tối nay anh trai có vẻ kỳ lạ, nhưng Diệp chẳng có tâm tình để bận tâm. Cô còn việc quan trọng hơn để làm. Nghĩ vậy, khóe môi cô không khỏi cong lên.
Trên bàn, bài viết vẫn còn trắng tinh, tôi ngả người ra sau ghế, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tiếng *tách tách* đều đặn nhưng không che giấu nổi sự bứt rứt trong lòng.
Thật kỳ lạ, Hoài Thư vốn là giáo viên ưu tú, có biết bao con đường tươi sáng hơn để lựa chọn, thế mà cô ấy lại về giảng dạy ở một thị trấn nhỏ. Trong lòng tôi đã dần hình thành câu trả lời, nhưng không dám suy nghĩ sâu thêm, sợ rằng mình hiểu lầm rồi lại tự mình mắc vào tình cảnh đáng thương.
Chắc cô ấy ghét mình lắm nhỉ?
Năm đó, khi chúng tôi vẫn còn yêu nhau, tôi đột ngột đòi chia tay mà chẳng có lý do gì, thậm chí đến ngày tốt nghiệp cũng rời khỏi Mai Thành mà không nói một lời.
Không lời tạm biệt.
Không lời xin lỗi.
Không chút liên lạc nào.
Cứ như thể mối tình ấy với tôi chỉ là một đoạn tình cảm vô nghĩa, chẳng đầu chẳng cuối, chỉ có mỗi Hoài Thư là người đau khổ đến mức say khướt.
Một cảm giác hoang mang không rõ từ đâu dâng lên trong lòng. Rốt cuộc tôi đang hoài niệm điều gì? Rõ ràng tôi mới là kẻ bội tình, vậy mà còn cố gắng tỏ ra si tình làm gì nữa.
Lúc ấy, một giọt nước rơi xuống cánh tay, tôi mới sực tỉnh, không biết đó là mồ hôi hay nước mắt.
Thôi kệ, mọi chuyện đã qua rồi.
Ánh mắt tôi thoáng qua cây đàn ghi-ta, nhìn thấy đóa hoa nhài đặt bên cạnh, tôi dừng lại giây lát rồi nhắm mắt.
…**
Sáng hôm sau, Diệp dậy sớm hơn thường lệ, còn đặc biệt trang điểm nhẹ. Cô vốn đã xinh sẵn, giờ thêm chút son phấn, tóc được buộc gọn gàng, càng thêm xinh đẹp.
Tôi liếc cô bằng ánh mắt trêu chọc, nhếch môi cười: “Hôm nay cũng biết chăm chút ngoại hình rồi?”
“Em thích.” Diệp nghiêng đầu, đuôi ngựa khẽ đu đưa, “Sao? Em gái anh có xinh không?”
“Xinh,” tôi đeo cặp sách lên lưng cô, rồi búng nhẹ vào trán, “Cỡ nữ thần luôn rồi.”
Bữa sáng cũng gần xong, tôi đưa Diệp xuống lầu rồi chở cô đến trường. Tôi viện cớ muốn cô trở thành người đầu tiên vào lớp. Diệp trợn mắt, chẳng chút tình nguyện ngồi vào xe.
Trời còn sớm, đường phố vắng vẻ, xe cộ thưa thớt, hai người chạy một mạch đến trường không gặp trở ngại. Tôi lải nhải không khác gì mấy bà mẹ— ăn ít đồ lạnh, chú ý nghe giảng, không được ngủ gật trong giờ.
“Thôi, anh, em vào lớp đây.”
Diệp không muốn nghe thêm lời nào, nói xong liền quay đầu chạy vào trường. Tôi đành ngừng lại, gọi theo: “Chạy từ từ thôi! Cẩn thận ngã!”
“Càng lớn càng bướng.” Tôi lắc đầu, quay người đi mua chút đồ ăn vặt ở lề đường.
Lúc ấy, một ông chú bán xúc xích nướng hô to: “Này, cậu trai áo thun đen xăm hình kia!”
Tôi dừng bước, chỉ tay vào mình: “Tôi?”
Ông chú cười hớn hở: “Đúng rồi! Chính cậu đó!”
“Sáng sớm có muốn ăn ít xúc xích nướng không?”
Vừa định hỏi chuyện gì, nghe đến đó tôi liền hiểu, ông chú đang chào khách.
Thấy tôi dừng lại, ông chú như bắt được vàng, hào hứng giới thiệu: “Cậu xem, xúc xích của tôi không nơi nào có được, bên ngoài giòn, bên trong mềm, thơm lắm. Có người muốn ăn mà còn không mua được đấy!”
“Coi như có duyên, tôi khuyến mãi cho, mua hai tặng một!”
Ông chú nói càng lúc càng hăng, suýt nữa nói xúc xích nhà mình chữa được bách bệnh. Tôi bật cười: “Được rồi chú, cho cháu hai xiên.”
“Được được, có ngay!”
Ông chú cười rạng rỡ, rắc chút ớt lên xúc xích rồi bọc lại ba xiên. Tôi trả tiền, cầm lấy: “Cảm ơn chú.”
Ba xiên mà ăn một mình thì hơi ngấy, nên ăn xong một xiên, tôi mang hai xiên còn lại đến đầu hẻm, khẽ gọi: “Chuối, Chuối?”
Tôi đứng yên gọi mấy tiếng, chẳng mấy chốc, một con mèo trắng đen lười biếng từ trong hẻm nhỏ bò ra. Nó kêu một tiếng “meo~”, nhảy qua một viên đá xanh rồi chậm rì rì đến bên cạnh tôi.
“Meoo~”
“Đừng vội, còn nóng đấy.”
Tôi thổi nguội xúc xích, rút que tre ra rồi đặt xuống đất: “Ăn đi.”
Chuối là tên tôi đặt cho nó. Nó vốn là mèo hoang, lần đầu gặp nó đang moi rác kiếm ăn. Lúc ấy tôi có đồ ăn, bèn đưa nó, ai ngờ nó vừa thấy đã lao vào cắn tôi một phát.
“Mẹ!” Tôi rụt tay lại vì đau, nhìn con mèo đang gặm ngấu nghiến đồ ăn tôi mang đến mà cạn lời, “Nhóc vô ơn, còn cáu nữa chứ.”
Từ đó, ngày nào đi ngang qua hẻm, tôi cũng ghé cho nó chút gì ăn. Vì Diệp bị dị ứng lông mèo nên không thể mang nó về nhà nuôi. Lâu dần, con mèo cũng quen tôi, không còn đề phòng nữa, thậm chí để mặc tôi vuốt ve.
“Từ nay mày là Chuối, nhớ chưa? Anh mày là Đàm Du, sau này ngoan ngoãn đợi anh tới cho ăn.”
Nói xong, tôi định xoa đầu nó thêm lần nữa, nhưng nó ăn xong liền tặng tôi một cú rồi chạy mất.
Hồi ức như bị ai đó nhấn nút tạm dừng. Tôi nhìn Chuối đang nằm phơi nắng dưới chân mình, bất giác bật cười, đưa tay xoa đầu nó: “Tao nuôi mày đến béo ị thế này rồi, Chuối, mày càng ngày càng xấu đấy.”
“Meoooo!!!”
Chuối như thể nghe hiểu, cắn ngón tay tôi để phản đối. Tôi ôm nó vào lòng, hôn lên đầu nó: “Không xấu, không xấu, Chuối của tao đẹp nhất, đúng không?”
“Đàm Du! Mày lẩm bẩm cái gì thế, bị áp lực nhiều quá nên hoang tưởng luôn rồi à?”
Một giọng nói vang lên phía sau khiến Chuối giật mình nhảy khỏi lòng tôi bỏ chạy. Tôi liếc cậu ta một cái: “Mày đi đứng phát ra chút tiếng được không? Con trai tao bị mày hù chạy rồi đó!”
Nghe vậy, Đoạn Giai Thành tròn mắt, miệng đang cắn nửa quả dâu rơi luôn xuống đất:
“Con trai?! Mày lấy vợ rồi hả?!”
“Không phải chứ, thật đấy à?!”
Đoạn Giai Thành gào lên, túm lấy vai tôi lắc lắc: “Sao mày không nói với tao? Quá đáng vãi!”
“Biến,” tôi đẩy ra, mặt đầy ghét bỏ, “Không phải kết hôn, mèo tao nuôi thôi.”
Tôi tiện tay vớ luôn mấy quả dâu trong giỏ của Đoạn Giai Thành.
Đoạn Giai Thành vỗ ngực thở phào: “Dọa chết tao rồi, cứ tưởng mày kết hôn mà không mời tao.”
Tôi không tiếp tục đùa nữa, trong đầu nhớ tới chuyện hôm qua Đoạn Giai Thành kể và lời Diệp nói về giáo viên chủ nhiệm. Tôi ăn hai quả dâu, chọn đúng quả chưa chín, chua đến nhăn mặt.
“Mày biết Giang Hoài Thư đang dạy ở chỗ bọn mình không?”
Câu này vừa thốt ra, Đoạn Giai Thành ngạc nhiên: “Ở chỗ tụi mình thật á?!”
Tôi nhìn cậu ta như nhìn thằng ngốc: “Giờ tao có tâm trạng đùa chắc?”
“Cũng đúng,” Đoạn Giai Thành ngồi xuống bên cạnh, “Nhưng sao mày biết là ở trường mình?”
Nghe đến đó, tôi chẳng còn tâm trạng nói tiếp nữa, chỉ thấy đời mình đúng là bi kịch. Tôi do dự một lát rồi lẩm bẩm: “Cậu ấy… là giáo viên chủ nhiệm lớp em gái tao.”
“Cái gì?!”
Đoạn Giai Thành trợn tròn mắt, rồi cười khan: “Quả này… đúng là ‘Gấu Trúc Xui Xẻo’ chưa chiếu hết mà! Người yêu cũ thành giáo viên chủ nhiệm của em gái, đời mày đen thật đấy.”
“Nhìn mày chẳng khác gì xem trọn bộ ‘Gấu Trúc Xui Xẻo.”
Tôi liếc Đoạn Giai Thành một cái. Nghĩ tới chiều nay phải đến trường đón Diệp, trong lòng lại thấy rối, không biết có chạm mặt Hoài Thư không.
Nếu gặp rồi, biết nói gì đây? Biết nói gì được nữa?
…**
Chiều nay nhiệt độ chẳng khác gì hôm qua, nhưng tôi lại thấy trời có phần lạnh hơn, cũng chẳng hiểu vì sao. Tôi căng thẳng nhìn dòng người qua lại, luôn cảm thấy một trong số đó chính là Giang Hoài Thư.
Diệp lại ra muộn như hôm qua. Tôi thấy khó hiểu, hôm qua muộn thì thôi, hôm nay cũng vậy? Không lẽ lại nói là trực nhật à?
Mà Diệp chưa ra, chứng tỏ giờ này Hoài Thư cũng chưa rời khỏi trường, khả năng chạm mặt thấp đi một chút. Tôi thở phào, nhưng trong lòng lại dấy lên cảm xúc khó tả.
Là thất vọng sao?
Tôi tự hỏi, nhưng không có được câu trả lời.
Mặt trời dần lặn xuống, tôi vặn nắp chai nước uống một ngụm. Đúng lúc đó, điện thoại rung lên—tin nhắn từ Đoạn Giai Thành.
**ddd**
: “Lão Đàm, mày gặp Giang Hoài Thư rồi đúng không?” [icon ăn dưa]
**Lạc Đàm**
: Chưa
.
**ddd**
: “Không đúng nha, giờ này học sinh về gần hết rồi, giáo viên chắc cũng tan ca rồi chứ?”
**Lạc Đàm**
: Chắc cậu ấy tăng ca.
**ddd**
: “Thế còn em gái mày? Hai đứa về rồi à?”
**Lạc Đàm**
: Con bé chưa ra, không biết trong kia làm gì, hôm qua cũng ra muộn vậy đó.
**ddd**
: “Không lẽ nó yêu sớm rồi?”
**Lạc Đàm**
: Nó mà yêu đương, tao đánh gãy chân thằng kia.
**ddd**
: “Ủa thế mày với Giang Hoài Thư ngày xưa thì sao? Còn dám nói người khác!”
**Lạc Đàm**
: Không giống nhau.
**ddd**
: “Khác chỗ nào, nói thử nghe coi?”
Tôi cau mày, còn đang định nhắn tiếp thì bị một người lạ va vào, chùm chìa khóa trong tay rơi xuống đất phát ra tiếng *leng keng*.
Người nọ dừng bước, đứng bên cạnh tôi: “Xin lỗi.”
Tôi không để tâm lắm, cúi xuống nhặt chìa khóa, đáp lại: “Không sao, chuyện nhỏ thôi.”
Nói xong, tôi vừa nhặt chìa khóa, chưa kịp đứng dậy thì đã nghe giọng người kia vang lên rất nhẹ.
“Đàm Du,”
“Cậu gầy đi rồi.”
Khoảnh khắc người đó gọi tên mình, toàn thân tôi như bị đông cứng. Hơi thở ngưng lại, tim đập dồn dập, ngón tay run rẩy không ngừng, chùm chìa khóa mới nhặt lên lại rơi xuống đất. Tôi ngẩng đầu nhìn lên, người trước mặt mặc áo khoác chống nắng mỏng, đội mũ lưỡi trai đen, đôi mắt phượng trong veo như hổ phách đang nhìn xuống tôi, bên môi vẫn là nốt ruồi tôi từng hôn không biết bao lần.
Giây phút ấy, cả người tôi thấy choáng váng, như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi ngã tôi.
Tôi cố gượng nở một nụ cười:
“À,”
“Giang Hoài Thư,”
“Lâu rồi không gặp.”