Chương 3: Bác Sĩ Đạo Sĩ

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cảm ơn cậu, thật sự rất cảm ơn cậu!” Mẹ Tiêu tuổi cao nên dễ xúc động, lúc này đã rưng rưng nước mắt. Chỉ một chứng nấc cụt nho nhỏ mà khiến bà khổ sở vô cùng, lại kéo dài không thấy chuyển biến tốt đẹp khiến áp lực tâm lý càng đè nặng.
“Đừng khách sáo ạ, tỳ vị của bà không tốt, sau này ăn uống sinh hoạt nên cẩn thận, tránh ăn đồ lạnh.” Chu Cẩm Uyên dặn dò. Tỳ vị người già dễ suy yếu, những chuyện trước đây không quá chú ý thì giờ phải chú ý nhiều hơn.
Trước đó, phó viện trưởng Tiêu và phu nhân còn có chút nghi ngờ, nhưng giờ đây mọi nghi ngờ đều tan biến, tất cả hóa thành lòng cảm kích, thậm chí là sự kinh ngạc khó tin. Ngài phó viện trưởng đúng là người đã quyết định cho mẹ mình dùng thuốc, nhưng chứng kiến một thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi, mặt còn non choẹt, thật sự trị khỏi bệnh bằng y học cổ truyền lại càng thêm sửng sốt.
Người bình thường ở tuổi này vẫn còn đang ngồi mòn ghế giảng đường, riêng Chu Cẩm Uyên đã đỗ chứng chỉ hành nghề y, đủ điều kiện hành nghề đã là cực kỳ xuất sắc. Hơn nữa, anh còn có thể chữa khỏi một căn bệnh khó gặp mà nhiều chuyên gia cũng bó tay, chỉ bằng một liều thuốc duy nhất? Đây mới là điều khiến ngài phó viện trưởng ngạc nhiên nhất.
Quả nhiên là xuất thân từ gia đình có truyền thống, vừa rồi ông ta không nên coi Tiểu Chu như những bác sĩ Đông y trẻ tuổi bình thường khác. Vốn tưởng chỉ là con cháu bạn tốt, cùng lắm thì chỉ là ưu tú hơn bạn bè cùng trang lứa nên ngài phó viện trưởng mới tiện tay giới thiệu, ai ngờ người được lợi cuối cùng lại chính là mình.
Chu Cẩm Uyên và quán chủ Tần ngồi chơi thêm nửa tiếng nữa mới ra về trong lời cảm ơn không ngớt của cả nhà họ Tiêu.
Mấy ngày trước khi nhận việc, Chu Cẩm Uyên vẫn ở lại Hương Lộc Quán. Thật ra anh đã tìm xong chỗ ở, ký hợp đồng, nhận chìa khóa nhà đâu vào đấy rồi. Là một căn hộ hai phòng ngủ nằm giữa Bệnh viện số 3 và Đại học Hải Châu, lại rất gần trạm tàu điện, muốn đi đâu cũng thuận tiện vô cùng. Thế nhưng từ sau khi các đạo sĩ ở Hương Lộc Quán biết anh hiểu biết sâu về y thuật, lại nghe đạo trưởng Triệu khen ngợi một phen nên tất cả mọi người đều chạy tới nhờ anh bắt mạch. Chu Cẩm Uyên cũng nhân tiện ở lại trên núi thêm vài ngày để kê đơn, châm cứu cho mọi người.
……
Sáng sớm hôm nay, Chu Cẩm Uyên và hai đạo sĩ ngồi dưới bóng cây, hai người kia thảo luận về bài giảng, riêng Chu Cẩm Uyên thì lấy giấy vàng ra vẽ bùa.
“Không đúng không đúng, phần tiếp theo phải là Lý thiên anh hề quy thiên nhâm.”
“Thật không? Để tôi xem.”
Hai người đọc đến một đoạn thì nảy sinh nghi vấn, liền bắt đầu lật sách in ra để đối chiếu, lật mãi mà không tìm thấy đoạn cần tìm.
Chu Cẩm Uyên nghe thấy hết, vừa vẽ bùa vừa nói: “Cũng không phải, ỷ thiên phụ hề vọng thiên trùng, nhập thiên nhuế hề xuất thiên bồng. Cửu thiên thông hề phong vân tế, cửu tiêu khai hề thần hợp khí…”
Anh thuận miệng đọc một đoạn dài mà không hề vấp váp.
Mất một lúc sau hai đạo sĩ mới tìm được đoạn đó, quả thật là không sai một chữ.
“Sư huynh đọc trôi chảy quá, ngày thường anh hay đi làm lễ à?” Một trong hai đạo sĩ ngạc nhiên hỏi. Tuy người này lớn hơn Chu Cẩm Uyên bảy tám tuổi, nhưng thời gian học đạo không dài bằng nên phải gọi một tiếng sư huynh.
“Tôi chưa từng đi làm lễ cúng.” Chu Cẩm Uyên giải thích đơn giản, “Chỉ giỏi học thuộc lòng thôi.”
Chỉ giỏi học thuộc lòng? Là học qua loa thôi sao? Một đoạn kinh dài như vậy, chỉ cần nhắc một chữ là đọc vanh vách, trí nhớ quả là siêu phàm rồi.
Hai đạo sĩ nhìn anh đầy ngưỡng mộ. Đừng tưởng làm đạo sĩ là công việc nhàn hạ, chưa kể những việc khác, chỉ riêng các đoạn kinh cổ ngữ này, tất cả đều phải học thuộc để sử dụng trong các buổi tế lễ. Mà kinh kệ khó nhằn thì vô vàn, họ đều phải học thuộc lòng cả!
Đạo sĩ cũng cần ăn cơm, nếu không học thuộc nổi ai dám mời về làm lễ cúng?
Nếu họ có được khả năng ghi nhớ của Chu Cẩm Uyên thì phải nói là cuộc đời đã nở hoa rồi.
Lúc này đột nhiên có tiếng chụp hình, ba người ngẩng đầu lên trông thấy hai du khách một nam một nữ.
Hương Lộc Quán có lịch sử hơn một trăm năm, phong cảnh trên núi cũng thơ mộng, thường ngày ngoại trừ tín đồ còn đón tiếp rất nhiều du khách thập phương. Có lẽ bên kia tò mò vì thấy họ niệm kinh vẽ bùa, điều này cũng không hiếm gặp. Hai du khách thấy các đạo sĩ nhìn qua còn vui vẻ giơ camera lên chỉ chỉ.
Ba người không để ý nữa mà tiếp tục tập trung vào việc của mình.
Không lâu sau, hai du khách di chuyển về hướng tán cây nhưng không có vẻ là đến để hóng mát. Nữ du khách vừa ôm đầu vừa xoa bụng, trông rất khó chịu.
Nam du khách đỡ đối phương ngồi xuống rồi lấy thuốc giảm đau ra, nhưng nước mang theo đã hết, anh ta đành hỏi: “Xin hỏi có thể cho tôi mượn chút nước không? Vợ tôi không khỏe, cần phải uống thuốc ngay.”
Các đạo sĩ đều chú ý, một người lập tức đứng lên, “Anh chờ tôi một lát.”
Nữ du khách nhận nước uống thuốc giảm đau, qua một lát có vẻ như thuốc không có mấy tác dụng nên chân mày cô vẫn nhíu chặt. Nam du khách luôn túc trực bên cạnh, nhỏ giọng an ủi.
“Cát Long, em thấy đau đầu quá.” Nữ du khách dựa hẳn vào chồng, cảm thấy máu dưới cơ thể đang ào ạt tuôn ra, cực kỳ khó chịu.
“Lúc này đừng để quá mệt mỏi. Lát nữa đỡ hơn, anh nên đưa vợ ngồi cáp treo xuống núi đi.” Chu Cẩm Uyên thình lình nói.
Hai du khách hiểu ý anh, đoán chắc anh cho rằng người phụ nữ đang trong kỳ kinh nguyệt nên hơi ngượng ngùng. Nhưng dù sao người ta cũng chỉ có ý tốt nên họ đành gật đầu cho qua chuyện.
“Là bệnh, phải chữa.” Chu Cẩm Uyên quan sát sắc mặt của nữ du khách, lại bổ sung một câu.
Hai người kia nghe xong thì cạn lời, đương nhiên là bệnh, đương nhiên phải chữa chứ.
“Hai người đã đi bác sĩ xem chưa?” Chu Cẩm Uyên thấy dáng vẻ nữ du khách cực kỳ khó chịu, còn nói thêm, “Bệnh này tôi có thể chữa được, ở nhà có phương thuốc gia truyền uống một liều khỏi ngay.”
Hai du khách: “…”
Cả hai đều choáng váng, họ vốn không phải tín đồ mà chỉ lên núi ngắm cảnh. Thái độ của họ với các đạo sĩ nguyên bản khá tốt, đặc biệt là thiếu niên mặt baby xinh xắn này, làm người ai lại không thích ngắm người đẹp. Thế mà không ngờ thiếu niên vừa mở miệng một cái đã tuôn ra toàn giọng điệu lừa phỉnh của bọn bịp bợm giang hồ.
Lý do lại còn cũ rích nữa chứ, mấy chữ “bí phương gia truyền” chẳng phải xuất hiện nhan nhản trên các cột điện, bảng rao vặt sao, trình độ chắc cũng ngang ngửa với quảng cáo “Nhà tôi ba đời trị bách bệnh” vậy.
Nữ du khách không còn sức để đáp trả, người nam thì nói: “Chúng tôi đi bác sĩ rồi.”
Giọng điệu vẫn rất tử tế, qua loa mà không gay gắt, dù sao xưa nay người ta luôn dặn thà đánh hòa thượng chứ không mắng đạo sĩ.
Chu Cẩm Uyên lại nhìn họ lần nữa. Chữa bệnh cũng có những điều kiêng kỵ, đó là không nên để nhiều bác sĩ cùng khám một bệnh vì dễ làm gián đoạn quá trình điều trị. Nếu người ta đã có chủ kiến, hơn nữa bệnh tình cũng không quá nguy cấp, vậy thì thôi đi.
Nhưng mà…
Chu Cẩm Uyên: “Ồ, vậy hai người có muốn xem bói không? Trên mặt anh đây hình như có khí đen.”
Du khách: “…………”
… Quả nhiên là đồ lừa bịp!
.
.
Khoa Y học cổ truyền thuộc Bệnh viện số 3 thành phố Hải Châu vốn không quá nổi tiếng, quy mô chỉ ở mức trung bình, cũng không có giường bệnh nội trú. Trước khi Chu Cẩm Uyên về nhậm chức, khoa có tổng cộng chín người có chức danh bác sĩ trở lên, bao gồm hai trưởng khoa, ba phó khoa, ba bác sĩ điều trị, một bác sĩ đa khoa như Chu Cẩm Uyên. Ngoài ra còn vài sinh viên y thực tập và bác sĩ nội trú.
Trên đời không bức tường nào mà không lọt gió, từ mấy ngày trước, các đồng nghiệp khoa Y học cổ truyền đã nghe phong thanh có bác sĩ mới sắp về công tác theo diện hợp đồng. Khoa Y học cổ truyền về cơ bản không thiếu nhân lực, lúc này lại ký thêm nhân viên, nghĩ bằng đầu gối cũng biết là con ông cháu cha rồi.
Tuy chẳng ai biết là con ông cháu cha nhà vị nào, các lãnh đạo cấp trên làm việc rất cẩn thận, vậy mà không biết tin đồn hành lang từ đâu mà lại nói rằng bác sĩ mới tới có xuất thân là đạo sĩ. Tin tức này vô lý đến mức nhiều người còn không buồn tin.
“Nói linh tinh gì thế, đạo sĩ xuống núi à?”
“Hoàn tục làm bác sĩ? Thật hay đùa? Nghe cứ ảo ma quá.”
“Chủ nhiệm Tạ, cô có tin tức gì không, là đạo sĩ thật sao…”
“Rốt cuộc là ai nhét vào đây thế?”
Giữa những tin đồn nửa thật nửa giả đó, Chu Cẩm Uyên được dẫn đến khoa Y học cổ truyền.
Trưởng khoa Tạ Mẫn là một nữ bác sĩ khoảng năm mươi tuổi, mái tóc xoăn dày đen nhánh, ngoại hình được chăm sóc rất chỉn chu. Trước khi Chu Cẩm Uyên tới, Tạ Mẫn đang bận nghiên cứu bệnh án của mẹ phó viện trưởng Tiêu do chính ngài phó viện trưởng cung cấp. Hồ sơ bệnh án là bản ghi chép về các chẩn đoán, phương pháp điều trị bệnh trong Đông y.
Bà mẹ của phó viện trưởng Tiêu liên tục bị nấc cụt trong khoảng nửa tháng, ra vào khoa Tiêu hóa của bệnh viện bao nhiêu lần cũng không chữa dứt. Bên khoa Y học cổ truyền cũng cử bác sĩ Mao đi tham gia hội chẩn, kê đơn thuốc Toàn phục đại giả thang. Đáng tiếc vì thuốc khiến bệnh tình mẹ Tiêu trở nặng hơn nên ngược lại ông bị phó viện trưởng trách mắng một trận.
Vậy mà khoảng hai ngày trước bà đột nhiên nghe nói mẹ Tiêu đã khỏi hẳn bệnh, hơn nữa còn khỏi nhờ phương pháp Đông y, thuốc được sắc ngay trong bệnh viện khiến mọi người cực kỳ tò mò. Thế là khoa bèn mượn bệnh án của phó viện trưởng Tiêu về xem.
Bác sĩ Mao xem bệnh án xong cực kỳ khó chấp nhận dòng chữ ghi qua loa “Bác sĩ trước đó chẩn đoán không đúng bệnh” nên từ chối thảo luận, chỉ còn mình Tạ Mẫn cẩn thận nghiên cứu thêm.
Tạ Mẫn không dính líu vào chuyện rắc rối trước đó, nhưng trong bệnh viện có rất nhiều người biết đến bệnh tình của mẹ Tiêu, sổ bệnh án cũng ghi chép rất kỹ càng, tỉ mỉ. Lúc xem hết bệnh án, trong lòng bà không khỏi khâm phục vị tiền bối này —— Bà cảm thấy đây hẳn phải là một vị tiền bối.
Trên đời có nhiều việc nói dễ hơn làm, y học cổ truyền vẫn thường dùng câu “Nhất tề tri, nhị tề dĩ” để mô tả về tốc độ hiệu quả của thuốc, tức là dùng một liều thấy hiệu quả, hai liều là dứt bệnh. Vậy mà trong bản bệnh án này, bệnh nhân mắc phải bệnh trạng kỳ quặc chỉ cần dùng một liều đã khỏi luôn!
Sau khi đọc hết bệnh án và cẩn thận nghiên cứu một lượt, bà có thể nhận ra vị bác sĩ trong ghi chép chẩn đoán rất chính xác, dùng thuốc phù hợp, chẳng trách một liều là xong. Cả nguyên lý, phương pháp, liều lượng và thành phần thuốc đều được cân nhắc kỹ lưỡng, nhịp nhàng, cực kỳ nghiêm ngặt, rất có giá trị học hỏi.
Đáng tiếc bên dưới bệnh án không có chữ ký, cũng không biết là phương thuốc của vị tiền bối nào ở thành phố Hải Châu, là bác sĩ Hoàng, danh y Bệnh viện Y học cổ truyền? Hay là lão Lưu của khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 1?
Đúng lúc Tạ Mẫn đang trầm tư thì người của phòng nhân sự đã dẫn một thiếu niên đến.
“Chủ nhiệm Tạ, đây là bác sĩ mới của khoa chị nhé.” Nhân viên phòng nhân sự giới thiệu.
Tạ Mẫn gấp bệnh án lại, đứng dậy đánh giá Chu Cẩm Uyên, sau đó buột miệng thốt lên: “Đây là bác sĩ Chu? Trông đáng yêu quá.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Nhân viên phòng nhân sự bật cười: “Phụt, chủ nhiệm Tạ…”
Tạ Mẫn: “Khụ khụ, ngại quá, bác sĩ Chu năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi ba tuổi âm, em học y từ gia đình ạ.” Chu Cẩm Uyên giải thích, hơn nữa còn lặng lẽ nói dối thêm hai tuổi.
Nhưng thế cũng vô dụng, Tạ Mẫn liếc nhìn tài liệu, “Mới hai mươi mốt thôi mà!”
Trẻ quá, nhóc đáng yêu… ủa, quên, người trẻ tuổi này nghe nói đã có trong tay giấy phép hành nghề chính thức. Tuy đối với các bác sĩ, đặc biệt là bác sĩ Đông y tuổi này còn cần tích lũy nhiều kinh nghiệm, nhưng có chứng chỉ chứng tỏ anh đã có thể hành nghề độc lập, ít nhất kê đơn thuốc cho bệnh nhân sẽ không thành vấn đề.
Tạ Mẫn kỳ thật không quá thích bị nhét người vào đơn vị, cứ có cảm giác như bị người ta ép buộc. Nhưng hôm nay gặp được Chu Cẩm Uyên, trước mắt bà chưa thể nói là thích nhưng cũng không còn cảm thấy chán ghét nữa.
Chu Cẩm Uyên đã gặp qua quá nhiều người nghi ngờ tuổi tác bản thân, biểu hiện của Tạ Mẫn ngày hôm nay xem như là ôn hòa. Anh không tiện nói gì thêm, chỉ mỉm cười, “Sau này nhờ chủ nhiệm Tạ chỉ dẫn nhiều hơn ạ.”
“Ừ, đừng khách sáo.” Tạ Mẫn cũng không nói nhiều liền dẫn Chu Cẩm Uyên đi tham quan các phòng ban trong khoa một vòng.
Tuổi tác và gương mặt quá trẻ con của Chu Cẩm Uyên đương nhiên kéo theo rất nhiều ánh mắt khác lạ, thậm chí tuổi tác của anh còn nhỏ hơn các sinh viên y thực tập! Dĩ nhiên, so với họ, ít nhất anh đã có tư cách hành nghề độc lập, chứng chỉ hàng thật giá thật.
Vẻ ngoài không quá uy nghiêm, hơn nữa tính tình Chu Cẩm Uyên cũng dễ gần. Một sinh viên y thực tập lanh lợi hỏi: “Bác sĩ Chu, nghe nói trước kia anh làm đạo sĩ rồi đổi nghề, hoàn tục làm bác sĩ, có thật không ạ? Kinh nghiệm chắc phong phú lắm nhỉ!”
Vốn tưởng người học bác sĩ thành nghề ít nhất cũng phải hai bảy hoặc hai tám. Nếu chiếu theo lẽ thường, bỏ qua tuổi tác học tập thì rốt cuộc anh đã làm đạo sĩ từ năm bao nhiêu tuổi?
Chu Cẩm Uyên kinh ngạc: “Không phải…”
“Đã bảo tin đồn gì mà ác thế, quả nhiên không phải!”
Mọi người đồng thời có cảm giác chuyện vốn dĩ phải là như vậy.
Giây tiếp theo, Chu Cẩm Uyên nghiêm túc nói tiếp: “Hiện giờ tôi vẫn là đạo sĩ đấy chứ.”
Mọi người: …??
Chu Cẩm Uyên khó hiểu, “Nhưng mọi người nghe chuyện từ đâu vậy? Trước giờ tôi luôn là đạo sĩ tu tại gia kiêm học y, không hề có chuyện đổi nghề.”
Mọi người: ………… Thật sự là đạo sĩ!!
Tạ Mẫn cũng há hốc mồm kinh ngạc, thân phận này quá phi thực tế rồi, hơn nữa lại là đạo sĩ?
Đột nhiên bà cảm thấy hơi choáng đầu, người trẻ tuổi này đã có chứng chỉ khám bệnh thật đúng không? Chắc sẽ không dùng phương pháp mê tín gì đó để chữa bệnh chứ? Khoa y học cổ truyền của họ trong mắt người ngoài đã đủ huyền học, mê tín lắm rồi.
Đúng lúc này, Chu Cẩm Uyên đưa tay lục túi như muốn xác nhận suy nghĩ của bà, “Mọi người lấy bùa bình an nhé?”
Là đồng nghiệp với nhau cả, tặng cho mỗi người một tấm xem như quà gặp mặt lấy thảo.
Khóe miệng Tạ Mẫn hơi giật giật, nói: “Bác sĩ Chu à, bùa này… Hôm nay thì được, nhưng sau này lúc cậu khám bệnh chú ý đừng phát cho bệnh nhân.”
Hồi xưa mỗi khi Chu Cẩm Uyên chữa khỏi bệnh cho một bệnh nhân, nếu người ta thấy hứng thú đúng là anh sẽ đưa cho họ tấm bùa bình an xem như chúc phúc. Giờ Tạ Mẫn lại nói vậy, anh không khỏi lộ ra chút hậm hực.
“…” Tạ Mẫn nhìn mà thầm kêu may mắn, xem ra sau này phải giám sát chặt chẽ mới được!
……
Thật ra trước mắt Tạ Mẫn không cần quá bận tâm, nếu đến một bệnh nhân cũng không có thì lấy đâu ra cơ hội mà phát bùa…
Ở tuổi tác như Chu Cẩm Uyên, thông thường bác sĩ vẫn chưa đủ tư cách chẩn bệnh, nếu có cũng không ai dám khám. Nếu anh không nhờ quan hệ thì căn bản đã không thể xuất hiện ở khu khám chữa bệnh rồi.
Chu Cẩm Uyên được xếp vào chung phòng khám với một bác sĩ nam để người đó thuận tiện hướng dẫn, chiếu cố thêm. Vị bác sĩ kia khoảng chừng hai bảy hai tám tuổi, tên Lưu Kỳ. Sau khi giúp Chu Cẩm Uyên sắp xếp chỗ ngồi, anh ta nở nụ cười hóm hỉnh: “Cuối cùng cũng có người ngồi mài đũng quần với tôi rồi.”
“Mài?” Chu Cẩm Uyên chưa từng thực tập hay làm việc ở bệnh viện nên không quá hiểu về hệ thống “tiếng lóng”.
“Ngồi mài đũng quần trên ghế chứ sao nữa!” Lưu Kỳ chỉ ra cửa phòng khám, “Bác sĩ Đông y trẻ tuổi bị ghẻ lạnh lắm, lượng bệnh nhân tiếp khám chỉ đếm trên đầu ngón tay. Người ta thích gặp các bác sĩ lớn tuổi thôi, còn chúng ta thì ngồi đây mài đũng quần cho qua ngày.”
Tình trạng này bên Đông y nghiêm trọng hơn khoa Tây y nhiều, rất nhiều người đi khám bác sĩ, điều kiện tiên quyết là phải xem tóc bác sĩ có đủ bạc không. Vị bác sĩ lớn tuổi ngồi phòng bên mỗi ngày có thể tiếp đến bốn năm chục lượt khám, bận đến mức không có thời gian ăn cơm, còn các bác sĩ thanh niên như họ có khi ngồi cả ngày cũng không ai buồn gõ cửa.
Chu Cẩm Uyên và Lưu Kỳ được sắp xếp ngồi chung một phòng thật ra là phù hợp với tình trạng thực tế, dù sao ngồi chung hay ngồi riêng cũng ế như nhau, chẳng có ảnh hưởng gì lớn.
Chu Cẩm Uyên gật gù, thật ra suy nghĩ của bệnh nhân cũng dễ hiểu, hoàn cảnh chung của thời buổi này đã là như thế. Bên khoa Tây y khá khẩm hơn một chút, nhưng nếu có nhiều lựa chọn, bệnh nhân cũng luôn có xu hướng chọn người lớn tuổi hơn, chức danh phải càng cao càng tốt.
Còn với hiện trạng tiêu điều của ngành y học cổ truyền, thực tế lại càng thêm đả kích lòng nhiệt thành của lứa bác sĩ trẻ tuổi.
Lưu Kỳ nhìn khuôn mặt non choẹt của Chu Cẩm Uyên, thầm nghĩ mình ngồi mài đũng quần lâu nay ít ra vẫn có thể tranh thủ kéo về vài bệnh nhân, còn như Chu Cẩm Uyên ấy à… Chính anh ta cũng không quá coi trọng đối phương.
Quả nhiên, suốt ngày đầu tiên Chu Cẩm Uyên không tiếp được bệnh nhân nào, còn Lưu Kỳ dựa vào các mối quan hệ tích lũy mấy năm nay mà cũng khám cho khoảng hai ba người.
Cho dù có như thế thì thời gian rảnh rỗi vẫn là quá nhiều, họ chỉ có thể ngồi xem sách y học giết thời gian hoặc chủ động đi hỗ trợ các bác sĩ lớn tuổi khác, tiện thể quan sát học tập.
“Có cần tôi cho cậu mượn quyển sách xem không? Ngồi không như thế không thấy khó chịu à? Hay không muốn làm việc gì khác?” Lưu Kỳ không nhịn được lên tiếng hỏi.
Anh ta vốn dĩ định khuyên Chu Cẩm Uyên tỏ thái độ nhiệt tình giúp đỡ các đồng nghiệp một chút, tiện thể học hỏi thêm kinh nghiệm.
“Không cần…” Chu Cẩm Uyên do dự rồi hỏi, “Chỉ có thể xem sách y thôi sao? Tôi có thể ngồi thiền không?”
Lưu Kỳ: “…………???”
……
……
“Mọi người đã nghe gì chưa? Bác sĩ hợp đồng mới của khoa Y học cổ truyền là đạo sĩ đấy.”
“Con ông cháu cha đúng không, trước đây là đạo sĩ giờ đổi qua nghề y.”
“Tin tức của mấy người cũ rích rồi, đổi nghề? Tôi nghe các anh em nói cậu bác sĩ kia không hề bỏ công việc tu tiên đâu, ở phòng khám rảnh rỗi đã tu lên cấp Trúc Cơ rồi!”
Đối mặt với mê cung tin đồn nhảm nhí, Chu Cẩm Uyên: ?? Trúc Cơ gì, tôi mới Nguyên Anh thôi!
Không có ma quỷ gì đâu~ Yếu tố tâm linh nhất của truyện này là nhân vật chính biết đoán mệnh, mức độ mê tín trong thế giới quan chỉ cao hơn người thường một chút xíu, không đáng kể.