Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Tuyển dụng hiền tài, gặp gỡ 'xã hội đen'
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kim Xước Tiên ngồi trước đàn dương cầm, từng nốt nhạc uyển chuyển, nhẹ nhàng tuôn ra từ đầu ngón tay anh. Nếu có thể hình dung âm nhạc bằng màu sắc thì âm thanh này nhất định sẽ là màu nắng vàng nhạt tưới xuống rừng trúc vào sáng sớm, vừa ấm áp vừa thanh thoát, mềm mại.
Sự bí ẩn, niềm hy vọng, và sức sống – đó chính là những cảm xúc mà khúc nhạc này khơi gợi trong lòng người nghe.
Chu Cẩm Uyên ngồi bên cạnh lặng lẽ thưởng thức. Anh nhận ra một vài yếu tố quen thuộc trong tiếng nhạc, khẽ nở nụ cười thấu hiểu.
Hôm nay, Chu Cẩm Uyên đã hẹn trước để đưa Kim Xước Tiên qua chỗ giáo sư Mạc để ông thăm khám. Mặt khác, giáo sư Mạc nghe nói anh đang tìm bác sĩ chung chí hướng, trình độ phải cao lại còn tình nguyện trực phòng khám cả ngày, nên muốn giới thiệu ứng viên tiềm năng.
Giáo sư Mạc thích dẫn dắt thế hệ kế cận, lại có nhiều học trò xuất sắc dưới trướng. Chu Cẩm Uyên nghĩ ánh mắt ông hẳn không thể sai được, vì thế anh không hề do dự.
Lúc này, Kim Xước Tiên và Chu Cẩm Uyên đã trở về Hải Châu được nửa tháng. Gần đây, những cơn đau của Kim Xước Tiên đã giảm đi nhiều, tần suất thay đổi thuốc bôi ngoài da cũng giảm đi. Nhưng mấy ngày trước, anh đột nhiên xuất hiện triệu chứng phù nề, tích nước, hai chân sưng lên đến mức đi lại khó khăn.
Thấy vậy, Chu Cẩm Uyên lập tức điều chỉnh phương thuốc, chuyển sang uống hai liều mỗi ngày, sáng và tối. Hôm nay, anh sợ Kim Xước Tiên không đảm bảo sức khỏe, nên chủ động đến nhà đón anh cùng đi. Khi đến nơi, anh bắt gặp Kim Xước Tiên đang đánh đàn.
Dường như Kim Xước Tiên không thể sống thiếu âm nhạc dù chỉ một ngày. Hơn nữa, anh biết chơi rất nhiều loại nhạc cụ. Lúc ở nước ngoài, Chu Cẩm Uyên từng chứng kiến anh chơi violin, giờ đây không biết anh đã mua một cây dương cầm đặt trong nhà từ khi nào.
Nghe Kim Xước Tiên đánh đàn quả thật là một niềm vui. Các tác phẩm của anh có giai điệu rất hay, kết hợp nhuần nhuyễn giữa yếu tố nghệ thuật và pop đương đại. Biểu diễn trực tiếp sẽ mang lại sức hút lớn hơn nhiều so với bản thu âm.
Tuy nhiên, Kim Xước Tiên chỉ đàn được nửa bài rồi dừng tay.
Chu Cẩm Uyên khá tiếc nuối: “Thật ra vẫn chưa trễ, tại sao anh không đàn cho hết bài? Đây là bản nhạc hôm đó anh về nhà viết vội sao?”
Kim Xước Tiên sáng tác bản nhạc cho đàn dương cầm chứ không phải các nhạc cụ Đạo giáo thông thường như tử, khánh hay ngư tử. Thế nhưng, điều đó không ngăn cản anh kết hợp các chất liệu kinh văn, chúc thuật vào đó. Sự kết hợp này thậm chí còn mang lại cảm giác mới lạ cho người nghe.
Kim Xước Tiên cũng lộ vẻ tiếc nuối: “Không phải đàn chưa xong mà là bản nhạc này còn chưa viết xong. Tôi cảm thấy có vài chỗ vẫn chưa đủ sức mạnh, nhưng tạm thời chưa nghĩ ra phải viết như thế nào.”
Anh ta còn cân nhắc không biết có nên nhờ Chu Cẩm Uyên niệm thêm vài bài kinh văn nữa không. Hôm đó chỉ nghe được có mấy phút, mà phong cách kinh văn Tiên Sơn của Chu Cẩm Uyên thì không ai có thể thay thế được.
“Ồ, lần sau anh cứ tới xem tôi chữa bệnh mấy lần, có khi anh sẽ biết phải viết thế nào đó.” Chu Cẩm Uyên cũng có ý nghĩ tương tự, anh tặc lưỡi: “Hôm nay anh thấy ổn chứ?”
Kim Xước Tiên đáp: “Uống thuốc hai ngày nay các triệu chứng đã giảm đi nhiều, thật ra không có trở ngại gì cả.”
Hàng ngày anh ta vẫn rất khỏe, có thể tự chăm sóc bản thân, nên anh sống một mình chứ không thuê thêm người chăm sóc.
Chu Cẩm Uyên quan sát kỹ hơn, đúng là không còn bị chướng bụng hay phù nề nữa, hai chân cũng bớt sưng đi nhiều, cơ bản là không còn dấu hiệu nào.
“Vậy tốt rồi, tôi tưởng mình phải cõng anh đến bệnh viện Hải Bắc.” Chu Cẩm Uyên gọi taxi đưa Kim Xước Tiên qua bệnh viện Hải Bắc.
……
Chu Cẩm Uyên lên văn phòng của giáo sư Mạc ở tầng mười ba, thấy cửa phòng mở rộng. Bên trong có vài học trò và một bệnh nhân đang tụ tập, hẳn là giáo sư đang hướng dẫn họ. Anh để Kim Xước Tiên ngồi xuống ghế chờ, mình thì ngó nghiêng thăm dò, đợi một lát mới bước vào, nhân tiện nghe giáo sư giảng bài luôn.
“Cậu bạn nhỏ, cậu chờ giáo sư Mạc à?” Mới đứng được một lát, một người bỗng xuất hiện ngay sau lưng Chu Cẩm Uyên, nhẹ nhàng hỏi.
Chu Cẩm Uyên quay đầu nhìn lại, là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi mặc áo sơ mi quần tây, đôi mắt hạnh trông khá hiền lành. Anh đã quen với việc bị nhầm là trẻ con nên cũng không quá để tâm: “Đúng vậy.”
Quý Hoãn nhìn người này cứ có cảm giác quen mắt nhưng anh nhớ mãi không ra. Nghĩ có lẽ là một đàn em nào đó, anh ta mới hỏi: “Cậu là học sinh hay người đến tìm giáo sư Mạc chữa bệnh? Nếu là khám bệnh thì sáng nay giáo sư bận dạy học rồi, thầy ấy không thích bị làm phiền đâu. Cậu chờ thầy ra rồi nói chuyện sẽ hợp lý hơn.”
Chu Cẩm Uyên nghe xong cảm thấy người này khá tốt bụng, hơn nữa đứng chờ ở ngoài vào thời điểm này đúng là dễ khiến người ta suy nghĩ thật.
Bên trong có tiếng giáo sư Mạc hỏi học trò truyền ra: “Trương Siêu, ca này em chẩn đoán thế nào?”
Người tên Trương Siêu đáp: “Giữa tiết trời ấm áp mà bệnh nhân phải mặc áo bông, thường ngày tinh thần ủ dột, mệt mỏi lờ đờ, điều đó chứng tỏ âm dương mất cân bằng, khí huyết suy yếu, dương khí không đủ, nên cần phải bổ dương.”
Quý Hoãn nghe xong liền tặc lưỡi: “Sai rồi sai rồi, sai một li đi một dặm!”
Chu Cẩm Uyên quay đầu nhìn anh ta.
Quý Hoãn ngượng ngùng cười, thì thầm nói: “Tôi cũng là bác sĩ, không nhịn được.”
Lúc này giáo sư Mạc lại tiếp tục hỏi Trương Siêu nên dùng thuốc thế nào, người đó viết đơn thuốc ngay tại chỗ.
Giáo sư Mạc cầm đơn thuốc lên lắc lắc vài cái rồi nói với mọi người: “Nhìn thấy chưa, tôi đã đào tạo ra một cậu học trò theo phái Hỏa thần rồi!”
Chu Cẩm Uyên buồn cười, người phía sau nghe thấy cũng bật cười mấy tiếng. Bọn họ đều là người trong nghề nên đều hiểu lời giáo sư Mạc nói. Phái Hỏa thần là một trường phái y học chú trọng việc bổ dương, chuyên dùng các loại dược liệu cay nóng như phụ tử và gừng khô. Cách sử dụng vị thuốc cũng rất rõ ràng và độc đáo.
Tuy không tận mắt đọc phương thuốc nhưng nghĩ thôi cũng biết Trương Siêu kia muốn nói rằng giữa tiết trời này mà bệnh nhân vẫn rét run, chắc chắn là dương khí không đủ, nên cần một lượng lớn thảo dược bổ dương, thậm chí nhiều đến mức giáo sư Mạc phải trêu mình vừa dạy ra đệ tử phái Hỏa thần.
“Em giỏi đấy, 100 gram phụ tử! Sau này cứ gọi em là Trương Hỏa Thần hoặc Trương Phụ Tử đi!”
Phụ tử là vị thuốc có tính cay nóng mạnh nhất, nhưng vì có độc tính nên rất khó dùng trong lâm sàng. Nếu không làm sao người ta nói phái Hỏa thần có phong cách độc đáo được? Thầy thuốc giỏi thuộc phái Hỏa thần sẽ có gan dùng đến vài trăm gram phụ tử mà vẫn không làm bệnh nhân trúng độc. 100 gram phụ tử đã được coi là rất nhiều. Giáo sư Mạc quả thật không nói sai, phương thuốc này không khác gì thuốc của phái Hỏa thần!
Quý Hoãn lại bật cười khẽ.
Lúc này Chu Cẩm Uyên gần như đã nhận định đây chính là người giáo sư Mạc muốn giới thiệu cho mình. Anh không nhịn được mà hỏi: “Vậy anh cảm thấy nên kê thuốc thế nào?”
Quý Hoãn khẽ giải thích: “Bạn nhỏ à, trong y học cổ truyền không phải lúc nào thiếu dương khí cũng phải bổ sung bằng lượng lớn thuốc có tính nóng. Âm dương tương sinh tương khắc, nếu mất cân bằng thì phải điều tiết lại, chứ không phải khuyến khích chúng nó đối chọi nhau!”
Bởi vậy anh ta mới nói cậu trai kia sai một li đi một dặm!
“Ai đang ở ngoài đó?” Giáo sư Mạc nghe thấy tiếng người xì xào liền đi ra xem, thấy là hai người họ. Phía xa còn có Kim Xước Tiên đang ngồi chờ, ông không khỏi mỉm cười. Ông quay đầu nói: “Thôi được rồi, vừa lúc có bác sĩ giỏi tới, tôi sẽ nhờ cậu ấy kê phương thuốc cho các em học tập.”
Quý Hoãn khá bối rối. Ôi, giáo sư khen mình thế này ngại quá, nhưng đúng là anh đã từng nghe qua dạng bệnh này rồi, quả thật đã có vài ý tưởng…
Anh ta vừa định bước lên thì chợt thấy giáo sư Mạc nắm tay cậu bạn nhỏ: “Tiểu Chu vào đây, cậu thể hiện cho học trò của tôi xem một chút đi. Anh Kim, mời anh cũng vào đây mà chờ.”
Nói rồi ông quay sang Quý Hoãn: “Quý Hoãn, hai người gặp nhau rồi hả? Đây là ông chủ tương lai mà tôi định giới thiệu cho em đấy.”
Quý Hoãn: “…………”
Chu Cẩm Uyên vẫn kịp quay đầu mỉm cười thân thiện với Quý Hoãn rồi mới đi vào. Vừa rồi ở ngoài anh đã nghe hết toàn bộ. Lúc này, anh khám mạch cho bệnh nhân. Khám xong, anh vừa viết lên giấy vừa nói: “Lúc đứng ngoài tôi có nghe thầy Quý nói chứng này nên điều hòa âm dương, thật ra chính tôi cũng thấy rất phù hợp. Một mình âm không sinh, một mình dương không thịnh, phải là trong âm có dương, trong dương có âm!”
Quý Hoãn ngơ ngác. Chẳng trách anh ta thấy người này quen mắt, trước kia đã từng xem clip của Chu Cẩm Uyên rồi! Chỉ là hồi đó chất lượng clip hơi mờ, hơn nữa qua thời gian dài quên mất cũng là điều dễ hiểu.
Xấu hổ quá, thế mà không nhận ra ông chủ tương lai!
Nhưng Quý Hoãn nhanh chóng không xấu hổ nữa. Lúc giáo sư Mạc nói sẽ giới thiệu công việc mới cũng từng nhắc đến Chu Cẩm Uyên vài câu. Hiện giờ, tận mắt nhìn thấy Chu Cẩm Uyên chẩn đoán và dùng thuốc, anh ta có cảm giác như được mở rộng tầm mắt.
Với chứng bệnh thừa thiếu hàn nhiệt phức tạp như vậy, Chu Cẩm Uyên lại dùng thuốc như bài binh bố trận, vừa có đẳng sâm, hoàng kỳ để bổ ấm, vừa có các vị như hoàng liên để nhuận tràng, bổ sung thêm các vị điều hòa bổ dưỡng như quế chi, sài hồ. Mọi thứ đều có trật tự, cấu trúc rất rõ ràng.
Vừa rồi Quý Hoãn mới chỉ có ý tưởng đại khái chứ chưa kịp suy nghĩ sâu hơn. Chứng kiến bài thuốc của Chu Cẩm Uyên, anh ta phải ngả mũ thán phục. Nếu tự mình suy xét, anh ta cũng không chắc có thể nghĩ ra một đơn thuốc hoàn hảo như vậy.
Ý tưởng dùng thuốc của Chu Cẩm Uyên khá tương đồng với mình, điều đó khiến Quý Hoãn có thêm mấy phần thiện cảm và khâm phục. Chẳng trách giáo sư mới kêu anh ta qua phòng khám đó để học tập thêm!
Giáo sư Mạc cười nói với bệnh nhân: “Bệnh này của anh, bên Tây y gọi là suy yếu tuyến yên và rối loạn hệ thần kinh trung ương. Anh uống thuốc theo đơn của bác sĩ Chu khoảng ba liều. Thấy đỡ rồi thì sang khoa thần kinh kiểm tra lần nữa để xác nhận công năng bình thường nhé!”
Lời này chắc chắn như thể chỉ cần ba liều thuốc sẽ có hiệu quả, bệnh nhân nghe mà vui ra mặt. Tuy thuốc không phải do giáo sư kê nhưng nếu đã được ông đảm bảo thì còn gì mà không yên tâm nữa. Anh ta cầm đơn thuốc rối rít cảm ơn rồi rời đi.
Vì căn bệnh này mà bệnh nhân đã phải lui tới rất nhiều bệnh viện, khó khăn lắm mới tìm được vị chuyên gia nói có thể chữa được. Chỉ là thuốc đông y khá bất tiện, anh ta chỉ hận không thể sắc thuốc uống ngay bây giờ.
“Trương Hỏa Thần, các em cầm bệnh án này về nghiên cứu thêm đi!” Giáo sư Mạc bất đắc dĩ lắc đầu nhìn các học viên.
“Trương Hỏa Thần” thẹn đỏ cả mặt, nhìn Quý Hoãn chào một tiếng “đàn anh”, sau đó quay sang Chu Cẩm Uyên gọi “thầy Chu”. Còn Kim Xước Tiên không quen biết nên bỏ qua, cứ thế lặng lẽ chuồn êm khỏi văn phòng.
“Đây là học trò tôi từng hướng dẫn trước đây, Quý Hoãn.” Giáo sư Mạc giới thiệu cho Chu Cẩm Uyên: “Cậu có thể yên tâm về trình độ của cậu ấy. Đặc biệt, cậu ấy rất giỏi về nội khoa và phụ khoa. Phong cách dùng thuốc từ trước đến nay luôn tinh tế, noi gương Trương Trọng Cảnh, thứ gì cũng đong đếm kỹ càng. Nhưng mà có đôi khi ổn thỏa có thừa mà không đủ quyết đoán.”
Giáo sư Mạc rất thán phục Chu Cẩm Uyên ở điểm ngày thường cẩn trọng nhưng lúc cần dùng thuốc mạnh tay vẫn không chút do dự. Ông nghĩ nếu Quý Hoãn làm việc với Chu Cẩm Uyên, có lẽ sẽ tạo nên đột phá mới, còn quy mô phòng khám chỉ là thứ yếu thôi.
Nhờ chuyện vừa rồi, Chu Cẩm Uyên cũng nhìn ra được phong cách của Quý Hoãn khá hợp với mình, tính cách cũng không tệ chút nào.
Chu Cẩm Uyên bắt tay đối phương: “Cảm ơn giáo sư ạ. Bác sĩ Quý, lúc nãy chưa kịp giới thiệu, tôi tên Chu Cẩm Uyên. Nếu anh chịu gia nhập phòng khám của chúng tôi thì thật sự quá tốt.”
Quý Hoãn không ngờ ông chủ tương lai coi trọng mình như vậy, trong khi mình thì vẫn còn mải nghĩ vừa rồi gọi người ta là bạn nhỏ hình như không tốt cho lắm!
“Cái đó à… Ha ha, cảm ơn thầy đã giới thiệu bọn em.”
“Vẫn còn chuyện tôi thấy vẫn nên nói với cậu.” Giáo sư Mạc ho một tiếng: “Tiểu Chu, khả năng của Quý Hoãn rất tốt nhưng vận thế hơi kém. Trước đây từng vào làm cho vài cơ sở y tế tư nhân nhưng chỗ nào cũng sập tiệm. Tôi biết cậu rành kỹ năng bói toán, thế có để ý đến việc này không? Hay cậu có thể hóa giải giúp cậu ấy không?”
Đây cũng là lý do tại sao Quý Hoãn không đi xin việc ở bệnh viện khác. Nhưng giáo sư Mạc cảm thấy Chu Cẩm Uyên còn biết cúng lễ cơ mà, có khi anh sẽ cứu được Quý Hoãn cũng nên!
Quý Hoãn căng thẳng nhìn Chu Cẩm Uyên.
“……”
Cảnh tượng quá quen thuộc!
Chu Cẩm Uyên không ngờ ở đây còn có một nhân tài sánh ngang với Dung Sấu Vân. Anh ngơ ngẩn một hồi rồi nghĩ, phòng khám sắp khai trương rồi, bây giờ mà không thuê Quý Hoãn thì cũng không tìm được ai thích hợp hơn. Vậy là anh phất tay: “Không sao, thêm một người nữa cũng chẳng việc gì!”
Dù sao thì sao chổi đã sớm tọa trấn trong phòng khám rồi.
“Cảm ơn, cảm ơn.” Quý Hoãn phỏng vấn xin việc thành công thì rất vui, chỉ là trong lòng vẫn hơi nghi hoặc: tại sao lại nói “thêm một người nữa”?
Giáo sư Mạc giới thiệu thành công, mỉm cười nhìn hai hậu bối đầy tán thưởng. Lúc này, ông mới quay sang Kim Xước Tiên: “Anh Kim, tôi thấy sắc mặt anh rạng rỡ quá, có lẽ tình hình sức khỏe cũng khá lên nhỉ, cho tôi bắt mạch lần nữa được không?”
Kim Xước Tiên đi đến gần, đưa cổ tay ra: “Làm phiền giáo sư Mạc.”
Chu Cẩm Uyên cũng lấy hết bệnh án trong khoảng thời gian điều trị này ra. Bên trong ghi chép đầy đủ các phương thuốc mà Kim Xước Tiên từng dùng, đồng thời có cả kết quả kiểm tra bên Tây y.
Giáo sư Mạc xem kỹ bệnh án xong mới đặt tay lên mạch Kim Xước Tiên, cẩn thận thăm khám.
Đã vài tháng trôi qua kể từ ngày Kim Xước Tiên được chẩn đoán là chỉ còn khoảng nửa năm. Theo lý thuyết, anh ta hẳn là người sắp chết, nhưng hiện giờ giáo sư Mạc nhìn qua chẳng những thấy sắc mặt tươi sáng mà còn cử động không bị cản trở (nghe nói cũng có thể tự chăm sóc bản thân). Xem mạch xong, giáo sư Mạc càng không khỏi mỉm cười!
Ông lại nói Kim Xước Tiên mở miệng ra để mình xem lưỡi.
“Lần trước tôi bắt mạch cho anh Kim thấy sinh lực gần như không còn, bắt đầu có dấu hiệu suy kiệt. Hôm nay xem lại nhận ra khác biệt quá lớn: kết cấu lưỡi thay đổi, khối u không phát triển, sinh lực cũng đang hồi phục rồi!”
Ông cẩn thận phân tích đơn thuốc: “Tỳ thuộc thổ, gan thuộc mộc, bổ gan kiện tỳ, thổ ủng mộc tự vinh! Quý Hoãn cũng lại đây xem này, Tiểu Chu không hổ là Đạo Y, đơn thuốc bao hàm cả triết lý âm dương ngũ hành. Hơn nữa, phương thuốc này dùng không ít dược liệu có độc tính mạnh, uống lượng lớn liều cao mà bệnh nhân không hề có hiện tượng trúng độc. Xem ra cậu có dược sĩ giỏi phối thuốc cho đúng không?”
Chu Cẩm Uyên cười gật đầu.
Bấy giờ Quý Hoãn mới biết người này bị ung thư. Chỉ đơn thuần nhìn bề ngoài, anh ta cơ bản không thể nhìn ra được!
Xem tiếp bệnh án, Quý Hoãn lại kinh ngạc: “Còn dùng phương pháp châm cứu nữa?”
Châm cứu chủ yếu sử dụng để giảm đau, nhưng việc dùng nó điều trị ung thư gan không quá phổ biến trong lâm sàng. Các nghiên cứu quá ít, bác sĩ cũng lấy huyệt hoàn toàn dựa vào suy nghĩ chủ quan dẫn đến khác biệt rất đáng kể.
Trong bệnh án, cứ cách vài ngày Chu Cẩm Uyên lại châm cứu cho bệnh nhân một lần, đặc biệt là cứu ngải, rõ ràng xem trọng cả dùng thuốc lẫn dùng châm.
“Không tồi, tôi dùng cả châm lẫn cứu ngải để điều hòa khí huyết cho bệnh nhân, lại còn dùng thuốc có liều lượng độc tính cao. Cả ba phương pháp kết hợp với nhau phù chính khư tà, nhờ giáo sư xem giúp em thế này có chỗ nào sơ hở không.” Chu Cẩm Uyên nói.
“Tôi đã nói chỉ gọi cậu đến trao đổi, không có hướng dẫn gì ở đây cả mà. Ba phương pháp kết hợp của cậu dùng tốt lắm, quả thật thích hợp để chữa cho anh Kim hơn tôi. Chỉ là cậu phải chú ý đến thận của anh Kim hơn nhé!”
Hàng lông mi trắng của Kim Xước Tiên tức khắc chớp chớp: “...?”
Anh ta khá hoảng hốt nhưng vẫn mỉm cười lịch sự: “Bác sĩ Chu, cái này liên quan gì đến thận?”
Chẳng lẽ cái giá phải trả chính là hư thận sao?
“A ha ha, không sao, cảm ơn giáo sư đã nhắc nhở. Anh đừng quá lo lắng, gan và thận có chung nguồn gốc. Bây giờ tôi liên tục cho anh uống thuốc bổ gan nên có khả năng hại đến thận. Nhưng đến giai đoạn tiếp theo chúng ta sẽ bổ thận. Có tôi ở đây, chắc chắn thận anh không hư được đâu!”
“…” Kim Xước Tiên kiên cường gật đầu: “Được.”
……
……
Đồng nghiệp đã tuyển xong, phòng khám Tiểu Thanh Long cũng đã trang hoàng đâu vào đấy. Gần ngày khai trương, Chu Cẩm Uyên và Dung Sấu Vân cùng đến nơi kiểm tra lần cuối, nhân tiện treo tấm bảng hiệu vừa đặt làm lên trước cửa.
Ban ngày Chu Cẩm Uyên phải đi làm nên họ đến vào buổi tối. Phần lớn công việc đều do Dung Sấu Vân đảm trách, Chu Cẩm Uyên chỉ tới được có mấy lần, đây vẫn là lần đầu anh đến vào buổi tối.
“Tao thấy nơi này rất ổn, dân cư đông, người qua lại nhiều, việc làm ăn chắc không tệ đâu.” Chu Cẩm Uyên thoải mái nói.
“Đúng vậy, tiền thuê cũng hợp lý, nhưng tao nghe quản lý khu dân cư nói nếu buôn bán ban đêm phải chú ý một chút. Ở đây có mấy tay thanh niên lêu lổng hay uống rượu đi gây sự khắp nơi, bên đó còn dặn tao nhớ số điện thoại của cảnh sát khu vực nữa.” Dung Sấu Vân nói.
“Ha ha ha ha ha ha.” Chu Cẩm Uyên bật cười.
Dung Sấu Vân khó hiểu: “Mày cười cái gì?”
Chu Cẩm Uyên: “Cái đầu trọc của mày cũng có khác gì dân xã hội đen đâu.”
Dung Sấu Vân: “……………… Mày câm mồm vào!”
“Ha!”
“Anh em! Ông chủ!”
“Thằng trọc kia!”
Phía sau vang lên mấy tiếng kêu to, hai người vốn không để ý, mãi đến khi nghe được câu “thằng trọc” thì mới xoay lại nhìn thử. Đằng xa là vài thanh niên say xỉn đứng sóng vai nhau bên lề đường cười cợt nhìn về phía này, trong bọn có cả người say đến bất tỉnh nhân sự phải để người khác cõng về.
Dung Sấu Vân sầm mặt nhìn bọn họ. Đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, cái bọn láo toét này dám mắng hòa thượng trọc đầu cơ đấy.
Chu Cẩm Uyên: “Trọc, đây là đám thanh niên lêu lổng mày nói đấy à?”
Dung Sấu Vân: “…”
Chu Cẩm Uyên, mày cũng thiếu đòn lắm.
“Người anh em cho tao sờ đầu được không? Ha ha ha ha ha ha! Phòng khám chúng mày không chữa hói à!”
“Hừ, chúng mày không biết rồi, ở Hải Châu nhiều người hói chỉ được nhìn chứ không cho sờ đâu.”
“Cậu lặp lại xem nào?” Chu Cẩm Uyên có thể gọi Dung Sấu Vân là trọc nhưng sẽ không vui khi thấy người khác mắng anh ta.
“Làm gì, có hỏi mày đâu, không cho sờ à?”
Lúc này, thanh niên bị cõng nghe tiếng ồn ào tỉnh lại. Tập trung nhìn kỹ, cậu ta mới thấy một gương mặt quen thuộc đang đi về hướng này, trong khi đám bạn mình vẫn còn luôn miệng khiêu khích đối phương. Thanh niên hoảng hốt vội bóp cổ người bên cạnh, hô to: “Chạy mau! Nhanh lên!”
Đám anh em hoảng theo: “Anh Tĩnh?”
Thanh niên nắm luôn tóc người bên cạnh: “Chạy điiiii! Là anh ta! Là anh taaa!”
Anh ta? Ai cơ??
Bộ dạng hoảng hốt đó làm mọi người sợ hãi lây, còn đáng sợ hơn Chu Cẩm Uyên nhiều. Đương nhiên đó cũng vì bọn họ chưa từng phải đối kháng trực tiếp với Chu Cẩm Uyên, chỉ cố bỏ chạy hết tốc lực dưới sự thúc giục của thanh niên kia.
Chu Cẩm Uyên ở phía sau trầm ngâm: “Ủa, đó chẳng phải là gã lưu manh hay đến gây rối ở khoa cấp cứu sao.”
……
Đám người chạy được một quãng xa mới dừng lại thở hồng hộc.
“Anh Tĩnh?”
Thanh niên được cõng lại vừa ngất đi lần nữa. Lúc này cậu ta dụi dụi mắt: “À hả…”
“Không phải chứ anh Tĩnh, người đó rốt cuộc là ai thế, anh quen à?”
Bọn họ rất bực bội, người anh em này vốn xem phòng cấp cứu là nhà thứ hai mà vẫn có lúc sợ người khác sao? Phòng khám kia trông cũng bé tẹo thôi mà.
“Thằng cha đó đánh ác lắm… Hơn nữa hình như bên Đạo giáo… có cả trăm thằng đệ… Bác sĩ cấp cứu kể đấy…” Thanh niên líu lưỡi nói xong lại nằm sấp xuống lưng đồng bạn.
Tuy cậu ta chỉ bắt gặp đối phương dẫn theo vài vị đạo sĩ nhưng ai nấy đều gọi anh là sư thúc, đến bác sĩ cấp cứu cũng tâng bốc anh lợi hại thế nào, vị trí cao ra sao.
—— nhưng lúc này thanh niên đã xỉn quắc cần câu, đến cả từ “Đạo giáo” cũng nói không được tròn vành rõ chữ.
Những người khác nghe xong đều giật mình: “Cái gì đạo, hắc đạo? Có cả trăm thằng đệ!”
Bọn họ chỉ là du côn trong khu dân cư, sao có thể đối chọi với tổ chức bài bản có cả trăm thằng đệ được! Đến bác sĩ cấp cứu cũng nghe danh, chắc chắn là rất thường xuyên ra vào chỗ đó.
Phòng khám bé như mắt muỗi kia trông chẳng nổi bật gì, có khi là để tiện trị thương cho các anh em trong bang đấy!
“Chắc là thế rồi… Chúng mày có nhớ tên phòng khám là Tiểu Thanh Long không? Tiểu Thanh Long là chi nhánh khác của Thanh Long chứ còn gì nữa… Nghe thôi đã đầy sát khí!”
“Không thấy trên bảng đề chuyên trị cơ xương khớp sao, chắc chắn là thường xuyên chữa cho người đứt tay đứt chân.”
“Ủa, mà thành phố mình có bang nào tên Thanh Long à?”
“Câm mồm. Mày nhìn thằng trọc kia có dễ dây vào không! Hạng tôm tép mà dám chọc vào người ta, may mà anh Tĩnh hiểu biết đấy.”
“Trời ơi, hắc đạo các kiểu, (tiểu) Thanh Long, đầu trọc… May mà chúng ta chạy nhanh!”