Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Cùng một căn bệnh?
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“… Tôi đã nói mọi người bớt đọc tiểu thuyết đi mà.” Chu Cẩm Uyên thản nhiên nói, “Đừng đồn linh tinh, đây là bạn tôi, không phải tới… trả thù gì đâu.”
Bệnh nhân nằm trên giường chứng kiến toàn bộ cũng giơ tay xác nhận: “Họ không đánh nhau thật.”
Đám người Lưu Kỳ sau khi biết Dung Sấu Vân là bạn của Chu Cẩm Uyên thì hơi hụt hẫng, sau đó mới cảm thấy lạ lùng.
Bởi vì ——
“Tại sao hai người lại là bạn?”
Không phải bọn họ có ý đồ ly gián tình hữu nghị giữa hai phái, nhưng nghĩ kiểu gì hai bên cũng không thể kết bạn được.
“Cậu ấy là bạn tôi từ trước khi xuất gia, bạn nối khố.” Chu Cẩm Uyên nhấn mạnh.
Ba người càng tỏ ra nghi ngờ hơn, có lẽ đang nghĩ rằng nếu đã là bạn thân thì tại sao một người làm đạo sĩ, một người lại đi xuất gia làm hòa thượng? Liệu tình bạn này có thật sự bền chặt không?
Có điều nhìn dáng vẻ thì đúng là hiểu lầm thật rồi, cả bọn vừa xấu hổ vừa tiếc nuối.
“Vậy thôi, tôi còn bệnh nhân bên kia, về trước nhé!” Lưu Kỳ cười xòa hòa giải.
Chu Cẩm Uyên thấy vẻ mặt hậm hực của bọn họ thì rất ngờ rằng chẳng mấy chốc, Bệnh viện số 3 sẽ lại xuất hiện tin đồn mới: “Đại thần Chu bị hòa thượng trả thù, Phật Đạo đại chiến ngay trong phòng khám”, nhưng anh chẳng có bằng chứng nào cả!
Dung Sấu Vân thì đứng một bên xoa xoa cái đầu trọc lóc của mình, “Người Hải Châu thú vị thật.”
“Đúng là thú vị, nếu mày không tìm được chùa mới thì có thể nhận lời mời đến Bệnh viện số 3.” Chu Cẩm Uyên cười nói, “Đảm bảo qua nửa năm là tu thành xá lợi luôn.”
Dung Sấu Vân: “???”
……
Chu Cẩm Uyên bảo Dung Sấu Vân ra khu vực chờ khám đợi mình, anh ta nghe lời ngồi xuống ghế, lập tức lọt thỏm giữa đám đông bệnh nhân rụng tóc, hói đầu, hoàn toàn không cảm thấy lạc lõng.
Đến giờ tan làm Chu Cẩm Uyên dẫn Dung Sấu Vân về nhà, dù sao cũng không thể để người ta ở khách sạn thật được.
Anh gọi trước cho Tiểu Tuyết một cuộc nhưng có lẽ cậu đang trong giờ học nên không nhấc máy, vậy là liền nhắn tin thông báo Dung Sấu Vân đã đến.
Một lát sau Dung Tế Tuyết mới trả lời: [ Phương trượng cho nghỉ phép à? ]
Bởi vì là tin nhắn văn bản nên Chu Cẩm Uyên không dám đoán xem giọng điệu này có ẩn ý châm chọc hay không… Đành phải trả lời [ Về nhà rồi nói. ]
Hai người và Dung Tế Tuyết về nhà cách nhau không bao lâu, Dung Tế Tuyết bước vào cửa liền chào Chu Cẩm Uyên, “Anh, em về rồi.” Sau đó mới liếc nhìn Dung Sấu Vân, gật đầu coi như đã đủ lễ nghĩa, “Sao lại xuống núi thế?”
“…” Dung Sấu Vân cười khẩy hai tiếng, “Này, trong lòng mày anh thật sự là lão Dung hàng xóm đấy hả?”
Dung Tế Tuyết không đáp lời.
Dung Sấu Vân: “Đừng có thái độ như vậy, anh cũng đến để chăm sóc mày học đại học đây.”
Dung Tế Tuyết trực tiếp cười khẩy, sau đó xoay người vào bếp nấu ăn.
Tháng trước không biết ai là người chia sẻ một loạt bài viết cảnh báo về mối nguy hại khi đi theo con cái học xa.
“Anh trai em gây thù chuốc oán với người ta, bây giờ không thể tiếp tục hoạt động trong giới Phật giáo Doanh Châu được nữa.” Chu Cẩm Uyên dựa nghiêng vào khung cửa phòng bếp tổng kết bằng dăm ba câu cho Dung Tế Tuyết nắm tình hình, “Anh ấy muốn qua đây tá túc một thời gian, tiện thể tìm xem có chùa nào nhận không, thời buổi này xuất gia cũng chẳng dễ dàng gì.”
Dung Tế Tuyết không ngẩng đầu lên mà nói: “Với cái tính đó thì sớm hay muộn cũng bị người ta đuổi đi, cuối cùng chỉ có thể hoàn tục quay về xã hội thôi.”
Chu Cẩm Uyên đồng tình với ý kiến này. Thời buổi bây giờ muốn thật sự lánh đời rất khó, chi bằng cứ bắt chước các đạo sĩ như họ mà tu tại gia thì hơn. Dù sao từ nhỏ Dung Sấu Vân đã học nghề thuốc trong nhà cộng thêm nghề y, tuy không có thiên phú quái vật như Chu Cẩm Uyên nhưng rất giỏi về mảng chỉnh hình xương khớp Đông y. Hiện giờ giới trẻ làm văn phòng nhiều như vậy, dịch vụ xoa bóp, nắn xương phát triển rất thịnh vượng, nếu anh ta muốn tìm công việc thật cũng không phải là không thể.
Dung Sấu Vân nổi giận. Anh ta thành tâm muốn rời bỏ hồng trần, nhưng không ngờ bên ngoài hồng trần cũng hỗn loạn không kém, nên anh ta bực mình quát lên: “Mấy người đừng có thay tôi bàn lùi, tôi nhất định sẽ là hắc mã Phật môn, tương lai rộng mở!”
Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết đồng thời im lặng, sau đó coi như trong nhà không có ai:
“… Có canh không?”
“Nấu bát canh chay nhé.”
“Được.”
Dung Sấu Vân: “…”
Dung Sấu Vân than thở nói: “Đừng có giả vờ không nghe thấy, tôi không phục.”
Dung Tế Tuyết băm dao phay trên thớt phát ra tiếng 'phầm phập' nặng nề làm Dung Sấu Vân sợ đến mức phải ngồi thẳng người dậy. Sau đó cậu bình thản nói: “Nếu đã chịu tình cảm ràng buộc nghĩa là mất đi Phật tính. Cảm xúc của anh quá dư thừa, không làm hắc mã được đâu.”
Đây là cách nói trong Thiền tông, gọi là “Hữu tình vô Phật tính”.
Trong nhà có một hòa thượng một đạo sĩ, Dung Tế Tuyết xem như là cầu nối giữa hai người, có vẻ cũng rất có năng khiếu.
“Ha,” Chu Cẩm Uyên cũng hùa theo trêu chọc, “Tao cảm thấy em trai mày tương đối giống hắc mã hơn, lời nói rất sắc bén. Mày cả ngày gào khóc đòi xuất gia còn không bằng được em ấy.”
Dung Sấu Vân: “…”
A di đà phật, cuộc sống này sao khó khăn quá…
……
Vì trong nhà có Dung Sấu Vân nên bữa tối trên bàn nhiều thêm hai món chay. Ăn cơm xong, Dung Sấu Vân vươn vai, đi đường cả ngày khiến anh ta hơi mệt, “Ôi, buồn ngủ quá.”
Dung Tế Tuyết hỏi: “Anh ở khách sạn nào?”
Dung Sấu Vân: “…”
“Biết ngay anh mày chỉ là lão Dung hàng xóm mà… Đến mày cũng nói thế, bộ anh không xứng ở lại à?” Dung Sấu Vân uất ức nói, “Anh muốn ở lại đây, bao giờ tìm được chùa sẽ đi!”
“Ha ha, Tiểu Tuyết đùa với mày thôi.” Chu Cẩm Uyên nhớ ra mình vẫn chưa sắp xếp chỗ ngủ ổn thỏa, dù sao trong nhà chỉ có hai phòng ngủ, “Mày đi rửa mặt vệ sinh đi, tối nay…”
Anh định nói tối nay Dung Sấu Vân có thể ngủ chung phòng với mình, giường trong phòng cũng khá rộng. Nhưng chưa kịp nói ra thì Dung Tế Tuyết đã lao đến trước mặt Dung Sấu Vân như dịch chuyển tức thời, ôm lấy cánh tay anh ta, “Anh, tối nay ngủ với em đi.”
Dung Sấu Vân: “…???”
Mày là ai, mày không phải em trai anh…
Chu Cẩm Uyên cũng kinh ngạc nhìn Dung Tế Tuyết, hai người này thân thiết như thế từ bao giờ, trước nay cái danh lão Dung hàng xóm đâu phải chỉ nói cho vui.
“Lâu rồi em và anh trai không tâm sự với nhau.” Sắc mặt Dung Tế Tuyết không hề thay đổi, “Hai anh em ở chung phòng là hiển nhiên mà.”
Chu Cẩm Uyên từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng, rốt cuộc họ vẫn là anh em ruột, xem ra Tiểu Tuyết cũng xót anh trai mình khi thấy anh ấy gặp chuyện.
Nếu bắt buộc phải có hai người ngủ chung phòng, anh luôn nghĩ mình và Dung Sấu Vân ở chung sẽ hợp lý hơn, vì Tiểu Tuyết còn phải học bài, hơn nữa thân hình lại cao lớn, chen chúc trên một giường chắc sẽ bất tiện. Nhưng bây giờ anh em người ta muốn có cơ hội hàn gắn, đương nhiên anh phải đồng ý rồi.
Chu Cẩm Uyên lập tức gật đầu: “Vậy cũng được.”
“Thế anh mau đi tắm rửa đi, em mang hành lý vào phòng cho.” Dung Tế Tuyết đẩy Dung Sấu Vân vào phòng tắm.
Dung Sấu Vân vẫn ngơ ngác quay đầu nhìn Chu Cẩm Uyên, trên mặt hiện rõ:
Thằng nhóc này điên rồi đúng không??
Hai anh em cùng nằm lên giường, Dung Sấu Vân đã thay sang áo ngủ. Trong lúc tắm rửa anh ta đã chuẩn bị tâm lý mất cả buổi, nghĩ rằng em trai mình không nhất thiết là bị điên. Có lẽ hôm nay chính là ngày tốt để phá vỡ sự lạnh nhạt trong quan hệ, còn thằng em chỉ đang phát ra tín hiệu tích cực mà thôi.
Dung Sấu Vân nghiêm túc nói: “Tế Tuyết, chúng ta tâm sự đi.”
“Ngủ, ngày mai em có tiết sớm.” Dung Tế Tuyết nhanh nhẹn kéo chăn, tiện tay tắt đèn.
Dung Sấu Vân trong bóng đêm: “…”
.
Để điều trị cho Khúc Quan Phượng, Chu Cẩm Uyên đã đặc biệt đặt làm một bộ kim châm vừa to vừa dài hơn bình thường, hiện giờ kim châm đã làm xong, loại kim này sẽ tác động lên kinh mạch tốt hơn.
Bên Tây y không tồn tại khái niệm kinh mạch, nhưng phương pháp điều trị của Chu Cẩm Uyên ngoài tác động lên kinh lạc còn có tác dụng cải thiện lưu thông máu, chuyển hóa năng lượng, giảm chèn ép thần kinh và kích thích phản ứng căng thẳng một cách lành tính. Vì vậy, mặc dù cốt lõi của phương pháp nghe có vẻ hơi huyền học nhưng tuyệt đối không phải là vẽ vời ra cho vui. Mặt khác, mỗi ngày bệnh nhân vẫn phải tiến hành rèn luyện phục hồi chức năng để đạt được hiệu quả tích cực.
Cái khó của phương pháp này nằm ở sự cá nhân hóa, các bác sĩ khác cho dù có biết cách châm cứu, thủ pháp xoa bóp và bài thuốc thì cũng khó lòng đạt được hiệu quả điều trị như Chu Cẩm Uyên. Bên Tây y đã chuẩn hóa quy trình từ lâu mà vẫn rất coi trọng kinh nghiệm và tài năng, càng đừng nói đến hệ Đông y.
Khúc Quan Phượng điều trị lâu dài, Chu Cẩm Uyên có công việc cố định nên không thể đến nhà phục vụ hàng ngày được, Khúc Khánh Thụy càng không dám yêu cầu quá đáng cho nên Khúc Quan Phượng phải đến Bệnh viện số 3 theo đúng lịch hẹn trước.
So với vẻ bình tĩnh của Chu Cẩm Uyên, mấy ngày nay Khúc Khánh Thụy vẫn luôn bất an, đầu tiên là quyên tặng vật tư y tế cho bệnh viện, tiếp đó là theo dõi tiến độ xưởng sản xuất kim châm cho Chu Cẩm Uyên. Đến ngày điều trị đầu tiên, ông ta giả vờ đi ra ngoài nhưng thực tế là ngồi trong xe đợi rất lâu, mãi đến khi thấy Khúc Quan Phượng xuống xe, nhìn theo chiếc xe chạy về hướng Bệnh viện số 3 mới hoàn toàn yên lòng.
Ông ta rất sợ Khúc Quan Phượng sẽ đổi ý từ bỏ điều trị, càng sợ kết quả điều trị không khả quan. Nhưng chuyện đã đến nước này, Khúc Khánh Thụy chỉ có thể cầu nguyện Chu Cẩm Uyên tiếp tục phát huy phong độ xuất sắc như trước đây.
……
Khúc Quan Phượng ngồi xe lăn điện đi tới trước phòng khám, theo thói quen không cho ai đi cùng.
Lúc vào đến bệnh viện Khúc Quan Phượng hơi ngượng ngùng, vì hoàn cảnh gia đình quá tốt nên cậu ta cơ bản chưa từng đi khám ở bệnh viện công lập bao giờ. Nhưng ở nơi này có rất nhiều bệnh nhân phải ngồi xe lăn vì đủ mọi lý do, đi đâu cũng bắt gặp, thậm chí không ít trường hợp bệnh nhân khuyết tật. Cậu ta đứng giữa chỗ này không hề lạc lõng, cũng không thấy ai buồn liếc mình thêm một cái.
Điểm này khiến Khúc Quan Phượng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Chờ đến khoa Y học cổ truyền cảm giác lạc lõng của Khúc Quan Phượng mới xuất hiện trở lại. Lúc này không phải vì cậu ta ngồi xe lăn mà bởi vì ở đây phần lớn là bệnh nhân hói đầu đi qua đi lại, trong khi tóc trên đầu Khúc Quan Phượng vẫn dày rậm như bình thường.
Thậm chí cậu ta còn nghe thấy có người xì xào đoán: “Người bên kia trị hết bệnh tới tái khám đúng không nhỉ? Nhiều tóc quá!”
Khúc Quan Phượng nhíu mày, cậu ta không rõ có phải khoa Y học cổ truyền của bệnh viện công lập nào cũng giống thế này không, cảm giác cứ kỳ cục, hơn nữa cũng không quá giống lời Chu Cẩm Uyên khoác lác…
Nơi này nhìn qua trông giống khoa Da liễu hơn.
Khúc Quan Phượng lặng lẽ đi đến phòng khám của Chu Cẩm Uyên.
“Cậu Tiểu Khúc tới rồi à?” Chu Cẩm Uyên thấy Khúc Quan Phượng thì đứng dậy đóng cửa phòng lại, sau đó lấy loa bluetooth ra mở nhạc Đạo giáo. Anh đã báo trước với chủ nhiệm khoa một tiếng, coi như sử dụng liệu pháp âm nhạc, được Tạ Mẫn nhanh chóng đồng ý.
“Mấy ngày nay cậu ngủ thế nào?” Chu Cẩm Uyên hỏi.
Khúc Quan Phượng: “… Khá hơn nhiều.”
Lần trước Chu Cẩm Uyên châm cứu xong cậu ta ngủ một mạch đến tận sáng sớm ngày hôm sau, thời gian ngủ tổng cộng hơn mười tiếng, hơn nữa còn kéo dài liên tục không hề mộng mị.
Ngẫm nghĩ lại thì lúc đó xung quanh chỉ có tiếng nhạc du dương và tiếng thì thầm như có như không của Chu Cẩm Uyên, thứ rõ ràng nhất lại là tiếng gõ nhịp theo tiết tấu đưa cậu ta vào giấc ngủ sâu.
Trong khoảnh khắc này, thậm chí Khúc Quan Phượng đã hiểu vì sao thời xưa nhiều người sùng bái các thầy pháp và tìm kiếm sự an ủi từ chốn tâm linh như vậy.
Nếu không phải trên bàn có tờ giấy viết lời dặn của bác sĩ cùng với mấy thang thuốc Đông y mới kê, cậu ta có lẽ đã cho rằng đoạn đối thoại và trị liệu ngày hôm đó chỉ là ảo giác.
Sau khi uống thuốc vài ngày, chứng mất ngủ nghiêm trọng của Khúc Quan Phượng đã được cải thiện rất nhiều. Gần một năm nay hiếm hoi lắm cậu ta mới có giấc ngủ không mộng mị và liên tục, mất đi rồi tìm lại được càng thêm quý giá hơn.
Liệu pháp Chúc Do thuật đó cũng khiến Khúc Quan Phượng thêm hy vọng trong lòng, có lẽ lần này…
Chu Cẩm Uyên biết tình trạng tinh thần của Khúc Quan Phượng không được tốt lắm, nên cố ý nói đùa với cậu ta, “Lúc cậu đến đây có phải bắt gặp rất nhiều bệnh nhân rụng tóc ở ngoài không?”
Khúc Quan Phượng: “… Ừm.”
“Bởi vì phòng ngừa và điều trị rụng tóc là hạng mục vàng của khoa chúng tôi, thậm chí bệnh viện cũng có biệt danh mới, là Bệnh viện chuyên khoa hói đầu Hải Châu rồi.” Chu Cẩm Uyên cười ha ha, “Cậu biết không, có người còn đồn thiếu gia nhà họ Khúc không biết bị hói đầu nghiêm trọng cỡ nào mới chịu đến Bệnh viện số 3 khám chữa. Ai cũng tưởng cậu đến đây chữa rụng tóc. Ha ha ha ha ha ha ha ha!”
Hơn nữa trước đó mọi người chỉ biết tình hình khám chữa của khoa Y học cổ truyền đã có khởi sắc, nhưng vì thời gian quá ngắn nên chưa thấy rõ sự lợi hại đặc biệt ở chỗ nào. Mãi đến khi cả cậu công tử trâm anh thế phiệt cũng chạy tới, họ mới bừng tỉnh, trình độ chữa hói này không chừng đã vượt lên đứng đầu cả nước rồi!
Khúc Quan Phượng: “……………………”
Cậu ta không cười nổi, thậm chí còn muốn chửi thề.
“Khụ khụ, nhưng mà tôi đã giúp cậu bác bỏ tin đồn rồi, rõ ràng cậu chỉ tới điều trị phục hồi chức năng.” Chu Cẩm Uyên ho khan hai tiếng, dùng giọng điệu thoải mái mô tả phương pháp trị liệu của Khúc Quan Phượng.
Hơn nữa sau khi nhân viên y tế của Bệnh viện số 3 biết tin cậu Khúc không phải tới chữa hói mà là chữa liệt thì cực kỳ kích động, đặc biệt là nghe nói người ta đã đi thăm khám rất nhiều nơi mới quyết định đến Bệnh viện số 3.
Bên khoa Phẫu thuật thần kinh vừa đồn thổi về truyền kỳ bác sĩ Chu châm cứu cho bệnh nhân bị thương ở đầu đi lại được xong, bên này cậu Khúc đã tìm tới cửa. Người ta là thật sự có tài đấy, trên chữa được bệnh nặng, dưới trị được nấc cụt cơ mà.
Tuy Khúc Quan Phượng chưa chính thức bắt đầu điều trị, chỉ riêng hành động lựa chọn này cũng đủ khiến mọi người có cái nhìn khác về y thuật của Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên đi đến bên cạnh Khúc Quan Phượng, “Cậu qua đây, tôi đỡ cậu nằm xuống giường. Chúng ta châm cứu khoảng nửa tiếng trước, sau đó tiến hành xoa bóp.”
Anh đỡ Khúc Quan Phượng từ xe lăn điện ngồi lên giường trị liệu. Chiếc giường này cũng do cha Khúc Quan Phượng quyên tặng cho bệnh viện, có thể điều chỉnh góc độ nên giúp Khúc Quan Phượng thực hiện các động tác đơn giản đi không ít, trong lòng cậu cũng bớt cảm giác khó chịu.
Theo cách nói của Khúc Khánh Thụy thì, mỗi một hành vi làm lộ bệnh tình của con trai đều có khả năng kích động cậu ta.
Dù sao Chu Cẩm Uyên cũng là bác sĩ bình thường, phòng khám không quá lớn nên để tránh xe lăn cản trở động tác, anh trực tiếp đẩy chiếc xe ra cất ở phòng trực ban.
“Ồ, chiếc xe này cậu đã cải tiến rồi đúng không, nhìn kỹ mới thấy rất đặc biệt.” Chu Cẩm Uyên còn nói.
Xe lăn điện vốn tương đối nặng và cồng kềnh chiếm diện tích, nếu là loại gấp được thì mới dễ cất đi. Riêng chiếc xe của Khúc Quan Phượng thì khác, anh nhận ra nó không quá giống các loại xe bán trên thị trường, với điều kiện gia cảnh của người ta, chỉ sợ đây là hàng thiết kế độc quyền.
Khúc Quan Phượng không có tâm trạng đùa cợt với anh.
Chu Cẩm Uyên cũng chuẩn bị bắt tay vào trị liệu, đổi giọng nghiêm túc nói: “Đây là phương pháp châm cứu Thông Đốc Thôi Khí truyền thừa của nhà tôi, riêng tôi đã cải tiến thêm cả kỹ thuật lẫn dụng cụ, xem như là độc nhất vô nhị. Cậu đừng thấy cây kim to mà sợ, hiện giờ châm vào người cũng không có cảm giác đau. Chờ đến khi cậu lấy lại cảm giác… tôi sẽ đổi sang cây khác mảnh hơn.”
Khúc Quan Phượng mặc quần dài rộng rãi, Chu Cẩm Uyên chỉnh điều hòa lên mức cao, vén ống quần, sát trùng lên huyệt vị cần châm cứu, sau đó dùng kim châm dài châm vào da và dùng kỹ thuật vặn bổ.
Cảm giác châm từ châm pháp Thông Đốc Thôi Khí quá mãnh liệt, thậm chí sinh ra khí nóng tương tự Thiêu Sơn Hỏa nhưng mức độ kích thích càng mạnh hơn. Mặc dù hiện giờ nhiệt độ da của Khúc Quan Phượng khá thấp, phản xạ thần kinh chậm chạp nhưng cũng mơ hồ thấy chút tê nhói từ kim châm, điều này khiến hai mắt cậu ta mở lớn.
Trong nháy mắt cậu ta nghi ngờ đây là ảo giác, bởi vì suốt một thời gian dài hai chân cậu ta đã không còn bất cứ cảm giác gì rồi.
Cảm giác tê nhói chỉ xuất hiện một chút, cũng không thể nói là dễ chịu. Nhưng đối với Khúc Quan Phượng, loại cảm giác không dễ chịu đó lại khiến cậu ta thở nhanh hơn, cậu quay đầu nhìn Chu Cẩm Uyên không tin nổi, cất giọng khàn khàn: “Tôi… Tôi thấy hơi tê nhói…”
“Chắc chỉ cảm thấy một chút thôi nhỉ, không khó chịu chứ?” Chu Cẩm Uyên hiểu rõ tình hình, lần đầu tiên châm cứu đã có phản ứng này, xem ra tình huống của Khúc Quan Phượng còn tốt hơn trong tưởng tượng một chút.
Chu Cẩm Uyên quá bình tĩnh khiến Khúc Quan Phượng không biết nói gì. Cậu ta chậm rãi nhắm hai mắt cảm nhận từng cảm giác nhỏ dưới chân. Có thể xác định đây hoàn toàn không phải ảo giác từ tác động tâm lý, tia hy vọng trong lòng cũng chậm rãi mở rộng ra thêm.
Cảm giác chưa từng có này nói cho cậu ta biết rằng hai chân mình thật sự không hoàn toàn bị phế bỏ. Châm pháp Thông Đốc Thôi Khí thật sự có năng lực cứu vớt một con thuyền sắp chìm ——
Chu Cẩm Uyên không nói thêm gì nữa, anh chỉ trao đổi vài câu với Khúc Quan Phượng trước lúc điều trị, nói thêm vài ba tiếng rồi tiếp tục im lặng, trong lúc châm cứu anh cần phải tập trung cao độ.
Chu Cẩm Uyên châm cứu xong mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó châm điếu ngải lên, tiến hành cứu ngải cách một lớp lưới chống bỏng.
Châm cứu chia làm hai phần riêng biệt là châm kim và cứu ngải, có y giả am hiểu châm pháp hơn, cũng có người thích cứu ngải hơn, có điều hai phương pháp này không loại trừ lẫn nhau, ở nhiều thời điểm nếu phối hợp sẽ cho hiệu quả càng tốt.
Mặt trời trên cao, ngải cứu dưới đất, sau khi dùng châm pháp Thông Đốc Thôi Khí lại dùng nguồn năng lượng thuần dương ấm áp từ lửa ngải cứu để nuôi dưỡng và làm ấm kinh mạch là một bước cần thiết.
Giống với châm cứu và xoa bóp, nếu cứu ngải đúng cách sẽ có tác dụng thông khí, đây cũng chính là công dụng mấu chốt của cứu ngải. Nhưng hiện giờ Khúc Quan Phượng chưa thể cảm nhận được cảm giác thông khí mãnh liệt đó. Sau khi cứu ngải, Chu Cẩm Uyên lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên cho cậu ta, vừa để giữ ấm vừa tạo sự thoải mái cho bệnh nhân.
Tiếp đó anh nói: “Cậu có thể nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, tôi tranh thủ điều trị cho người khác.”
Bệnh nhân quá đông, cần phải sắp xếp xen kẽ để tối đa hóa thời gian.
Trong lòng Khúc Quan Phượng không quá thích nghi nhưng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn tiếp nhận.
……
Bệnh nhân tiếp theo chậm rãi vịn tường đi vào, vừa thấy Chu Cẩm Uyên liền nở nụ cười rạng rỡ, thân thiết gọi, “Bác sĩ Chu, hôm nay nhà tôi làm sủi cảo, tôi mới dặn bà nhà mang một chén tới cho cậu nếm thử đây.”
“Ông khách sáo quá… Nào, ngồi xuống đây.” Chu Cẩm Uyên đỡ bệnh nhân. Người này chính là ông Tào bị thương liệt chân mà mấy ngày trước anh hội chẩn bên khoa Phẫu thuật thần kinh. Qua một tuần châm cứu và điều trị tích cực, ông ta đã có thể vịn tường đi chầm chậm.
Bắt đầu từ hôm nay sẽ tiến hành châm cứu cách ngày. Để tiện việc xác định huyệt vị, Chu Cẩm Uyên cho đối phương trực tiếp châm cứu ở tư thế ngồi.
Chữa trị suốt mấy ngày khiến bệnh nhân đã quen với cảm giác châm cứu. Chu Cẩm Uyên cắm kim, ông ta vẫn vui vẻ nói: “Không khách sáo gì đâu, là tôi muốn cảm ơn cậu thật. Cứ nghĩ mình không thể chữa khỏi được chứ.”
Khúc Quan Phượng nhìn qua, cậu ta tưởng rằng tất cả bệnh nhân còn lại của Chu Cẩm Uyên đều đến chữa rụng tóc. Nhưng người này có vẻ không hói, chỉ đi đường hơi chậm chạp không rõ là bị bệnh gì.
“Không đến mức đó!” Chu Cẩm Uyên cười đáp.
“Ồ, cậu em này bị bệnh gì thế?” Ông Tào trông thấy Khúc Quan Phượng nằm trên giường châm cứu. Người này trông vừa trẻ tuổi vừa thanh tú quý phái, đầu lại nhiều tóc nên không phán đoán được bệnh tình.
Chu Cẩm Uyên thoáng nghĩ một lát rồi nói: “Bệnh của hai người đại để khá giống nhau! Cậu Tiểu Khúc, cậu có thể tâm sự với ông Tào, ông ấy cũng điều trị ở chỗ tôi, hiện giờ đã sắp khỏi hẳn. Cậu cứ yên tâm đi, bệnh của cậu không phải bệnh nan y, cũng không việc gì phải nản chí.”
Kim đã châm, Chu Cẩm Uyên bắt đầu thu dọn mặt bàn. Anh cảm thấy tuy tình trạng bệnh của ông Tào nhẹ hơn một chút, nhưng thái độ hân hoan và tự tin kia có lẽ sẽ cổ vũ tinh thần cho cậu Tiểu Khúc. Càng có hy vọng cậu ta sẽ càng tin tưởng quá trình điều trị.
Khúc Quan Phượng nghe vậy liền nhìn sang ông chú bệnh nhân, khẽ khàng hỏi: “Ông cũng…”
Cậu ta không quá muốn nhắc tới mấy chữ “liệt chân”, đây cũng là lý do vì sao Chu Cẩm Uyên chỉ nhắc khéo là hai người cùng bệnh.
Nhưng cậu ta quả thật rất muốn biết tình trạng của đối phương. Từ khi gặp tai nạn, cậu ta chưa bao giờ được tiếp xúc với người có cùng bệnh. Nhưng người này đã có thể tự mình đi đường, chẳng lẽ cũng dựa vào châm pháp Thông Đốc Thôi Khí sao?
Ông Tào hơi nhoài người về phía Khúc Quan Phượng chăm chú lắng nghe. Trong phòng không có nạng cũng không có xe lăn, bác sĩ và bệnh nhân lại còn úp úp mở mở, cái cậu trai trẻ kia càng tỏ vẻ bối rối hơn. Ông Tào cảm thấy mình đã hiểu ra vấn đề trọng yếu rồi!
“Hóa ra cậu cũng bị? Tuổi còn trẻ như thế mà…” Ông Tào thương xót lắc đầu, “Nhưng may mà có bác sĩ Chu. Cậu yên tâm đi, tôi được cậu ấy chữa mấy ngày đã thấy được hiệu quả trị liệu rồi.”
Ánh mắt Khúc Quan Phượng lóe lên, hỏi khẽ: “Tình trạng của ông nghiêm trọng đến mức nào?”
Ông Tào cũng hạ giọng: “Rất nghiêm trọng, bác sĩ Chu nói thận tôi hư khiếp lắm, cái thứ kia vừa ngẩng lên là đau thấu tim! Đau đến mức không còn tinh thần luôn!”
Khúc Quan Phượng: “???”
Khúc Quan Phượng nhìn về phía Chu Cẩm Uyên, sắc mặt rất khó coi: “……………… Tôi và ông ta, có, cùng bệnh?”