Lời Giới Thiệu

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chủ đề: Dạo này ốm yếu nên đi khám Đông y...
Nội dung: Bác sĩ điều trị nói tôi bị bệnh tình chí, nghĩa là bệnh do áp lực tinh thần gây ra, khiến sức khỏe suy giảm, thường xuyên bồn chồn, choáng váng đầu óc, và chu kỳ kinh nguyệt thất thường. Cũng không trách được, dạo gần đây tôi gặp nhiều chuyện quá, công việc không thuận lợi mà gia đình cũng lục đục không yên. Uống thuốc mãi không thấy tác dụng, đã định bỏ cuộc rồi, không ngờ chị bác sĩ điều trị đột nhiên mời tôi đi xem phim, là xem lại lần hai bộ 《Avengers: Endgame》.
Tôi vốn bias Iron Man, làm fan được bảy tám năm rồi, bởi vì thương tâm quá nên về sau không dám xem lại nữa. Nhưng chị bác sĩ cứ nài nỉ mãi, tôi cứ nghĩ chị ấy có ý với mình nên cũng đồng ý đi. Quả nhiên xem lần hai tôi vẫn khóc nức nở không kìm được, ra khỏi rạp mà toàn thân vẫn còn run bần bật.
Chị bác sĩ liền an ủi tôi, rồi mời tôi về nhà chị ấy chơi. Tâm trạng tôi không ổn định, trên đường về nhà, tôi đã khóc lóc giãi bày rất nhiều chuyện, chị ấy luôn kiên nhẫn lắng nghe. Đợi tôi kể xong, bác sĩ liền đưa máy tính bảng cho tôi, nói bên trong có fanfic do chị ấy tự dịch… Mấy bộ truyện đó có ngọt ngào, có hài hước, có cả truyện H, hơn nữa lại rất hợp gu tôi. Thế là tôi sướng đến ngất ngây, trong nháy mắt đã được chữa lành.
Ngay lúc đó, chị ấy liền bưng ra một chén thuốc, nói là vừa rồi đã tiến hành liệu pháp chữa bệnh tình chí, nếu trút hết cảm xúc ra rồi uống thuốc thì bệnh sẽ nhanh chóng thuyên giảm.
Tôi: “………………”
1L: Hello? “Tôi cứ tưởng chị ấy có ý với mình nên cũng đồng ý”???
2L: Cười chết mất, cứ tưởng chị ấy muốn làm thân, ai dè người ta chỉ muốn chữa bệnh.
3L: Chủ thớt đừng nhụt chí, mau nắm lấy cơ hội, chúc hai người bách niên giai lão!
4L: Thế rốt cuộc cô đã khỏi bệnh chưa? Nếu khỏi thì giới thiệu bệnh viện và tên bác sĩ cho tôi với, tôi cũng đang không khỏe.
5L: Giới thiệu cho tôi nữa, tôi không bệnh nhưng lại muốn đọc truyện H.
……
……
“Giấy thông báo hội chẩn…” Hệ thống máy tính của Chu Cẩm Uyên hiển thị một tệp tài liệu chứa mã số nhập viện, tên họ, tuổi tác, khoa điều trị, tóm tắt bệnh án, v.v., bên dưới ghi rõ nội dung và mục đích của buổi hội chẩn.
Giữa các khoa trong bệnh viện luôn có mối liên hệ mật thiết với nhau, ví dụ như lần trước, bố của giám đốc Hoàng nằm ở khoa Nội tim mạch vì chứng nấc cụt dai dẳng, nên bệnh viện đã lập tức mời khoa Nội tiêu hóa sang hội chẩn, sau đó lại gọi thêm bác sĩ từ khoa Y học cổ truyền.
Các quy định về mặt này ở Bệnh viện số 3 khá chuẩn mực, hội chẩn luôn mời các y bác sĩ đang trực, chỉ cần có thư mời thì đến phiên ai trực người đó sẽ đi. Nếu xuất hiện ca bệnh nặng hoặc chứng bệnh hiếm gặp thì mới yêu cầu chức danh chuyên môn và thâm niên công tác của bác sĩ.
Đối với bệnh án lần này, có vẻ Chu Cẩm Uyên chưa đủ tư cách để đi chẩn trị.
“Ồ, chắc là chủ nhiệm Tạ đề cử rồi, nói Tiểu Chu của chúng ta không chỉ biết chữa hói đầu rụng tóc… Bệnh nhân này cần được châm cứu, đại thần có thể dùng Thiêu Sơn Hỏa và Thấu Thiên Lương.” Lưu Kỳ đi hóng chuyện rất giỏi, tin tức cũng tinh thông hơn Chu Cẩm Uyên nhiều.
Quả thật, địa vị của Chu Cẩm Uyên ở khoa Y học cổ truyền đã được củng cố, đạt được sự ưu ái của chủ nhiệm, nhưng toàn bộ Bệnh viện số 3 vẫn chưa có khái niệm cụ thể về trình độ chuyên môn của anh. Không phải lúc nào trong bệnh viện cũng xuất hiện chứng bệnh lạ đời, mỗi bác sĩ lại có chuyên môn mà mình am hiểu, hơn nữa bây giờ khoa Y học cổ truyền đã sắp biến thành khoa chữa hói, làm sao họ biết được chữa nấc cụt, mất ngủ hay rụng tóc chỉ là một trong rất nhiều sở trường của Chu Cẩm Uyên.
“À… cũng được.” Trên thư mời ghi rõ thời gian, không yêu cầu bác sĩ phải đến phòng bệnh ngay lập tức. Chu Cẩm Uyên ghi nhớ một chút, rồi cẩn thận nghiên cứu bệnh án tóm tắt và các chẩn đoán lâm sàng, trong lòng đã hình dung được sơ bộ.
“Xem xong rồi đúng không? Đại thần, đi căng tin thôi.” Lưu Kỳ khoác vai Chu Cẩm Uyên cùng đi ăn cơm. Tiểu Tuyết ở nhà đại thần dù hiền lành nhưng dù sao vẫn còn đi học, không phải ngày nào cũng có thời gian chuẩn bị cơm hộp.
Lúc này, người trong căng tin chưa quá đông, có lẽ vẫn còn nhân viên y tế phải tăng ca. Thế nhưng hễ họ đi đến đâu cũng có người đưa mắt nhìn lén.
“Ủa, chuyện gì thế, chẳng lẽ trong lúc tôi không biết mà tu vi của cậu lại thăng cấp à?” Lưu Kỳ cảm thấy kỳ lạ, gần đây anh ta bận khổ luyện Thiêu Sơn Hỏa, không biết đã lạc hậu thông tin đến mức nào rồi.
Lưu Kỳ túm lấy một anh đồng nghiệp làm bên khoa Phục hồi chức năng, người này vốn là bạn học đại học, hơn nữa hai khoa lại liền kề nhau nên khá thân thiết với anh ta, “Mấy người làm gì thế, tại sao đi đâu cũng thấy có người nhìn đại thần?”
Anh đồng nghiệp cười ha ha, “Chưa biết tin gì sao?”
Biết chuyện gì cơ?
Chu Cẩm Uyên nghi hoặc, “Lại đồn gì nữa rồi?”
Đồng nghiệp khoa Phục hồi chức năng: “Chắc mấy người biết Trịnh Hòa Hòa bên khoa Cấp cứu chứ?”
“Biết, biết,” Lưu Kỳ lập tức gật đầu, “Cô ấy xinh thật đấy.”
Hơn nữa còn là đồng chí nữ xinh đẹp nhất nhì toàn viện, điểm quan trọng là chưa lập gia đình.
Đồng nghiệp: “Ha ha ha, để tôi kể cho, cái biệt danh Khoa Hói đầu của mấy người chính là truyền từ khoa Cấp cứu ra đầu tiên đấy. Ngày hôm qua, Trịnh Hòa Hòa đi ra ngoài có người bạn giới thiệu đối tượng cho cô ấy làm quen. Hai người nói chuyện một lúc thì bên kia hỏi Trịnh Hòa Hòa làm việc ở đâu, cô ấy bảo là Bệnh viện số 3 trên đường XX. Người nọ suy nghĩ cả buổi xong hô lên: A, chẳng phải là bệnh viện chuyên chữa hói của Hải Châu đấy à?”
Lưu Kỳ, Chu Cẩm Uyên: “…………”
Anh đồng nghiệp: “Cho nên từ sáng nay, tất cả mọi người đều bắt đầu chửi đổng là tại sao mình ngồi không cũng bị kéo xuống nước, rõ ràng chỉ mỗi khoa Y học cổ truyền là chuyên chữa hói thôi.”
Trước đây, Bệnh viện số 3 rất nổi danh với khoa Ung bướu và khoa Chỉnh hình! Tại sao thế lực mới của khoa Y học cổ truyền lại cũng xuất hiện rồi!
Lưu Kỳ ban đầu khá sửng sốt, về sau bắt đầu ôm bụng cười, “Đáng đời, ai bảo mấy người đặt biệt danh cho bọn tôi!”
“Thôi đi, vẫn chưa biết là biệt danh này từ trong viện truyền ra, truyền năm truyền mười thành như vậy hay tại danh tiếng chữa hói của mấy người quá cao, để quần chúng nhân dân ưu ái tự đặt tên đâu! Tôi nghe nói thậm chí có cả bệnh nhân từ tỉnh khác tới chữa rụng tóc rồi!” Đồng nghiệp khoa Phục hồi chức năng tấm tắc khen.
“Bệnh viện chuyên khoa chữa hói của thành phố Hải Châu? Nghe cũng khí thế phết.” Lưu Kỳ như bị chọc đúng điểm cười, cứ cười mãi không ngừng.
Riêng Chu Cẩm Uyên, người luôn bị đồn đãi quanh năm, tỏ vẻ đã quen, chỉ thêm một cái biệt danh thôi mà, anh đã thăng cấp thành đạo sĩ Kim Đan rồi đây này… Không đúng, Chu Cẩm Uyên hỏi anh đồng nghiệp kia một câu: “Tu vi của tôi đang ở cấp nào?”
Đồng nghiệp: “Hả? Không phải Kim Đan sao?”
Chu Cẩm Uyên: “Ồ.”
Vậy là được rồi, vẫn chưa thăng cấp thêm.
Khiến anh còn hơi chút thất vọng.
.
Tại một khu dân cư thuộc thành phố Hải Châu.
Cửa phòng làm việc mở ra, chiếc xe lăn lăn bánh trên sàn gỗ chỉ tạo ra tiếng động rất nhỏ.
Khúc Khánh Thụy thấy con trai từ trong đi ra thì tiến lên quan tâm hỏi, “Thế nào rồi?”
Khóe môi Khúc Quan Phượng giật giật như tỏ vẻ châm biếm. Cảm xúc này tuy phần nhiều là nhắm vào bản thân, nhưng lại khiến đáy lòng Khúc Khánh Thụy lạnh lẽo.
Ông ta đã tốn rất nhiều công sức mới thuyết phục được con trai chịu tiếp nhận điều trị.
Một vị khác ở trong phòng chính là danh y Hoàng Trung Văn nổi tiếng khắp Hải Châu. Người này xuất thân từ gia tộc có truyền thống Đông y lâu đời, bố ông sinh thời là đại sư y học cổ truyền tiếng tăm lừng lẫy, đã từng chữa khỏi bệnh mãn tính cho lãnh đạo nước ngoài và được giới chuyên môn quốc tế công nhận.
Thầy Hoàng học y từ nhỏ, tinh thông bắt mạch, dùng thuốc khéo léo, châm cứu cũng cực kỳ bản lĩnh, có thể xem là ngọn cờ đầu của giới Y học cổ truyền Hải Châu. Khúc Khánh Thụy đã phải bỏ ra rất nhiều thời gian và nguồn lực mới mời được ông ta về nhà khám bệnh.
Từ lúc hỏi khám, Khúc Khánh Thụy đã bị yêu cầu rời khỏi phòng. Bây giờ nhìn đến thần sắc của Khúc Quan Phượng, ông ta chợt có cảm giác bất an.
Khúc Khánh Thụy bước nhanh vào phòng, “… Thầy Hoàng?”
“Anh Khúc, tôi đã khám qua rồi.” Hoàng Trung Văn đang thu dọn dụng cụ, rất bình tĩnh giải thích, “Cậu nhà bị liệt chân, xương cốt đã teo nhược từ lâu, dây thần kinh tổn thương nghiêm trọng. Nếu tôi châm cứu kết hợp dùng thuốc điều trị khoảng một năm, cộng với việc cậu ấy cố gắng rèn luyện thì hẳn có thể hồi phục một phần công năng, đạt đến trình độ tự gánh vác sinh hoạt cá nhân. Nhưng nếu muốn đứng dậy lần nữa thì hy vọng không lớn, nên chuẩn bị tâm lý đi.”
Sắc mặt Khúc Khánh Thụy ảm đạm thấy rõ. Lời này thật ra rất giống những gì các bác sĩ trước đó đã nói. Hơn nữa, bên kia còn ba hoa chích chòe hơn, đánh giá tình huống tốt nhất là có thể tự mượn ngoại lực đứng dậy được. Hoàng Trung Văn tính ra còn thận trọng lắm.
Nhưng Khúc Khánh Thụy đã từng nghe qua nhiều truyền kỳ về Hoàng Trung Văn nên khó tránh khỏi ôm hy vọng vào ông ta, biết đâu trên đời sẽ có vị thầy thuốc Đông y nào đó thực sự làm nên kỳ tích, chữa được cho con trai mình thì sao. “Thầy Hoàng, thật sự hết hy vọng rồi ư? Ngày xưa thầy từng chữa khỏi vết thương cho dượng tôi…”
“Tình huống không giống nhau, bệnh của cậu nhà nghiêm trọng hơn rất nhiều, từ đùi đến ngón chân không còn cảm giác, Tây y hẳn đã nói qua rồi.” Hoàng Trung Văn lắc đầu, “Hơn nữa, tình trạng tinh thần của cậu ấy cũng không tốt, không có lòng tin vào việc điều trị, cho nên tôi không dám bảo đảm sẽ đứng thẳng được đâu.”
Khúc Khánh Thụy cũng biết rõ điểm này nên chỉ biết thở dài thườn thượt.
Thật ra, trong quá trình đi khắp nơi tìm thầy chữa bệnh, càng hiểu biết tình hình thì tiêu chuẩn của ông cũng càng hạ thấp. Ông đành tự trách mình đã ôm kỳ vọng quá nhiều vào Hoàng Trung Văn.
Chẳng trách sắc mặt Khúc Quan Phượng lại phức tạp như thế. Có lẽ trong một khoảnh khắc nào đó, cậu ta đã từng hy vọng để rồi thất vọng càng sâu. Đối với kiểu tính cách như Quan Phượng, cho dù có chữa trị bình phục thì tâm trạng cũng không thể tốt lên được…
Khúc Khánh Thụy là người làm cha, cho dù là vậy thì ông ta vẫn hy vọng Hoàng Trung Văn sẽ đồng ý trị liệu, khôi phục được một phần công năng cũng đủ rồi.
“Anh Khúc này, nếu nhà anh kỳ vọng cao hơn thì…” Hoàng Trung Văn đột nhiên nói, “Lúc nãy tôi chợt nhớ ra bệnh trạng của cậu nhà có vài chỗ tương tự với một bệnh nhân mà tôi biết. Nghe nói người nọ từng bị thương một chân, về sau được một vị bác sĩ dân gian ở tỉnh ngoài châm cứu đã khôi phục được khả năng đi lại. Tôi có biết vài chi tiết trong phương pháp điều trị của ông ấy, kỹ năng xoa bóp và châm cứu của ông ấy là tuyệt học gia truyền. Tôi nghĩ nếu anh tìm được người kia thì có lẽ sẽ có hy vọng.”
Trong dân gian còn có người giỏi như vậy sao? Lời này thốt ra từ miệng Hoàng Trung Văn lại càng có uy lực và đáng tin thêm mấy phần.
Có thể nói là một tia hy vọng mong manh lóe lên, Khúc Khánh Thụy mừng rỡ lập tức hỏi: “Thầy Hoàng, làm sao để liên lạc với bác sĩ đó ạ?”
“Chắc không quá khó tìm, người bệnh chính là quán chủ Tần của Hương Lộc Quán. Tôi cũng chỉ nghe một người bạn của ông ta kể chuyện thôi, anh tìm được quán chủ Tần hỏi thăm sẽ biết ngay.”
Hoàng Trung Văn không hề ngại nếu bệnh nhân quay đầu đổi ý định, dù sao chính ông ta cũng không dám đảm bảo điều trị ra kết quả. Sở trường của thầy Hoàng là dùng thuốc và châm cứu, mà vị bác sĩ kia tuy không nổi danh khắp chốn, ẩn mình giữa dân gian nhưng hiển nhiên có trình độ cực cao ở phương diện xoa bóp và phục hồi chức năng cho người liệt.
Quán chủ Tần, Hương Lộc Quán. Khúc Khánh Thụy nhẩm trong miệng mấy lần rồi nói lời cảm ơn.
Sau khi tiễn Hoàng Trung Văn ra về, Khúc Khánh Thụy rất muốn nói chuyện này cho Khúc Quan Phượng nghe nhưng cậu ta đã tự nhốt mình trong phòng từ lâu. Khúc Khánh Thụy suy nghĩ mãi, cuối cùng quyết định không nói mà lập tức liên hệ với vài người bạn xin số điện thoại riêng của quán chủ Tần, sau đó gọi điện thoại.
Ban đầu, quán chủ Tần nhận được cuộc gọi từ một người xa lạ thì rất khó hiểu. Nhưng khi nghe Khúc Khánh Thụy dò hỏi về bệnh tình, ông ta lập tức nói: “Đúng rồi, tình trạng của tôi năm đó nghiêm trọng lắm, sức mạnh cơ bắp bằng không, phản xạ thần kinh gần như biến mất, thậm chí còn trải qua hôn mê, không bác sĩ nào chữa nổi. Mãi đến khi tôi quen biết người bạn này, được ông ấy chữa cho thì mới khỏi hẳn, hôm qua tôi còn khiêng được cả một thùng nước khoáng.”
Khúc Khánh Thụy khó nén vui mừng, “Vậy phải làm cách nào mới liên hệ được với bác sĩ đó? Tôi muốn mời ông ấy về khám tại nhà.”
Nói rồi, ngài Khúc thuật lại tình hình con trai mình sau khi gặp tai nạn giao thông.
“Nghe có vẻ còn nghiêm trọng hơn tôi đấy!” Quán chủ Tần cảm thán, khiến đáy lòng Khúc Khánh Thụy trầm xuống.
Chuyện khiến ông ta thất vọng hơn còn ở phía sau. Quán chủ Tần lại nói: “Hơn nữa, bạn tôi đang sống ở tỉnh Doanh Châu. Cho dù ông ấy nắm chắc sẽ chữa khỏi thì trong thời gian này e là không đi được. Mấy tháng trước, bạn tôi đi làm lễ vô ý bị thương, đến giờ vẫn chưa phục hồi, tạm thời không thể tiến hành bất cứ thủ thuật châm cứu xoa bóp gì cả.”
“Nhưng mà,” Quán chủ Tần chưa kịp để Khúc Khánh Thụy có thời gian mất mát thì chợt rẽ hướng, “Con trai bạn tôi hiện tại đang làm việc ở bệnh viện thành phố Hải Châu. Thời gian trước, tôi trò chuyện với bạn thì nghe ông ấy nói cậu con trai này hẳn được tổ độ theo nghề, trình độ châm cứu còn lợi hại hơn cha. Anh đi tìm cậu ấy hẳn có thể…”
Tâm trạng Khúc Khánh Thụy lên xuống mấy bận, giờ phút này gần như nín thở: “Vậy tên họ của cậu bác sĩ kia là gì?”
Quán chủ Tần đáp: “Chu Cẩm Uyên.”