Tiếng tăm lan xa: Chu Cẩm Uyên và cái nồi của Arthur

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Tiếng tăm lan xa: Chu Cẩm Uyên và cái nồi của Arthur

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Cẩm Uyên vốn ngồi trên xe chờ Arthur. Qua cửa sổ xe, anh thấy Arthur nói gì đó với các phóng viên, sau đó chợt xoay người xông lên xe.
“Rốt cuộc cậu là bác sĩ chữa bệnh gì vậy?!” Arthur vừa lên xe đã gào toáng.
Chu Cẩm Uyên không hiểu nổi, “Tôi học Đông y, bệnh gì cũng có thể chữa, không phân biệt chuyên khoa.”
Arthur: “Vậy tại sao họ lại nói cậu chuyên chữa hói đầu ở Trung Quốc?! Không phải! Cậu!! Tới tham gia! Đào tạo châm cứu giảm đau sao!! Cậu còn! Trị ung thư nữa!!”
Chu Cẩm Uyên: “…”
“Tôi không……” Chu Cẩm Uyên mới chối được một nửa thì đột nhiên hiểu ra, trên người Arthur đang đầy rẫy nghi vấn hói đầu, anh cũng không tính là quá nổi tiếng mà vẫn bị người ta đào ra thân phận.
Chu Cẩm Uyên nhìn Arthur đầy áy náy, “Tôi đúng là đã chữa cho rất nhiều bệnh nhân bị rụng tóc nhưng cũng chữa cho người bị bệnh khác nữa. Lần này tới nước B thực sự là đến để tham gia khóa đào tạo châm cứu giảm đau. Hay là để tôi ra giải thích giúp anh nhé?”
Anh tới nước B chưa lâu nên hoàn toàn không biết gì về nơi này, càng không thể hiểu rõ ân oán, thị phi xoay quanh Arthur, tất cả chỉ giới hạn trong một mẩu tin ngắn mà thôi. Tất nhiên, làm sao anh ý thức được độ phổ biến của câu chuyện này trong nội bộ nước B.
Chuyện này có vẻ không đơn giản như anh tưởng tượng.
Arthur: “…………”
Người này vậy mà đúng là chuyên gia chữa hói! Anh ta vốn cho rằng Chu Cẩm Uyên là thiên tài chuyên điều trị các chứng bệnh nặng, tại sao, tại sao lại như vậy!!
Ánh mắt anh ta dần lộ ra tuyệt vọng, tiêu rồi, lần này chắc chắn là không thể tẩy sạch được nữa!
Arthur ngửa người ra lưng ghế lẩm bẩm: “Sẽ chẳng ai tin đâu…”
Lần này Jessica nhất định sẽ giết anh ta. Jessica đi công tác vắng nhà, vậy mà anh ta lại tự tay rước một chuyên gia chữa hói về, tự mình hủy hoại thanh danh…
Chu Cẩm Uyên thấy Arthur tuyệt vọng đến mức này cũng trở nên luống cuống, “Anh đừng như vậy, chắc chắn vẫn cứu vãn được mà.”
Arthur: “Ai kêu cậu chuyên chữa trọc làm gì QAQ.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên thấy mình rất vô tội: “Thật đấy, anh cứ thử hỏi bất kỳ người Trung Quốc nào mà xem, họ sẽ biết tôi nổi tiếng ở rất nhiều lĩnh vực, ví dụ như trị liệt, đua xe lăn, hay làm lễ cúng…”
Làm lễ cúng ư? Khoan đã, làm lễ gì cơ?
Arthur đột nhiên bật dậy nhìn ra các phóng viên bên ngoài vẫn chưa chịu rời đi, “Nhanh lên! Cậu mau ra ngoài nói cho họ biết về cái giáo phái của cậu đi…”
……
Cánh truyền thông chờ đợi bên ngoài nhận ra Arthur đã xuống xe, hơn nữa phong thái có vẻ thong dong hơn lúc nãy một ít. Mọi người lập tức vây lấy, lúc này xung quanh có thêm người qua đường tụ tập, bọn họ tươi cười hỏi: “Arthur, anh đã chuẩn bị xong kịch bản rồi chứ?”
“…” Arthur căm phẫn nhìn bọn họ dưới kính râm, sau đó nhanh chóng mỉm cười, “Ha ha ha ha ha, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi!”
“Hiểu lầm gì chứ Arthur, chi bằng anh cứ nói thật về tình trạng của mình đi, bệnh hói có nghiêm trọng lắm không?”
“Hiện giờ anh đang đội tóc giả à? Hay là đi cấy tóc?”
“Làm sao anh thuyết phục được Jessica chấp nhận bệnh của mình?”
“Mọi người hiểu lầm rồi, tôi thật sự không có vấn đề gì hết. Tất cả đều là tóc thật mọc từ da lên.” Arthur không dẫn theo vệ sĩ hay trợ lý gì, anh ta kéo Chu Cẩm Uyên ra, bên ngoài cố tỏ vẻ thoải mái, “Là hiểu lầm ấy mà.”
“… Đừng đùa nữa, anh trốn tránh nửa ngày chỉ cho được đáp án này thôi à?”
Chẳng lẽ anh ta chưa gọi điện cho đội ngũ quan hệ công chúng sao? Hay là nhân viên PR đã không chịu nổi áp lực mà từ chức rồi. Mà thôi, nếu đổi lại là bọn họ chắc cũng muốn nghỉ việc cho xong.
Arthur tháo kính râm xuống, đôi mắt xanh thẳm nhìn mọi người đầy thành ý, “Thật ra lúc nãy tôi cũng bị dọa đấy, bởi vì tôi hoàn toàn không biết bác sĩ Chu có thể chữa hói. Trong lòng còn thầm nghĩ thế là hoàn toàn xong đời rồi, hoàn toàn bị hiểu lầm rồi. Nhưng mặc kệ các người có tin hay không, tôi tìm cậu ta cơ bản không phải để chữa bệnh gì hết.”
Arthur nói: “Tôi tìm bác sĩ Chu là vì gần đây tôi khá hứng thú với tôn giáo truyền thống Trung Hoa, mà bác sĩ Chu lại chính là truyền nhân của tôn giáo ấy. Tôi muốn tìm hiểu thêm kiến thức về mảng này, để cậu ấy hướng dẫn tôi cách thiền tọa, tiến vào cảnh giới an lạc tương tự như tập yoga vậy.”
“Tôn giáo truyền thống? Là Phật giáo Trung Hoa à?”
“Không phải, đây là tôn giáo bản địa đích thực, Đạo giáo. Thiền tọa, nhập định, tu hành vân vân, hình như… ừm, cũng có nét tương đồng.”
Chu Cẩm Uyên nhỏ giọng thì thầm: “Không giống, không giống chút nào cả!”
Arthur thờ ơ như không có gì: “A ha ha ha ha ha, đúng vậy, nó siêu phàm thoát tục hơn một chút.”
Mọi người nhìn Chu Cẩm Uyên chăm chú, anh cũng vội lấy mấy tấm ảnh mình mặc lễ phục ra làm chứng cho Arthur. Trong ảnh là cảnh anh đang đứng trên pháp đàn, tay cầm pháp khí cổ xưa, quần áo thêu kín hoa văn phong cách truyền thống, hơn nữa nhìn góc độ quay chụp thật sự có khí chất tiên phong đạo cốt. Tuổi tác không phải vấn đề lớn, anh đã có thành tựu bên lĩnh vực y thuật, đủ trình độ đi giảng bài chứng tỏ trên đời này không thiếu thiên tài.
Thế nhưng các phóng viên nhìn nhau ra chiều vẫn không quá tin, hoặc nên nói là họ không muốn tin.
—— Liệu tin tức này có tạo ra một cơn chấn động lớn như chuyện Arthur bị hói đầu không?
Chuyện đó phải để hạ hồi phân giải, hiện tại tiếp tục có người hỏi: “Arthur, vậy có phải anh đang gặp vấn đề tâm lý nên mới nghĩ đến việc tu hành không, ví dụ như phiền não vì rụng tóc chẳng hạn? Tìm bác sĩ Chu coi như một công đôi việc.”
Nụ cười trên mặt Arthur cứng lại, “Đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, tôi xin nhắc lại một lần nữa, tôi thật sự không hề biết cậu ấy am hiểu chữa hói. Mấy người suy nghĩ lại đi, nếu tôi thực sự tìm cậu ấy để chữa bệnh thì liệu tôi có công khai quang minh chính đại đưa cậu ấy về nhà không??”
Nói vậy cũng có lý, tuy Arthur bị chụp lén thật nhưng anh ta đâu tỏ thái độ trốn tránh.
Arthur nở nụ cười điềm đạm. Bọn họ trao đổi thêm vài câu, Chu Cẩm Uyên ở bên cạnh hợp thời bổ sung: “Ở Trung Quốc Đạo giáo và y học cổ truyền vốn từ một gốc mà ra, gia đình tôi có rất nhiều người làm đạo sĩ, thậm chí tu hành sớm hơn việc học làm bác sĩ, nhưng mọi người không biết được đâu. Arthur cũng không hiểu về trình độ y thuật của tôi, chỉ biết tôi qua đây tham gia đào tạo châm cứu giảm đau. Thật ra Đạo giáo chúng tôi có lịch sử rất lâu đời và nền văn hóa phong phú, cũng chào đón tất cả mọi người thuộc mọi quốc tịch…”
Nói một hồi anh bắt đầu chuyển sang quảng bá mạnh mẽ.
Đúng lúc này phía sau đột nhiên vang lên tiếng hét chói tai, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ đẩy các phóng viên ra, dang rộng hai tay lao đến, miệng hô to: “Arthur —— Đồ đầu trọc ——”
Bởi vì xung quanh có rất nhiều người vây xem nên người nọ tiến đến rất gần mới bị phát hiện. Hôm nay Arthur không đưa theo trợ lý hay vệ sĩ gì, trong nháy mắt đó sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.
Bộ dạng cuồng nhiệt của người đàn ông trông khá giống người hâm mộ nhưng cách xưng hô lại có vấn đề, chỉ những người ghét Arthur mới gọi anh ta là “trứng trọc” thôi.
Người nọ cao gần hai mét, chỉ đi vài bước đã lấy đà bật nhảy về phía trước ——
Giây phút này Arthur cố gắng lùi ra sau, các phóng viên bị gạt ra chỉ biết đứng yên, một vài người tranh thủ nhắm thẳng ống kính. Tất cả đều hành động quá chậm, người duy nhất phản ứng nhanh nhẹn ngang bằng với người đàn ông chỉ có Chu Cẩm Uyên. Anh lùi chân trái lại, vươn hai tay về phía trước chuẩn xác giữ được tay người đàn ông và hóa giải sức lực của người nọ bằng một cú hất, sau đó anh lấy đà nghiêng người vật anh ta qua một bên, nhẹ nhàng cho đối phương đo đất.
Người đàn ông vốn đang lao tới bằng tất cả sức lực đột nhiên thấy mình bị kéo tay một cái, giây tiếp theo đã ngã phịch xuống đất như thể vừa nhảy vào một túi bông, sức lực tiêu biến hết, cả người ngơ ngác không thôi. Anh ta vẫn chưa biết vừa xảy ra chuyện gì, theo bản năng muốn đứng lên thì lại bị một ngón tay ấn lấy, vai phải lập tức sụp xuống, “Á ——”
Cảm giác đau nhức bủn rủn đến mức không dậy nổi.
Cảnh tượng thỏ trắng nổi giận vật ngã gấu nâu lại tái hiện rồi.
Arthur lùi lại, sắc mặt hoảng hốt vẫn chưa tan. Đầu tiên anh ta thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó chuông báo động trong đầu kêu vang inh ỏi. Khoan đã! Tại sao!
Anh ta sợ hãi nhìn qua Chu Cẩm Uyên: Chết tiệt, rốt cuộc cậu còn biết những gì nữa!
Mọi người hết trợn mắt há mồm lại quay sang nhìn Arthur chằm chằm: Cái này gọi là tu luyện tâm cảnh ư...
Arthur: “Ôi trời ơi! Tiện thể học võ luôn!”
Chu Cẩm Uyên nhỏ giọng bổ sung: “Học võ cũng cần có tâm cảnh tốt mà…”
Nhưng đã không còn ai thèm để ý nữa, các phóng viên ngượng ngùng cười rồi quyết định kết thúc cuộc phỏng vấn để đề phòng bị cậu bác sĩ kiêm vệ sĩ kia vật ngã —— Thật sự không thể xem thường bất cứ người phương Đông nào trông có vẻ ốm yếu!
“Kìa, chờ tôi nói thêm mấy câu đã!”
.
“Arthur bị làm sao thế?” Kim Xước Tiên giật mình nhìn Arthur chỉ ra ngoài có một chuyến mà về nhà héo hon không ra làm sao. Chẳng lẽ anh ta đi đón bác sĩ Chu bị người ta phát hiện, sau đó bị vây kín chen lấn ra thế này?
Arthur ôm mặt ngồi trong góc phòng khách, tâm trí như đóng băng.
“Cậu biết không, bác sĩ điều trị của cậu nổi tiếng khắp Trung Hoa vì tài chữa hói, thanh danh thậm chí lan ra nước ngoài…”
Kim Xước Tiên hết nhìn Arthur lại nhìn qua Chu Cẩm Uyên với vẻ mặt vô tội, sau khi nhẩm mấy lời này lần nữa mới chợt nhận ra, “Trời đất… Ha.”
Arthur: “Cậu cười thành tiếng rồi đấy biết không?”
Khuôn mặt Kim Xước Tiên quả thật mang theo chút ý cười, anh ta cũng biết Arthur đang gánh tiếng thay mình. Người ngoài nhìn vào chỉ cho rằng Chu Cẩm Uyên là bác sĩ điều trị cho Arthur, hơn nữa còn là trị hói. Ai bảo thoạt nhìn hai người xứng quá làm gì, Arthur thì bị tin đồn hói đầu bám riết, còn Chu Cẩm Uyên lại nắm trong tay phương thuốc Vô địch sinh phát linh. Đừng nói phóng viên, chính Arthur lúc biết chuyện cũng thật sự hoài nghi mình đã hói rồi.
“Chuyện thảm nhất là cậu ta còn biết võ thuật nữa chứ, huhu, nếu sớm biết vậy tôi đã không bịa chuyện mình nhờ cậu ta hướng dẫn tu tập rồi!” Arthur vô cùng ảo não, mọi thứ quá trùng hợp, ai mà ngờ được hiện trường sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, còn vận may của anh ta thì gần như chạm đáy! Lại còn không thể mắng mỏ Chu Cẩm Uyên! Bởi vì nếu không có anh ra tay thì không biết chuyện gì sẽ tiếp diễn nữa…
Arthur tuyệt vọng cùng cực.
Thật ra chuyện này đã được chú định từ giây phút Chu Cẩm Uyên bước vào nhà Arthur rồi, chỉ là anh ta nghĩ mình vẫn có thể cứu vãn tình thế… Cho dù biết rõ truyền thông tuyệt đối sẽ không buông tha cho mình.
“Hay là cậu cứ công bố bệnh tình của tôi ra đi.” Đột nhiên Kim Xước Tiên lên tiếng.
Arthur tỉnh lại từ cơn tuyệt vọng mà kinh ngạc nhìn đối phương, anh ta nhanh chóng lắc đầu: “Không được, cậu, tất cả đều sẽ bị quấy rầy.”
Chuyện Kim Xước Tiên bị bệnh nặng không có bao nhiêu người biết, một khi lộ ra đương nhiên nghi vấn hói đầu sẽ được làm sáng tỏ, nhưng cuộc sống riêng tư của Kim Xước Tiên chắc chắn sẽ có xáo trộn.
Không chỉ vì bệnh tật, trước đó Kim Xước Tiên cũng chưa bao giờ muốn người ngoài chú ý đến mình. Thân làm bạn tốt của Kim Xước Tiên, Arthur nghiến răng tình nguyện gánh tiếng thay…
“Thôi được rồi, tôi phải gọi điện thoại cho phòng làm việc đã, bây giờ chắc chỉ có nước khăng khăng nói mình tìm bác sĩ Chu học hỏi…” Arthur chui vào phòng gọi video với team quan hệ công chúng.
……
Arthur đi khuất, Chu Cẩm Uyên cũng nhận được cuộc gọi từ Triệu Nghiên Nghiên.
“Bác sĩ Chu ơi! Bác sĩ Chu ơi!!”
Chu Cẩm Uyên kéo điện thoại ra xa một ít, “Có chuyện gì vậy?”
Tốc độ truyền bá tin tức vượt ra ngoài phạm vi tưởng tượng, huống chi các phóng viên này đã chuẩn bị sẵn từ trước, từ lúc xác nhận thân phận của Chu Cẩm Uyên là họ đã mừng rỡ khôn xiết rồi. Mấy chuyện tiểu tiết phía sau thật ra không tính là gì, vốn dĩ đâu có ai tin Arthur đi gặp một bác sĩ chuyên chữa hói là để làm việc gì khác! Thiền tu hay võ thuật gì đó đều không đúng!
“Anh đang ở nhà Arthur sao —— Hóa ra anh đi chữa bệnh cho anh ấy thật ——”
Chu Cẩm Uyên: “… Cô Triệu à, cô bình tĩnh lại đi, tôi không tới điều trị hói, đầu tóc anh ta vốn rất khỏe mạnh.”
Triệu Nghiên Nghiên: “Tôi biết rồi!”
Chu Cẩm Uyên thở phào, “Ừ, là vậy đấy, hôm nay tôi vẫn về trễ nhé.”
Triệu Nghiên Nghiên: “Được rồi! Được rồi! Bác sĩ Chu, anh quả thật giống như những gì người ta nói, rất quan tâm đến tâm trạng bệnh nhân, siêu có đạo đức nghề nghiệp! Anh cứ yên tâm, tôi hoàn toàn về phe của hai người mà!”
Nói xong liền cúp.
Chu Cẩm Uyên: “………………”
Anh đã hiểu ra tại sao Arthur trông tuyệt vọng như vậy, bởi vì trong giây phút này bản thân cũng lập tức nhớ lại chuyện mình bị khoa Cấp cứu mang ra sáng tác tin đồn. Mọi người biết là điêu cả đấy nhưng ai nấy vẫn trao đổi đồn đoán rất hăng say.
Có lẽ người ta chỉ tin những gì mình muốn tin…
Có điều trong trường hợp này Arthur thật sự quá vô tội, vì muốn bảo vệ bạn mà phải đội một cái nồi siêu lớn siêu nặng.
……
“Tiểu Chu về rồi à.” Bác sĩ Từ chung phòng lên tiếng chào hỏi Chu Cẩm Uyên, đoạn nháy mắt một cái đầy ẩn ý, “Xong việc rồi chứ? Yên tâm, dù phóng viên hỏi gì chúng tôi cũng không nói đâu.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Anh thử thăm dò: “Thầy Từ ơi, thầy có tin Arthur thật sự không bị hói không?”
Bác sĩ Từ: “Tôi tin!” Sau đó tiếp tục nghịch ngợm nháy mắt.
Chu Cẩm Uyên: “…”
Anh cứ ngập ngừng mãi, cuối cùng đành nói: “Anh ta vốn không biết chuyện em giỏi chữa hói…”
Thật sự là rất oan uổng.
Chu Cẩm Uyên định nói thêm nữa nhưng bác sĩ Từ đã đứng lên ra ngoài, “Tiểu Chu, tôi đi chơi cờ đây.”
…Thôi đành vậy.
.
Tốc độ lan truyền thông tin còn nhanh hơn cả những gì Chu Cẩm Uyên nghĩ.
Arthur là ngôi sao rất nổi tiếng ở nước B, riêng mái tóc của anh ta đã trở thành đề tài của vô số chương trình giải trí. Hiện giờ tin tức càng thêm phần thuyết phục rằng Arthur phiền não vì rụng tóc, thậm chí vì bác sĩ trong nước không thể chữa khỏi nên đã nhờ đến sự giúp đỡ của y học cổ truyền Trung Hoa… Tin tức nóng hổi này nhanh chóng lan truyền, ngay trong ngày đã được các du học sinh truyền về tận Trung Quốc.
Lúc này ở Trung Quốc vẫn còn khá sớm, đúng vào khoảng thời gian cao điểm mọi người tan làm, tan học trở về nhà.
—— Arthur không phát triển sự nghiệp ở Trung Quốc nhưng từng tham gia vài bộ điện ảnh quốc tế khá nổi tiếng, chỉ cần nhìn mặt cũng có thể nhận ra. Ấn tượng của anh ta trong lòng mọi người chính là một ngôi sao nước ngoài vừa nổi tiếng lại vừa điển trai.
Điểm mấu chốt trong sự kiện lần này là vị bác sĩ đến từ Hải Châu đã xuất ngoại dạy học. Gần đây thanh danh của bệnh viện chuyên khoa chữa hói Hải Châu cũng lan rộng, nghe nói đã vươn tầm ra nước ngoài, và Arthur chính là ví dụ gần nhất càng chứng tỏ trình độ ưu việt của bệnh viện.
Trình độ đặt tên thuốc của bệnh viện này cũng khiến mọi người phải cạn lời, nếu đó không phải một bệnh viện chính quy đàng hoàng thì không biết đã bị mắng thành cái gì rồi. Giờ đây nghĩ lại, hóa ra cái tên Vô địch sinh phát linh mà các lập trình viên, tác giả văn học mạng hay gì đó quảng cáo đều là sự thật, chứ không phải nói láo ăn tiền —— Mặc dù cái tên vẫn mang màu sắc ảo diệu không khác gì thuốc tăng lực.
Nhân cơ hội này có không ít đồng bạn rụng tóc hói đầu khó nén kích động mà khoe ra đơn thuốc Vô địch sinh phát linh của bản thân:
[ Xin hãy nói giùm tôi có phải đã cheap moment với ngôi sao lớn rồi không? ]
[ Tự dưng được cheap moment với Arthur luôn?! ]
[ Cho hỏi anh Arthur có biết thứ mình đang dùng tên là Vô địch sinh phát linh không, cái thứ này dịch ra tiếng tây kiểu gì nhỉ? ]
[ Rốt cuộc tôi đã có cái để đi battle với mấy người chê mình dùng sản phẩm ba không rồi! Đây! Là! Sản phẩm! Của! Danh y! Quốc tế! ]
[ Cười chết mất, Arthur còn chống chế là tìm bác sĩ để học võ nữa chứ? ]
[ Không phải đâu, bác sĩ kia biết võ thật đấy. Trước đây từng có bệnh nhân người nước ngoài viết blog kể chuyện tận mắt chứng kiến cậu ta tay không khống chế người đàn ông to lớn cứ như thỏ con vật ngã gấu bự ấy. ]
[ Ờmmmmm nhưng dù vậy cũng không tin lý do đó được. ]
[ Tôi nghe mấy người bên đó nói phóng viên giả vờ không dám nghi ngờ Arthur vì sợ bị bác sĩ đánh ngay tại chỗ, ha ha ha ha ha. ]
Có người trước đây chưa từng chia sẻ gì, lần này quá kích động khoe ra liền nhận được rất nhiều bình luận kinh ngạc:
[ ?!! Anh cũng hói à? ]
[ Tại sao tác giả mà tôi yêu cũng là người hói… ]
[ Chết mất thôi, tại sao đến cả nam thần cũng dùng Vô địch sinh phát linh vậy, chết tâm rồi! ]
[ Trong một ngày mất đi hai bạn trai! ]
Thật ra ở Trung Quốc có rất ít người biết về truyền thuyết về mái tóc Schrodinger của Arthur và độ đeo bám của giới truyền thông. Lần này vì tiếng vang quá lớn nên đã có người tình nguyện móc nối lại toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối. Trong đó còn bao gồm ảnh đương sự hói đầu do cánh phóng viên photoshop ra đặt bên cạnh ảnh cắt từ phim, tác động của nó mạnh mẽ đến mức hoàn toàn có thể đặt tên là “Luận về ảnh hưởng của mái tóc đến giá trị nhan sắc của một người”.
[ Tôi vốn định hỏi tại sao có bao nhiêu ngôi sao hói hay không hói không ai quan tâm, đến lượt Arthur lại được cả nước B tranh luận hăng say như thế, chẳng lẽ trước giờ nước B không có ai bị hói sao... Bây giờ xem ảnh cuối cùng thì đã ngộ ra rồi! ]
[ Xem xong thấy da đầu lạnh quá, phải đi xếp số khám Bệnh viện 3 thôi… ]
[ Nếu là tôi chắc tôi cũng đuổi theo cho bằng được để hỏi anh ấy có hói thật không! Hơn nữa phải giới thiệu bác sĩ xịn nhất cho anh ấy! ]
[ Lầu trên ơi, anh ấy có rồi. ]
Arthur không phát triển sự nghiệp ở Trung Quốc, vậy nên nếu nói ai là người được lợi nhất trong câu chuyện này —— đương nhiên là Bệnh viện số 3 Hải Châu.
Điện thoại không ngừng reo, lịch khám khoa Y học cổ truyền kín mít, thậm chí đã bắt đầu có người lên mạng xin mua số khám. Tất cả chỉ diễn ra chỉ trong vòng một đêm.
Toàn bệnh viện trợn mắt há mồm, viện trưởng Tiêu và Tạ Mẫn cạn lời trong groupchat.
Viện trưởng Tiêu buồn bực: [ Tuy đây được xem là chuyện tốt, nhưng chúng ta phái Tiểu Chu đi nước ngoài là muốn cậu ấy truyền bá lý luận châm cứu truyền thống của Trung Hoa, chia sẻ các ca bệnh giảm đau mà...]
Chủ nhiệm Tạ: [ Viện trưởng, anh sẽ quen dần với chuyện này thôi… ]