7. Chương 7: Chiếc vòng tay

Đảo Hoa Nhài - Lục Bồ Đào Gia

Chương 7: Chiếc vòng tay

Đảo Hoa Nhài - Lục Bồ Đào Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa thi xong giữa kỳ, lớp học trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Mỗi người đều có việc riêng: có đứa đối chiếu đáp án để đoán điểm, có đứa bàn tán về kế hoạch tan học. Nhưng riêng Đàm Du, cậu chẳng quan tâm đến chuyện đó. Cậu mải mê với chú chuột hamster vừa trúng thưởng ở cổng trường. Cậu đặt thức ăn lên bàn, rồi để phần còn lại vào lòng bàn tay, từ từ dụ chú chuột bò lên. Cứ thế, cậu chơi say mê đến quên hết mọi thứ xung quanh.
Lớp học không có máy lạnh, không có quạt, Giang Hoài Thư cảm thấy nóng bức, liền kéo cổ áo ra để quạt. Anh mở sách ra, trải lên bàn rồi ngồi im lặng, nhìn chăm chú vào sách nhưng thực ra đang ngẩn người ra.
Chuột hamster bò vài lần rồi mệt, nó rúc vào cạnh chồng sách không chịu nhúc nhích nữa. Đàm Du trêu mãi mà nó chẳng phản ứng gì. Chồng sách cao che hết ánh nắng, chuột hamster chớp chớp đôi mắt nhỏ như hạt đậu, thở đều đều rồi ngủ thiếp đi. Đàm Du vuốt đầu nó, tặc lưỡi: “Chuột lười.”
Vừa dứt lời, Giang Hoài Thư đột nhiên ngẩng đầu nhìn qua: “Gì thế?”
“Hử?” Đàm Du ngạc nhiên, “Cái gì là gì?”
Thấy Đàm Du vẫn ngờ ngợ, Giang Hoài Thư ngừng một chút rồi nói tiếp: “Cậu vừa gọi tôi à?”
“Tôi đâu có.”
Cả hai cùng ngơ ngác, cuộc đối thoại cứ như “ông nói gà, bà nói vịt”. Đàm Du chợt nhận ra, phá lên cười đến mức muốn lăn ra: “Tôi vừa gọi là ‘chuột’, không phải ‘Thư’! Giang Hoài Thư, cậu bị sao vậy?”
Nghe vậy, Giang Hoài Thư im lặng.
Đàm Du thấy anh không nói gì, càng khoái chí. Cậu đẩy chồng sách sang bên bàn Giang Hoài Thư, ghé sát mặt, cười nham nhở: “Thư lười?”
Giang Hoài Thư mím môi, quay đầu đi đầy ngượng ngùng. Đàm Du không chịu buông tha, đầu cậu nghiêng sang bên nào là Đàm Du cũng dí theo bên đó.
“Thư lười?”
“Thư lười!”
“Thư lười Thư lười Thư lười Thư lười Thư lười Thư lười Thư lười Thư lười Thư lười Thư lười Thư lười Thư lười Thư lười Thư lười!”
Giang Hoài Thư: “……”
Cuối cùng không chịu nổi, Giang Hoài Thư vươn tay bóp má Đàm Du. Đàm Du không nhúc nhích được, nhưng miệng vẫn không tha: “Lười… Thư?”
Đôi mắt Đàm Du cong cong, ánh mắt đầy ý cười. Giang Hoài Thư vô tình khẽ nhếch môi, bật cười một tiếng, giọng bất đắc dĩ: “Cậu thật là……”
Hai người không gây tiếng động lớn, nhưng vì khoảng cách quá gần, Đoạn Giai Thành quay đầu lại thấy ngay. Cậu ta hoảng hốt đến mức rớt bánh quy khỏi miệng: “Hai cậu đang… tính hôn nhau hả?!”
Đàm Du quay đầu trừng cậu ta: “Nói gì đấy, tao với Giang Hoài Thư là tình bạn thuần khiết, hiểu chưa?”
“Phải rồi phải rồi,” Đoạn Giai Thành bĩu môi, giọng mỉa mai, “Tình~ bạn~ thuần~ khiết~”
Giọng điệu đó trông rất thiếu tôn trọng, Đàm Du đứng dậy, cuốn sách lại, bước tới: “Đoạn Giai Thành, mày muốn bị ăn đòn hả?”
Đoạn Giai Thành vội vứt bánh quy chạy ra ngoài, vừa chạy vừa lè lưỡi: “Lêu lêu lêu, giỏi thì đuổi theo tao nè!”
“Cứ chờ đấy, bị tao bắt được thì mày xong đời!” Đàm Du sải chân đuổi theo.
Tiếng chân chạy ngày càng xa, Giang Hoài Thư cúi mắt xuống, đầu ngón tay bỗng nhiên co lại.
Buổi trưa ăn cơm, Đoạn Giai Thành nóng đến mức suýt ngất. Cậu ép lon Coca lạnh lên mặt, đứng nép vào máy lạnh của tiệm trà sữa không muốn đi đâu.
Đàm Du thấy vậy xấu hổ muốn chết, cầm ly trà sữa quay lưng bỏ đi: “Mày cứ đứng đấy hóng mát đi, tao đi trước đây.”
“Ê đừng mà,” Đoạn Giai Thành đuổi theo, “Trễ giờ rồi, anh em phải chịu khổ cùng nhau chứ!”
Trời oi bức, Đoạn Giai Thành cứ bám lấy Đàm Du, cậu bực mình: “Buông ra, nóng muốn chết.”
“Xì,” Đoạn Giai Thành buông tay, lẩm bẩm: “Đồ vô tình.”
Lúc này, phía chân trời đằng sau biển bắt đầu phủ đầy mây đen. Đàm Du nhíu mày. Không phải sắp mưa đấy chứ? Cậu đâu có mang dù.
“Bán vòng tay chuỗi hạt đây! Có thể tự tay thiết kế!!”
Một tiếng rao hàng cắt ngang dòng suy nghĩ. Đàm Du dừng bước, quay đầu nhìn. Trên quầy hàng là mấy chiếc hộp đựng hạt đủ loại, to nhỏ, đỏ tím đủ màu – những hạt vòng tay bình thường. Không biết nghĩ gì, cậu dừng lại.
“Ông chủ, có hạt nào khắc chữ không?”
Người bán thấy khách tới liền ngừng rao, tươi cười: “Có chứ, tất nhiên là có rồi,” ông đưa cho Đàm Du một sợi dây, rồi mở một chiếc hộp đỏ, “Hạt khắc chữ ở đây, cậu cứ từ từ chọn nhé.”
Thấy Đàm Du dừng lại, Đoạn Giai Thành ngạc nhiên: “Lão Đàm, mày định làm gì đấy, làm vòng tay hả?”
Đàm Du không trả lời thẳng, vừa lựa hạt vừa nói: “Mày về trước đi.”
Đoạn Giai Thành trợn mắt: “Trễ giờ rồi đó, mày chắc muốn ngồi đây làm thật à?”
“Thầy không quản tao,” Đàm Du thản nhiên, “Mày sợ trễ thì cứ đi đi.”
Nghe vậy, Đoạn Giai Thành lập tức quay đầu: “Tạm biệt.”
Mười phút sau, Đàm Du cuối cùng cũng tìm được hai hạt có khắc chữ mong muốn. Cậu xâu hai hạt khắc chữ và chiếc chuông nhỏ vào giữa, hai bên là các hạt trang trí đủ màu, cuối cùng thắt nút cố định.
Đàm Du cầm chiếc vòng lên ngắm, nhếch môi cười thành tiếng.
“Ông chủ, tính tiền.”
Mưa như trút nước, ngoài cửa sổ mờ mịt cả một vùng trời. Đã hết tiết đầu, vậy mà Đàm Du vẫn chưa quay về.
Bên cạnh trống trơn, Giang Hoài Thư cứ để tâm trí mình trôi theo tiếng mưa, không tài nào tập trung làm bài. Anh không ít lần liếc nhìn về phía cửa lớp, như đang chờ đợi điều gì.
Chuông vào tiết vang lên, thầy DDVP bước vào lớp. Đoạn Giai Thành thấy là thầy thì hoảng hốt: Chết rồi, sao tiết này lại là thầy DDVP? Đàm Du lần này tiêu thật.
Thầy DDVP gõ bảng, ho nhẹ: “Rồi, các em trật tự, lấy bài kiểm tra hôm qua ra, chúng ta bắt đầu chữa đề…”
“Báo cáo.”
Tiếng nói cắt ngang, cả lớp ngoảnh đầu lại. Đàm Du đứng ở cửa, thở hổn hển.
Toàn thân cậu ướt sũng, lông mi dài dính nước, tóc tai rối bời nhỏ từng giọt xuống sàn.
Thấy bộ dạng tơi tả ấy, thầy DDVP nhíu mày: “Đàm Du, sao ướt nhẹp thế kia? Bị mưa à? Mau vào lớp đi, kẻo cảm lạnh.”
Đàm Du cúi đầu cảm ơn, rồi đi vào: “Cảm ơn thầy.”
Tưởng cậu sẽ bị phạt, ai ngờ thầy DDVP chẳng nói gì, cũng không trách mắng. Đoạn Giai Thành há hốc miệng: Gì thế trời, sao lần trước mình trễ có tí mà bị phạt đứng cả chiều?
Từ lúc Đàm Du bước vào, Giang Hoài Thư đã không rời mắt khỏi cậu. Đợi Đàm Du ngồi xuống, anh mới khẽ hỏi: “Cậu…”
“Suỵt,” Đàm Du đưa ngón tay lên môi, ra hiệu Giang Hoài Thư đừng nói, “Tôi có đồ muốn đưa cậu.”
Giang Hoài Thư khựng lại: “Là gì?”
Đàm Du ngả người dựa lưng, cười khẽ: “Về nhà rồi sẽ biết.”
Mưa vẫn chưa dứt, lớp học trở lại yên tĩnh, thầy DDVP tiếp tục bài giảng. Đàm Du có vẻ mệt, chống cằm rồi thiếp đi luôn.
Giang Hoài Thư cúi đầu ngắm khuôn mặt lúc ngủ của cậu, ánh mắt lần lượt lướt qua hàng mi, sống mũi, cuối cùng dừng lại ở đôi môi. Bên tai văng vẳng tiếng thở nhẹ của Đàm Du, anh ngừng lại vài giây rồi dời mắt đi.
Đàm Du ngủ cả buổi chiều, còn Giang Hoài Thư thì ngẩn người cả buổi.
Tan học, học sinh lục đục ra về hết, Đoạn Giai Thành tới lay người Đàm Du: “Lão Đàm, dậy đi, tan học rồi.”
Đàm Du bị lay vài lần mới tỉnh, dụi mắt ngồi dậy, áo khoác rơi khỏi vai: “Tan học rồi hả?”
Đoạn Giai Thành gật đầu: “Ừ, mày có mang dù không?”
“Không có,” cậu ngáp một cái rồi nhặt áo khoác lên, “Áo này của ai vậy?”
“Làm sao tao biết?” Đoạn Giai Thành nói, rồi chỉ ra ngoài, “Ba tao đến đón rồi, mày không có dù thì đi chung đi, tao bảo ba đưa mày về.”
Vừa nghe vậy, không hiểu sao tay Đàm Du khẽ run, động tác dừng lại chốc lát, rồi ngẩng đầu cười: “Không sao, tao đợi mưa tạnh rồi đi, cùng lắm thì chạy về, dù sao người cũng ướt rồi.”
“Không được” Đoạn Giai Thành tròn mắt, không đồng ý chút nào, “Lỡ mày cảm thì sao?”
Có vẻ thấy Đoạn Giai Thành lắm lời, Đàm Du chậc một tiếng: “Ôi dào, không cảm đâu, mày về đi, tao chơi game đây.” Nói rồi, cậu lấy điện thoại ra, bộ dạng không muốn nghe thêm gì nữa.
Biết tính Đàm Du bướng, chuyện đã quyết thì khuyên mấy cũng vô ích, Đoạn Giai Thành thở dài: “Vậy tao đi trước nha.”
“Bái bai.”
Đoạn Giai Thành vừa rời đi chưa lâu, Đàm Du liền tắt điện thoại nhìn ra ngoài mưa, nghĩ bụng hay là cứ chạy về luôn, ướt thì cũng ướt rồi. Đang lưỡng lự thì một giọng nói vang lên từ cửa lớp: “Đàm Du, cậu tỉnh rồi à?”
Đàm Du quay đầu lại, sững người: “Cậu chưa về à?”
Giang Hoài Thư gật đầu: “Tôi đi đổ rác.”
“Áo này là của cậu?” Đàm Du thấy cậu chỉ mặc áo đồng phục ngắn tay, liền giơ áo khoác lên, “Cậu đắp lên người tôi à?”
“Ừ.”
Giang Hoài Thư khẽ đáp, một tay đeo cặp đứng ở cửa lớp.
“Tôi có mang dù, đi cùng đi.”
Mưa càng lúc càng lớn, Đàm Du mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình, nép vào chiếc ô của Giang Hoài Thư. Hai người đứng rất gần nên không thấy lạnh chút nào. Tiếng mưa tí tách rơi lên ô, khiến bầu không khí im lặng giữa hai người bỗng trở nên sống động.
“Giang Hoài Thư.” Đàm Du bỗng gọi.
Giang Hoài Thư quay sang: “Gì vậy?”
Đàm Du bật cười, đưa tay lên ngửi ống tay áo cậu: “Cậu ăn cam lớn lên à? Người cậu thơm quá.”
Giang Hoài Thư khựng chân.
Lúc này hai người đã tới trước cửa nhà Đàm Du. Cậu đứng dưới ô, khẽ nhướng mày: “Giơ tay ra.”
Lông mi Giang Hoài Thư khẽ run, anh mở tay ra. Đàm Du đặt vào lòng bàn tay anh một chiếc vòng tay, cảm giác hơi lạnh, rồi dặn dò: “Về nhà mới được xem.”
“Ừ,” Giang Hoài Thư cúi đầu, “Tôi biết rồi.”
Đợi Đàm Du vào nhà, Giang Hoài Thư mới rời đi. Anh cầm ô đi đến ngã rẽ, lấy vòng tay ra ngắm kỹ. Hạt là nhựa, không tinh xảo, cách xâu cũng cũ kỹ, nhưng Giang Hoài Thư lại thấy nó rất đẹp.
Anh nhẹ nhàng lắc chiếc vòng, chiếc chuông giữa vòng phát ra âm thanh leng keng trong trẻo. Cùng lúc đó, hai hạt có khắc chữ bên cạnh cũng hiện rõ trước mắt anh.
Giang Hoài Thư sửng ngươi, ánh mắt khẽ giao động, bật cười.
Chuột hư.