Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Chương 15: Chữa Bệnh 'Ma Ám' Bằng Hai Mũi Kim
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Leia
Thị trấn Kim Dương thuộc thành phố Hải Châu.
“Tôi đã nói rồi, ông cũng đi Bệnh viện số 3 đi, đảm bảo hết bệnh. Lần trước mọi người cũng nói tôi bị ma ám, uống hết ba cân nước bùa của bà đồng mà không đỡ. Về sau đi khám ở khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3, bên đó có một cậu bác sĩ cầm kim châm vào mu bàn tay mấy cái, qua một lát hết luôn!”
Một người đàn ông trung niên khoa chân múa tay, kể chuyện say sưa, “Ông biết tốn bao nhiêu không? Mười mấy tệ thôi, còn chẳng bằng tiền xe lên thành phố. Đôn Tử, nhà ông cúng cho bà đồng hết bao nhiêu tiền rồi?”
Người tên “Đôn Tử” vẫn luôn im lặng, hoặc nên nói là người này không thể phát ra tiếng.
Bà vợ Đôn Tử ở bên cạnh nói: “Ít tiền vậy mà khỏi bệnh ư? Nhưng Đôn Tử nhà chúng tôi gặp ma thật, chẳng lẽ ông không biết chuyện nhà chúng tôi sao…”
Những người rảnh rỗi xem náo nhiệt gần đó cũng xì xầm bàn tán với nhau. Thị trấn Kim Dương không lớn, hầu như tất cả mọi người đều biết đến tình hình trong nhà Đôn Tử.
Mẹ của Đôn Tử vốn nổi tiếng là người cay nghiệt, khi còn sống bà ta thường xuyên cãi vã với các con, lại còn thiên vị đứa út khiến Đôn Tử, con trai cả, phải chịu không ít tủi hờn. Bà ta còn hay gây sự, tranh giành hơn thua với người ngoài. Trước khi lên Lão Điếu Lĩnh thắt cổ, bà ta đã tức giận mắng nhiếc mấy đứa con trai bất hiếu, nói rằng chúng không chịu ra mặt đòi lại công bằng cho mẹ nên cũng là đồng phạm giết bà ta, dù có chết rồi bà ta cũng sẽ không buông tha cho ai cả.
Ai cũng bảo mẹ Đôn Tử là người nhỏ nhen, oán khí nặng nề. Đến lúc hạ táng, cậu của Đôn Tử đã mắng mỏ, trách móc các cháu trai cháu gái ngay giữa lễ tang, và người bị mắng nặng lời nhất chính là Đôn Tử. Lúc đó, ông ta xông ra cãi vã với ông cậu, rồi đột nhiên bị tắt tiếng, không thể nói được nữa.
Cả nhà trên dưới đều kinh hãi, cho rằng đây chắc chắn là mẹ Đôn Tử hiện về báo thù. Thế là toàn bộ con cháu trong nhà lập tức trở nên hiếu thuận, đốt rất nhiều tiền giấy vàng mã cho mẹ, hy vọng bà ta sẽ buông tha cho gia đình mình.
Cuối cùng, chỉ mình Đôn Tử xui xẻo gánh chịu hậu quả. Các thầy bùa, bà cốt khắp làng trên xóm dưới đều đến xem xét nhưng không ai tìm ra được nguyên nhân, Đôn Tử đến giờ vẫn chưa thể nói chuyện lại. Vợ ông ta giận đến nỗi khóc lóc, chửi rủa mẹ chồng ngay trước cửa nhà cũ đến nửa đêm, rằng chết rồi mà cũng chỉ biết bắt nạt người thành thật.
Không như người chú bị bệnh méo miệng, lưỡi thè ra ngoài không co vào được, Đôn Tử là mất khả năng nói, lưỡi cũng không thể duỗi thẳng ra khỏi miệng. Thế nên mọi người đều đồn rằng lưỡi ông ta đã bị bà mẹ hiện hồn về nắm chặt rồi.
Lời đồn càng lan truyền càng trở nên chi tiết, thậm chí còn được mô tả rõ ràng, có người còn thề là đã thoáng thấy mẹ Đôn Tử cưỡi trên cổ ông ta, một tay nắm chặt đầu lưỡi.
Đôn Tử vẫn im lặng há miệng, ông ta rất muốn hỏi liệu có thật sự thần kỳ đến vậy không, chỉ châm mấy nhát mà khỏi bệnh méo miệng, biết đâu ông ta châm cứu cũng sẽ khỏe lại thì sao, dù gì uống bao nhiêu nước bùa cũng chẳng có tác dụng gì sất.
Thế nhưng dù có vội vã đến mấy, ông ta cũng chỉ có thể há hốc miệng như cá mắc cạn chứ không thể phát ra nửa lời.
“Ôi, hay là để tôi đưa Đôn Tử lên thành phố đến Hương Lộc Quán xem sao, nơi đó cũng nổi tiếng lắm mà?” Vợ Đôn Tử suy nghĩ rồi nói, “Tôi dẫn ông ấy đi đốt giấy thắp hương, tiện thể cầu nguyện, có lẽ sẽ có tác dụng đấy.”
Đôn Tử không há miệng nữa. Tuy mang tiếng sống ở thành phố Hải Châu nhưng ông ta chưa từng đến Hương Lộc Quán bao giờ. Dù sao đó cũng là một đạo quán bản địa, thờ phụng Chân Võ Đại Đế*. Chân Võ Đại Đế là vị thần chuyên hàng yêu phục ma, biết đâu lại có tác dụng thật.
*
Chân Võ Đại Đế
:
còn gọi là Trấn Vũ Đại Đế, Huyền Thiên Trấn Vũ, Huyền Vũ hay Bắc đế Chân Võ đế quân, là một vị thần quan trọng của Đạo giáo, một trong tứ tượng của Thiên văn học Trung Quốc và cũng là một khái niệm rộng trong phong thủy, thuyết âm dương và triết học phương Đông. Hình dáng thần là một vị mặc áo bào đen, tay cầm bảo kiếm, chân đạp lên rùa và rắn.
Người đàn ông ban đầu đề nghị tiếc nuối nói: “Sao lại không nghe lời tôi chứ… Thật sự chỉ cần châm mấy mũi thôi. Nếu mấy người muốn đi thì nhớ đăng ký gặp cậu bác sĩ trẻ tên Chu Cẩm Uyên, mà phải đăng ký sớm đấy, lần trước tôi đi thấy lịch của cậu ấy đã kín hết rồi!”
Ông ta chỉ không nói rằng những người đến khám sau đó chủ yếu là để chữa rụng tóc.
……
Hai vợ chồng Đôn Tử rời đi, những người khác cũng giải tán theo, không ai còn muốn nghe ông ta lải nhải nữa. Ai nấy đều đã nghe câu chuyện này nhiều đến mức nhàm tai, vả lại, người kia ngày thường vốn quen thói khoác lác, nói châm hai mũi đã khỏi bệnh chẳng phải là quá khoa trương rồi sao?
……
Vợ chồng Đôn Tử ngồi xe buýt mất một tiếng đồng hồ để lên thành phố Hải Châu, sau đó họ lên núi Hương Lộc. Bên trong gian điện thờ đầu tiên thờ phụng một vị thần tướng tóc đỏ trợn mắt, tay cầm roi vàng.
“Thắp hương ở đây đi!” Vợ Đôn Tử dứt khoát đề nghị, “Chưa từng nghe câu này sao, dù có lên núi hay không cũng phải bái Vương Linh Quan* một cái, đây cũng là vị thần chuyên trừ ma đấy.”
*
Vương Linh Quan
– 王灵官:
vị Hộ pháp Chủ tướng chuyên bảo vệ Đạo pháp. Tại các Đạo quán, tín chúng muốn tiến nhập bên trong đầu tiên phải đi qua Linh Quan điện cung phụng Vương Linh Quan trước tiên.
Trong lòng bà, bà mẹ chồng chết vì giận dỗi cũng chẳng khác gì yêu ma quỷ quái, làm gì có ai sống thì gây ra bao chuyện nhức đầu, đến lúc chết rồi vẫn hành hạ con cái như vậy chứ.
Đôn Tử ngoan ngoãn quỳ xuống thắp hương dập đầu, lại lén sờ lên cây roi vàng của Linh Quan lão gia một cái để xin chút chính khí, cũng không biết có thật sự linh nghiệm hay không.
Tiếp đó, họ tiến vào chính điện thắp nhang cầu nguyện Chân Võ Đại Đế, hứa hẹn nếu khỏi bệnh sẽ lập tức quay lại làm lễ tạ thần.
Hai vợ chồng thành kính bái thần xong, vợ Đôn Tử lại nhìn quanh một lượt, sau đó bỏ ra hai mươi tệ rút một quẻ xăm rồi xếp hàng nhờ đạo trưởng giải quẻ.
“Hai vị đến cầu việc gì?” Đạo trưởng liếc nhìn quẻ bói.
Vợ Đôn Tử chỉ vào chồng mình: “Chồng tôi bị ma ám, hiện giờ đang mất tiếng, không nói được. Là do bà già… mẹ chồng tôi nắm đầu lưỡi, nên chúng tôi đến cầu Chân Võ Đế Quân phù hộ.”
Đạo trưởng lập tức hỏi: “Tại sao hai người không đi bệnh viện?”
Vợ Đôn Tử cứng họng, “… Nhưng chồng tôi bị ma ám cơ mà.”
Đạo trưởng mỉm cười ôn hòa nói: “Thôi được rồi, thế này đi, tôi xin đề cử hai vị đến khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3, tìm một bác sĩ tên Chu Cẩm Uyên…”
Vợ chồng Đôn Tử ngơ ngác nhìn nhau. Lại là Chu Cẩm Uyên sao? Tại sao đến cả đạo sĩ cũng đề cử người này vậy chứ!
.
Lịch khám của Chu Cẩm Uyên hiện giờ không còn dễ đặt như trước đây nữa, đặc biệt vào cuối tuần có thể sẽ kín lịch, từ thứ hai đến thứ sáu tình hình khá hơn một chút.
Sáng nay, số lượng bệnh nhân đến khám không nhiều lắm. Chu Cẩm Uyên khám cho một người bị rụng tóc xong thì tiếp tục gọi tên, không ngờ đôi vợ chồng bước vào lại là trường hợp hiếm hoi không đến vì bị hói. Người vợ dùng tiếng địa phương thao thao bất tuyệt một hồi lâu.
Chu Cẩm Uyên nghe hiểu giọng Hải Châu, nhưng giọng của người nông thôn vẫn có chút khác biệt. Anh nửa hiểu nửa không liền nhìn sang Lưu Kỳ cầu cứu.
Lưu Kỳ là người bản địa nên nghe hiểu giọng thị trấn Kim Dương, nhanh chóng phiên dịch giúp: “Hình như bà ấy nói đạo sĩ ở Hương Lộc Quán giới thiệu đến chỗ cậu…”
Không hiểu sao, vừa nghe đến từ khóa quan trọng, Tạ Mẫn cũng xuất hiện ngay lập tức.
Chu Cẩm Uyên: “…”
Anh rất nghi ngờ chủ nhiệm Tạ đã gắn máy nghe lén trong phòng mình vì phòng bị.
Tạ Mẫn: “Đạo sĩ kêu bọn họ tới đây làm gì?”
Vợ Đôn Tử lại líu lo nói mấy câu, Lưu Kỳ nghe xong thở phào, “Người này đột nhiên bị mất tiếng, nghi ngờ mình bị ma ám nhưng cuối cùng được người cùng trấn và đạo sĩ giới thiệu đến chỗ đại thần. Hình như người giới thiệu chính là bệnh nhân bị méo miệng đó.”
Tạ Mẫn yên tâm, thế này thì hẳn là chữa bệnh thật rồi. Những người mắc dạng bệnh này khi vào bệnh viện thường sẽ ưu tiên đến khoa Tai Mũi Họng hoặc Nha khoa trước. Nếu có thể vào khoa Y học cổ truyền lấy số thì chắc chắn là được bệnh nhân của Chu Cẩm Uyên giới thiệu.
Thế nhưng Tạ Mẫn cũng không vội vã rời đi, thậm chí còn gọi thêm đám y sinh đang rảnh rỗi vào phòng cùng quan sát Chu Cẩm Uyên chữa bệnh.
Gần đây, bệnh nhân đến khám phần lớn là để chữa rụng tóc, gặp được ca bệnh hiếm có như thế đương nhiên phải cho người trẻ tuổi đến học hỏi rồi. Bà nghe Lưu Kỳ nói rằng Chu Cẩm Uyên không giống một vài người trong giới Y học cổ truyền thích che giấu, sợ bị học lỏm nghề gia truyền nên cũng yên tâm tin tưởng để anh dẫn dắt.
“Rồi, các vị ngồi xuống để tôi khám thử.” Chu Cẩm Uyên nói.
Đôn Tử ngồi xuống liền vươn tay ra, ông ta biết khám Đông y là phải bắt mạch.
“Không vội, trước hết hãy kể chi tiết xem anh đã mất tiếng như thế nào.” Chu Cẩm Uyên ra hiệu cho Lưu Kỳ phiên dịch.
Vì Đôn Tử không nói được nên đành để bà vợ kể thay. Sau khi kể hết tiền căn hậu quả, bà ta tiếp tục kể thêm: “Về sau chúng tôi có đi tìm ông thầy ở trấn bên cạnh, ông ấy đưa cho mấy loại thảo dược về uống.”
Trong dân gian có vài thầy đồng, bà cốt thật sự biết dùng thảo dược chữa bệnh. Nghe đến đó, Chu Cẩm Uyên lại hỏi tiếp đối phương đã dùng những loại thuốc gì.
Vợ Đôn Tử cố gắng nhớ nhưng chỉ nhớ được hai loại chính: “Uống chẳng có tác dụng gì hết, sau đó ông ấy còn thực hiện nghi lễ nữa, đi qua đi lại vài bước, bắt ấn rồi phun nước bùa lên mặt Đôn Tử!”
Bà ta kể lại rất chi tiết quy trình cúng bái trừ tà của ông thầy kia một cách khó hiểu.
“Được rồi được rồi, cái này không cần kể đâu.” Lưu Kỳ nói.
Vợ Đôn Tử lại kể: “Ừ ừ, anh hỏi bác sĩ Chu xem ông thầy đó có thật sự có bản lĩnh không? Ông ta cứ luôn miệng nói mình là truyền nhân phái gì đó, không biết có thật không nhỉ?”
Chu Cẩm Uyên liếc nhìn Tạ Mẫn: “…”
Tạ Mẫn vẫn giữ nụ cười trên mặt.
Vợ Đôn Tử: “Đạo trưởng ở Hương Lộc Quán còn nói cậu rất am hiểu làm lễ cúng…”
Nụ cười của Tạ Mẫn không giữ nổi nữa, lập tức ngắt lời: “Cái này thì không cần nói!”
Chu Cẩm Uyên thấy đám thực tập sinh đều buồn cười lắm rồi.
“Khụ khụ.” Chu Cẩm Uyên thản nhiên nói với người bệnh, “Mở miệng ra, để tôi xem lưỡi.”
Đầu lưỡi bệnh nhân căn bản không thể duỗi ra được. Chu Cẩm Uyên dùng đèn pin rọi vào, thấy mặt lưỡi có một lớp màng mỏng màu trắng. Sau đó là bắt mạch. Có một thực tập sinh nhanh nhẹn rút sổ khám bệnh và bút ra ghi chép thay Chu Cẩm Uyên.
“Bệnh của anh, tôi châm cứu xong sẽ khỏi.” Chu Cẩm Uyên lấy kim châm ra rồi kêu thực tập sinh kéo đầu lưỡi cho bệnh nhân, anh sắp châm cứu vào huyệt đạo nằm trên lưỡi.
Đôn Tử hoảng hốt nhìn Chu Cẩm Uyên, thấy anh dùng bông sát trùng lưỡi cho mình thì run rẩy.
Châm kim lên lưỡi sao lại không sợ cho được.
Động tác của Chu Cẩm Uyên rất nhanh, một tay cố định người bệnh, tay kia châm vào hai huyệt Kim Tân, Ngọc Dịch. Lập tức có máu chảy ra từ lưỡi bệnh nhân trong khi anh xoay người loay hoay tìm một thứ gì đó trong phòng khám.
Vợ Đôn Tử nhìn thấy máu thì xuýt xoa, nhưng đã có người nhanh chóng ấn một miếng bông lên huyệt vị.
“Có đau không? Cảm giác thế nào?” Vợ Đôn Tử vội hỏi, bà ta cảm thấy biểu cảm của chồng mình không được tự nhiên cho lắm.
Những người có mặt trong phòng khám cũng nhìn chằm chằm vào Đôn Tử. Chỉ thấy ông ta cau mày, yết hầu chuyển động liên tục rồi nhanh tay đẩy thực tập sinh đang ấn mình ra, há miệng nôn một tiếng!
Đúng vào lúc này, không biết Chu Cẩm Uyên đã quay lại từ lúc nào, thong thả duỗi tay đưa thùng rác ra trước mặt Đôn Tử, vừa vặn hứng được một cục đờm đã biến thành màu đen.
“Khụ, khụ!” Đôn Tử ho khan, ông ta há miệng giật giật đầu lưỡi, thử lên tiếng, “Tôi, hình như tôi… khỏi rồi! Tôi nói chuyện được rồi!”
Ngữ khí do dự biến thành kinh ngạc tột độ, nửa câu sau nói cực kỳ lưu loát!
Đám y sinh đồng loạt “Ồ” một tiếng, hiệu quả điều trị quá nhanh chóng.
Hai vợ chồng Đôn Tử càng ngạc nhiên hơn, lại nhớ tới lời người đồng hương nói chỉ hai mũi châm là chữa khỏi. Đây chẳng phải là châm hai mũi mà khỏi bệnh thật sao, không nhiều không ít, giá cả cũng rẻ đến bất ngờ.
Hiện giờ nhớ lại số tiền mình đã bỏ ra vô ích, quả thật là đau lòng không chịu nổi.
Tạ Mẫn đã nhìn ra điểm mấu chốt, mỉm cười nói: “Kim tắc không tiếng động, kim phá không âm thanh.”
Những lời này vốn là lời của vị danh y cổ đại Diệp Thiên Sĩ, Chu Cẩm Uyên có trí nhớ siêu phàm lập tức cười đáp: “Nếu muốn chữa Kim, cứ làm theo y án của ngài Diệp!”
Lưu Kỳ thử biện chứng: “Người bệnh thường xuyên tức giận khiến can khí ứ trệ, sau đó đờm xâm nhập vào phổi. Đại thần châm cứu giúp tiêu đờm, bệnh nhân nôn được đờm ra là sẽ hồi phục.”
—— Trong lý luận Đông y, phổi thuộc Kim. Cho nên Tạ Mẫn mới trích dẫn câu nói kia, kim tắc không tiếng động, kim phá không âm thanh, thật ra cũng đang nói đến nguyên nhân gây bệnh.
Các căn bệnh liên quan đến phổi như viêm phổi, lao phổi cũng có thể dẫn đến mất tiếng.
“Khá lắm.” Chu Cẩm Uyên gật đầu.
Các thực tập sinh nhìn nhau, cái tốc độ chẩn đoán, điều trị đạt hiệu quả này quả thực là…
Tạ Mẫn hài lòng gật đầu, “Tốt lắm, mọi người về vị trí đi.”
Bệnh nhân không nghe hiểu những lý luận này, chỉ biết mình vừa được châm cho hai mũi kim liền khỏi bệnh. Chờ mấy người Tạ Mẫn đi rồi, Đôn Tử dùng bông lau vết máu rồi cùng vợ liên tục cảm ơn Chu Cẩm Uyên.
Tuy còn chưa được gọi tên, nhưng những bệnh nhân tiếp theo đã nhìn thấy số thứ tự của mình hiện lên. Sau khi vợ chồng Đôn Tử vào phòng, họ cũng đi đến cửa thò đầu vào trong xem xét. Anh ta nghe danh mà đến, chỉ thấy vị bác sĩ mặc áo blouse trắng bên trong rất trẻ tuổi, trong lòng liền thầm trầm trồ khen ngợi.
Lúc này, Đôn Tử đang dùng tiếng phổ thông bập bõm trò chuyện với Chu Cẩm Uyên: “Bác sĩ, cậu đúng là thần kỳ, chữa hết bệnh ma ám của tôi rồi. Tiền khám cũng ít quá, làm tôi ngại… À, tôi nghe đạo trưởng Triệu nói cậu vẽ bùa giỏi lắm, hay là bán cho tôi một tấm đi?”
Bệnh nhân đứng ngoài: “??”
Chu Cẩm Uyên toan từ chối thì chợt trông thấy một người đang cầm số khám và sổ khám ngay ngoài cửa. Hai người cách một khoảng cách, chạm mắt với nhau.
Chu Cẩm Uyên: “Số 5?”
Người bệnh lập tức nói: “Không phải, không phải, làm phiền rồi, tôi chỉ đến xem thử thôi!”
Chu Cẩm Uyên: “……………… Đừng đi!”
Nói linh tinh, đầu sắp hói đến nơi rồi mà còn dám nói không đến để tôi khám!!”