Chương 13: 'Vô Địch Sinh Phát Linh' Gây Sốt, Khoa Đông Y Thành 'Khoa Hói Đầu'

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 13: 'Vô Địch Sinh Phát Linh' Gây Sốt, Khoa Đông Y Thành 'Khoa Hói Đầu'

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những bệnh nhân ngoài viện đa phần đều do lão Triệu giới thiệu đến. Họ chủ yếu là đồng nghiệp hoặc nhân viên từ các công ty khác trong cùng khu văn phòng, tóm lại là đều có quen biết nhau. Vợ chồng Ngô Trầm Ngọc và lão Triệu đã chữa trị tại chỗ Chu Cẩm Uyên và đạt được hiệu quả cực kỳ tốt. Chất lượng giấc ngủ của họ cải thiện rõ rệt, không chỉ nhờ vào sự nhiệt tình châm cứu của bác sĩ mà còn vì gốc rễ bệnh đã có chuyển biến tích cực.
Sau khi sử dụng Vô địch sinh phát linh, quả nhiên chỉ trong vòng ba liều, lão Triệu đã dần dần giảm rụng tóc. Hiệu quả mọc tóc mới không quá nhanh nhưng ít nhiều cũng đã có dấu hiệu. Rụng tóc là một chứng bệnh ngày càng phổ biến ở người hiện đại, với những số liệu thống kê cụ thể. Hơn nữa, chỉ có lứa tuổi thanh niên đến trung niên mới có nhu cầu chữa bệnh cao, còn những người già đã hói lâu năm thì ngược lại, không còn mấy hứng thú điều trị.
Các nhân viên trong ngành của lão Triệu chủ yếu là người trẻ, thường ngày họ cũng hay giới thiệu cho nhau không ít sản phẩm dưỡng tóc và chống rụng tóc. Sau khi thấy hiệu quả điều trị rõ ràng, lão Triệu không những giới thiệu cho các đồng nghiệp mà còn cố ý nhắc đến trong nhóm chat của hội lãnh đạo các công ty trong khu.
“Vô địch sinh phát linh ư?? Sếp Triệu dạo này gặp vấn đề tài chính à?” Có người hỏi đùa.
“Hồi đầu nghe cái tên này, chính tôi cũng muốn từ chối…” Lão Triệu bắt đầu kể chuyện, từ việc họ được bạn tốt giới thiệu bác sĩ chữa mất ngủ, kết quả đến nơi thì được đề nghị đăng ký khám và tiện thể trị rụng tóc, vân vân. Một câu chuyện ly kỳ như thế, lại có chính chủ với mái đầu cải thiện rõ rệt tại hiện trường làm ví dụ, hiệu quả quảng cáo tất nhiên là vô cùng thuyết phục.
Những người quảng cáo cho Chu Cẩm Uyên về cơ bản đều là người thật việc thật. Ví dụ như Phó Viện trưởng Tiêu đã chứng kiến anh chữa khỏi nấc cụt cho mẹ mình, sau đó giới thiệu anh chữa nấc cụt cho bố của Giám đốc Hoàng. Bản thân lão Triệu cũng thấy tóc mình hết rụng thật sự mới có tự tin giới thiệu mọi người đến chỗ Chu Cẩm Uyên để điều trị rụng tóc.
Số người bị rụng tóc nhiều hơn bệnh nhân bị nấc cụt rất nhiều, thế nên tiếng lành đồn xa. Trong khu văn phòng của lão Triệu có rất nhiều công ty công nghệ, thế là chẳng mấy chốc, đến cả những người không bị rụng tóc cũng đã nghe qua câu chuyện này.
Các lập trình viên trong công ty lão Triệu cực kỳ hưng phấn: “Tiến lên thôi, cuối cùng cũng có cơ hội được ‘cheap moment’ với sếp Triệu rồi!”
—— Loại thuốc Vô địch sinh phát linh mà sếp Triệu dùng hình như chỉ tốn hơn hai trăm tệ thôi.
“Tôi mặc kệ, nếu được cùng một bác sĩ chữa trị với sếp Triệu thì nhất định sẽ phát tài!”
“Biết đâu còn tránh được lỗi (bug) nữa chứ.”
Thậm chí người thuộc chi nhánh khác của công ty còn bày tỏ: “Xin hỏi có thể ‘ship’ bác sĩ đến đây hoặc gửi đầu hói qua bệnh viện để chữa được không?”
Một bộ phận nhỏ trong số đó cuối cùng đã đăng ký khám thành công, cũng đủ để lấp đầy lịch khám của Chu Cẩm Uyên.
Vì thế, chiều hôm nay, Chu Cẩm Uyên lần đầu tiên tiếp nhận số lượng bệnh nhân đông đảo chưa từng thấy!
……
Sau vài phút kinh ngạc ngắn ngủi, Chu Cẩm Uyên bắt đầu lặng lẽ gọi tên. Anh đoán những người này nghe danh mình nên mới tìm đến. Với số lượng bệnh nhân ít ỏi đến thảm hại hiện giờ, chỉ cần liếc qua là biết ngay ai là người đã giúp quảng cáo.
Anh nghiên cứu ra loại thuốc Vô địch sinh phát linh từ khi còn ở quê nhà Doanh Châu. Nhưng khi đó, xung quanh không có nhiều người bị hói, anh bào chế chủ yếu vì có vài bệnh nhân lâu năm yêu cầu, cũng nhờ thế mới có cái tên nghe mùi quảng cáo dán cột điện kia.
Ai mà ngờ được ở thành phố Hải Châu, loại thuốc này lại giúp anh mở ra một cục diện mới, có lẽ vì cuộc sống của cư dân Hải Châu áp lực hơn Doanh Châu nhiều, và cộng đồng người cũng đông đúc hơn.
Lưu Kỳ ngồi một bên tấm tắc khen ngợi, đại thần đúng là đại thần, phá vỡ cục diện quá nhanh. Mấy hôm trước còn ngồi không đuổi ruồi, vậy mà hôm nay người hói đã kéo đến đông như trảy hội rồi.
Chu Cẩm Uyên gọi một lượt bốn năm thanh niên bước vào, tình trạng hói của mỗi người nặng nhẹ không giống nhau.
“Bác sĩ, chúng tôi đã hẹn lịch khám chung, cũng quen biết nhau cả, cùng nhau vào thế này có sao không ạ?” Có người hỏi.
“Không sao đâu.” Chu Cẩm Uyên lần lượt hỏi bệnh.
Khi hỏi đến nghề nghiệp, đối phương cười ha hả: “Chúng tôi đều là người trong ngành công nghiệp có nguy cơ rụng tóc cao, lập trình viên ạ.”
Chu Cẩm Uyên “à” một tiếng, quả là nghe danh đã lâu.
Với trường hợp của các thanh niên này, tuy có người rụng tóc do bệnh lý, lại có người rụng tóc do tiết bã nhờn, nhưng Chu Cẩm Uyên sau khi phân tích đều kê thuốc Vô địch sinh phát linh cho họ, chỉ căn cứ theo thể trạng và tình huống của từng người để gia giảm liều lượng.
Phương thuốc này của anh vốn có tính ứng dụng rất rộng, mấy vị ngồi đây vừa khéo cũng nằm trong phạm vi nó có thể chữa trị. Phương thuốc được phối từ địa hoàng tươi, địa hoàng chín, hồng hoa, mạc hạn liên và vài vị thuốc khác, xác suất khỏi bệnh rất cao, cũng là một trong số các bài thuốc mà Chu Cẩm Uyên hài lòng nhất.
Lưu Kỳ cũng ở bên cạnh học tập, quan sát xem Chu Cẩm Uyên gia giảm liều lượng thế nào. Bản thân anh ta thường ngày tương đối ít có dịp tự mình nghĩ ra phương thuốc. So với các bài thuốc kinh điển có tính ứng dụng cao, những phương thuốc có phạm vi chữa bệnh rộng và hiệu quả tốt như thế này càng khó nghĩ ra hơn.
……
Năm người này rời đi, tiếp theo là một thanh niên đi một mình, tóc trên đầu thưa đến mức thấy rõ da đầu lấp ló, mép tóc cũng đang đứng trước bờ vực nguy cơ.
Anh ta ngồi xuống, Chu Cẩm Uyên vừa hỏi bệnh vừa cười khẽ: “Anh cũng là lập trình viên à?”
Thanh niên sửng sốt, ngay sau đó liền tùy tiện nói: “Đám người vừa rồi đi ra đều là lập trình viên sao? Chẳng trách.”
“Thế anh làm nghề gì?”
“Tôi là tiểu thuyết gia internet.” Thanh niên nói, “Tôi đã từng đi khám bác sĩ rồi, bên đó nói nguyên nhân có thể do vấn đề tinh thần. Chính tôi cũng cảm thấy áp lực ra chương mỗi ngày là khá lớn.”
Chu Cẩm Uyên giật mình, thường ngày anh có xem tiểu thuyết trên mạng nhưng không ngờ tác giả truyện cũng vì vậy mà bị rụng tóc.
Dường như nhớ ra chuyện gì, thanh niên còn bổ sung: “Tôi nghe danh mà đến đây đấy. Có người trong công ty biên tập của tôi nói anh trị rụng tóc rất hiệu nghiệm, biên tập viên của tôi cũng đã xếp lịch khám ngày mai rồi.”
“…” Chu Cẩm Uyên cạn lời, đành xem mạch cho anh ta. Anh chỉ vừa sờ vào tay đối phương liền nói: “Hừm, lát nữa châm cứu nhé.”
Thanh niên: “Ủa? Tôi tưởng có thuốc đặc hiệu chứ?”
Chu Cẩm Uyên ấn một cái vào huyệt Đại Ngư trên tay anh ta: “Chỗ này của anh cũng đau mà?”
“Á á!” Cảm giác đau nhức ập tới làm thanh niên suýt trào nước mắt, luôn miệng kêu lên: “Đúng đúng đúng, là chỗ đó, chính là chỗ đó…”
Tần suất dùng tay mỗi ngày của anh ta rất lớn, bình thường đúng là có đau nhức. Không chỉ riêng người này, các lập trình viên lúc nãy thậm chí có người còn bị viêm gân.
Nhưng cảm giác đau chỉ xuất hiện lúc mới ấn. Theo động tác của Chu Cẩm Uyên, nơi đó càng lúc càng dễ chịu hơn. Chàng trai cực kỳ hài lòng, không ngờ đi chữa rụng tóc lại còn có thu hoạch bất ngờ.
……
“Xin mời bệnh nhân số 7 đến phòng khám số 6.”
Lần này là một cô gái trẻ khoảng trên dưới hai mươi tuổi bước vào. Mái tóc ngắn của cô vốn đã mỏng, bởi vì chứng rụng tóc nên trông càng tiêu điều hơn. Hôm nay bệnh nhân đến khám có tuổi đời trẻ thật, thậm chí người sau còn trẻ hơn người trước.
“Bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi hai.”
“Nghề nghiệp?”
“Viết tiểu thuyết Internet… Ôi, bác sĩ, có chữa được không ạ? Em thấy mình sắp hói đến nơi rồi!”
Chu Cẩm Uyên nhìn cô đầy cổ vũ: “Được chứ, người vừa đi ra cũng là tiểu thuyết gia đấy, tình huống của cô tốt hơn anh ta nhiều!”
Cô gái cười to: “Em viết truyện nữ tần, thời gian cập nhật giãn hơn một chút.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chẳng trách lão Triệu vừa vung tay một cái là lịch khám của anh đã bị kín đặc. Nguy cơ rụng tóc của người trẻ hiện nay quả thật rất nghiêm trọng!
.
.
Vô địch sinh phát linh – một cái tên nghe cực kỳ không đáng tin, không khác gì thuốc bịp của mấy tay lang băm bán dạo ngoài đường – cuối cùng lại âm thầm lan truyền rộng rãi trong cộng đồng thanh niên bị rụng tóc ở thành phố Hải Châu.
Ban đầu, đó chỉ là một nhóm nhỏ bệnh nhân được kê thuốc Vô địch sinh phát linh. Họ thảo luận về liều thuốc của mình, mùi vị và hiệu quả trị liệu. Về sau, vì cái tên này quá “sốc óc” nên cho dù là bệnh nhân được Chu Cẩm Uyên kê cho loại thuốc khác, họ cũng sẽ lén lút gọi chung dưới cái tên “Vô địch sinh phát linh” vì công dụng thần kỳ tương tự.
“Vô địch sinh phát linh của tôi đắng lắm! Uống mà rớt nước mắt!”
“Ồ, thuốc của tôi không đắng đâu, vì lúc khám tôi có nói mình không thể chịu đắng được, bác sĩ Chu mới thêm mấy vị thuốc trung hòa vào, ha ha ha.”
“Còn có cả cách đó nữa ư??”
“Đúng vậy, tôi mới uống có hai ngày đã phát hiện tóc rụng ít đi hẳn, không khác gì so với người thường.”
“Tôi cũng thế… Cậu xem chỗ thái dương này có phải có tóc con mọc ra không? Trước kia nó bóng loáng luôn. Vô địch sinh phát linh hiệu nghiệm thật đấy!”
Người tình cờ đi ngang nghe mà khiếp sợ: “Mấy người không uống thuốc gì linh tinh đấy chứ? Vô địch sinh phát linh? Thuốc bán trên mạng à?”
“Trên mạng gì chứ, cái này do công ty hàng xóm giới thiệu đấy, bác sĩ thuộc bệnh viện tuyến ba chính quy kê cho! Hiệu quả tốt lắm!”
“Thật hay đùa vậy…”
“Hừ, chẳng lẽ vì cái tên nghe ảo ma mà cậu nghi ngờ cả bác sĩ à.”
“Tỉnh táo lại đi, cái tên này đâu chỉ có vẻ ảo ma thôi đâu?” Mà còn rất giống đồ lừa đảo.
Có điều, hiệu quả trị liệu ngay trước mắt, lại đúng là thuốc xuất phát từ bệnh viện tuyến ba, xung quanh lại có bao nhiêu bạn bè, thân thích, đồng nghiệp cùng chung nỗi khổ, thế nên rất khó để không nảy sinh tâm lý muốn thử.
Hay là ngày mai mình cũng thử đặt lịch khám xem sao?
Những người này đến tận nơi lại càng được củng cố niềm tin. Bởi vì hiệu quả nhanh chóng và danh tiếng tốt, mấy ngày nay Chu Cẩm Uyên gần như chỉ tiếp nhận bệnh nhân mắc bệnh rụng tóc. Trong khu chờ khám liên tục có đủ loại bệnh nhân với đủ loại triệu chứng hói đầu đi qua đi lại. Ai không biết bước vào có khi sẽ tưởng lầm đây là khoa Da liễu —— Mấy vấn đề như rụng tóc nên sang khoa Da liễu khám mới đúng chứ.
Cảnh tượng này đương nhiên khiến người ta nảy sinh tâm lý “ai cũng đến khám, chắc là đúng thầy rồi”, vậy là họ lại yên tâm thanh thản đi đăng ký lịch khám bệnh.
……
Bởi vì ngay từ đầu đã có rất nhiều bệnh nhân trẻ tuổi đến khám, đặc biệt còn là người làm việc liên quan đến internet nên họ hoạt động rất tích cực trên các nền tảng mạng xã hội, phạm vi tiếp cận cũng mạnh mẽ và hiệu quả hơn.
—— Chủ yếu vẫn nhờ phương pháp chữa bệnh của Chu Cẩm Uyên vừa nhanh vừa hiệu quả. Tuy cần khá nhiều thời gian để tóc mọc mới, nhưng công dụng ngăn rụng tóc thì ngoại trừ những ca đặc thù ra, phần lớn đều chỉ cần uống vài liều là có kết quả.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, danh tiếng của anh đã lan rộng trong cộng đồng thanh niên bị rụng tóc.
Chính nhờ lý do này mà chưa đến một tháng sau, lượng bệnh nhân tiếp nhận của Chu Cẩm Uyên tăng vọt lên cao nhất khoa Y học cổ truyền. Cung không đủ cầu, thậm chí người ta còn yêu cầu tăng số lượt tiếp nhận mỗi ngày, thể hiện rất rõ nhu cầu bức thiết muốn được chữa bệnh của giới trung niên và thanh niên!
Lượt tiếp nhận bệnh nhân của khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3 vốn chỉ ở mức tầm tầm so với mặt bằng chung. So sánh với Viện Y học cổ truyền và khoa Y học cổ truyền của các bệnh viện khác càng không có cửa. Thậm chí trong khoa không xếp đặt giường bệnh nội trú, nói một câu “vắng như chùa bà Đanh” có khi cũng không phải nói quá. Các bác sĩ tích lũy nhiều năm kinh nghiệm thì may ra vẫn có bệnh nhân, thỉnh thoảng có hoạt động đặc biệt hoặc kỳ nghỉ có khi còn bị kín lịch.
Bên khoa Phục hồi chức năng ở cách vách thực ra cũng có rất nhiều dịch vụ hồi phục sức khỏe theo hệ Đông y, so ra náo nhiệt hơn bên này nhiều. Mỗi ngày biết bao nhiêu bệnh nhân ra vào làm xoa bóp, châm cứu điều trị lưng, cổ, vai gáy.
Nhưng Chu Cẩm Uyên chỉ mới nhậm chức chưa đến một tháng. Hôm trước bệnh nhân vẫn là con số không, hôm sau chớp mắt một cái đã kéo lượng bệnh nhân tiếp nhận của toàn khoa lên một giá trị mới!
Sau khi xuất hiện nhóm người kéo đoàn đến xin chữa rụng tóc, từ đó trở đi mỗi ngày cơ bản đều có người đăng ký khám. Đến lúc hiệu quả điều trị được lan truyền rộng rãi thì sự việc càng khoa trương hơn, thậm chí còn hết cả số khám. Bên cạnh đó, tần suất tiếp nhận bệnh rụng tóc của các bác sĩ khác cũng tăng cao đáng kể, có lẽ vì bệnh nhân không xếp được lịch khám với Chu Cẩm Uyên nên thử đăng ký người khác một lần.
Đặc biệt là Lưu Kỳ, bởi vì anh ta ngồi cùng phòng khám với Chu Cẩm Uyên nên gần đây mỗi ngày đều phải miệt mài chữa hói, nhanh chóng tích lũy được cả rổ kinh nghiệm khám chữa các ca rụng tóc và hói đầu…
Chu Cẩm Uyên thấy thế liền chia sẻ phương thuốc của mình cho cả khoa, đồng thời phân tích rõ từng tình huống áp dụng.
Các bác sĩ khác thì không nói gì, riêng Bác sĩ Mao nhìn đến bài thuốc chỉ cười nhạt: “Chữa hói đầu à, bên tôi cũng có phương thuốc rất hữu hiệu, có thể cho mọi người sử dụng đây. Mấy ngày nay đúng là có nhiều bệnh nhân đến chữa rụng tóc, tôi đều kê cho họ uống hết.”
Vừa dứt lời, ông liền phát hiện ánh mắt của mọi người đang đổ dồn lên đỉnh đầu mình.
Chỉ loe hoe mấy sợi.
Bác sĩ Mao: “… Của tôi là vấn đề di truyền!”
Tuy nói như vậy, nhưng với điều kiện tự thân không mấy khả quan, hiệu lực lời nói của Bác sĩ Mao cũng giảm đi hơn một nửa.
Bác sĩ Mao khá buồn bực. Ông không ngờ Tiểu Chu chẳng những tinh thông châm cứu, biết chữa nấc cụt, mất ngủ, đến rụng tóc cũng có phương thuốc hay, lượng người đăng ký khám đã vượt qua chính mình.
Ôi, không phải Mao Chính Nghĩa tôi không giỏi, mà vì cộng đồng người rụng tóc quá đông đảo đã ủng hộ Tiểu Chu thôi!
……
Dù sao đi nữa, Chu Cẩm Uyên chẳng những đã tự gia tăng lượng bệnh nhân của mình mà còn kéo luôn lượng bệnh nhân tiếp nhận của toàn đơn vị, tuy số ca bệnh rụng tóc vẫn chiếm tỉ lệ tương đối lớn. Lượng bệnh nhân tiếp nhận của khoa vốn ở mức trung bình, đến cuối tháng thống kê không ngờ đã tăng gấp ba lần so với tháng trước đó…
Các bác sĩ thường ngày có lượng bệnh nhân không cao, đặc biệt là bác sĩ nội trú đương nhiên là người vui nhất, vì kinh nghiệm khám chữa bệnh tăng vọt như thế cơ mà!
Bởi vì đặc thù của ngành Y học cổ truyền, hơn nữa khoa Y học cổ truyền của Bệnh viện số 3 không có phân khoa nhỏ như nội khoa hay phụ khoa các kiểu, thế nên trong lúc mọi người tiếp nhận các bệnh nhân rụng tóc cũng có thể thuận tiện chẩn đoán thêm các chứng bệnh khác, đề xuất các phương án điều trị, từ đó hình thành một vòng tuần hoàn tốt.
—— Đương nhiên, nhiều nhất vẫn là các ca bệnh rụng tóc và hói đầu.
Nhu cầu quá lớn, các bác sĩ không thể không cẩn thận nghiên cứu phương thuốc mà Chu Cẩm Uyên cung cấp, điều chỉnh liều lượng thế nào, thêm giảm dược liệu ra sao. Sau đó họ dần dần nghĩ ra các phương thuốc mới, nghiên cứu học tập để tăng cường trình độ trị liệu ở phương diện này.
Ngay cả giờ thảo luận buổi trưa của các bác sĩ cũng không thể thiếu việc hội ý về các ca hói đầu mình đang điều trị.
“Vô địch sinh phát linh” bây giờ không còn là tên một phương thuốc, mà là một thuật ngữ dùng chung cho các phương pháp và bài thuốc điều trị bệnh rụng tóc của tập thể khoa Y học cổ truyền.
Khí thế học tập nghiên cứu quá sôi nổi, qua một thời gian, khoa Y học cổ truyền dần dần được người ta gọi bằng một biệt danh mới, là “Khoa hói đầu”. Đó chẳng những là cái tên trêu chọc của các khoa khác đặt, mà người trong khoa Y học cổ truyền đôi khi cũng tự cười trêu: Chúng tôi chính là khoa Hói đầu đây…
……
Lượng bệnh nhân tiếp nhận gia tăng, danh tiếng lan rộng, tóm lại tất cả đều là chuyện tốt. Trước đây, dù là trong thành phố hay trong nội bộ đơn vị, khoa Y học cổ truyền của Bệnh viện số 3 luôn chỉ là một khoa tầm thường mà thôi.
Tạ Mẫn sững sờ nhìn bảng số liệu. Bà từng nghĩ rằng với châm pháp Thiêu Sơn Hỏa, hoặc Tử Ngọ Lưu Chú, thậm chí là bản lĩnh xoa bóp của Chu Cẩm Uyên, chỉ cần tích lũy qua ngày tháng, hình thành danh tiếng thì tất cả đều có khả năng trở thành tấm bảng vàng của khoa Y học cổ truyền!
Nhưng trăm triệu không ngờ được, hình như Chu Cẩm Uyên có xu thế sắp biến dịch vụ phòng ngừa và chữa hói của khoa Y học cổ truyền trở thành “kim bài” của Bệnh viện số 3 luôn rồi…?