Cửu Công Chúa Thịnh Thập Nguyệt – một cái tên đồng nghĩa với phế vật Càn Nguyên lừng danh khắp Lương quốc. Nàng không học vấn, không nghề nghiệp, bị thiên hạ xem thường, đứng chót bảng trong hàng ngũ hoàng tộc.
Trong khi các hoàng tử khác cặm cụi bút nghiên, mưu tính giang sơn, nàng lại ngày đêm đắm chìm trong thú vui: dắt chó săn, huấn chim ưng, chọi gà, xem hí khúc, vung tiền như rác ở thanh lâu. Mơ ước duy nhất là được phong vương, về đất phong an nhàn làm cá mặn, sống những tháng ngày tiêu dao tự tại.
Thế rồi, một bản mật tấu tố cáo nàng ăn chơi trác táng, vô phép tắc, bay thẳng lên ngự án. Hoàng đế giận dữ đập bàn: "Chọn ngay một Khôn Trạch phù hợp, gả cho nó làm chính thê để quản thúc!"
Thịnh Thập Nguyệt hoảng loạn. Đêm đó, trong cơn say mờ mịt ở thanh lâu lớn nhất Biện Kinh, nàng vô tình kéo nhầm một nhạc sư thanh tú, quyết tâm "qua một đêm xuân tiêu". Trướng hồng hương ấm, mái tóc đen như tơ rũ xuống má, mùi tin tức tố thoang thoảng mê hoặc... Mọi thứ đều hoàn hảo, ngoại trừ một điều: nàng Càn Nguyên đỉnh cấp lại bị một Khôn Trạch... đè ra như vậy như vậy!
Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua rèm, Thịnh Thập Nguyệt choàng tỉnh, đầu óc quay cuồng. Cảnh tượng trước mắt khiến nàng hồn bay phách lạc: người nằm trong lòng nàng, dung mạo thanh lãnh tựa sương tuyết, khí chất trầm tĩnh như hồ sâu, cho dù đang ngủ say vẫn toát lên vẻ thanh tú siêu phàm. Không ai khác, chính là Thừa Tướng Đại Nhân Ninh Thanh Ca!
Vị Thừa tướng được dân chúng kính yêu, hoàng hậu tín nhiệm, được xem là cột trụ của Lương quốc, và là Khôn Trạch đỉnh cấp duy nhất, được định sẵn sẽ là Hoàng hậu tương lai!
Đối với các hoàng tử khác, đây là thiên đại hỷ sự. Còn với Thịnh Thập Nguyệt, đó là lưỡi dao treo lủng lẳng trên cổ! Nhớ lại vô số lần nàng bị Thừa Tướng nhíu mày, trách mắng không đứng đắn... Thịnh Thập Nguyệt tối sầm mặt, men rượu chưa tan, mệt mỏi rã rời, bị dọa đến ngất xỉu ngay tại chỗ.
Khi tỉnh lại, nàng đã khoác hồng bào hôn phục. Vị Thừa Tướng đại nhân thanh lãnh như ánh trăng, ngồi nơi mép giường, nhìn nàng mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng nói: "Điện hạ, ta vừa nghĩ ra vài điều gia quy. Mời người chuẩn bị ghi nhớ. Thứ nhất, từ nay phải nghiêm túc học hành. Cầm kỳ thư họa, cưỡi ngựa bắn cung, sáu môn cơ bản không được thiếu. Thứ hai, không được bước chân vào thanh lâu nữa. Thứ ba..."
Nghe đến đây, Thịnh Thập Nguyệt tuyệt vọng đến mức... định đập đầu vào tường! Một tiếng "bịch" vang lên không lấy mạng được nàng, nhưng lại sinh ra một lời đồn mới chấn động kinh thành: "Phế vật Cửu Công Chúa dục vọng nổi lên ngay đêm thành thân, định khinh bạc Thừa Tướng Đại Nhân. Ai ngờ đại nhân liều mạng chống cự, khiến nó tự đập đầu vào tường!"
Dân chúng vỗ tay rần rần, tán thưởng Thừa Tướng thanh cao tiết liệt, đồng thời tiếc nuối trời xanh không có mắt, sao không đập chết luôn cái phế vật kia cho xong! Thịnh Thập Nguyệt lúc ấy đang quỳ gối trước bàn tính vàng, nghiêm túc thắc mắc: "Rõ ràng là đêm động phòng, ta sàm sỡ chính thê tử của mình, vậy có gì sai?!"
Khoan đã! Nương tử ơi! Ta thật lòng chỉ muốn làm cá mặn nằm phơi nắng thôi, không hề muốn tranh vương đoạt vị gì hết á!
---
**Công chúa ăn chơi trác táng niên hạ công x Thừa tướng đại nhân lạnh lùng dụ thụ, cách biệt tuổi tác 6 tuổi**
**Thế giới phân hóa:**
Càn Nguyên = Alpha
Khôn Trạch = Omega
Trung Dung = Beta
**Một câu tóm tắt:** Bàn tính vàng quỳ vẫn là tốt nhất, bàn tính bạc... hay cộm chân lắm!
**Thông điệp:** Ăn năn cải tà quy chính, sống tích cực hướng thiện.
Truyện Đề Cử






